Đích Nữ Xuyên Sách: Hệ Thống Ép Ta Gia Đấu Vả Mặt

Chương 10

Thấy đám ám vệ tàn nhẫn lướt qua mặt mình hướng về phía Hậu viện, Cao Lan Nguyệt hoàn toàn sụp đổ. Bà ta biết, nếu để ám vệ của Nhiếp Chính Vương lục soát, không chỉ khế ước, mà những bí mật động trời khác, những lá thư từ, những loại độc d.ư.ợ.c bà ta giấu giếm... tất cả sẽ bị phơi bày ra ánh sáng. Lúc đó, bà ta chỉ có con đường c.h.ế.t.

"Đừng! Đừng lục soát!" Cao Lan Nguyệt gào lên, vội vã bò rạp về phía trước. Bà ta quay sang mụ nhũ mẫu thân cận đang run lẩy bẩy ở góc tường, c.ắ.n răng rít lên trong sự tuyệt vọng tột cùng: "Đi... đi lấy hộp gấm bằng gỗ t.ử đàn trong tủ mật ra đây. Nhanh lên!"

Chưa đầy nửa nén nhang sau, mụ nhũ mẫu ôm một chiếc hộp gấm tinh xảo chạy ra, mồ hôi ướt đẫm trán, hai tay dâng lên trước mặt Kiều Nhiễm Nhiễm.

Kiều Nhiễm Nhiễm hững hờ nhận lấy chiếc hộp. Nàng không dùng chìa khóa mà trực tiếp cầm lấy một thanh củi nhỏ cạnh lò sưởi, vận chút lực đập vỡ ổ khóa đồng. Tiếng khóa gãy giòn tan vang lên. Nàng mở nắp hộp.

Bên trong là một xấp giấy tờ ố vàng nhưng được bảo quản cẩn thận. Trên cùng là danh sách liệt kê tài sản, bên dưới là khế ước đất đai, nhà cửa, và thẻ bài rút bạc của ngân phiếu. Ký ức từ nguyên chủ tràn về, Kiều Nhiễm Nhiễm nhận ra chữ ký thanh thoát của mẫu thân ruột mình – Cao Lan Chi. Nàng cẩn thận lật xem từng tờ, xác nhận không thiếu một thứ gì, sau đó cuộn tất cả lại, cất gọn vào tay áo.

[Đinh! Nhiệm vụ Vả Mặt hoàn thành xuất sắc. Ký chủ đã giành lại hồi môn. Thưởng: Kích hoạt Không gian chứa đồ cấp 1. Toàn bộ khế ước đã được chuyển vào không gian an toàn.]

Nghe tiếng hệ thống báo cáo, Kiều Nhiễm Nhiễm thở phào một hơi. Gánh nặng đầu tiên đã được trút bỏ. Tài sản đã nắm trong tay, nàng không còn bất kỳ lý do gì để dây dưa với cái vũng bùn lầy mang tên Kiều gia này nữa.

Nàng quay người, đối diện với Cao Lan Nguyệt đang ngồi bệt dưới đất, ánh mắt vô hồn như kẻ mất trí.

"Cao Lan Nguyệt, khế ước ta đã lấy. Những khoản thâm hụt bà ăn bớt, coi như tiền ta bố thí cho bà để mua quan tài."

Nói rồi, Kiều Nhiễm Nhiễm bất ngờ bước tới chỗ một tên ám vệ gần nhất, rút phắt thanh trường kiếm sắc lẹm khỏi vỏ. Hành động đột ngột của nàng khiến mọi người giật mình kinh hãi, ngay cả Trần Diễn cũng hơi nhướng mày, ánh mắt lóe lên tia hứng thú. Hắn không cản nàng, chỉ im lặng chờ đợi xem tiểu bạch thỏ này sẽ c.ắ.n người thế nào.

Kiều Nhiễm Nhiễm cầm kiếm, tay trái nắm lấy vạt áo lụa dài đắt tiền của mình.

Xoẹt!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lưỡi kiếm lạnh buốt x.é to.ạc lớp lụa mỏng manh. Một mảnh vạt áo rơi xuống mặt đất cẩm thạch lạnh lẽo, nằm ngay trước mặt Cao Lan Nguyệt.

"Cắt vạt áo, đoạn tuyệt ân tình!" Giọng nói của Kiều Nhiễm Nhiễm vang dội khắp sảnh đường, từng chữ từng chữ như đinh đóng cột, đập thẳng vào linh hồn của những kẻ có mặt.

"Ta, Kiều Nhiễm Nhiễm, hôm nay trước mặt chư vị phu nhân và Nhiếp Chính Vương điện hạ, chính thức tuyên bố. Mười mấy năm qua, Kiều gia không có ơn dưỡng d.ụ.c, chỉ có mưu toan hãm hại, hạ độc, bôi nhọ danh tiết. Từ khắc này trở đi, ta và Kiều gia ân đoạn nghĩa tuyệt! Sống không chung cửa, c.h.ế.t không chung mồ. Nếu kẻ nào họ Kiều còn dám tính kế lên đầu ta, mảnh áo này..."

Nàng cắm phập thanh kiếm xuống sàn nhà, xuyên thủng mảnh vạt áo tơ lụa, ghim sâu vào lớp đá cẩm thạch, "... chính là kết cục của kẻ đó!"

Cả Chính sảnh tĩnh lặng như tờ. Không một ai dám thở mạnh. Khí thế bức người của một nữ t.ử mười bảy tuổi vào khoảnh khắc này, lại khiến những phu nhân quyền quý từng trải qua muôn vàn sóng gió hậu viện phải sợ hãi đến mức câm nín.

Cao Lan Nguyệt nhìn thanh kiếm cắm trước mặt, rồi lại nhìn mảnh vạt áo, cuối cùng không chịu nổi đả kích, hai mắt trợn ngược, trực tiếp ngất lịm đi trên vũng nước mắt của chính mình. Đám gia đinh hoảng loạn xúm lại, nhưng không một ai dám lớn tiếng.

Kiều Nhiễm Nhiễm buông chuôi kiếm, khuôn mặt kiều mị không lộ ra chút biểu cảm dư thừa nào. Nàng phủi nhẹ hai bàn tay, quay sang nhìn Trần Diễn.

"Vương gia, vở kịch đã tàn, ngài có muốn rời đi cùng ta không?" Nàng mỉm cười, một nụ cười rực rỡ và chân thật nhất từ khi xuyên không đến nay, một nụ cười của kẻ chiến thắng, của con chim hoàng yến vừa tự tay đập vỡ l.ồ.ng giam.

Trần Diễn nhìn nàng, trong đôi mắt đen sâu thẳm cuộn trào một cảm xúc kỳ lạ. Hắn vốn căm ghét nữ nhân, ghét sự yếu đuối, tính toán hẹp hòi của bọn họ. Nhưng nữ nhân trước mắt này, mưu trí, tàn nhẫn, dứt khoát, lại dám lợi dụng uy thế của hắn một cách công khai và trắng trợn đến mức khiến hắn cảm thấy... thật thú vị.

"Đi." Trần Diễn chỉ nhả ra một chữ ngắn gọn. Hắn bước xuống khỏi ghế thái sư, sải những bước dài uy dũng đi về phía cửa.

Kiều Nhiễm Nhiễm thong thả bước theo sau lưng hắn. Đám đông phu nhân và gia đinh Kiều phủ tự động dạt ra hai bên, nhường lại một con đường rộng thênh thang, giống như thần dân đang kính cẩn cung nghênh bậc đế vương. Không một ai dám ngăn cản, không một ai dám lên tiếng giữ chân vị đích nữ đã chính thức rũ bỏ dòng họ của mình.

Bước qua ngưỡng cửa Chính sảnh, không khí trong lành của buổi sáng sớm tràn vào phổi, xua tan đi cái mùi hương trầm ngột ngạt và thối nát của Kiều phủ. Kiều Nhiễm Nhiễm nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu. Tự do rồi. Khế ước trong tay, xiềng xích gia tộc đã đứt, từ nay trời cao biển rộng, nàng có hệ thống, có tiền, nàng sẽ sống một cuộc đời huy hoàng theo cách của riêng mình.