Tuy nhiên, sự bình yên chưa kéo dài được bao lâu. Khi hai người vừa bước đến lối rẽ dẫn ra hoa viên để rời khỏi phủ, một tiếng la thất thanh x.é to.ạc không gian tĩnh lặng của buổi sáng.
"Á! Có người rơi xuống nước! Cứu mạng! Đích nữ Lý gia rơi xuống hồ Liên Hoa rồi!"
Bước chân của Kiều Nhiễm Nhiễm khựng lại. Hồ Liên Hoa? Đích nữ Lý gia - Lý Hạ Lan?
Trong đầu nàng lập tức lóe lên những dòng văn trong nguyên tác. Đây là t.ử kiếp đầu tiên của nữ chính Lý Hạ Lan! Một âm mưu thâm độc của nội bộ Lý gia nhằm dìm c.h.ế.t viên ngọc quý này ngay tại yến tiệc của phủ khác để vu oan giá họa.
[Đinh! Cảnh báo từ Hệ thống Hài Hòa: Nữ chính nguyên tác đang gặp nguy hiểm tính mạng. Cốt truyện có nguy cơ sụp đổ nếu nữ chính t.ử vong. Yêu cầu Ký chủ lập tức can thiệp!]
Kiều Nhiễm Nhiễm khẽ chậc lưỡi. Vừa mới giải quyết xong phiền phức của bản thân, giờ lại phải đi làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Nàng quay đầu nhìn về phía hồ Liên Hoa, nơi mặt nước đang sủi bọt dữ dội, không chần chừ thêm một giây nào, nhấc vạt váy chạy thục mạng về phía đó, bỏ lại vị Nhiếp Chính Vương đang đứng ngẩn người với ánh mắt kinh ngạc chưa từng có.
Tiếng thét ch.ói tai vừa dứt, bọt nước từ giữa hồ Liên Hoa tung lên trắng xóa, đ.á.n.h vỡ nát bề mặt phẳng lặng phản chiếu ánh mặt trời buổi sớm.
Kiều Nhiễm Nhiễm không chần chừ lấy nửa giây. Nàng ném xấp khế ước hồi môn vừa đoạt lại được vào tay tỳ nữ thân cận, xách ngược vạt váy gấm vướng víu, lao v.út về phía hành lang thủy tạ. Gió lạnh quất vào mặt, mang theo hơi nước buốt giá của tiết trời chớm đông, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa khẩn trương đang bùng lên trong đáy mắt nàng.
[Đinh! Cảnh báo! Cảnh báo! Thể lực của Ký chủ hiện tại chỉ còn ba mươi phần trăm do dư âm của Mị Cốt Thiên Thành. Nước hồ Liên Hoa nhiệt độ cực thấp, nguy cơ t.ử vong khi bơi lội là rất cao!]
Giọng nói máy móc của Hệ thống Hài Hòa vang lên the thé trong đại não, kèm theo những tia sáng đỏ nhấp nháy liên hồi.
"Câm miệng! Nếu nữ chính nguyên tác c.h.ế.t đuối ngay tại đây, cốt truyện sụp đổ, ta và mi đều sẽ kẹt lại cái thế giới c.h.ế.t tiệt này mãi mãi!" Kiều Nhiễm Nhiễm nghiến răng đáp trả trong thức hải, bước chân không hề chậm lại.
Nàng thừa hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề. Lý Hạ Lan không chỉ là đích nữ vạn người mê của Lý gia, mà còn là tâm điểm của mạng lưới quyền lực phía sau. Nếu nàng ta c.h.ế.t tại yến tiệc của Kiều phủ, mọi tội lỗi sẽ bị đổ lên đầu Kiều gia, và đương nhiên, một đích nữ vừa tuyên bố ly khai như nàng cũng khó mà thoát khỏi vòng xoáy liên lụy. Quan trọng hơn, từ góc độ của một người hiện đại, nàng tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn một cô gái trẻ c.h.ế.t oan uổng dưới âm mưu thâm độc của bọn hậu viện.
Khi Kiều Nhiễm Nhiễm chạy đến nơi, khung cảnh quanh hồ Liên Hoa đã biến thành một mớ hỗn độn t.h.ả.m hại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Các phu nhân, tiểu thư khuê các đang hoảng loạn lùi lại sát vách đình nghỉ mát. Người che mặt la hét, kẻ giả vờ run rẩy ngất xỉu. Đám gia đinh và tỳ nữ chạy lăng xăng quanh bờ hồ như ruồi mất đầu, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám nhảy xuống.
"Cứu mạng! Ai đó cứu đích nữ Lý gia với!" Một tỳ nữ mặc áo xanh quỳ sạp trên mặt đất, gào khóc t.h.ả.m thiết, hai tay vươn về phía mặt nước đang sủi bọt.
"Trời cao đất dày ơi, sao lại xảy ra cớ sự này!" Giọng nói sắc lẹm, mang theo chút nức nở giả tạo của Cao Lan Nguyệt vang lên từ phía sau.
Bà ta vừa được đám hạ nhân dìu đến, sắc mặt tái nhợt vì tức giận sau màn mất mặt ở Chính sảnh, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia hả hê tàn độc khi nhìn thấy người đang chới với dưới nước. Cao Lan Nguyệt vội vã ra lệnh: "Người đâu! Mau đi tìm sào trúc! Tìm dây thừng! Tuyệt đối không được để gia đinh nam giới nhảy xuống cứu! Lý tiểu thư là thiên kim cành vàng lá ngọc, nếu bị nam nhân hạ đẳng chạm vào người, danh tiết coi như bỏ đi, chi bằng c.h.ế.t chìm còn giữ được sự trong sạch!"
Nghe những lời đạo lý nhảm nhí thối nát ấy, bước chân của Kiều Nhiễm Nhiễm khựng lại trong tích tắc. Nàng quay phắt lại, lườm Cao Lan Nguyệt bằng ánh mắt sắc như d.a.o cạo.
"Mạng người quan trọng hay cái danh tiết hão huyền của bà quan trọng? Lũ khốn nạn!" Kiều Nhiễm Nhiễm gầm lên một tiếng mắng c.h.ử.i mà không một thiên kim cổ đại nào dám thốt ra.
Đám đông sững sờ. Chưa ai kịp phản ứng, Kiều Nhiễm Nhiễm đã làm một hành động kinh thiên động địa. Nàng giật phăng chiếc áo choàng lông cáo vướng víu ném xuống đất, tháo tung trâm cài trên tóc để đầu óc nhẹ bén, rồi lấy đà, đạp mạnh chân lên lan can gỗ của thủy tạ.
"Bùm!"
Một cột nước cao bốc lên. Thân ảnh mỏng manh, kiều diễm của Kiều Nhiễm Nhiễm tựa như một mũi tên xé gió, cắm thẳng xuống dòng nước đen ngòm, lạnh lẽo của hồ Liên Hoa.
Trên bờ, Trần Diễn vừa sải bước tới. Đôi đồng t.ử đen láy của vị Nhiếp Chính Vương khẽ co rút lại. Cảnh tượng nữ t.ử yếu đuối vừa nãy còn dùng nhan sắc và sự xảo quyệt để ép hắn giải độc trong sương phòng, giờ phút này lại dứt khoát nhảy xuống hồ băng cứu người mà không màng sống c.h.ế.t, khiến trái tim vốn dĩ nguội lạnh của hắn bỗng đập lỡ một nhịp. Hắn giơ tay lên, ngăn chặn đám thị vệ đang định lao xuống theo.
"Để xem nàng ta làm được gì." Trần Diễn gằn từng chữ, hàn khí tỏa ra từ người hắn khiến đám đông ồn ào xung quanh lập tức câm bặt. "Kẻ nào dám tiến lên quấy rầy nàng, bổn vương c.h.ặ.t c.h.â.n kẻ đó."
Dưới mặt nước, cái lạnh thấu xương lập tức bủa vây lấy Kiều Nhiễm Nhiễm. Nhiệt độ của hồ Liên Hoa vào cuối thu đầu đông chẳng khác nào hàng vạn mũi kim băng xuyên thẳng qua lớp áo mỏng, đ.â.m vào da thịt. Cơ bắp nàng bắt đầu co rút, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói vì thiếu dưỡng khí.
"Á! Có người rơi xuống nước! Cứu mạng! Đích nữ Lý gia rơi xuống hồ Liên Hoa rồi!"
Bước chân của Kiều Nhiễm Nhiễm khựng lại. Hồ Liên Hoa? Đích nữ Lý gia - Lý Hạ Lan?
Trong đầu nàng lập tức lóe lên những dòng văn trong nguyên tác. Đây là t.ử kiếp đầu tiên của nữ chính Lý Hạ Lan! Một âm mưu thâm độc của nội bộ Lý gia nhằm dìm c.h.ế.t viên ngọc quý này ngay tại yến tiệc của phủ khác để vu oan giá họa.
[Đinh! Cảnh báo từ Hệ thống Hài Hòa: Nữ chính nguyên tác đang gặp nguy hiểm tính mạng. Cốt truyện có nguy cơ sụp đổ nếu nữ chính t.ử vong. Yêu cầu Ký chủ lập tức can thiệp!]
Kiều Nhiễm Nhiễm khẽ chậc lưỡi. Vừa mới giải quyết xong phiền phức của bản thân, giờ lại phải đi làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Nàng quay đầu nhìn về phía hồ Liên Hoa, nơi mặt nước đang sủi bọt dữ dội, không chần chừ thêm một giây nào, nhấc vạt váy chạy thục mạng về phía đó, bỏ lại vị Nhiếp Chính Vương đang đứng ngẩn người với ánh mắt kinh ngạc chưa từng có.
Tiếng thét ch.ói tai vừa dứt, bọt nước từ giữa hồ Liên Hoa tung lên trắng xóa, đ.á.n.h vỡ nát bề mặt phẳng lặng phản chiếu ánh mặt trời buổi sớm.
Kiều Nhiễm Nhiễm không chần chừ lấy nửa giây. Nàng ném xấp khế ước hồi môn vừa đoạt lại được vào tay tỳ nữ thân cận, xách ngược vạt váy gấm vướng víu, lao v.út về phía hành lang thủy tạ. Gió lạnh quất vào mặt, mang theo hơi nước buốt giá của tiết trời chớm đông, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa khẩn trương đang bùng lên trong đáy mắt nàng.
[Đinh! Cảnh báo! Cảnh báo! Thể lực của Ký chủ hiện tại chỉ còn ba mươi phần trăm do dư âm của Mị Cốt Thiên Thành. Nước hồ Liên Hoa nhiệt độ cực thấp, nguy cơ t.ử vong khi bơi lội là rất cao!]
Giọng nói máy móc của Hệ thống Hài Hòa vang lên the thé trong đại não, kèm theo những tia sáng đỏ nhấp nháy liên hồi.
"Câm miệng! Nếu nữ chính nguyên tác c.h.ế.t đuối ngay tại đây, cốt truyện sụp đổ, ta và mi đều sẽ kẹt lại cái thế giới c.h.ế.t tiệt này mãi mãi!" Kiều Nhiễm Nhiễm nghiến răng đáp trả trong thức hải, bước chân không hề chậm lại.
Nàng thừa hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề. Lý Hạ Lan không chỉ là đích nữ vạn người mê của Lý gia, mà còn là tâm điểm của mạng lưới quyền lực phía sau. Nếu nàng ta c.h.ế.t tại yến tiệc của Kiều phủ, mọi tội lỗi sẽ bị đổ lên đầu Kiều gia, và đương nhiên, một đích nữ vừa tuyên bố ly khai như nàng cũng khó mà thoát khỏi vòng xoáy liên lụy. Quan trọng hơn, từ góc độ của một người hiện đại, nàng tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn một cô gái trẻ c.h.ế.t oan uổng dưới âm mưu thâm độc của bọn hậu viện.
Khi Kiều Nhiễm Nhiễm chạy đến nơi, khung cảnh quanh hồ Liên Hoa đã biến thành một mớ hỗn độn t.h.ả.m hại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Các phu nhân, tiểu thư khuê các đang hoảng loạn lùi lại sát vách đình nghỉ mát. Người che mặt la hét, kẻ giả vờ run rẩy ngất xỉu. Đám gia đinh và tỳ nữ chạy lăng xăng quanh bờ hồ như ruồi mất đầu, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám nhảy xuống.
"Cứu mạng! Ai đó cứu đích nữ Lý gia với!" Một tỳ nữ mặc áo xanh quỳ sạp trên mặt đất, gào khóc t.h.ả.m thiết, hai tay vươn về phía mặt nước đang sủi bọt.
"Trời cao đất dày ơi, sao lại xảy ra cớ sự này!" Giọng nói sắc lẹm, mang theo chút nức nở giả tạo của Cao Lan Nguyệt vang lên từ phía sau.
Bà ta vừa được đám hạ nhân dìu đến, sắc mặt tái nhợt vì tức giận sau màn mất mặt ở Chính sảnh, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia hả hê tàn độc khi nhìn thấy người đang chới với dưới nước. Cao Lan Nguyệt vội vã ra lệnh: "Người đâu! Mau đi tìm sào trúc! Tìm dây thừng! Tuyệt đối không được để gia đinh nam giới nhảy xuống cứu! Lý tiểu thư là thiên kim cành vàng lá ngọc, nếu bị nam nhân hạ đẳng chạm vào người, danh tiết coi như bỏ đi, chi bằng c.h.ế.t chìm còn giữ được sự trong sạch!"
Nghe những lời đạo lý nhảm nhí thối nát ấy, bước chân của Kiều Nhiễm Nhiễm khựng lại trong tích tắc. Nàng quay phắt lại, lườm Cao Lan Nguyệt bằng ánh mắt sắc như d.a.o cạo.
"Mạng người quan trọng hay cái danh tiết hão huyền của bà quan trọng? Lũ khốn nạn!" Kiều Nhiễm Nhiễm gầm lên một tiếng mắng c.h.ử.i mà không một thiên kim cổ đại nào dám thốt ra.
Đám đông sững sờ. Chưa ai kịp phản ứng, Kiều Nhiễm Nhiễm đã làm một hành động kinh thiên động địa. Nàng giật phăng chiếc áo choàng lông cáo vướng víu ném xuống đất, tháo tung trâm cài trên tóc để đầu óc nhẹ bén, rồi lấy đà, đạp mạnh chân lên lan can gỗ của thủy tạ.
"Bùm!"
Một cột nước cao bốc lên. Thân ảnh mỏng manh, kiều diễm của Kiều Nhiễm Nhiễm tựa như một mũi tên xé gió, cắm thẳng xuống dòng nước đen ngòm, lạnh lẽo của hồ Liên Hoa.
Trên bờ, Trần Diễn vừa sải bước tới. Đôi đồng t.ử đen láy của vị Nhiếp Chính Vương khẽ co rút lại. Cảnh tượng nữ t.ử yếu đuối vừa nãy còn dùng nhan sắc và sự xảo quyệt để ép hắn giải độc trong sương phòng, giờ phút này lại dứt khoát nhảy xuống hồ băng cứu người mà không màng sống c.h.ế.t, khiến trái tim vốn dĩ nguội lạnh của hắn bỗng đập lỡ một nhịp. Hắn giơ tay lên, ngăn chặn đám thị vệ đang định lao xuống theo.
"Để xem nàng ta làm được gì." Trần Diễn gằn từng chữ, hàn khí tỏa ra từ người hắn khiến đám đông ồn ào xung quanh lập tức câm bặt. "Kẻ nào dám tiến lên quấy rầy nàng, bổn vương c.h.ặ.t c.h.â.n kẻ đó."
Dưới mặt nước, cái lạnh thấu xương lập tức bủa vây lấy Kiều Nhiễm Nhiễm. Nhiệt độ của hồ Liên Hoa vào cuối thu đầu đông chẳng khác nào hàng vạn mũi kim băng xuyên thẳng qua lớp áo mỏng, đ.â.m vào da thịt. Cơ bắp nàng bắt đầu co rút, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói vì thiếu dưỡng khí.