Đích Nữ Xuyên Sách: Hệ Thống Ép Ta Gia Đấu Vả Mặt

Chương 12

[Đinh! Nhiệt độ cơ thể giảm mạnh. Nguy cơ chuột rút: Tám mươi phần trăm. Yêu cầu Ký chủ quay lại bờ ngay lập tức!]

"Đóng thông báo lại cho ta!" Nhiễm Nhiễm c.ắ.n c.h.ặ.t khớp hàm, cố gắng mở mắt trong làn nước đục ngầu.

Cách nàng khoảng năm trượng, Lý Hạ Lan đang giãy giụa tuyệt vọng. Lớp áo choàng gấm thêu kim tuyến lộng lẫy của nữ chính giờ đây đã ngấm đầy nước, biến thành một khối tạ khổng lồ kéo tuột nàng ta xuống đáy bùn. Bọt khí từ miệng Lý Hạ Lan trào ra mỗi lúc một thưa thớt, đôi tay vung vẩy đã bắt đầu đuối sức.

Kiều Nhiễm Nhiễm sải tay bơi tới. Nhờ kỹ năng bơi lội xuất sắc được rèn luyện từ kiếp trước, nàng di chuyển rất nhanh bất chấp tầng tầng lớp lớp y phục cổ đại quấn lấy chân.

Khi chỉ còn cách Lý Hạ Lan một sải tay, nữ chính nguyên tác dường như cảm nhận được có vật thể đến gần. Theo bản năng sinh tồn điên cuồng của người sắp c.h.ế.t đuối, Lý Hạ Lan lao tới, vươn hai tay cào cấu và bám c.h.ặ.t lấy cổ Kiều Nhiễm Nhiễm như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc.

"Ưm!" Kiều Nhiễm Nhiễm bị siết c.h.ặ.t cổ, một ngụm nước lạnh buốt tràn vào khoang miệng, sặc sụa.

Cả hai người bắt đầu chìm xuống. Sự hoảng loạn của Lý Hạ Lan tạo ra một lực cản kinh hoàng. Trọng lượng của hai cơ thể cùng quần áo ướt sũng kéo tuột họ rời xa mặt nước sáng sủa.

[Cảnh báo nguy kịch! Ký chủ đang bị ngạt nước! Nhịp tim giảm nhanh!]

Kiều Nhiễm Nhiễm biết rõ, nếu để nạn nhân ôm c.h.ặ.t từ phía trước, cả hai sẽ cùng bỏ mạng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, sự quyết đoán tàn nhẫn của nàng trỗi dậy. Nàng gập gối, tung một cú đạp mạnh vào bụng Lý Hạ Lan để đẩy đối phương ra xa, thoát khỏi gông cùm.

Lý Hạ Lan trừng lớn mắt, há miệng định thét lên nhưng chỉ có nước ộc vào. Nàng ta vùng vẫy thêm hai cái rồi hoàn toàn lịm đi, cơ thể mềm nhũn bắt đầu chìm dần vào bóng tối của đáy hồ.

"Xin lỗi, chỉ có cách này mới cứu được cô." Kiều Nhiễm Nhiễm thầm nhủ.

Nàng nhanh ch.óng ngoi lên mặt nước hít một hơi thật sâu, rồi lại lặn xuống. Lần này, nàng vòng ra phía sau lưng Lý Hạ Lan, dùng cánh tay phải luồn dưới nách nạn nhân, vòng qua n.g.ự.c và khóa c.h.ặ.t lại. Tay trái và hai chân bắt đầu đạp nước dữ dội theo kiểu bơi ếch, dùng toàn bộ chút sức tàn cuối cùng để đẩy cả hai vươn lên.

Mỗi một tấc nước vươn lên đều giống như một cực hình. Mị Cốt Thiên Thành vốn dĩ là thể chất để tranh sủng, mỏng manh yếu đuối, nay lại phải chịu đựng áp lực thể chất khổng lồ khiến từng khớp xương của Nhiễm Nhiễm như muốn vỡ vụn. Tầm nhìn của nàng bắt đầu mờ đi, những đốm sáng đen nổ lách tách trong não. Nàng chỉ còn biết c.ắ.n nát môi dưới, dùng vị m.á.u tanh nồng để duy trì sự tỉnh táo.

Trên bờ, không khí im lặng đến nghẹt thở. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về gợn sóng giữa hồ. Cao Lan Nguyệt nắm c.h.ặ.t chiếc khăn lụa trong tay, trong lòng gào thét rủa sả: Chìm đi! C.h.ế.t chìm cả hai đứa đi! Nếu con tiểu tiện nhân Kiều Nhiễm Nhiễm kia c.h.ế.t ở đây, khế ước hồi môn sẽ lại thuộc về ta!

Nhưng ông trời không chiều lòng kẻ ác.

"Trồi lên rồi! Trồi lên rồi!" Một tiếng reo mừng rỡ vang lên x.é to.ạc sự tĩnh lặng.

Cách bờ khoảng ba trượng, mái tóc ướt sũng của Kiều Nhiễm Nhiễm nhô lên khỏi mặt nước. Sắc mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, đôi môi tím tái vì lạnh, nhưng cánh tay vẫn ôm c.h.ặ.t lấy Lý Hạ Lan đang bất tỉnh nhân sự. Nàng thở dốc, từng ngụm không khí lạnh buốt tràn vào phổi rát bỏng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trần Diễn đứng thẳng người, ánh mắt sắc như chim ưng khóa c.h.ặ.t lấy bóng dáng nhỏ bé đang chật vật giữa dòng nước. Hắn không nói một lời, nhưng tay phải đã đặt lên chuôi kiếm. Hắn hất cằm ra hiệu.

Lập tức, hai ám vệ của Nhiếp Chính Vương Phủ, không màng đến lễ giáo nam nữ thụ thụ bất thân mà Cao Lan Nguyệt vừa ra rả, phóng người đạp lên mặt nước, ném một dải lụa dài về phía Kiều Nhiễm Nhiễm.

"Bắt lấy!"

Kiều Nhiễm Nhiễm dùng chút sức lực cuối cùng quấn dải lụa vào cổ tay. Lực kéo mạnh mẽ từ trên bờ lập tức xé nước, lôi cả hai cô gái lướt nhanh về phía hành lang thủy tạ.

Khi chạm đến rìa gỗ, đám tỳ nữ vội vàng xúm lại, kẻ kéo tay, người túm áo, chật vật đưa cả hai lên sàn.

Kiều Nhiễm Nhiễm ngã vật ra mặt gỗ ướt nhẹp. Cơ thể nàng run lên bần bật, từng cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến hàm răng va vào nhau lập cập. Nước từ quần áo chảy lênh láng, thấm đẫm cả một mảng sàn. Nàng ho khan vài tiếng, cố gắng mở đôi mắt cay xè nhìn sang người bên cạnh.

Lý Hạ Lan nằm thẳng đơ trên sàn gỗ. Mái tóc đen nhánh bết dính vào khuôn mặt không còn chút huyết sắc. Đôi môi nàng ta xám ngoét, hai mắt nhắm nghiền, cơ thể hoàn toàn bất động.

Sự tĩnh lặng của Lý Hạ Lan khiến đám đông xung quanh bắt đầu xì xào hoảng sợ.

"Lý... Lý tiểu thư... không cử động nữa rồi!"

Một vị phu nhân đ.á.n.h bạo bước tới, run rẩy đưa ngón tay đặt dưới mũi Lý Hạ Lan. Vài giây sau, bà ta giật thót mình, rụt tay lại như bị rắn c.ắ.n, hoảng loạn lùi về sau ngã nhào ra đất.

"Không... không còn thở nữa! C.h.ế.t... c.h.ế.t rồi! Đích nữ Lý gia c.h.ế.t đuối rồi!"

Lời tuyên bố như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai tất cả những người có mặt. Đám đông lùi dạt ra xa như sợ lây xui xẻo. Tiếng khóc lóc, than vãn lập tức ồn ào vang lên.

Cao Lan Nguyệt lấy ống tay áo che mặt, khóc nấc lên từng hồi, nhưng khóe môi bị giấu đi lại nhếch lên một nụ cười đắc thắng. Bà ta lảo đảo bước tới, chỉ tay vào Kiều Nhiễm Nhiễm đang nằm run rẩy dưới đất, lớn tiếng buộc tội:

"Nghiệt nữ! Là do ngươi! Rõ ràng ngươi có thể bơi nhanh hơn, nhưng ngươi cố tình kéo dài thời gian dưới nước, hại c.h.ế.t Lý tiểu thư! Lý gia chắc chắn sẽ không tha cho Kiều gia chúng ta! Ngươi... ngươi đúng là sao quả tạ giáng trần!"

Kiều Nhiễm Nhiễm không buồn đáp lời mụ đàn bà đê tiện ấy. Nàng chống hai tay xuống sàn, khó nhọc gượng ngồi dậy. Từng bó cơ trên người đau nhức như bị xé rách, đầu óc quay cuồng vì kiệt sức.

[Đinh! Nhiệm vụ khẩn cấp: Cứu sống nữ chính nguyên tác! Thời gian còn lại: Ba mươi giây. Nếu nữ chính t.ử vong, Ký chủ sẽ bị trừng phạt tước đoạt thính giác!]

"Khốn kiếp..." Kiều Nhiễm Nhiễm c.h.ử.i thề một tiếng trong miệng.