"Á á á!!!" Lục Hoa Tài hét lên một tiếng thê t.h.ả.m như lợn bị chọc tiết. Khớp cổ tay lão bị trật, đau đớn truyền thẳng lên tận óc khiến hai chân lão mềm nhũn, quỳ sụp xuống ngay trước mặt Tôn Tụng Chi.
Cả Tây viện chìm vào một mảnh tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Đám gia đinh trợn trừng mắt, há hốc mồm không dám tin vào những gì mình vừa thấy. Nhị tiểu thư... vừa bẻ gãy tay lão gia? Tôn Tụng Chi cũng ngây dại, quên cả khóc.
Lục Hướng Vãn buông tay lão ra, ánh mắt nhìn xuống Lục Hoa Tài chẳng khác nào nhìn một đống rác rưởi. Nàng lạnh lùng cất giọng, từng chữ thốt ra như đao kiếm cắm phập vào tim kẻ đối diện:
"Ông muốn đ.á.n.h c.h.ế.t tôi? Lục Hoa Tài, ông xứng sao?"
"Mày... mày là đồ súc sinh phản nghịch! Tao là cha mày!" Lục Hoa Tài ôm lấy cổ tay sưng vù, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán, vừa đau đớn vừa gào thét càn rỡ.
"Cha?" Lục Hướng Vãn bật cười, nụ cười đầy châm biếm và băng giá. "Một người cha dung túng cho cặn bã hạ Vũ Lai Tán để c**ng b*c con gái ruột ngay trong đêm tiệc? Một người cha vì muốn leo lên cành cao mà sẵn sàng đẩy m.á.u mủ của mình vào vũng bùn dơ dáy? Một người đàn ông mang tiếng là Lại bộ Thị lang, nhưng ăn mặc xa hoa, nuôi thê thiếp vinh hoa phú quý toàn bộ đều dựa vào việc bóc lột, hút m.á.u từ của hồi môn của người vợ kết tóc xe tơ, để rồi giam lỏng bà ấy ở cái nơi bẩn thỉu ch.ó ăn đá gà ăn sỏi này?"
Mỗi một câu nói của Lục Hướng Vãn vang lên, sắc mặt Lục Hoa Tài lại trắng bệch đi một phần. Những bí mật dơ bẩn bị che giấu dưới lớp vỏ bọc đạo đức giả của Lục gia bị nàng l*t tr*n không thương tiếc trước mặt hạ nhân.
"Mày... mày ngậm m.á.u phun người!" Lục Hoa Tài chống chế yếu ớt, định đứng dậy.
"Chát!"
Lục Hướng Vãn không hề nương tay, vung tay giáng thẳng một cái tát lật mặt Lục Hoa Tài. Lực tát mạnh đến mức khóe miệng lão rách toạc, m.á.u tươi ứa ra, in hằn năm ngón tay đỏ ch.ót trên má phải.
"Cái tát này, là trả cho mười lăm năm mẫu thân ta phải nuốt nước mắt vào trong, sống kiếp trâu ngựa cho cái gia tộc mục nát này!"
"Mày dám..."
"Chát!"
Cái tát thứ hai giáng xuống má trái, tàn nhẫn và dứt khoát hơn. Đầu Lục Hoa Tài ngoẹo sang một bên, tai ù đi, đầu óc choáng váng.
"Cái tát này, là trả cho sự hèn hạ, vô sỉ của ông khi hùa cùng Dương Chí Vĩ định hủy hoại thanh danh của ta đêm nay!"
Đám gia đinh phía sau thấy chủ nhân bị đ.á.n.h thì bừng tỉnh, định xông lên hộ giá. Thế nhưng, đúng lúc đó, một tiếng hừ lạnh thấu xương vang lên từ phía cổng viện.
"Kẻ nào dám tiến lên nửa bước, g.i.ế.c không tha."
Cố Kiến Huân bước ra khỏi bóng tối, khoanh tay đứng tựa vào khung cửa mục nát. Dáng vẻ hắn lười biếng, ung dung, nhưng cỗ sát khí thực chất tỏa ra từ người hắn lại khiến nhiệt độ Tây viện như giảm xuống âm độ. Không cần hắn phải ra tay, chỉ một câu nói nhẹ bẫng đã tựa như ngọn núi Thái Sơn đè xuống đầu đám gia đinh. Bọn chúng sợ hãi đến mức ném cả gậy gộc, quỳ rạp hết xuống đất, run lẩy bẩy không dám nhúc nhích.
Lục Hoa Tài nhìn thấy Cố Kiến Huân, chút dũng khí cuối cùng cũng vỡ nát. Lão biết, đêm nay lão đã triệt để thua. Thua trong tay đứa con gái mà lão luôn coi là món hàng rẻ mạt.
Lục Hướng Vãn không bận tâm đến đám người đang quỳ dưới đất. Nàng cúi xuống, dịu dàng nhưng kiên quyết đỡ Tôn Tụng Chi đứng dậy. Nàng dùng tay áo tơ tằm mềm mại lau đi vết m.á.u trên trán bà, ôn nhu nói: "Mẫu thân, người không cần phải quỳ trước mặt loại súc sinh này nữa. Từ nay về sau, người không phải sợ bất cứ kẻ nào."
Tôn Tụng Chi nhìn con gái, nước mắt lại tuôn rơi, nhưng lần này không phải vì sợ hãi, mà vì một sự chấn động tận tâm can. Đứa con gái yếu ớt của bà, thực sự đã trưởng thành, có thể che trời lấp bể bảo vệ bà rồi.
Lục Hướng Vãn xoay người lại, đôi mắt phượng hẹp dài sắc lẹm nhìn thẳng vào Lục Hoa Tài đang t.h.ả.m hại dưới đất. Giọng nói của nàng vang vọng trong đêm đen, mang theo sự uy nghiêm không thể chối cãi:
"Lục Hoa Tài, ông nghe cho rõ đây. Cái l.ồ.ng sắt thối nát này, Lục Hướng Vãn ta không thèm ở lại thêm một khắc nào nữa. Ngay đêm nay, ta sẽ mang mẫu thân rời đi."
Lục Hoa Tài mở to mắt, lắp bắp: "Mày... mày dám? Nó là người của Lục gia, sống là người Lục gia, c.h.ế.t là ma Lục gia! Mày không có quyền..."
"Ta có quyền hay không, không đến lượt ông phán xét." Lục Hướng Vãn cắt ngang, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo thấu xương. Ánh mắt nàng mang theo sát ý nồng đậm, gằn từng chữ: "Ông nghĩ ta chỉ đi tay không sao? Lục Hoa Tài, đi gọi kẻ giữ chìa khóa đến đây. Giao nộp toàn bộ Khế ước hồi môn của Tôn gia mà ông đã chiếm đoạt mười lăm năm qua ra đây cho ta!"
Không khí trong sân nháy mắt đông cứng lại. Lục Hoa Tài trợn ngược mắt, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Khế ước hồi môn? Đó chính là cái mạng, là gốc rễ vinh hoa phú quý của cả cái Lục phủ này! Mất đi nó, Lục gia chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch!
Cố Kiến Huân đứng ngoài cửa, khóe môi vô thức cong lên một độ cung nhàn nhạt. Đòi lại tài sản, đoạn tuyệt quan hệ, từng bước ép kẻ thù vào đường cùng. Con nhím nhỏ này, quả nhiên không làm hắn thất vọng. Hắn khẽ đưa tay lên, làm một thủ thế trong bóng tối. Lập tức, những bóng đen ám vệ của Trấn Quốc Phủ lặng lẽ như quỷ mị xuất hiện trên các mái nhà Tây viện, lưỡi kiếm sắc lạnh lóe lên dưới ánh trăng, phong tỏa toàn bộ đường lui của Lục Hoa Tài.
Trò hay, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Gió đêm rít gào qua những tán cây héo úa trong hậu viện tồi tàn, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm đen. Lục Hoa Tài ngã bệt dưới đất, một tay ôm lấy gò má sưng vù rỉ m.á.u, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu. Ông ta gắt gao trừng mắt nhìn Lục Hướng Vãn, dường như không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Khế ước hồi môn?
Cả Tây viện chìm vào một mảnh tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Đám gia đinh trợn trừng mắt, há hốc mồm không dám tin vào những gì mình vừa thấy. Nhị tiểu thư... vừa bẻ gãy tay lão gia? Tôn Tụng Chi cũng ngây dại, quên cả khóc.
Lục Hướng Vãn buông tay lão ra, ánh mắt nhìn xuống Lục Hoa Tài chẳng khác nào nhìn một đống rác rưởi. Nàng lạnh lùng cất giọng, từng chữ thốt ra như đao kiếm cắm phập vào tim kẻ đối diện:
"Ông muốn đ.á.n.h c.h.ế.t tôi? Lục Hoa Tài, ông xứng sao?"
"Mày... mày là đồ súc sinh phản nghịch! Tao là cha mày!" Lục Hoa Tài ôm lấy cổ tay sưng vù, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán, vừa đau đớn vừa gào thét càn rỡ.
"Cha?" Lục Hướng Vãn bật cười, nụ cười đầy châm biếm và băng giá. "Một người cha dung túng cho cặn bã hạ Vũ Lai Tán để c**ng b*c con gái ruột ngay trong đêm tiệc? Một người cha vì muốn leo lên cành cao mà sẵn sàng đẩy m.á.u mủ của mình vào vũng bùn dơ dáy? Một người đàn ông mang tiếng là Lại bộ Thị lang, nhưng ăn mặc xa hoa, nuôi thê thiếp vinh hoa phú quý toàn bộ đều dựa vào việc bóc lột, hút m.á.u từ của hồi môn của người vợ kết tóc xe tơ, để rồi giam lỏng bà ấy ở cái nơi bẩn thỉu ch.ó ăn đá gà ăn sỏi này?"
Mỗi một câu nói của Lục Hướng Vãn vang lên, sắc mặt Lục Hoa Tài lại trắng bệch đi một phần. Những bí mật dơ bẩn bị che giấu dưới lớp vỏ bọc đạo đức giả của Lục gia bị nàng l*t tr*n không thương tiếc trước mặt hạ nhân.
"Mày... mày ngậm m.á.u phun người!" Lục Hoa Tài chống chế yếu ớt, định đứng dậy.
"Chát!"
Lục Hướng Vãn không hề nương tay, vung tay giáng thẳng một cái tát lật mặt Lục Hoa Tài. Lực tát mạnh đến mức khóe miệng lão rách toạc, m.á.u tươi ứa ra, in hằn năm ngón tay đỏ ch.ót trên má phải.
"Cái tát này, là trả cho mười lăm năm mẫu thân ta phải nuốt nước mắt vào trong, sống kiếp trâu ngựa cho cái gia tộc mục nát này!"
"Mày dám..."
"Chát!"
Cái tát thứ hai giáng xuống má trái, tàn nhẫn và dứt khoát hơn. Đầu Lục Hoa Tài ngoẹo sang một bên, tai ù đi, đầu óc choáng váng.
"Cái tát này, là trả cho sự hèn hạ, vô sỉ của ông khi hùa cùng Dương Chí Vĩ định hủy hoại thanh danh của ta đêm nay!"
Đám gia đinh phía sau thấy chủ nhân bị đ.á.n.h thì bừng tỉnh, định xông lên hộ giá. Thế nhưng, đúng lúc đó, một tiếng hừ lạnh thấu xương vang lên từ phía cổng viện.
"Kẻ nào dám tiến lên nửa bước, g.i.ế.c không tha."
Cố Kiến Huân bước ra khỏi bóng tối, khoanh tay đứng tựa vào khung cửa mục nát. Dáng vẻ hắn lười biếng, ung dung, nhưng cỗ sát khí thực chất tỏa ra từ người hắn lại khiến nhiệt độ Tây viện như giảm xuống âm độ. Không cần hắn phải ra tay, chỉ một câu nói nhẹ bẫng đã tựa như ngọn núi Thái Sơn đè xuống đầu đám gia đinh. Bọn chúng sợ hãi đến mức ném cả gậy gộc, quỳ rạp hết xuống đất, run lẩy bẩy không dám nhúc nhích.
Lục Hoa Tài nhìn thấy Cố Kiến Huân, chút dũng khí cuối cùng cũng vỡ nát. Lão biết, đêm nay lão đã triệt để thua. Thua trong tay đứa con gái mà lão luôn coi là món hàng rẻ mạt.
Lục Hướng Vãn không bận tâm đến đám người đang quỳ dưới đất. Nàng cúi xuống, dịu dàng nhưng kiên quyết đỡ Tôn Tụng Chi đứng dậy. Nàng dùng tay áo tơ tằm mềm mại lau đi vết m.á.u trên trán bà, ôn nhu nói: "Mẫu thân, người không cần phải quỳ trước mặt loại súc sinh này nữa. Từ nay về sau, người không phải sợ bất cứ kẻ nào."
Tôn Tụng Chi nhìn con gái, nước mắt lại tuôn rơi, nhưng lần này không phải vì sợ hãi, mà vì một sự chấn động tận tâm can. Đứa con gái yếu ớt của bà, thực sự đã trưởng thành, có thể che trời lấp bể bảo vệ bà rồi.
Lục Hướng Vãn xoay người lại, đôi mắt phượng hẹp dài sắc lẹm nhìn thẳng vào Lục Hoa Tài đang t.h.ả.m hại dưới đất. Giọng nói của nàng vang vọng trong đêm đen, mang theo sự uy nghiêm không thể chối cãi:
"Lục Hoa Tài, ông nghe cho rõ đây. Cái l.ồ.ng sắt thối nát này, Lục Hướng Vãn ta không thèm ở lại thêm một khắc nào nữa. Ngay đêm nay, ta sẽ mang mẫu thân rời đi."
Lục Hoa Tài mở to mắt, lắp bắp: "Mày... mày dám? Nó là người của Lục gia, sống là người Lục gia, c.h.ế.t là ma Lục gia! Mày không có quyền..."
"Ta có quyền hay không, không đến lượt ông phán xét." Lục Hướng Vãn cắt ngang, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo thấu xương. Ánh mắt nàng mang theo sát ý nồng đậm, gằn từng chữ: "Ông nghĩ ta chỉ đi tay không sao? Lục Hoa Tài, đi gọi kẻ giữ chìa khóa đến đây. Giao nộp toàn bộ Khế ước hồi môn của Tôn gia mà ông đã chiếm đoạt mười lăm năm qua ra đây cho ta!"
Không khí trong sân nháy mắt đông cứng lại. Lục Hoa Tài trợn ngược mắt, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Khế ước hồi môn? Đó chính là cái mạng, là gốc rễ vinh hoa phú quý của cả cái Lục phủ này! Mất đi nó, Lục gia chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch!
Cố Kiến Huân đứng ngoài cửa, khóe môi vô thức cong lên một độ cung nhàn nhạt. Đòi lại tài sản, đoạn tuyệt quan hệ, từng bước ép kẻ thù vào đường cùng. Con nhím nhỏ này, quả nhiên không làm hắn thất vọng. Hắn khẽ đưa tay lên, làm một thủ thế trong bóng tối. Lập tức, những bóng đen ám vệ của Trấn Quốc Phủ lặng lẽ như quỷ mị xuất hiện trên các mái nhà Tây viện, lưỡi kiếm sắc lạnh lóe lên dưới ánh trăng, phong tỏa toàn bộ đường lui của Lục Hoa Tài.
Trò hay, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Gió đêm rít gào qua những tán cây héo úa trong hậu viện tồi tàn, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm đen. Lục Hoa Tài ngã bệt dưới đất, một tay ôm lấy gò má sưng vù rỉ m.á.u, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu. Ông ta gắt gao trừng mắt nhìn Lục Hướng Vãn, dường như không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Khế ước hồi môn?