Bà t.ử la hét t.h.ả.m thiết, ngã lăn ra đất ôm lấy vạt áo đang bắt lửa. Mụ còn lại sợ hãi đến mức mặt mày trắng bệch, lùi hẳn vào góc tường, hai hàm răng đ.á.n.h bò cạp vào nhau khi nhìn thấy cỗ sát khí ngút trời tỏa ra từ đôi mắt của vị Nhị tiểu thư vốn nổi tiếng nhu nhược. Và rồi, mụ ta hoàn toàn c.h.ế.t lặng khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn, hắc ám của Cố Kiến Huân chậm rãi bước ra từ trong bóng tối phía sau lưng nàng.
Lục Hướng Vãn lười biếng liếc nhìn mụ, tiện tay nhặt một hòn đá tảng dùng để chèn cửa dưới đất lên, nhắm thẳng vào ổ khóa đồng mà đập.
"Keng! Chát!"
Với sự tàn nhẫn và dứt khoát mài giũa từ kiếp trước, nàng đập đến khi ổ khóa méo mó, bung chốt rơi xuống đất. Lục Hướng Vãn đẩy mạnh cánh cửa gỗ. Tiếng bản lề rỉ sét rít lên âm thanh ch.ói tai, x.é to.ạc sự tĩnh mịch của Tây viện.
Bên trong căn phòng tối tăm, ẩm thấp, chỉ có một ngọn nến le lói sắp tàn. Mùi nấm mốc quyện cùng mùi t.h.u.ố.c đắng nghét xộc thẳng vào mũi.
Trong góc giường tồi tàn, một người phụ nữ trạc tứ tuần đang cuộn tròn người, run rẩy bấu c.h.ặ.t lấy mép chăn mỏng tang. Bà mặc bộ y phục bằng vải thô đã sờn cũ, mái tóc hoa râm xõa xượi che khuất nửa khuôn mặt. Nghe tiếng động lớn, bà giật mình ngẩng đầu lên. Dưới ánh nến lờ mờ, Lục Hướng Vãn nhìn rõ khuôn mặt gầy gò, hốc hác của Tôn Tụng Chi. Trên gò má nhợt nhạt của bà vẫn còn in hằn một vết bầm tím mới cóng, rướm m.á.u – hệ quả từ cái tát nảy lửa của Lục Hoa Tài chiều nay khi bà quỳ lạy van xin hắn đừng gả con gái cho tên cặn bã Dương Chí Vĩ.
"Vãn nhi..." Tôn Tụng Chi nheo mắt nhìn bóng dáng vận hỉ phục đỏ thẫm đang đứng trước cửa. Khi nhận ra đó là con gái mình, đôi mắt khô khốc của bà bỗng trào ra những giọt nước mắt đục ngầu. Bà luống cuống bò xuống giường, lảo đảo lao tới ôm chầm lấy Lục Hướng Vãn, khóc nấc lên từng hồi bi thương: "Vãn nhi của ta! Sao con lại ở đây? Có phải... có phải tên súc sinh họ Dương kia đã ức h.i.ế.p con rồi không? Mẫu thân có tội, mẫu thân vô dụng, không bảo vệ được con!"
Vòng tay gầy guộc của Tôn Tụng Chi ôm c.h.ặ.t lấy nàng, cả cơ thể bà run lên bần bật vì sợ hãi và tuyệt vọng. Hơi ấm từ giọt nước mắt nóng hổi thấm qua lớp áo, rơi thẳng vào trái tim đang đập từng nhịp lạnh lùng của Lục Hướng Vãn.
Ở kiếp trước, nàng là một kẻ cô độc, tự tay gây dựng sự nghiệp giữa biển người lừa lọc, chưa từng biết đến tình mẫu t.ử là gì. Giờ phút này, cảm nhận được sự che chở bản năng, vụng về nhưng chân thật đến xé lòng của người phụ nữ yếu đuối này, bức tường băng giá trong lòng nàng khẽ nứt ra.
Lục Hướng Vãn vươn tay, nhẹ nhàng nhưng vững chãi vỗ về bờ vai đang run rẩy của Tôn Tụng Chi. Nàng dịu giọng, âm thanh kiên định như đinh đóng cột: "Mẫu thân, người nhìn cho kỹ. Nữ nhi vẫn bình an vô sự. Kẻ bị ức h.i.ế.p, kẻ bị chà đạp đêm nay không phải là con, mà là đám cặn bã Lục gia ngoài kia."
Tôn Tụng Chi ngẩn người, ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn con gái. Trước mặt bà không phải là cô Nhị tiểu thư yếu ớt, lúc nào cũng cúi gầm mặt sợ sệt nữa. Ánh mắt Lục Hướng Vãn rực sáng, sắc bén như một lưỡi kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ, mang theo luồng uy áp bức người.
Chưa kịp để Tôn Tụng Chi tiêu hóa những lời vừa rồi, từ ngoài sân bỗng vang lên tiếng bước chân rầm rập cùng vô số ngọn đuốc sáng rực chiếu rọi cả một góc trời.
"Tiện nhân! Mày cút ra đây cho tao!"
Tiếng gầm thét đầy phẫn nộ của Lục Hoa Tài vang lên như sấm nổ. Lão ta bước vào viện, phía sau là hơn chục tên gia đinh tay lăm lăm gậy gộc. Lúc nãy ở đại sảnh, trước áp lực kinh hoàng của Cố Kiến Huân, lão đã bị dọa cho hồn xiêu phách lạc. Nhưng khi Cố Kiến Huân và Lục Hướng Vãn rời đi, sự nhục nhã ê chề khi bị chính con gái ruột lột mặt nạ trước hàng trăm bá quan văn võ đã bùng lên thành ngọn lửa căm phẫn tột độ. Lão không dám động đến Sát thần, nhưng lão là cha, là chủ của cái nhà này! Lão có quyền dùng gia pháp để trừng trị vợ và con gái mình.
Lục Hoa Tài nhìn thấy Lục Hướng Vãn đang đứng ôm mẫu thân trong phòng, cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt. Lão chỉ tay thẳng mặt nàng, nghiến răng trèo trẹo: "Nghịch t.ử! Ai cho mày cái gan phá cửa viện? Mày làm loạn đại sảnh, bôi tro trát trấu vào mặt Lục gia, hủy hoại thanh danh của nhà họ Lục, hôm nay tao không đ.á.n.h c.h.ế.t mày, tao không mang họ Lục!"
Tôn Tụng Chi nghe tiếng quát tháo của trượng phu, bản năng sợ hãi ăn sâu vào trong m.á.u khiến bà co rúm người lại. Nhưng khi thấy Lục Hoa Tài vung tay ra hiệu cho gia đinh xông lên bắt Lục Hướng Vãn, bà không biết lấy đâu ra sức mạnh, lao lên dang rộng hai tay chắn trước mặt con gái.
"Lão gia! Đừng đ.á.n.h Vãn nhi!" Tôn Tụng Chi quỳ rạp xuống đất, dập đầu bình bịch đến rịn m.á.u. "Mọi lỗi lầm đều do thiếp không biết dạy con! Ngài cứ đ.á.n.h thiếp, xin ngài tha cho nó! Nó chỉ là một đứa trẻ thôi mà!"
"Cút ngay con mụ điên này!"
Lục Hoa Tài tức tối đến mất trí. Sự chống đối của Tôn Tụng Chi càng làm tổn thương lòng tự tôn nam giới thối nát của lão. Lão tiến lên một bước, vung cánh tay to khỏe định giáng một cái tát trời giáng xuống khuôn mặt vốn đã bầm dập của Tôn Tụng Chi để dằn mặt con gái.
Gió rít ngang tai. Lực tay của một gã đàn ông đang điên cuồng đủ sức làm gãy cổ một người phụ nữ yếu ớt.
Nhưng, bàn tay của lão mãi mãi không thể chạm vào đích đến.
"Bốp!"
Một âm thanh khô khốc vang lên. Không phải tiếng tát, mà là tiếng da thịt va chạm cực mạnh.
Lục Hướng Vãn đã di chuyển từ lúc nào. Nàng lao lên như một con báo gấm, bàn tay thanh mảnh nhưng cứng như gọng kìm tóm gọn lấy cổ tay đang vung giữa không trung của Lục Hoa Tài. Lực đạo của nàng lúc này tuy chưa phục hồi hoàn toàn sau khi trúng mị d.ư.ợ.c, nhưng nàng biết cách dùng xảo kình. Nàng lùi một bước, mượn lực kéo mạnh cánh tay lão về phía trước, đồng thời vặn ngược khớp cổ tay theo một góc độ cực kỳ hiểm hóc.
"Rắc!"
Lục Hướng Vãn lười biếng liếc nhìn mụ, tiện tay nhặt một hòn đá tảng dùng để chèn cửa dưới đất lên, nhắm thẳng vào ổ khóa đồng mà đập.
"Keng! Chát!"
Với sự tàn nhẫn và dứt khoát mài giũa từ kiếp trước, nàng đập đến khi ổ khóa méo mó, bung chốt rơi xuống đất. Lục Hướng Vãn đẩy mạnh cánh cửa gỗ. Tiếng bản lề rỉ sét rít lên âm thanh ch.ói tai, x.é to.ạc sự tĩnh mịch của Tây viện.
Bên trong căn phòng tối tăm, ẩm thấp, chỉ có một ngọn nến le lói sắp tàn. Mùi nấm mốc quyện cùng mùi t.h.u.ố.c đắng nghét xộc thẳng vào mũi.
Trong góc giường tồi tàn, một người phụ nữ trạc tứ tuần đang cuộn tròn người, run rẩy bấu c.h.ặ.t lấy mép chăn mỏng tang. Bà mặc bộ y phục bằng vải thô đã sờn cũ, mái tóc hoa râm xõa xượi che khuất nửa khuôn mặt. Nghe tiếng động lớn, bà giật mình ngẩng đầu lên. Dưới ánh nến lờ mờ, Lục Hướng Vãn nhìn rõ khuôn mặt gầy gò, hốc hác của Tôn Tụng Chi. Trên gò má nhợt nhạt của bà vẫn còn in hằn một vết bầm tím mới cóng, rướm m.á.u – hệ quả từ cái tát nảy lửa của Lục Hoa Tài chiều nay khi bà quỳ lạy van xin hắn đừng gả con gái cho tên cặn bã Dương Chí Vĩ.
"Vãn nhi..." Tôn Tụng Chi nheo mắt nhìn bóng dáng vận hỉ phục đỏ thẫm đang đứng trước cửa. Khi nhận ra đó là con gái mình, đôi mắt khô khốc của bà bỗng trào ra những giọt nước mắt đục ngầu. Bà luống cuống bò xuống giường, lảo đảo lao tới ôm chầm lấy Lục Hướng Vãn, khóc nấc lên từng hồi bi thương: "Vãn nhi của ta! Sao con lại ở đây? Có phải... có phải tên súc sinh họ Dương kia đã ức h.i.ế.p con rồi không? Mẫu thân có tội, mẫu thân vô dụng, không bảo vệ được con!"
Vòng tay gầy guộc của Tôn Tụng Chi ôm c.h.ặ.t lấy nàng, cả cơ thể bà run lên bần bật vì sợ hãi và tuyệt vọng. Hơi ấm từ giọt nước mắt nóng hổi thấm qua lớp áo, rơi thẳng vào trái tim đang đập từng nhịp lạnh lùng của Lục Hướng Vãn.
Ở kiếp trước, nàng là một kẻ cô độc, tự tay gây dựng sự nghiệp giữa biển người lừa lọc, chưa từng biết đến tình mẫu t.ử là gì. Giờ phút này, cảm nhận được sự che chở bản năng, vụng về nhưng chân thật đến xé lòng của người phụ nữ yếu đuối này, bức tường băng giá trong lòng nàng khẽ nứt ra.
Lục Hướng Vãn vươn tay, nhẹ nhàng nhưng vững chãi vỗ về bờ vai đang run rẩy của Tôn Tụng Chi. Nàng dịu giọng, âm thanh kiên định như đinh đóng cột: "Mẫu thân, người nhìn cho kỹ. Nữ nhi vẫn bình an vô sự. Kẻ bị ức h.i.ế.p, kẻ bị chà đạp đêm nay không phải là con, mà là đám cặn bã Lục gia ngoài kia."
Tôn Tụng Chi ngẩn người, ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn con gái. Trước mặt bà không phải là cô Nhị tiểu thư yếu ớt, lúc nào cũng cúi gầm mặt sợ sệt nữa. Ánh mắt Lục Hướng Vãn rực sáng, sắc bén như một lưỡi kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ, mang theo luồng uy áp bức người.
Chưa kịp để Tôn Tụng Chi tiêu hóa những lời vừa rồi, từ ngoài sân bỗng vang lên tiếng bước chân rầm rập cùng vô số ngọn đuốc sáng rực chiếu rọi cả một góc trời.
"Tiện nhân! Mày cút ra đây cho tao!"
Tiếng gầm thét đầy phẫn nộ của Lục Hoa Tài vang lên như sấm nổ. Lão ta bước vào viện, phía sau là hơn chục tên gia đinh tay lăm lăm gậy gộc. Lúc nãy ở đại sảnh, trước áp lực kinh hoàng của Cố Kiến Huân, lão đã bị dọa cho hồn xiêu phách lạc. Nhưng khi Cố Kiến Huân và Lục Hướng Vãn rời đi, sự nhục nhã ê chề khi bị chính con gái ruột lột mặt nạ trước hàng trăm bá quan văn võ đã bùng lên thành ngọn lửa căm phẫn tột độ. Lão không dám động đến Sát thần, nhưng lão là cha, là chủ của cái nhà này! Lão có quyền dùng gia pháp để trừng trị vợ và con gái mình.
Lục Hoa Tài nhìn thấy Lục Hướng Vãn đang đứng ôm mẫu thân trong phòng, cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt. Lão chỉ tay thẳng mặt nàng, nghiến răng trèo trẹo: "Nghịch t.ử! Ai cho mày cái gan phá cửa viện? Mày làm loạn đại sảnh, bôi tro trát trấu vào mặt Lục gia, hủy hoại thanh danh của nhà họ Lục, hôm nay tao không đ.á.n.h c.h.ế.t mày, tao không mang họ Lục!"
Tôn Tụng Chi nghe tiếng quát tháo của trượng phu, bản năng sợ hãi ăn sâu vào trong m.á.u khiến bà co rúm người lại. Nhưng khi thấy Lục Hoa Tài vung tay ra hiệu cho gia đinh xông lên bắt Lục Hướng Vãn, bà không biết lấy đâu ra sức mạnh, lao lên dang rộng hai tay chắn trước mặt con gái.
"Lão gia! Đừng đ.á.n.h Vãn nhi!" Tôn Tụng Chi quỳ rạp xuống đất, dập đầu bình bịch đến rịn m.á.u. "Mọi lỗi lầm đều do thiếp không biết dạy con! Ngài cứ đ.á.n.h thiếp, xin ngài tha cho nó! Nó chỉ là một đứa trẻ thôi mà!"
"Cút ngay con mụ điên này!"
Lục Hoa Tài tức tối đến mất trí. Sự chống đối của Tôn Tụng Chi càng làm tổn thương lòng tự tôn nam giới thối nát của lão. Lão tiến lên một bước, vung cánh tay to khỏe định giáng một cái tát trời giáng xuống khuôn mặt vốn đã bầm dập của Tôn Tụng Chi để dằn mặt con gái.
Gió rít ngang tai. Lực tay của một gã đàn ông đang điên cuồng đủ sức làm gãy cổ một người phụ nữ yếu ớt.
Nhưng, bàn tay của lão mãi mãi không thể chạm vào đích đến.
"Bốp!"
Một âm thanh khô khốc vang lên. Không phải tiếng tát, mà là tiếng da thịt va chạm cực mạnh.
Lục Hướng Vãn đã di chuyển từ lúc nào. Nàng lao lên như một con báo gấm, bàn tay thanh mảnh nhưng cứng như gọng kìm tóm gọn lấy cổ tay đang vung giữa không trung của Lục Hoa Tài. Lực đạo của nàng lúc này tuy chưa phục hồi hoàn toàn sau khi trúng mị d.ư.ợ.c, nhưng nàng biết cách dùng xảo kình. Nàng lùi một bước, mượn lực kéo mạnh cánh tay lão về phía trước, đồng thời vặn ngược khớp cổ tay theo một góc độ cực kỳ hiểm hóc.
"Rắc!"