Đó là cội nguồn của vinh hoa phú quý, là cái móng vuốt vững chắc nhất giúp Lục gia bám trụ lại chốn Kinh thành hoa lệ này suốt mười lăm năm qua! Tôn gia năm xưa là cự phú một phương, mười dặm hồng trang gả nữ nhi đi, tài sản mang theo đếm không xuể. Lục Hoa Tài nhờ hút m.á.u từ đống tài sản ấy mới có tiền lo lót quan lộ, mới có bạc trắng để nạp thiếp, nuôi dưỡng một đám oanh yến mập mạp trong phủ. Kêu ông ta giao ra khế ước, chẳng khác nào tự tay rút gân lột da ông ta!
"Mày… mày điên rồi!" Lục Hoa Tài run rẩy chỉ tay vào mặt Lục Hướng Vãn, giọng nói khàn đặc vì tức giận và sợ hãi. "Nữ nhân xuất giá tòng phu! Đồ của Tôn gia mang đến Lục phủ thì vĩnh viễn là của nhà họ Lục! Mày là một đứa con gái chưa xuất giá, lấy tư cách gì mà đòi xen vào chuyện tài sản của bề trên? Tôn Tụng Chi là thê t.ử của ta, sống hay c.h.ế.t, có một cắc bạc nào hay không, đều do lão phu quyết định!"
Nghe những lời xảo biện trơ trẽn ấy, Tôn Tụng Chi nấp sau lưng Lục Hướng Vãn khẽ run lên bần bật. Nước mắt bà giàn giụa, đôi bàn tay gầy gò đầy vết chai sần bám c.h.ặ.t lấy vạt áo tơ tằm của con gái. Suốt mười lăm năm qua, bà đã bị nhồi nhét cái tư tưởng độc hại ấy đến mức tê liệt. Bà thực sự từng nghĩ rằng, bản thân gả cho ông ta, thì mọi thứ của bà đều thuộc về ông ta.
Nhưng Lục Hướng Vãn thì không.
Khóe môi nàng nhếch lên một nụ cười châm biếm, ánh mắt sắc như d.a.o găm lướt qua gương mặt đạo đức giả của Lục Hoa Tài. Nàng tiến lên nửa bước, tà áo đỏ rực trong đêm tối bay phấp phới tựa như ngọn lửa thiêu rụi mọi lề thói thối nát.
"Xuất giá tòng phu? Của nhà họ Lục?" Lục Hướng Vãn bật cười thành tiếng, tiếng cười trong trẻo nhưng mang theo hàn khí lạnh lẽo thấu xương. "Lục Hoa Tài, ông làm quan mà đến Luật pháp của Đại Lương cũng không thuộc sao? Luật Đại Lương quy định rành rành: Hồi môn của nữ nhi là tài sản tư nhân, nhà chồng tuyệt đối không được phép chiếm đoạt. Nếu phu thê hòa thuận, tài sản do thê t.ử quản lý. Nếu thê t.ử qua đời, tài sản ấy thuộc về đích t.ử đích nữ. Trừ khi Tôn gia tuyệt tự, nếu không, một cắc bạc của Tôn gia, Lục Hoa Tài ông cũng không có tư cách nhét vào túi áo!"
Nàng gằn từng chữ, âm thanh rành mạch vang vọng khắp hậu viện: "Mười lăm năm qua, ông giam lỏng mẫu thân ta ở nơi tồi tàn này, ăn không no mặc không ấm, hứng chịu đòn roi. Trong khi đó, ông lấy bạc của Tôn gia đi mua vui ở thanh lâu, xây viện t.ử cho tiểu thiếp, lo lót cho đám nhi t.ử thứ xuất. Hôm nay, Lục Hướng Vãn ta không chỉ đòi lại khế ước, mà ta sẽ tính toán rành rọt từng đồng từng cắc với ông!"
"Ba gian cửa hiệu gấm vóc trên phố Chu Tước! Năm trăm mẫu điền trang màu mỡ ở ngoại ô phía Nam! Hai mươi vạn lượng bạc trắng tiền mặt! Cùng vô số trân châu, mã não, đồ cổ tự họa!" Ánh mắt Lục Hướng Vãn bùng lên ngọn lửa sát khí. "Tất cả, lập tức giao ra đây! Khuyết một góc, ta c.h.ặ.t một ngón tay của ông. Khuyết một vạn lượng, ta c.h.ặ.t một cánh tay của ông!"
Lời tuyên bố ngông cuồng và tàn nhẫn của Lục Hướng Vãn khiến Lục Hoa Tài tái mét mặt mày. Ông ta cảm nhận được sát ý thực sự từ đứa con gái mà ông ta từng coi là phế vật. Nó không nói đùa. Đôi mắt phượng hẹp dài kia hệt như mắt của một con dã thú đang khát m.á.u.
Nhưng lòng tham vô đáy đã lấn át cả nỗi sợ hãi. Lục Hoa Tài c.ắ.n răng, lồm cồm bò dậy. Ông ta lùi lại vài bước, giữ khoảng cách an toàn rồi gân cổ lên gào thét: "Nghịch t.ử! Phản rồi! Phản thật rồi! Người đâu! Người đâu! Lôi đám gia đinh tới đây cho lão phu! Tụi mày c.h.ế.t hết ở đâu rồi!"
Ông ta biết mình đ.á.n.h không lại Lục Hướng Vãn, nhưng đây là Lục phủ! Là địa bàn của ông ta! Một nữ nhi yếu ớt dù có biết chút quyền cước thì làm sao chống lại được vài chục gia đinh cầm gậy gộc? Chỉ trong chốc lát, tiếng bước chân rầm rập vang lên từ phía ngoài viện. Hơn hai mươi tên gia đinh lực lưỡng, tay lăm lăm gậy gộc, đao kiếm thô sơ ập vào hậu viện. Bọn chúng là những kẻ được Lục Hoa Tài dùng tiền mua chuộc, chuyên làm những việc bẩn thỉu hãm hại người khác trong bóng tối.
"Lão gia! Ngài không sao chứ?" Tên cai quản gia đinh vẻ mặt dữ tợn, chạy vội đến đỡ lấy Lục Hoa Tài.
Thấy viện binh đã tới, Lục Hoa Tài lập tức lấy lại dáng vẻ oai phong lẫm liệt, cái lưng vốn đang còng xuống bỗng vươn thẳng lên. Ông ta chỉ tay về phía Lục Hướng Vãn và Tôn Tụng Chi, nghiến răng trừng mắt: "Đánh gãy hai chân đứa nghịch t.ử này cho ta! Còn con tiện nhân Tôn thị kia, trói nghiến lại, nhét giẻ vào miệng rồi tống vào sài phòng! Đêm nay, lão phu phải dùng gia pháp, cho chúng biết thế nào là quy củ của Lục gia!"
"Vãn nhi!" Tôn Tụng Chi hoảng loạn tột độ, bà lao lên phía trước, vươn đôi tay gầy gò định che chắn cho Lục Hướng Vãn. "Ông muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h tôi! Đừng động vào con gái tôi! Lão gia, tôi xin ông, hồi môn tôi không cần nữa, cầu xin ông tha cho Vãn nhi!"
Nhìn mẫu thân đến nước này vẫn sẵn sàng dùng thân mình đỡ đòn cho mình, hốc mắt Lục Hướng Vãn khẽ cay. Nhưng sự mềm lòng chỉ xẹt qua trong nháy mắt, nhường chỗ cho sự tàn nhẫn tuyệt đối. Nàng nhẹ nhàng kéo Tôn Tụng Chi ra sau lưng, vỗ nhẹ vào mu bàn tay bà, giọng nói trầm ổn mà kiên định: "Mẫu thân, người đừng sợ. Con đã nói, từ nay về sau, không ai có thể ức h.i.ế.p người nữa. Kể cả lão thiên gia, con cũng sẽ đ.â.m thủng một lỗ!"
Bọn gia đinh nhận lệnh, cười gằn tiến lên. Trong mắt chúng, hai nữ nhân yếu ớt này chẳng khác nào cá nằm trên thớt.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tên gia đinh đi đầu vừa giương cao cây gậy gỗ định giáng xuống, một tiếng xé gió lạnh lẽo vang lên x.é to.ạc màn đêm.
"Vút!"
Một viên đá nhỏ xíu mang theo nội lực thâm hậu b.ắ.n xuyên qua không trung, đ.á.n.h thẳng vào cổ tay của tên gia đinh. Tiếng xương gãy vang lên giòn giã. Tên gia đinh hét t.h.ả.m một tiếng, gậy gỗ rơi loảng xoảng xuống nền đá, ôm lấy cổ tay lăn lộn dưới đất.
Cả đám gia đinh sững sờ, khựng lại. Lục Hoa Tài kinh hãi đảo mắt nhìn quanh bóng tối: "Kẻ nào? Kẻ nào dám giả thần giả quỷ trong Lục phủ?"
Từ trong góc khuất của hành lang, tiếng bước chân trầm ổn, nhịp nhàng vang lên. Mỗi bước đi dường như mang theo một cỗ uy áp vô hình, đè nặng lên n.g.ự.c những kẻ có mặt ở đó.
Cố Kiến Huân bước ra từ bóng tối. Thân hình nam nhân cao lớn vạm vỡ, một thân hắc y dung nhập hoàn hảo với màn đêm, nhưng ngũ quan thâm thúy lại sắc sảo như tạc dưới ánh trăng. Ánh mắt hắn lạnh nhạt, không chút gợn sóng, nhưng lại chứa đựng cỗ sát khí ngút trời của một vị Tu La từ chiến trường bò về.
"Lão gia nhà các người nói đúng." Giọng nói của Cố Kiến Huân trầm khàn, từ tính, nhưng rơi vào tai Lục Hoa Tài chẳng khác nào bùa đòi mạng. "Quy củ, quả thực rất quan trọng."
Lục Hoa Tài nhận ra Cố Kiến Huân. Hình ảnh vị Sát thần Kinh thành uy phong lẫm liệt ở đại sảnh khi nãy vẫn còn in đậm trong tâm trí ông ta. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, hai chân Lục Hoa Tài bắt đầu run rẩy. Tại sao Cố Tướng quân lại xuất hiện ở hậu viện tồi tàn này? Lại còn ra tay bảo vệ đứa nghịch t.ử kia?
"Mày… mày điên rồi!" Lục Hoa Tài run rẩy chỉ tay vào mặt Lục Hướng Vãn, giọng nói khàn đặc vì tức giận và sợ hãi. "Nữ nhân xuất giá tòng phu! Đồ của Tôn gia mang đến Lục phủ thì vĩnh viễn là của nhà họ Lục! Mày là một đứa con gái chưa xuất giá, lấy tư cách gì mà đòi xen vào chuyện tài sản của bề trên? Tôn Tụng Chi là thê t.ử của ta, sống hay c.h.ế.t, có một cắc bạc nào hay không, đều do lão phu quyết định!"
Nghe những lời xảo biện trơ trẽn ấy, Tôn Tụng Chi nấp sau lưng Lục Hướng Vãn khẽ run lên bần bật. Nước mắt bà giàn giụa, đôi bàn tay gầy gò đầy vết chai sần bám c.h.ặ.t lấy vạt áo tơ tằm của con gái. Suốt mười lăm năm qua, bà đã bị nhồi nhét cái tư tưởng độc hại ấy đến mức tê liệt. Bà thực sự từng nghĩ rằng, bản thân gả cho ông ta, thì mọi thứ của bà đều thuộc về ông ta.
Nhưng Lục Hướng Vãn thì không.
Khóe môi nàng nhếch lên một nụ cười châm biếm, ánh mắt sắc như d.a.o găm lướt qua gương mặt đạo đức giả của Lục Hoa Tài. Nàng tiến lên nửa bước, tà áo đỏ rực trong đêm tối bay phấp phới tựa như ngọn lửa thiêu rụi mọi lề thói thối nát.
"Xuất giá tòng phu? Của nhà họ Lục?" Lục Hướng Vãn bật cười thành tiếng, tiếng cười trong trẻo nhưng mang theo hàn khí lạnh lẽo thấu xương. "Lục Hoa Tài, ông làm quan mà đến Luật pháp của Đại Lương cũng không thuộc sao? Luật Đại Lương quy định rành rành: Hồi môn của nữ nhi là tài sản tư nhân, nhà chồng tuyệt đối không được phép chiếm đoạt. Nếu phu thê hòa thuận, tài sản do thê t.ử quản lý. Nếu thê t.ử qua đời, tài sản ấy thuộc về đích t.ử đích nữ. Trừ khi Tôn gia tuyệt tự, nếu không, một cắc bạc của Tôn gia, Lục Hoa Tài ông cũng không có tư cách nhét vào túi áo!"
Nàng gằn từng chữ, âm thanh rành mạch vang vọng khắp hậu viện: "Mười lăm năm qua, ông giam lỏng mẫu thân ta ở nơi tồi tàn này, ăn không no mặc không ấm, hứng chịu đòn roi. Trong khi đó, ông lấy bạc của Tôn gia đi mua vui ở thanh lâu, xây viện t.ử cho tiểu thiếp, lo lót cho đám nhi t.ử thứ xuất. Hôm nay, Lục Hướng Vãn ta không chỉ đòi lại khế ước, mà ta sẽ tính toán rành rọt từng đồng từng cắc với ông!"
"Ba gian cửa hiệu gấm vóc trên phố Chu Tước! Năm trăm mẫu điền trang màu mỡ ở ngoại ô phía Nam! Hai mươi vạn lượng bạc trắng tiền mặt! Cùng vô số trân châu, mã não, đồ cổ tự họa!" Ánh mắt Lục Hướng Vãn bùng lên ngọn lửa sát khí. "Tất cả, lập tức giao ra đây! Khuyết một góc, ta c.h.ặ.t một ngón tay của ông. Khuyết một vạn lượng, ta c.h.ặ.t một cánh tay của ông!"
Lời tuyên bố ngông cuồng và tàn nhẫn của Lục Hướng Vãn khiến Lục Hoa Tài tái mét mặt mày. Ông ta cảm nhận được sát ý thực sự từ đứa con gái mà ông ta từng coi là phế vật. Nó không nói đùa. Đôi mắt phượng hẹp dài kia hệt như mắt của một con dã thú đang khát m.á.u.
Nhưng lòng tham vô đáy đã lấn át cả nỗi sợ hãi. Lục Hoa Tài c.ắ.n răng, lồm cồm bò dậy. Ông ta lùi lại vài bước, giữ khoảng cách an toàn rồi gân cổ lên gào thét: "Nghịch t.ử! Phản rồi! Phản thật rồi! Người đâu! Người đâu! Lôi đám gia đinh tới đây cho lão phu! Tụi mày c.h.ế.t hết ở đâu rồi!"
Ông ta biết mình đ.á.n.h không lại Lục Hướng Vãn, nhưng đây là Lục phủ! Là địa bàn của ông ta! Một nữ nhi yếu ớt dù có biết chút quyền cước thì làm sao chống lại được vài chục gia đinh cầm gậy gộc? Chỉ trong chốc lát, tiếng bước chân rầm rập vang lên từ phía ngoài viện. Hơn hai mươi tên gia đinh lực lưỡng, tay lăm lăm gậy gộc, đao kiếm thô sơ ập vào hậu viện. Bọn chúng là những kẻ được Lục Hoa Tài dùng tiền mua chuộc, chuyên làm những việc bẩn thỉu hãm hại người khác trong bóng tối.
"Lão gia! Ngài không sao chứ?" Tên cai quản gia đinh vẻ mặt dữ tợn, chạy vội đến đỡ lấy Lục Hoa Tài.
Thấy viện binh đã tới, Lục Hoa Tài lập tức lấy lại dáng vẻ oai phong lẫm liệt, cái lưng vốn đang còng xuống bỗng vươn thẳng lên. Ông ta chỉ tay về phía Lục Hướng Vãn và Tôn Tụng Chi, nghiến răng trừng mắt: "Đánh gãy hai chân đứa nghịch t.ử này cho ta! Còn con tiện nhân Tôn thị kia, trói nghiến lại, nhét giẻ vào miệng rồi tống vào sài phòng! Đêm nay, lão phu phải dùng gia pháp, cho chúng biết thế nào là quy củ của Lục gia!"
"Vãn nhi!" Tôn Tụng Chi hoảng loạn tột độ, bà lao lên phía trước, vươn đôi tay gầy gò định che chắn cho Lục Hướng Vãn. "Ông muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h tôi! Đừng động vào con gái tôi! Lão gia, tôi xin ông, hồi môn tôi không cần nữa, cầu xin ông tha cho Vãn nhi!"
Nhìn mẫu thân đến nước này vẫn sẵn sàng dùng thân mình đỡ đòn cho mình, hốc mắt Lục Hướng Vãn khẽ cay. Nhưng sự mềm lòng chỉ xẹt qua trong nháy mắt, nhường chỗ cho sự tàn nhẫn tuyệt đối. Nàng nhẹ nhàng kéo Tôn Tụng Chi ra sau lưng, vỗ nhẹ vào mu bàn tay bà, giọng nói trầm ổn mà kiên định: "Mẫu thân, người đừng sợ. Con đã nói, từ nay về sau, không ai có thể ức h.i.ế.p người nữa. Kể cả lão thiên gia, con cũng sẽ đ.â.m thủng một lỗ!"
Bọn gia đinh nhận lệnh, cười gằn tiến lên. Trong mắt chúng, hai nữ nhân yếu ớt này chẳng khác nào cá nằm trên thớt.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tên gia đinh đi đầu vừa giương cao cây gậy gỗ định giáng xuống, một tiếng xé gió lạnh lẽo vang lên x.é to.ạc màn đêm.
"Vút!"
Một viên đá nhỏ xíu mang theo nội lực thâm hậu b.ắ.n xuyên qua không trung, đ.á.n.h thẳng vào cổ tay của tên gia đinh. Tiếng xương gãy vang lên giòn giã. Tên gia đinh hét t.h.ả.m một tiếng, gậy gỗ rơi loảng xoảng xuống nền đá, ôm lấy cổ tay lăn lộn dưới đất.
Cả đám gia đinh sững sờ, khựng lại. Lục Hoa Tài kinh hãi đảo mắt nhìn quanh bóng tối: "Kẻ nào? Kẻ nào dám giả thần giả quỷ trong Lục phủ?"
Từ trong góc khuất của hành lang, tiếng bước chân trầm ổn, nhịp nhàng vang lên. Mỗi bước đi dường như mang theo một cỗ uy áp vô hình, đè nặng lên n.g.ự.c những kẻ có mặt ở đó.
Cố Kiến Huân bước ra từ bóng tối. Thân hình nam nhân cao lớn vạm vỡ, một thân hắc y dung nhập hoàn hảo với màn đêm, nhưng ngũ quan thâm thúy lại sắc sảo như tạc dưới ánh trăng. Ánh mắt hắn lạnh nhạt, không chút gợn sóng, nhưng lại chứa đựng cỗ sát khí ngút trời của một vị Tu La từ chiến trường bò về.
"Lão gia nhà các người nói đúng." Giọng nói của Cố Kiến Huân trầm khàn, từ tính, nhưng rơi vào tai Lục Hoa Tài chẳng khác nào bùa đòi mạng. "Quy củ, quả thực rất quan trọng."
Lục Hoa Tài nhận ra Cố Kiến Huân. Hình ảnh vị Sát thần Kinh thành uy phong lẫm liệt ở đại sảnh khi nãy vẫn còn in đậm trong tâm trí ông ta. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, hai chân Lục Hoa Tài bắt đầu run rẩy. Tại sao Cố Tướng quân lại xuất hiện ở hậu viện tồi tàn này? Lại còn ra tay bảo vệ đứa nghịch t.ử kia?