"Cố… Cố Tướng quân…" Lục Hoa Tài lắp bắp, cố nặn ra một nụ cười nịnh bợ, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. "Đây là… đây là chuyện nội bộ của Lục gia chúng tôi. Đứa con gái này của hạ quan trúng tà, điên loạn ngỗ nghịch, hạ quan chỉ đang dạy dỗ lại nó… Ngài là khách quý, xin đừng để những chuyện vặt vãnh này làm bẩn mắt ngài…"
Cố Kiến Huân đi lướt qua đám gia đinh đang run rẩy, bước đến đứng sóng vai bên cạnh Lục Hướng Vãn. Hắn khẽ liếc nhìn sườn mặt kiên nghị của nàng, trong đáy mắt xẹt qua một tia tán thưởng không che giấu. Nàng nhỏ bé, gầy gò, nhưng sống lưng lại thẳng tắp như một cây tùng v.út lên giữa bão tuyết.
Hắn thu lại ánh mắt, chuyển hướng nhìn về phía Lục Hoa Tài, môi mỏng khẽ mở: "Chuyện của Lục gia, bổn tướng quân đương nhiên không rảnh quản. Nhưng…"
Hắn cố tình kéo dài giọng, sát ý bùng nổ: "Người của bổn tướng quân, Lục Hoa Tài ông cũng dám động ngón tay vào sao?"
Bốn chữ "Người của bổn tướng quân" nện xuống như b.úa tạ. Lục Hoa Tài choáng váng, đại não trống rỗng. Tôn Tụng Chi cũng ngỡ ngàng nhìn nam nhân xa lạ nhưng toát ra khí thế cường đại đang che chở cho con gái mình. Lục Hướng Vãn thì khẽ nhướng mày, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt. Tên nam nhân thô kệch này, diễn kịch cũng rất tròn vai đấy chứ.
"Ngài… ngài nói gì cơ? Nó là… là người của ngài?" Lục Hoa Tài cảm thấy thế giới như sụp đổ.
Cố Kiến Huân không thèm phí lời giải thích với một kẻ sắp tàn đời. Hắn lười biếng phất tay áo lên. Một động tác cực kỳ đơn giản, nhưng lại là tín hiệu cho một cuộc tàn sát.
Chỉ trong một cái chớp mắt, không gian xung quanh hậu viện dường như bị bóp méo. Từ trên các mái ngói phủ rêu xanh, từ sau những gốc cây cổ thụ, hàng chục bóng đen mang theo sát khí lạnh lẽo như quỷ mị từ trên trời giáng xuống. Bọn họ mặc y phục bó sát màu đen, trên n.g.ự.c thêu chìm ám văn của Trấn Quốc Phủ, khuôn mặt che kín chỉ chừa lại đôi mắt vô hồn.
"Ám vệ!" Tiếng kêu kinh hãi vang lên từ đám gia đinh.
Chưa đầy ba nhịp thở, tình thế hoàn toàn đảo ngược. Đám gia đinh ô hợp của Lục phủ căn bản không kịp phản ứng. Bọn chúng chỉ thấy hoa mắt, sau đó là những cơn đau nhói ở đầu gối và cổ. Hơn hai mươi tên gia đinh bị đá quỳ rạp xuống đất, mỗi tên đều bị một thanh trường kiếm lạnh ngắt kề sát yết hầu. Chỉ cần bọn chúng dám nhúc nhích một phân, m.á.u tươi sẽ nhuộm đỏ hậu viện.
Toàn bộ Lục phủ, đã nằm gọn trong lòng bàn tay của Cố Kiến Huân.
Lục Hoa Tài sợ đến mức hai đầu gối mềm nhũn, "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống nền đất bẩn thỉu. Một ám vệ thân thủ quỷ mị đã đứng ngay phía sau ông ta từ lúc nào, mũi kiếm sắc lẹm áp sát vào động mạch cổ, truyền đến cái lạnh c.h.ế.t ch.óc.
"Cố Tướng quân tha mạng! Tha mạng!" Lục Hoa Tài dập đầu liên tục, nước mắt nước mũi tèm lem, bộ dạng tiều tụy, t.h.ả.m hại đến cùng cực. Đâu còn vẻ uy phong lẫm liệt của một bậc gia trưởng vừa đòi đ.á.n.h gãy chân con gái vài khắc trước.
Lục Hướng Vãn bước lên hai bước, cúi đầu nhìn xuống kẻ đang run rẩy dưới chân mình như nhìn một con sâu bọ. Cảm giác sảng khoái trào dâng trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Quyền lực thật tốt. Ở cái thế giới phong kiến ăn thịt người này, chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể đạp vỡ những lề thói đạo đức giả.
"Lục Hoa Tài, ta hỏi lại lần cuối." Giọng Lục Hướng Vãn nhẹ nhàng nhưng mang theo áp bách không thể chối từ. "Khế ước hồi môn của Tôn gia, ông có giao ra hay không?"
Mũi kiếm ở cổ Lục Hoa Tài khẽ cứa nhẹ. Một giọt m.á.u rỉ ra, trượt theo lưỡi kiếm lạnh lẽo.
"Giao! Ta giao! Đừng g.i.ế.c ta!" Lục Hoa Tài thét lên một tiếng ch.ói tai, hoàn toàn sụp đổ phòng tuyến tâm lý. Chút tiền tài vinh hoa kia làm sao quan trọng bằng cái mạng già của ông ta? Nếu hôm nay ông ta c.h.ế.t ở đây, Cố Kiến Huân hoàn toàn có thể dàn dựng thành một vụ ám sát do kẻ thù gây ra, Lục gia c.h.ế.t cũng là c.h.ế.t uổng.
"Lão quản gia! Lão quản gia đâu!" Lục Hoa Tài khản giọng gào thét về phía vòm cửa.
Lão quản gia Lục phủ vốn trốn ở góc tường rình mò, sợ tới mức tè cả ra quần. Nghe tiếng gọi, lão vội vàng bò lê bò lết tiến vào, toàn thân run như cầy sấy.
"Đi… đi đến thư phòng của ta… Dưới viên gạch thứ ba tính từ kệ sách… có một cái hộp gỗ t.ử đàn khóa đồng… Mang… mang đến đây ngay lập tức!" Lục Hoa Tài nhắm c.h.ặ.t mắt, trái tim rỉ m.á.u khi phải thốt ra những lời này.
Lão quản gia vội vã dập đầu rồi lảo đảo chạy đi như ma đuổi.
Không gian hậu viện chìm vào tĩnh lặng. Chỉ có tiếng gió rít và tiếng th* d*c đầy sợ hãi của đám gia đinh. Lục Hướng Vãn chắp tay sau lưng, nhàn nhã chờ đợi. Tôn Tụng Chi lúc này đã ngừng khóc, bà mở to đôi mắt sưng húp nhìn nữ nhi của mình. Đây thực sự là đứa con gái luôn cúi đầu cam chịu của bà sao? Khí thế bễ nghễ, thủ đoạn sấm sét này, quả thực khiến người ta phải kính sợ.
Khoảng nửa nén hương sau, lão quản gia mồ hôi nhễ nhại ôm một chiếc hộp gỗ t.ử đàn tinh xảo chạy thục mạng trở lại. Chiếc hộp được chạm trổ hoa văn tinh vi, góc bọc đồng thau, khóa lại bằng một ổ khóa kiên cố. Lão run rẩy dâng chiếc hộp lên trước mặt Lục Hướng Vãn.
Lục Hướng Vãn không nhận lấy, mà lạnh lùng liếc nhìn Lục Hoa Tài: "Mở ra."
Lục Hoa Tài run rẩy thò tay vào vạt áo, mò mẫm lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ xíu bằng đồng. Tay ông ta run bần bật đến mức thử mấy lần mới tra được chìa vào ổ.
"Cạch."
Khóa đồng mở bung. Lục Hoa Tài từ từ mở nắp hộp gỗ.
Bên trong là những tập giấy tờ được xếp nếp ngay ngắn, bảo quản cẩn thận. Mùi mực tăm tắp và giấy tuyên chỉ lâu năm tỏa ra. Đây chính là mồ hôi, nước mắt, là xương m.á.u của Tôn gia, là thứ đã nuôi béo Lục gia suốt mười lăm năm trời.
Lục Hướng Vãn vươn tay cầm lấy tập khế ước dày cộp. Nàng lật giở từng tờ dưới ánh đuốc chập chờn mà ám vệ vừa thắp lên. Khế ước đất đai ở ngoại ô thành Nam, khế ước cửa hàng trên phố Chu Tước, ngân phiếu của Tiền trang Hưng Long, khế ước nô bộc mang từ Tôn gia tới... Từng tờ, từng tờ đều ghi rõ tên của Tôn Tụng Chi.
Nàng cẩn thận kiểm tra con dấu của quan phủ trên từng tờ khế ước. Rất tốt, Lục Hoa Tài tuy tham lam nhưng chưa đủ bản lĩnh để làm giả hay chuyển nhượng những tài sản có tên chính thê mà không có chữ ký của bà, nên hắn chỉ có thể giấu nhẹm đi để thu lợi tức hàng năm.
"Đủ cả chứ?" Cố Kiến Huân nhạt giọng hỏi, ánh mắt lướt qua xấp giấy tờ.
"Không thiếu một tờ." Lục Hướng Vãn khóe môi cong lên, ánh mắt lấp lánh sự thỏa mãn. Nàng gập nắp hộp lại, ôm c.h.ặ.t vào lòng, rồi quay sang nhìn Tôn Tụng Chi. "Mẫu thân, đồ của người, con đã lấy lại đủ rồi. Bắt đầu từ ngày mai, những cửa hiệu, điền trang này, tiền thuê và lợi tức sẽ chỉ chảy vào túi của người."
Tôn Tụng Chi run rẩy đưa tay chạm vào chiếc hộp gỗ. Đó là kỷ vật
"Cạch."
Tiếng ổ khóa đồng xập lại vang lên dứt khoát giữa không gian tĩnh lặng như tờ của hậu viện. Lục Hướng Vãn cẩn thận ôm chiếc hộp t.ử đàn chứa toàn bộ khế ước hồi môn của Tôn gia vào lòng. Ánh đuốc bập bùng từ tay các ám vệ hắt lên sườn mặt tinh xảo của nàng, soi rõ một tầng băng lãnh cự tuyệt mọi sự nhượng bộ.
Lục Hoa Tài đứng đối diện, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Nhìn thấy chiếc hộp đã nằm gọn trong tay nữ nhi, ông ta cay đắng nuốt một ngụm nước bọt, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, vớt vát lại chút tôn nghiêm của bậc làm cha: "Vãn nhi, đồ vật ngươi cũng đã lấy lại rồi. Chuyện đêm nay, Lục gia ta tốn bao nhiêu tâm tư, tổn thất bao nhiêu mặt mũi, vi phụ cũng không tính toán với ngươi nữa. Ngươi xả giận xong rồi thì mau đỡ mẫu thân ngươi về phòng nghỉ ngơi đi. Còn Tướng quân..." Ông ta chuyển ánh mắt e dè sang Cố Kiến Huân, khom lưng bồi tiếu: "Đêm đã khuya, hàn xá đơn sơ không dám giữ ngài lâu..."
Cố Kiến Huân đi lướt qua đám gia đinh đang run rẩy, bước đến đứng sóng vai bên cạnh Lục Hướng Vãn. Hắn khẽ liếc nhìn sườn mặt kiên nghị của nàng, trong đáy mắt xẹt qua một tia tán thưởng không che giấu. Nàng nhỏ bé, gầy gò, nhưng sống lưng lại thẳng tắp như một cây tùng v.út lên giữa bão tuyết.
Hắn thu lại ánh mắt, chuyển hướng nhìn về phía Lục Hoa Tài, môi mỏng khẽ mở: "Chuyện của Lục gia, bổn tướng quân đương nhiên không rảnh quản. Nhưng…"
Hắn cố tình kéo dài giọng, sát ý bùng nổ: "Người của bổn tướng quân, Lục Hoa Tài ông cũng dám động ngón tay vào sao?"
Bốn chữ "Người của bổn tướng quân" nện xuống như b.úa tạ. Lục Hoa Tài choáng váng, đại não trống rỗng. Tôn Tụng Chi cũng ngỡ ngàng nhìn nam nhân xa lạ nhưng toát ra khí thế cường đại đang che chở cho con gái mình. Lục Hướng Vãn thì khẽ nhướng mày, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt. Tên nam nhân thô kệch này, diễn kịch cũng rất tròn vai đấy chứ.
"Ngài… ngài nói gì cơ? Nó là… là người của ngài?" Lục Hoa Tài cảm thấy thế giới như sụp đổ.
Cố Kiến Huân không thèm phí lời giải thích với một kẻ sắp tàn đời. Hắn lười biếng phất tay áo lên. Một động tác cực kỳ đơn giản, nhưng lại là tín hiệu cho một cuộc tàn sát.
Chỉ trong một cái chớp mắt, không gian xung quanh hậu viện dường như bị bóp méo. Từ trên các mái ngói phủ rêu xanh, từ sau những gốc cây cổ thụ, hàng chục bóng đen mang theo sát khí lạnh lẽo như quỷ mị từ trên trời giáng xuống. Bọn họ mặc y phục bó sát màu đen, trên n.g.ự.c thêu chìm ám văn của Trấn Quốc Phủ, khuôn mặt che kín chỉ chừa lại đôi mắt vô hồn.
"Ám vệ!" Tiếng kêu kinh hãi vang lên từ đám gia đinh.
Chưa đầy ba nhịp thở, tình thế hoàn toàn đảo ngược. Đám gia đinh ô hợp của Lục phủ căn bản không kịp phản ứng. Bọn chúng chỉ thấy hoa mắt, sau đó là những cơn đau nhói ở đầu gối và cổ. Hơn hai mươi tên gia đinh bị đá quỳ rạp xuống đất, mỗi tên đều bị một thanh trường kiếm lạnh ngắt kề sát yết hầu. Chỉ cần bọn chúng dám nhúc nhích một phân, m.á.u tươi sẽ nhuộm đỏ hậu viện.
Toàn bộ Lục phủ, đã nằm gọn trong lòng bàn tay của Cố Kiến Huân.
Lục Hoa Tài sợ đến mức hai đầu gối mềm nhũn, "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống nền đất bẩn thỉu. Một ám vệ thân thủ quỷ mị đã đứng ngay phía sau ông ta từ lúc nào, mũi kiếm sắc lẹm áp sát vào động mạch cổ, truyền đến cái lạnh c.h.ế.t ch.óc.
"Cố Tướng quân tha mạng! Tha mạng!" Lục Hoa Tài dập đầu liên tục, nước mắt nước mũi tèm lem, bộ dạng tiều tụy, t.h.ả.m hại đến cùng cực. Đâu còn vẻ uy phong lẫm liệt của một bậc gia trưởng vừa đòi đ.á.n.h gãy chân con gái vài khắc trước.
Lục Hướng Vãn bước lên hai bước, cúi đầu nhìn xuống kẻ đang run rẩy dưới chân mình như nhìn một con sâu bọ. Cảm giác sảng khoái trào dâng trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Quyền lực thật tốt. Ở cái thế giới phong kiến ăn thịt người này, chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể đạp vỡ những lề thói đạo đức giả.
"Lục Hoa Tài, ta hỏi lại lần cuối." Giọng Lục Hướng Vãn nhẹ nhàng nhưng mang theo áp bách không thể chối từ. "Khế ước hồi môn của Tôn gia, ông có giao ra hay không?"
Mũi kiếm ở cổ Lục Hoa Tài khẽ cứa nhẹ. Một giọt m.á.u rỉ ra, trượt theo lưỡi kiếm lạnh lẽo.
"Giao! Ta giao! Đừng g.i.ế.c ta!" Lục Hoa Tài thét lên một tiếng ch.ói tai, hoàn toàn sụp đổ phòng tuyến tâm lý. Chút tiền tài vinh hoa kia làm sao quan trọng bằng cái mạng già của ông ta? Nếu hôm nay ông ta c.h.ế.t ở đây, Cố Kiến Huân hoàn toàn có thể dàn dựng thành một vụ ám sát do kẻ thù gây ra, Lục gia c.h.ế.t cũng là c.h.ế.t uổng.
"Lão quản gia! Lão quản gia đâu!" Lục Hoa Tài khản giọng gào thét về phía vòm cửa.
Lão quản gia Lục phủ vốn trốn ở góc tường rình mò, sợ tới mức tè cả ra quần. Nghe tiếng gọi, lão vội vàng bò lê bò lết tiến vào, toàn thân run như cầy sấy.
"Đi… đi đến thư phòng của ta… Dưới viên gạch thứ ba tính từ kệ sách… có một cái hộp gỗ t.ử đàn khóa đồng… Mang… mang đến đây ngay lập tức!" Lục Hoa Tài nhắm c.h.ặ.t mắt, trái tim rỉ m.á.u khi phải thốt ra những lời này.
Lão quản gia vội vã dập đầu rồi lảo đảo chạy đi như ma đuổi.
Không gian hậu viện chìm vào tĩnh lặng. Chỉ có tiếng gió rít và tiếng th* d*c đầy sợ hãi của đám gia đinh. Lục Hướng Vãn chắp tay sau lưng, nhàn nhã chờ đợi. Tôn Tụng Chi lúc này đã ngừng khóc, bà mở to đôi mắt sưng húp nhìn nữ nhi của mình. Đây thực sự là đứa con gái luôn cúi đầu cam chịu của bà sao? Khí thế bễ nghễ, thủ đoạn sấm sét này, quả thực khiến người ta phải kính sợ.
Khoảng nửa nén hương sau, lão quản gia mồ hôi nhễ nhại ôm một chiếc hộp gỗ t.ử đàn tinh xảo chạy thục mạng trở lại. Chiếc hộp được chạm trổ hoa văn tinh vi, góc bọc đồng thau, khóa lại bằng một ổ khóa kiên cố. Lão run rẩy dâng chiếc hộp lên trước mặt Lục Hướng Vãn.
Lục Hướng Vãn không nhận lấy, mà lạnh lùng liếc nhìn Lục Hoa Tài: "Mở ra."
Lục Hoa Tài run rẩy thò tay vào vạt áo, mò mẫm lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ xíu bằng đồng. Tay ông ta run bần bật đến mức thử mấy lần mới tra được chìa vào ổ.
"Cạch."
Khóa đồng mở bung. Lục Hoa Tài từ từ mở nắp hộp gỗ.
Bên trong là những tập giấy tờ được xếp nếp ngay ngắn, bảo quản cẩn thận. Mùi mực tăm tắp và giấy tuyên chỉ lâu năm tỏa ra. Đây chính là mồ hôi, nước mắt, là xương m.á.u của Tôn gia, là thứ đã nuôi béo Lục gia suốt mười lăm năm trời.
Lục Hướng Vãn vươn tay cầm lấy tập khế ước dày cộp. Nàng lật giở từng tờ dưới ánh đuốc chập chờn mà ám vệ vừa thắp lên. Khế ước đất đai ở ngoại ô thành Nam, khế ước cửa hàng trên phố Chu Tước, ngân phiếu của Tiền trang Hưng Long, khế ước nô bộc mang từ Tôn gia tới... Từng tờ, từng tờ đều ghi rõ tên của Tôn Tụng Chi.
Nàng cẩn thận kiểm tra con dấu của quan phủ trên từng tờ khế ước. Rất tốt, Lục Hoa Tài tuy tham lam nhưng chưa đủ bản lĩnh để làm giả hay chuyển nhượng những tài sản có tên chính thê mà không có chữ ký của bà, nên hắn chỉ có thể giấu nhẹm đi để thu lợi tức hàng năm.
"Đủ cả chứ?" Cố Kiến Huân nhạt giọng hỏi, ánh mắt lướt qua xấp giấy tờ.
"Không thiếu một tờ." Lục Hướng Vãn khóe môi cong lên, ánh mắt lấp lánh sự thỏa mãn. Nàng gập nắp hộp lại, ôm c.h.ặ.t vào lòng, rồi quay sang nhìn Tôn Tụng Chi. "Mẫu thân, đồ của người, con đã lấy lại đủ rồi. Bắt đầu từ ngày mai, những cửa hiệu, điền trang này, tiền thuê và lợi tức sẽ chỉ chảy vào túi của người."
Tôn Tụng Chi run rẩy đưa tay chạm vào chiếc hộp gỗ. Đó là kỷ vật
"Cạch."
Tiếng ổ khóa đồng xập lại vang lên dứt khoát giữa không gian tĩnh lặng như tờ của hậu viện. Lục Hướng Vãn cẩn thận ôm chiếc hộp t.ử đàn chứa toàn bộ khế ước hồi môn của Tôn gia vào lòng. Ánh đuốc bập bùng từ tay các ám vệ hắt lên sườn mặt tinh xảo của nàng, soi rõ một tầng băng lãnh cự tuyệt mọi sự nhượng bộ.
Lục Hoa Tài đứng đối diện, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Nhìn thấy chiếc hộp đã nằm gọn trong tay nữ nhi, ông ta cay đắng nuốt một ngụm nước bọt, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, vớt vát lại chút tôn nghiêm của bậc làm cha: "Vãn nhi, đồ vật ngươi cũng đã lấy lại rồi. Chuyện đêm nay, Lục gia ta tốn bao nhiêu tâm tư, tổn thất bao nhiêu mặt mũi, vi phụ cũng không tính toán với ngươi nữa. Ngươi xả giận xong rồi thì mau đỡ mẫu thân ngươi về phòng nghỉ ngơi đi. Còn Tướng quân..." Ông ta chuyển ánh mắt e dè sang Cố Kiến Huân, khom lưng bồi tiếu: "Đêm đã khuya, hàn xá đơn sơ không dám giữ ngài lâu..."