Tải Ebook
"Ai nói với ông là ta đã xả giận xong?"
Giọng nói thanh thúy nhưng lạnh buốt như ngâm trong hầm băng của Lục Hướng Vãn đột ngột cắt ngang lời tiễn khách của Lục Hoa Tài. Nàng từ từ ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch thành một đường trào phúng.
"Ngươi... ngươi còn muốn thế nào nữa?" Lục Hoa Tài trừng lớn hai mắt, gân xanh trên trán bắt đầu giật giật. Tài sản đã giao ra, mặt mũi đã mất hết trước mặt hạ nhân, đứa nghịch t.ử này rốt cuộc còn muốn dồn ông ta vào đường cùng nào nữa? Lục Hướng Vãn không đáp lời ông ta ngay. Nàng quay sang nhìn một gã ám vệ của Trấn Quốc Phủ đang đứng gần đó, khẽ gật đầu: "Phiền huynh đài vào thư phòng của ông ta, lấy ra đây cho ta một bộ giấy b.út."
Gã ám vệ không nhúc nhích, chỉ đưa mắt nhìn về phía chủ nhân của mình. Cố Kiến Huân đứng chắp tay sau lưng, hắc y hòa lẫn vào màn đêm, quanh thân tỏa ra uy áp tựa như Tu La sát thần. Nghe Lục Hướng Vãn mượn người, đuôi chân mày hắn hơi nhướng lên, sau đó khẽ gật đầu một cái cực kỳ vi diệu. Ám vệ lập tức hiểu ý, thân ảnh thoắt một cái đã biến mất, chỉ chớp mắt sau đã quay lại, đặt lên chiếc bàn đá giữa sân một xấp giấy Tuyên Chỉ trắng tinh, một thỏi mực tùng yên và một cây lang hào b.út.
Lục Hướng Vãn bước tới, thong thả cầm thỏi mực lên, tự tay mài vài vòng vào nghiên. Động tác của nàng ưu nhã, chậm rãi, nhưng mỗi tiếng ma sát của thỏi mực chạm vào mặt đá lại như một nhát b.úa nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Lục Hoa Tài.
"Mực đã mài xong." Lục Hướng Vãn ném thỏi mực xuống, cầm cây b.út lông dính đầy thứ chất lỏng đen nhánh đưa về phía Lục Hoa Tài. "Cầm lấy, viết đi."
"Viết? Viết cái gì?" Lục Hoa Tài lùi lại một bước, linh cảm chẳng lành dâng lên cuồn cuộn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Hòa ly thư."
Ba chữ nhẹ bẫng thốt ra từ miệng Lục Hướng Vãn nhưng lại như sấm sét nổ oanh liệt giữa hậu viện Lục phủ. Không chỉ Lục Hoa Tài bàng hoàng, mà đám gia đinh đang quỳ rạp dưới đất cũng hoảng sợ ngẩng phắt đầu lên. Ngay cả Tôn Tụng Chi đang đứng nép phía sau cũng run rẩy bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo, đôi mắt đỏ hoe mở to ngập tràn khiếp đảm.
Ở Đại Lương hoàng triều, nữ nhân xuất giá tòng phu, phu t.ử tòng t.ử. Bị nhà chồng hưu thê (bỏ vợ) đã là nỗi nhục nhã mang tiếng muôn đời, huống hồ là "Hòa ly" – phu thê tự nguyện cắt đứt quan hệ, trả lại tự do cho nhau. Chuyện này từ trước đến nay chỉ xảy ra ở những hoàng thân quốc thích hoặc thế gia đại tộc khi hai bên thế lực ngang hàng, tuyệt đối không có chuyện một nữ nhi lại đứng ra ép cha ruột viết Hòa ly thư để thả tự do cho mẫu thân mình! Đây là hành vi đại nghịch bất đạo, giẫm đạp lên toàn bộ lễ giáo phong kiến!
"Ngươi điên rồi! Ngươi điên thật rồi!" Lục Hoa Tài chỉ thẳng tay vào mặt Lục Hướng Vãn, tức giận đến mức cả người run lên bần bật. Sự sỉ nhục này vượt quá giới hạn chịu đựng của một gã đàn ông gia trưởng. "Ta là phụ thân của ngươi! Tôn thị là thê t.ử của ta! Chuyện của trưởng bối đến lượt một đứa ranh con vắt mũi chưa sạch như ngươi can thiệp sao? Đòi lại hồi môn đã là cực hạn của sự khoan dung mà lão t.ử dành cho ngươi, nay ngươi lại dám ép ta viết Hòa ly thư? Ngươi muốn Tôn thị ra khỏi cái cửa này rồi bị người đời phỉ nhổ, ngàn người chỉ trỏ sao? Ngươi muốn thanh danh của bản thân cũng thối nát theo sao?"
Lục Hướng Vãn cười lạnh, tiếng cười mang theo sự khinh miệt tột cùng. Nàng ném mạnh cây b.út xuống mặt bàn đá, mực đen văng tung tóe lên những ngón tay thô ráp của Lục Hoa Tài.
"Thanh danh? Lục Hoa Tài, ông đắp nặn lên cái vỏ bọc đạo đức giả đó để lừa gạt người ngoài, chứ lừa sao được ta?" Nàng bước ép tới một bước, ánh mắt sắc như d.a.o găm găm thẳng vào đồng t.ử đang co rút của Lục Hoa Tài. "Mười lăm năm qua, mẫu thân ta gả vào Lục gia, mang theo vạn lạng hồi môn cứu vớt cái gia tộc đang lụn bại của ông. Đổi lại bà ấy được cái gì? Là những trận đòn roi thừa sống thiếu c.h.ế.t mỗi khi ông uống say? Là việc ông ngang nhiên lấy bạc của bà ấy đi nuôi dưỡng tiểu thiếp, dạo chơi thanh lâu? Là việc ông nhốt bà ấy trong cái hậu viện tồi tàn, rách nát này, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, ngay cả hạ nhân cũng dám leo lên đầu lên cổ?"
Từng câu từng chữ của Lục Hướng Vãn như những mũi kim độc đ.â.m thẳng vào những góc khuất dơ bẩn nhất của Lục gia, l*t tr*n bộ mặt ghê tởm của gã đàn ông tự xưng là trụ cột gia đình.
"Câm miệng! Nữ nhân lấy chồng thì phải an phận thủ thường, phụng sự phu quân là thiên chức! Ta đ.á.n.h nàng ta thì đã sao? Phu vi thê cương, ta là trời của nàng ta!" Lục Hoa Tài gào lên, cố dùng cái đạo lý thối nát của xã hội để lấp l.i.ế.m đi sự đuối lý của mình. Ông ta quay ngoắt sang nhìn Tôn Tụng Chi, ánh mắt hung ác lộ rõ bản chất tàn bạo: "Tôn thị! Ngươi nói đi! Ngươi dám hòa ly với ta sao? Rời khỏi Lục gia, ngươi chỉ là một tiện phụ bị vứt bỏ, Tôn gia đã lụi tàn từ lâu, ngươi ra khỏi đây thì lấy chỗ nào dung thân? Chẳng lẽ ngươi định đi ăn mày ngoài đầu đường xó chợ? Cút qua đây cho ta!"
Âm lượng oai phong lẫm liệt, cộng với thói quen bị áp bức và đ.á.n.h đập suốt mười lăm năm, khiến Tôn Tụng Chi vô thức rụt cổ lại. Đôi chân bà nhũn ra, thói quen phục tùng ăn sâu vào trong m.á.u làm bà muốn bước lên xin lỗi, muốn dập đầu nhận sai để đổi lấy sự bình yên giả tạo.
Thế nhưng, khi ánh mắt Tôn Tụng Chi chạm vào bóng lưng thẳng tắp, gầy gò nhưng kiên cố như tường thành của Lục Hướng Vãn, bước chân bà khựng lại. Đứa con gái mà bà luôn nghĩ là yếu đuối, nhút nhát, hôm nay vì bảo vệ bà mà dám xông pha vào đầm rồng hang hổ, dám chống lại cả thiên hạ, cướp lại từng tờ khế ước để dọn đường sống cho bà. Nếu hôm nay bà lùi bước, bà không chỉ phản bội chính mình, mà còn tự tay bóp c.h.ế.t sự cố gắng đổ m.á.u của con gái.
Những vết sẹo chằng chịt trên cánh tay, những đêm dài tủi nhục nuốt nước mắt vào trong, những lần nhìn con cái bị mắng c.h.ử.i mà không thể bảo vệ... tất cả ký ức như một thước phim lướt qua trong tâm trí Tôn Tụng Chi. Một ngọn lửa nhỏ nhoi, le lói bấy lâu nay dưới lớp tro tàn của sự nhẫn nhịn, đột nhiên bùng lên mạnh mẽ.
Bà hít một hơi thật sâu, bàn tay đang run rẩy bấu c.h.ặ.t lấy nhau dần buông lỏng. Tôn Tụng Chi chậm rãi bước từ phía sau lưng Lục Hướng Vãn ra trước. Dáng vẻ tiều tụy, gò má hóp lại nhưng ánh mắt lúc này lại ánh lên một tia sáng kiên quyết chưa từng có.
"Ta đồng ý hòa ly."
Giọng nói của Tôn Tụng Chi không lớn, có chút khàn đặc vì khóc nhiều, nhưng lại rõ ràng, rành mạch đến mức Lục Hoa Tài tưởng mình nghe nhầm.
"Ngươi... tiện nhân! Ngươi nói cái gì?" Lục Hoa Tài trợn ngược mắt, không thể tin được con thỏ đế mặc mình chà đạp bao năm nay lại dám c.ắ.n ngược lại mình.
"Ta nói, ta muốn hòa ly!" Tôn Tụng Chi ngẩng cao đầu, nước mắt trào ra nhưng khóe môi lại nở một nụ cười giải thoát. "Lục Hoa Tài, mười lăm năm thanh xuân, mười lăm năm m.á.u và nước mắt, ta đã trả đủ cho cái danh phận Lục phu nhân này rồi. Từ nay về sau, ta thà đi ăn xin ngoài đường, thà c.h.ế.t rũ trong miếu hoang, cũng tuyệt đối không muốn làm quỷ của Lục gia các người nữa!"
"Phản rồi! Phản hết rồi!" Lục Hoa Tài thẹn quá hóa giận, hoàn toàn mất đi lý trí. Sự sỉ nhục bị vợ bỏ bóp nghẹt lấy ông ta. Ông ta vung tay lên, bàn tay to bè nổi đầy gân xanh giáng thẳng một cái tát về phía mặt Tôn Tụng Chi, mang theo mười phần tàn nhẫn muốn đ.á.n.h c.h.ế.t bà để hả giận.
Nhưng bàn tay đó chưa kịp chạm vào mặt Tôn Tụng Chi thì đã bị một lực đạo kinh người siết c.h.ặ.t lấy giữa không trung.
"Rắc!"
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên khô khốc. Lục Hoa Tài thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết như lợn bị chọc tiết. Không phải Lục Hướng Vãn ra tay, mà là Cố Kiến Huân.
Vị tướng quân hắc y nãy giờ vẫn bàng quan đứng xem kịch vui, không biết từ lúc nào đã di chuyển đến bên cạnh. Bàn tay to lớn, thô ráp mang đầy vết chai sạn vì cầm kiếm của hắn đang bóp nát cổ tay Lục Hoa Tài như bóp một cành củi khô. Sát khí từ người Cố Kiến Huân bùng phát ra, lạnh lẽo và cuồn cuộn như bão tuyết vùng biên ải, đè ép khiến mọi người xung quanh không thở nổi.
Giọng nói thanh thúy nhưng lạnh buốt như ngâm trong hầm băng của Lục Hướng Vãn đột ngột cắt ngang lời tiễn khách của Lục Hoa Tài. Nàng từ từ ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch thành một đường trào phúng.
"Ngươi... ngươi còn muốn thế nào nữa?" Lục Hoa Tài trừng lớn hai mắt, gân xanh trên trán bắt đầu giật giật. Tài sản đã giao ra, mặt mũi đã mất hết trước mặt hạ nhân, đứa nghịch t.ử này rốt cuộc còn muốn dồn ông ta vào đường cùng nào nữa? Lục Hướng Vãn không đáp lời ông ta ngay. Nàng quay sang nhìn một gã ám vệ của Trấn Quốc Phủ đang đứng gần đó, khẽ gật đầu: "Phiền huynh đài vào thư phòng của ông ta, lấy ra đây cho ta một bộ giấy b.út."
Gã ám vệ không nhúc nhích, chỉ đưa mắt nhìn về phía chủ nhân của mình. Cố Kiến Huân đứng chắp tay sau lưng, hắc y hòa lẫn vào màn đêm, quanh thân tỏa ra uy áp tựa như Tu La sát thần. Nghe Lục Hướng Vãn mượn người, đuôi chân mày hắn hơi nhướng lên, sau đó khẽ gật đầu một cái cực kỳ vi diệu. Ám vệ lập tức hiểu ý, thân ảnh thoắt một cái đã biến mất, chỉ chớp mắt sau đã quay lại, đặt lên chiếc bàn đá giữa sân một xấp giấy Tuyên Chỉ trắng tinh, một thỏi mực tùng yên và một cây lang hào b.út.
Lục Hướng Vãn bước tới, thong thả cầm thỏi mực lên, tự tay mài vài vòng vào nghiên. Động tác của nàng ưu nhã, chậm rãi, nhưng mỗi tiếng ma sát của thỏi mực chạm vào mặt đá lại như một nhát b.úa nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Lục Hoa Tài.
"Mực đã mài xong." Lục Hướng Vãn ném thỏi mực xuống, cầm cây b.út lông dính đầy thứ chất lỏng đen nhánh đưa về phía Lục Hoa Tài. "Cầm lấy, viết đi."
"Viết? Viết cái gì?" Lục Hoa Tài lùi lại một bước, linh cảm chẳng lành dâng lên cuồn cuộn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Hòa ly thư."
Ba chữ nhẹ bẫng thốt ra từ miệng Lục Hướng Vãn nhưng lại như sấm sét nổ oanh liệt giữa hậu viện Lục phủ. Không chỉ Lục Hoa Tài bàng hoàng, mà đám gia đinh đang quỳ rạp dưới đất cũng hoảng sợ ngẩng phắt đầu lên. Ngay cả Tôn Tụng Chi đang đứng nép phía sau cũng run rẩy bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo, đôi mắt đỏ hoe mở to ngập tràn khiếp đảm.
Ở Đại Lương hoàng triều, nữ nhân xuất giá tòng phu, phu t.ử tòng t.ử. Bị nhà chồng hưu thê (bỏ vợ) đã là nỗi nhục nhã mang tiếng muôn đời, huống hồ là "Hòa ly" – phu thê tự nguyện cắt đứt quan hệ, trả lại tự do cho nhau. Chuyện này từ trước đến nay chỉ xảy ra ở những hoàng thân quốc thích hoặc thế gia đại tộc khi hai bên thế lực ngang hàng, tuyệt đối không có chuyện một nữ nhi lại đứng ra ép cha ruột viết Hòa ly thư để thả tự do cho mẫu thân mình! Đây là hành vi đại nghịch bất đạo, giẫm đạp lên toàn bộ lễ giáo phong kiến!
"Ngươi điên rồi! Ngươi điên thật rồi!" Lục Hoa Tài chỉ thẳng tay vào mặt Lục Hướng Vãn, tức giận đến mức cả người run lên bần bật. Sự sỉ nhục này vượt quá giới hạn chịu đựng của một gã đàn ông gia trưởng. "Ta là phụ thân của ngươi! Tôn thị là thê t.ử của ta! Chuyện của trưởng bối đến lượt một đứa ranh con vắt mũi chưa sạch như ngươi can thiệp sao? Đòi lại hồi môn đã là cực hạn của sự khoan dung mà lão t.ử dành cho ngươi, nay ngươi lại dám ép ta viết Hòa ly thư? Ngươi muốn Tôn thị ra khỏi cái cửa này rồi bị người đời phỉ nhổ, ngàn người chỉ trỏ sao? Ngươi muốn thanh danh của bản thân cũng thối nát theo sao?"
Lục Hướng Vãn cười lạnh, tiếng cười mang theo sự khinh miệt tột cùng. Nàng ném mạnh cây b.út xuống mặt bàn đá, mực đen văng tung tóe lên những ngón tay thô ráp của Lục Hoa Tài.
"Thanh danh? Lục Hoa Tài, ông đắp nặn lên cái vỏ bọc đạo đức giả đó để lừa gạt người ngoài, chứ lừa sao được ta?" Nàng bước ép tới một bước, ánh mắt sắc như d.a.o găm găm thẳng vào đồng t.ử đang co rút của Lục Hoa Tài. "Mười lăm năm qua, mẫu thân ta gả vào Lục gia, mang theo vạn lạng hồi môn cứu vớt cái gia tộc đang lụn bại của ông. Đổi lại bà ấy được cái gì? Là những trận đòn roi thừa sống thiếu c.h.ế.t mỗi khi ông uống say? Là việc ông ngang nhiên lấy bạc của bà ấy đi nuôi dưỡng tiểu thiếp, dạo chơi thanh lâu? Là việc ông nhốt bà ấy trong cái hậu viện tồi tàn, rách nát này, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, ngay cả hạ nhân cũng dám leo lên đầu lên cổ?"
Từng câu từng chữ của Lục Hướng Vãn như những mũi kim độc đ.â.m thẳng vào những góc khuất dơ bẩn nhất của Lục gia, l*t tr*n bộ mặt ghê tởm của gã đàn ông tự xưng là trụ cột gia đình.
"Câm miệng! Nữ nhân lấy chồng thì phải an phận thủ thường, phụng sự phu quân là thiên chức! Ta đ.á.n.h nàng ta thì đã sao? Phu vi thê cương, ta là trời của nàng ta!" Lục Hoa Tài gào lên, cố dùng cái đạo lý thối nát của xã hội để lấp l.i.ế.m đi sự đuối lý của mình. Ông ta quay ngoắt sang nhìn Tôn Tụng Chi, ánh mắt hung ác lộ rõ bản chất tàn bạo: "Tôn thị! Ngươi nói đi! Ngươi dám hòa ly với ta sao? Rời khỏi Lục gia, ngươi chỉ là một tiện phụ bị vứt bỏ, Tôn gia đã lụi tàn từ lâu, ngươi ra khỏi đây thì lấy chỗ nào dung thân? Chẳng lẽ ngươi định đi ăn mày ngoài đầu đường xó chợ? Cút qua đây cho ta!"
Âm lượng oai phong lẫm liệt, cộng với thói quen bị áp bức và đ.á.n.h đập suốt mười lăm năm, khiến Tôn Tụng Chi vô thức rụt cổ lại. Đôi chân bà nhũn ra, thói quen phục tùng ăn sâu vào trong m.á.u làm bà muốn bước lên xin lỗi, muốn dập đầu nhận sai để đổi lấy sự bình yên giả tạo.
Thế nhưng, khi ánh mắt Tôn Tụng Chi chạm vào bóng lưng thẳng tắp, gầy gò nhưng kiên cố như tường thành của Lục Hướng Vãn, bước chân bà khựng lại. Đứa con gái mà bà luôn nghĩ là yếu đuối, nhút nhát, hôm nay vì bảo vệ bà mà dám xông pha vào đầm rồng hang hổ, dám chống lại cả thiên hạ, cướp lại từng tờ khế ước để dọn đường sống cho bà. Nếu hôm nay bà lùi bước, bà không chỉ phản bội chính mình, mà còn tự tay bóp c.h.ế.t sự cố gắng đổ m.á.u của con gái.
Những vết sẹo chằng chịt trên cánh tay, những đêm dài tủi nhục nuốt nước mắt vào trong, những lần nhìn con cái bị mắng c.h.ử.i mà không thể bảo vệ... tất cả ký ức như một thước phim lướt qua trong tâm trí Tôn Tụng Chi. Một ngọn lửa nhỏ nhoi, le lói bấy lâu nay dưới lớp tro tàn của sự nhẫn nhịn, đột nhiên bùng lên mạnh mẽ.
Bà hít một hơi thật sâu, bàn tay đang run rẩy bấu c.h.ặ.t lấy nhau dần buông lỏng. Tôn Tụng Chi chậm rãi bước từ phía sau lưng Lục Hướng Vãn ra trước. Dáng vẻ tiều tụy, gò má hóp lại nhưng ánh mắt lúc này lại ánh lên một tia sáng kiên quyết chưa từng có.
"Ta đồng ý hòa ly."
Giọng nói của Tôn Tụng Chi không lớn, có chút khàn đặc vì khóc nhiều, nhưng lại rõ ràng, rành mạch đến mức Lục Hoa Tài tưởng mình nghe nhầm.
"Ngươi... tiện nhân! Ngươi nói cái gì?" Lục Hoa Tài trợn ngược mắt, không thể tin được con thỏ đế mặc mình chà đạp bao năm nay lại dám c.ắ.n ngược lại mình.
"Ta nói, ta muốn hòa ly!" Tôn Tụng Chi ngẩng cao đầu, nước mắt trào ra nhưng khóe môi lại nở một nụ cười giải thoát. "Lục Hoa Tài, mười lăm năm thanh xuân, mười lăm năm m.á.u và nước mắt, ta đã trả đủ cho cái danh phận Lục phu nhân này rồi. Từ nay về sau, ta thà đi ăn xin ngoài đường, thà c.h.ế.t rũ trong miếu hoang, cũng tuyệt đối không muốn làm quỷ của Lục gia các người nữa!"
"Phản rồi! Phản hết rồi!" Lục Hoa Tài thẹn quá hóa giận, hoàn toàn mất đi lý trí. Sự sỉ nhục bị vợ bỏ bóp nghẹt lấy ông ta. Ông ta vung tay lên, bàn tay to bè nổi đầy gân xanh giáng thẳng một cái tát về phía mặt Tôn Tụng Chi, mang theo mười phần tàn nhẫn muốn đ.á.n.h c.h.ế.t bà để hả giận.
Nhưng bàn tay đó chưa kịp chạm vào mặt Tôn Tụng Chi thì đã bị một lực đạo kinh người siết c.h.ặ.t lấy giữa không trung.
"Rắc!"
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên khô khốc. Lục Hoa Tài thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết như lợn bị chọc tiết. Không phải Lục Hướng Vãn ra tay, mà là Cố Kiến Huân.
Vị tướng quân hắc y nãy giờ vẫn bàng quan đứng xem kịch vui, không biết từ lúc nào đã di chuyển đến bên cạnh. Bàn tay to lớn, thô ráp mang đầy vết chai sạn vì cầm kiếm của hắn đang bóp nát cổ tay Lục Hoa Tài như bóp một cành củi khô. Sát khí từ người Cố Kiến Huân bùng phát ra, lạnh lẽo và cuồn cuộn như bão tuyết vùng biên ải, đè ép khiến mọi người xung quanh không thở nổi.