Cánh cửa sương phòng cũ nát bị Lục Hướng Vãn dứt khoát kéo tung ra. Gió đêm lùa vào, mang theo sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn.
Bên ngoài, Dương Chí Vĩ đang lom khom tìm kiếm gần đó nghe thấy tiếng động liền quay ngoắt lại. Khi nhìn thấy bóng dáng yêu kiều của Lục Hướng Vãn đứng ở cửa sương phòng, đôi mắt gã sáng rực lên như dã thú thấy mồi, nước dãi suýt chút nữa chảy ra khỏi khóe miệng dâm tà.
"Ái chà chà, tiểu mỹ nhân của ta đây rồi! Thế nào, t.h.u.ố.c phát tác chịu không nổi nữa phải tự mình mò ra đây sao?" Dương Chí Vĩ cười hèn hạ, xoa xoa hai bàn tay vào nhau, bước từng bước dồn ép về phía nàng. Gã hoàn toàn không nhận ra sát khí ngút trời đang cuồn cuộn dâng lên từ trong bóng tối phía sau lưng Lục Hướng Vãn.
Lục Hướng Vãn đứng yên trên bậc thềm, từ trên cao nhìn xuống gã nam nhân cặn bã như nhìn một đống rác rưởi. Vũ Lai Tán trong người nàng vẫn còn âm ỉ, nhưng giờ phút này, ngọn lửa thù hận đã hoàn toàn thiêu rụi mọi d.ụ.c vọng.
Nàng khẽ nghiêng đầu, nói với thân ảnh cao lớn đang chìm trong bóng tối phía sau: "Tướng quân, phiền ngài đi cùng ta một chuyến ra đại sảnh. Đêm nay, Lục Hướng Vãn ta sẽ cho ngài thấy, đao của ta... bén đến mức nào."
Cố Kiến Huân chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, tiếng bước chân trầm ổn, nặng nề đạp nát sự tĩnh lặng của Bắc Viện. Hắn không nói gì, chỉ đứng lặng lẽ phía sau nàng, nhưng uy áp kinh hoàng từ trên người hắn tỏa ra giống như Diêm Vương giáng thế, đủ sức nghiền nát mọi thứ cản đường.
Màn vả mặt kinh điển tại Đại Lương Hoàng Triều, chính thức bắt đầu.
Ánh trăng nhàn nhạt phủ xuống khoảng sân lót đá tảng của Bắc Viện, chiếu rọi nụ cười dâm tà và ánh mắt đục ngầu d.ụ.c vọng của Dương Chí Vĩ. Gã vừa dứt lời trăng hoa cợt nhả, thân hình gầy gò, nặc mùi rượu rẻ tiền pha lẫn mồ hôi của gã đã chồm tới như một con ch.ó đói nhào vào miếng thịt tươi. Trong đầu gã lúc này chỉ còn lại hình ảnh vị nhị tiểu thư kiều diễm đang oằn oại dưới thân mình, hoàn toàn không nhận ra t.ử thần đã đứng ngay sau lưng.
Nhưng Lục Hướng Vãn không lùi lại.
Dược tính của Vũ Lai Tán vẫn đang thiêu đốt từng tấc da thịt, khiến hơi thở của nàng nóng rực, nhưng hận ý trong lòng nàng còn lạnh lẽo và sắc bén hơn cả băng ngàn năm. Khoảnh khắc bàn tay dơ bẩn của Dương Chí Vĩ sắp chạm vào vạt áo nàng, Lục Hướng Vãn đột ngột nghiêng người với một tốc độ mà một thiên kim thê khuê các tuyệt đối không thể có.
Nàng vung tay, bắt chuẩn xác lấy cổ tay đang vươn tới của gã, dồn toàn bộ sức lực còn sót lại xoay gập nó ra phía sau.
"Rắc!"
"Á...!"
Tiếng xương cốt trật khớp vang lên khô khốc, x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng, đi kèm với tiếng hét t.h.ả.m thiết như lợn bị chọc tiết của Dương Chí Vĩ. Nhưng tiếng hét ấy chỉ vừa thoát ra khỏi cổ họng đã bị bóp nghẹt. Lục Hướng Vãn vung chân, đầu gối thúc một cú tàn nhẫn, không lưu tình vào ngay hạ bộ của gã nam nhân.
Dương Chí Vĩ trừng trắng mắt, gân xanh trên trán nổi lên bần bật. Gã há hốc miệng nhưng không thể thốt nên lời, cả thân hình co quắp lại như một con tôm luộc, ngã gục xuống bậc thềm đá lạnh lẽo. Nước mắt, nước mũi và cả nước dãi tuôn ra dàn dụa trên khuôn mặt t.h.ả.m hại.
"Muốn chạm vào ta?" Lục Hướng Vãn từ trên cao nhìn xuống, mũi giày thêu dẫm mạnh lên sườn mặt của gã, nghiến xuống mặt đá dăm. Giọng nói của nàng khàn đặc vì nhẫn nhịn d.ư.ợ.c tính, nhưng lại mang theo sát khí khiến người ta rợn tóc gáy: "Một đống rác rưởi như ngươi, cũng xứng sao?"
Từ trong bóng tối của sương phòng, Cố Kiến Huân chậm rãi bước ra. Ánh mắt thâm thúy của hắn lướt qua thân ảnh gầy gò nhưng thẳng tắp của nữ nhân trước mặt, trong đáy mắt lóe lên một tia hứng thú khó che giấu. Nàng ra tay tàn độc, dứt khoát, chiêu nào cũng nhắm vào t.ử huyệt, hoàn toàn không giống một tiểu thư chỉ biết cầm kỳ thi họa. Một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, thay vì khóc lóc van xin, lại chọn cách nhe nanh c.ắ.n nát yết hầu kẻ thù. Rất hợp khẩu vị của hắn.
"Không đi sao?" Cố Kiến Huân nhạt giọng lên tiếng, thanh âm trầm thấp mang theo uy lực vô hình.
Lục Hướng Vãn thu chân lại, cúi xuống túm lấy b.úi tóc được b.úi gọn gàng của Dương Chí Vĩ, ép gã phải ngẩng cái mặt đầy m.á.u và bùn đất lên. Gã đau đớn r*n r*, muốn vùng vẫy nhưng chút sức lực tàn tạ của một kẻ ham mê t.ửu sắc đã bị cú đ.á.n.h ban nãy triệt tiêu hoàn toàn.
"Đi chứ." Lục Hướng Vãn nhếch mép cười lạnh. "Kịch hay chỉ vừa mới bắt đầu, đào kép chính sao có thể vắng mặt."
Nói rồi, nàng cứ thế nắm tóc Dương Chí Vĩ, lôi xềnh xệch gã trên mặt đất, hướng thẳng về phía đại sảnh đang đèn đuốc sáng rưng. Máu từ miệng và mũi gã rỉ ra, kéo thành một vệt dài vương vãi trên nền gạch ngói, trông vô cùng kinh tởm. Cố Kiến Huân chắp tay sau lưng, bước chân trầm ổn, không nhanh không chậm đi theo phía sau, tựa như một bóng ma hộ giá cho vị Tu La đang bước lên khỏi địa ngục.
Lúc này, tại đại sảnh Lục phủ, không khí đang náo nhiệt đến đỉnh điểm.
Đêm nay là đêm tân hôn của đại tiểu thư Lục Hướng Vũ, khách khứa đến dự đều là những quan viên có m.á.u mặt trong triều, hoặc những phú thương hào môn tại Kinh thành. Lục Hoa Tài khoác trên người bộ cẩm bào lụa là đắt tiền, khuôn mặt phúng phính nở nụ cười đắc ý, liên tục nâng ly rượu lưu ly đi từng bàn kính rượu.
"Lục lão gia, chúc mừng, chúc mừng! Đại tiểu thư gả vào phủ Vĩnh Ninh Hầu, sau này Lục gia chắc chắn như diều gặp gió, tiền đồ vô lượng a!" Một vị quan viên vuốt râu tâng bốc.
"Đâu có, đâu có! Đều là nhờ ân đức của thánh thượng và sự nâng đỡ của các vị đồng liêu." Lục Hoa Tài cười đến híp cả mắt, làm ra vẻ khiêm tốn nhưng trong lòng đã sớm nở hoa.
Lão liếc mắt nhìn sắc trời bên ngoài, tính toán thời gian. Giờ này, chắc hẳn Vũ Lai Tán đã phát tác đến giai đoạn không thể vãn hồi. Đứa con gái thứ hai ngỗ nghịch kia chắc chắn đã bị Dương Chí Vĩ gạo nấu thành cơm. Chỉ cần sáng mai lão giả vờ phát hiện ra sự việc, làm ầm ĩ lên, ép Lục Hướng Vãn gả cho Dương gia làm thiếp, thì mối làm ăn béo bở với Dương Vĩnh Niên ở phía Nam coi như đã nắm chắc trong lòng bàn tay. Đứa con gái do Tôn Tụng Chi sinh ra, giữ lại cũng chỉ tốn cơm, không bằng dùng để đổi lấy bạc trắng rủng rỉnh. Lục Hoa Tài càng nghĩ càng thấy mình tính toán như thần, nhịn không được nâng ly rượu uống cạn.
"RẦM!"
Một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên, cắt đứt hoàn toàn tiếng nhạc trúc lả lướt và tiếng nói cười ồn ào trong đại sảnh. Hai cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo bị một lực lượng thô bạo đạp tung ra, đập mạnh vào tường vỡ nát.
Gió đêm lạnh buốt từ bên ngoài tràn vào, thổi tung những dải lụa đỏ treo trên xà nhà. Tất cả quan khách đều giật mình quay đầu lại, nụ cười trên môi Lục Hoa Tài lập tức cứng đờ.
Từ ngoài cửa, một chướng ngại vật bị ném mạnh vào trong. Vật thể đó lăn lông lốc trên tấm t.h.ả.m đỏ trải giữa sảnh, va vào chân một chiếc bàn tiệc rồi mới dừng lại. Khách khứa tò mò nhìn xuống, ngay sau đó là những tiếng kinh hô thất thanh.
Bên ngoài, Dương Chí Vĩ đang lom khom tìm kiếm gần đó nghe thấy tiếng động liền quay ngoắt lại. Khi nhìn thấy bóng dáng yêu kiều của Lục Hướng Vãn đứng ở cửa sương phòng, đôi mắt gã sáng rực lên như dã thú thấy mồi, nước dãi suýt chút nữa chảy ra khỏi khóe miệng dâm tà.
"Ái chà chà, tiểu mỹ nhân của ta đây rồi! Thế nào, t.h.u.ố.c phát tác chịu không nổi nữa phải tự mình mò ra đây sao?" Dương Chí Vĩ cười hèn hạ, xoa xoa hai bàn tay vào nhau, bước từng bước dồn ép về phía nàng. Gã hoàn toàn không nhận ra sát khí ngút trời đang cuồn cuộn dâng lên từ trong bóng tối phía sau lưng Lục Hướng Vãn.
Lục Hướng Vãn đứng yên trên bậc thềm, từ trên cao nhìn xuống gã nam nhân cặn bã như nhìn một đống rác rưởi. Vũ Lai Tán trong người nàng vẫn còn âm ỉ, nhưng giờ phút này, ngọn lửa thù hận đã hoàn toàn thiêu rụi mọi d.ụ.c vọng.
Nàng khẽ nghiêng đầu, nói với thân ảnh cao lớn đang chìm trong bóng tối phía sau: "Tướng quân, phiền ngài đi cùng ta một chuyến ra đại sảnh. Đêm nay, Lục Hướng Vãn ta sẽ cho ngài thấy, đao của ta... bén đến mức nào."
Cố Kiến Huân chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, tiếng bước chân trầm ổn, nặng nề đạp nát sự tĩnh lặng của Bắc Viện. Hắn không nói gì, chỉ đứng lặng lẽ phía sau nàng, nhưng uy áp kinh hoàng từ trên người hắn tỏa ra giống như Diêm Vương giáng thế, đủ sức nghiền nát mọi thứ cản đường.
Màn vả mặt kinh điển tại Đại Lương Hoàng Triều, chính thức bắt đầu.
Ánh trăng nhàn nhạt phủ xuống khoảng sân lót đá tảng của Bắc Viện, chiếu rọi nụ cười dâm tà và ánh mắt đục ngầu d.ụ.c vọng của Dương Chí Vĩ. Gã vừa dứt lời trăng hoa cợt nhả, thân hình gầy gò, nặc mùi rượu rẻ tiền pha lẫn mồ hôi của gã đã chồm tới như một con ch.ó đói nhào vào miếng thịt tươi. Trong đầu gã lúc này chỉ còn lại hình ảnh vị nhị tiểu thư kiều diễm đang oằn oại dưới thân mình, hoàn toàn không nhận ra t.ử thần đã đứng ngay sau lưng.
Nhưng Lục Hướng Vãn không lùi lại.
Dược tính của Vũ Lai Tán vẫn đang thiêu đốt từng tấc da thịt, khiến hơi thở của nàng nóng rực, nhưng hận ý trong lòng nàng còn lạnh lẽo và sắc bén hơn cả băng ngàn năm. Khoảnh khắc bàn tay dơ bẩn của Dương Chí Vĩ sắp chạm vào vạt áo nàng, Lục Hướng Vãn đột ngột nghiêng người với một tốc độ mà một thiên kim thê khuê các tuyệt đối không thể có.
Nàng vung tay, bắt chuẩn xác lấy cổ tay đang vươn tới của gã, dồn toàn bộ sức lực còn sót lại xoay gập nó ra phía sau.
"Rắc!"
"Á...!"
Tiếng xương cốt trật khớp vang lên khô khốc, x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng, đi kèm với tiếng hét t.h.ả.m thiết như lợn bị chọc tiết của Dương Chí Vĩ. Nhưng tiếng hét ấy chỉ vừa thoát ra khỏi cổ họng đã bị bóp nghẹt. Lục Hướng Vãn vung chân, đầu gối thúc một cú tàn nhẫn, không lưu tình vào ngay hạ bộ của gã nam nhân.
Dương Chí Vĩ trừng trắng mắt, gân xanh trên trán nổi lên bần bật. Gã há hốc miệng nhưng không thể thốt nên lời, cả thân hình co quắp lại như một con tôm luộc, ngã gục xuống bậc thềm đá lạnh lẽo. Nước mắt, nước mũi và cả nước dãi tuôn ra dàn dụa trên khuôn mặt t.h.ả.m hại.
"Muốn chạm vào ta?" Lục Hướng Vãn từ trên cao nhìn xuống, mũi giày thêu dẫm mạnh lên sườn mặt của gã, nghiến xuống mặt đá dăm. Giọng nói của nàng khàn đặc vì nhẫn nhịn d.ư.ợ.c tính, nhưng lại mang theo sát khí khiến người ta rợn tóc gáy: "Một đống rác rưởi như ngươi, cũng xứng sao?"
Từ trong bóng tối của sương phòng, Cố Kiến Huân chậm rãi bước ra. Ánh mắt thâm thúy của hắn lướt qua thân ảnh gầy gò nhưng thẳng tắp của nữ nhân trước mặt, trong đáy mắt lóe lên một tia hứng thú khó che giấu. Nàng ra tay tàn độc, dứt khoát, chiêu nào cũng nhắm vào t.ử huyệt, hoàn toàn không giống một tiểu thư chỉ biết cầm kỳ thi họa. Một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, thay vì khóc lóc van xin, lại chọn cách nhe nanh c.ắ.n nát yết hầu kẻ thù. Rất hợp khẩu vị của hắn.
"Không đi sao?" Cố Kiến Huân nhạt giọng lên tiếng, thanh âm trầm thấp mang theo uy lực vô hình.
Lục Hướng Vãn thu chân lại, cúi xuống túm lấy b.úi tóc được b.úi gọn gàng của Dương Chí Vĩ, ép gã phải ngẩng cái mặt đầy m.á.u và bùn đất lên. Gã đau đớn r*n r*, muốn vùng vẫy nhưng chút sức lực tàn tạ của một kẻ ham mê t.ửu sắc đã bị cú đ.á.n.h ban nãy triệt tiêu hoàn toàn.
"Đi chứ." Lục Hướng Vãn nhếch mép cười lạnh. "Kịch hay chỉ vừa mới bắt đầu, đào kép chính sao có thể vắng mặt."
Nói rồi, nàng cứ thế nắm tóc Dương Chí Vĩ, lôi xềnh xệch gã trên mặt đất, hướng thẳng về phía đại sảnh đang đèn đuốc sáng rưng. Máu từ miệng và mũi gã rỉ ra, kéo thành một vệt dài vương vãi trên nền gạch ngói, trông vô cùng kinh tởm. Cố Kiến Huân chắp tay sau lưng, bước chân trầm ổn, không nhanh không chậm đi theo phía sau, tựa như một bóng ma hộ giá cho vị Tu La đang bước lên khỏi địa ngục.
Lúc này, tại đại sảnh Lục phủ, không khí đang náo nhiệt đến đỉnh điểm.
Đêm nay là đêm tân hôn của đại tiểu thư Lục Hướng Vũ, khách khứa đến dự đều là những quan viên có m.á.u mặt trong triều, hoặc những phú thương hào môn tại Kinh thành. Lục Hoa Tài khoác trên người bộ cẩm bào lụa là đắt tiền, khuôn mặt phúng phính nở nụ cười đắc ý, liên tục nâng ly rượu lưu ly đi từng bàn kính rượu.
"Lục lão gia, chúc mừng, chúc mừng! Đại tiểu thư gả vào phủ Vĩnh Ninh Hầu, sau này Lục gia chắc chắn như diều gặp gió, tiền đồ vô lượng a!" Một vị quan viên vuốt râu tâng bốc.
"Đâu có, đâu có! Đều là nhờ ân đức của thánh thượng và sự nâng đỡ của các vị đồng liêu." Lục Hoa Tài cười đến híp cả mắt, làm ra vẻ khiêm tốn nhưng trong lòng đã sớm nở hoa.
Lão liếc mắt nhìn sắc trời bên ngoài, tính toán thời gian. Giờ này, chắc hẳn Vũ Lai Tán đã phát tác đến giai đoạn không thể vãn hồi. Đứa con gái thứ hai ngỗ nghịch kia chắc chắn đã bị Dương Chí Vĩ gạo nấu thành cơm. Chỉ cần sáng mai lão giả vờ phát hiện ra sự việc, làm ầm ĩ lên, ép Lục Hướng Vãn gả cho Dương gia làm thiếp, thì mối làm ăn béo bở với Dương Vĩnh Niên ở phía Nam coi như đã nắm chắc trong lòng bàn tay. Đứa con gái do Tôn Tụng Chi sinh ra, giữ lại cũng chỉ tốn cơm, không bằng dùng để đổi lấy bạc trắng rủng rỉnh. Lục Hoa Tài càng nghĩ càng thấy mình tính toán như thần, nhịn không được nâng ly rượu uống cạn.
"RẦM!"
Một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên, cắt đứt hoàn toàn tiếng nhạc trúc lả lướt và tiếng nói cười ồn ào trong đại sảnh. Hai cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo bị một lực lượng thô bạo đạp tung ra, đập mạnh vào tường vỡ nát.
Gió đêm lạnh buốt từ bên ngoài tràn vào, thổi tung những dải lụa đỏ treo trên xà nhà. Tất cả quan khách đều giật mình quay đầu lại, nụ cười trên môi Lục Hoa Tài lập tức cứng đờ.
Từ ngoài cửa, một chướng ngại vật bị ném mạnh vào trong. Vật thể đó lăn lông lốc trên tấm t.h.ả.m đỏ trải giữa sảnh, va vào chân một chiếc bàn tiệc rồi mới dừng lại. Khách khứa tò mò nhìn xuống, ngay sau đó là những tiếng kinh hô thất thanh.