Đích Nữ Vả Mặt: Đoạn Tuyệt Tra Phụ, Gả Cho Quyền Thần

Chương 4

Chỉ trong nháy mắt, thân ảnh cao lớn của Cố Kiến Huân đã lướt tới như một bóng ma. Bàn tay to lớn, thô ráp đầy vết chai sạn của hắn bóp c.h.ặ.t lấy chiếc cổ thon thả đang ướt sũng của nàng, ép nàng lùi mạnh về phía sau cho đến khi lưng va sầm vào bức tường lạnh lẽo.

"Biết quá nhiều, thường c.h.ế.t rất t.h.ả.m." Giọng Cố Kiến Huân lạnh như băng tuyết ngàn năm trên đỉnh Thiên Sơn. Sát ý thực sự đã bùng phát. Việc thân phận của hắn bị lộ lúc này là một biến số chí mạng. Hắn hoàn toàn có thể bóp nát cổ họng nàng chỉ bằng một phần mười sức lực.

Lục Hướng Vãn bị bóp cổ đến mức sắc mặt chuyển sang nhợt nhạt, dưỡng khí cạn dần, nhưng ánh mắt nàng tuyệt nhiên không có nửa điểm hoảng loạn. Nàng không vùng vẫy, chỉ dùng đôi tay lạnh ngắt chạm nhẹ lên mu bàn tay đang siết cổ mình của hắn.

"G.i.ế.c... g.i.ế.c ta, ngài cũng không ra khỏi Lục phủ đêm nay được đâu." Nàng khó nhọc nói, khóe môi vẫn giữ nụ cười giễu cợt. "Tai mắt của bọn thái t.ử đang lùng sục khắp nơi. Ngài bị thương nặng, lại mang theo mùi m.á.u tanh. Chỉ cần ngài bước ra khỏi cánh cửa này, không quá nửa nén nhang, cấm quân sẽ bao vây nơi đây."

Lực tay của Cố Kiến Huân khẽ khựng lại, nhưng vẫn chưa buông lỏng. Hắn nheo mắt: "Ngươi đang đe dọa ta?"

"Không, ta đang đề nghị một giao dịch." Lục Hướng Vãn hít một hơi thật sâu khi hắn hơi nới lỏng tay, giọng nói trở nên rành mạch, dứt khoát. "Tướng quân cần một cái ô che chở để qua mặt tai mắt của cấm quân, cần một thân phận hợp lý để rời khỏi mớ bòng bong này. Còn ta... ta cần một thanh đao."

Cố Kiến Huân nhếch mép cười lạnh, nụ cười tràn ngập sự mỉa mai và khinh miệt: "Một đích nữ hậu viện như ngươi, thì cần đao để làm gì? Tranh sủng? Giành giật chút son phấn rẻ tiền?"

"Để vả sưng mặt lũ súc sinh bên ngoài, để xé nát cái gia tộc thối nát này, và để lấy lại những thứ vốn dĩ thuộc về ta!"

Câu trả lời của Lục Hướng Vãn vang lên đanh thép, sát khí trong mắt nàng khoảnh khắc ấy thậm chí còn sắc bén hơn cả lưỡi kiếm của hắn. Cố Kiến Huân sững người. Hắn nhìn thấy trong đôi mắt phượng ấy một ngọn lửa thù hận rực cháy, một sự kiêu ngạo tột cùng không thể bị vấy bẩn. Đó tuyệt đối không phải là ánh mắt của một nữ nhân bị trói buộc bởi tam tòng tứ đức, mà là ánh mắt của một kẻ săn mồi đang chuẩn bị xé xác con mồi.

"Bên ngoài cửa có một tên cặn bã tên là Dương Chí Vĩ, là kẻ đã hạ Vũ Lai Tán vào trà của ta. Ở sảnh chính có một lão già đạo đức giả tên là Lục Hoa Tài, là phụ thân trên danh nghĩa của ta, kẻ đang chờ gạo nấu thành cơm để bán rẻ nữ nhi và nuốt trọn hồi môn của mẫu thân ta." Lục Hướng Vãn rành rọt kể lại, giọng nói lạnh lùng như đang nói về người dưng nước lã. "Hôm nay, nếu ta không lột da rút gân bọn chúng, ta thề không làm người."

"Vậy liên quan gì đến ta?" Cố Kiến Huân buông tay khỏi cổ nàng, lùi lại nửa bước, khoanh tay trước n.g.ự.c. Bóng tối che khuất nửa khuôn mặt hắn, khiến đường nét góc cạnh càng thêm nam tính và bức người. "Ta tại sao phải làm đao cho ngươi?"

Lục Hướng Vãn đưa tay vuốt lại mái tóc ướt đẫm, đứng thẳng người lên. Mị d.ư.ợ.c tuy đã bị áp chế, nhưng đôi má nàng vẫn ửng hồng một tầng mị hoặc, đối lập hoàn toàn với khí chất băng lãnh nàng đang tỏa ra.

"Bởi vì ta có giá trị với ngài." Nàng tự tin đáp trả. "Tướng quân nắm trong tay thiết kỵ, uy quyền tột đỉnh, nhưng trong triều đình sóng ngầm cuộn trào, ngài lại thiếu một đồng minh ở hậu phương, thiếu một người có đủ sự tàn nhẫn và thông minh để khuấy đục nước trong giới hào môn Kinh thành. Lão già Lục Hoa Tài chỉ là một con cờ phế phẩm, nhưng nếu Lục Hướng Vãn ta thoát khỏi vũng bùn này, vươn lên nắm lấy quyền lực, ta sẽ là con cờ hữu dụng nhất của ngài."

Nàng tiến lên một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, hơi thở mang theo chút lạnh lẽo của nước giếng và chút hương thơm ngọt ngào của mị d.ư.ợ.c vấn vít trong không khí.

"Ngài chống lưng cho ta đêm nay, dùng uy áp của Trấn Quốc Phủ ép Lục gia phải cúi đầu. Đổi lại, ta dùng danh phận nữ nhân Lục gia che giấu hành tung cho ngài, tự mình băng bó vết thương cho ngài, và trong tương lai... ta sẽ trả cho ngài một món hời gấp trăm lần."

Cố Kiến Huân rũ mắt nhìn nữ nhân bé nhỏ chưa đến n.g.ự.c mình. Rõ ràng là thân thể yếu ớt, vừa bị hạ d.ư.ợ.c, vừa tự cắt tay, cả người ướt sũng t.h.ả.m hại, vậy mà cái lưng ấy lại thẳng tắp như cây tùng trên vách đá. Sự kiêu ngạo và tự tin toát ra từ tận trong xương tủy nàng khiến một kẻ luôn coi thường nữ nhân như hắn cũng phải sinh lòng tán thưởng.

Một cuộc giao dịch không tồi. Hắn vốn dĩ không định nhúng tay vào chuyện hậu viện nhà người khác, nhưng nữ nhân này thú vị hơn hắn tưởng. Hơn nữa, vết thương trên vai hắn quả thực đang không ngừng rỉ m.á.u, nếu không xử lý kịp thời và có người che giấu, việc rời khỏi đây sẽ gặp không ít phiền toái.

Đúng lúc này, từ bên ngoài khoảng sân vắng vẻ của Bắc Viện truyền đến tiếng bước chân loạng choạng và giọng nói bỡn cợt, dâm tà của Dương Chí Vĩ:

"Tiểu mỹ nhân... Vãn Vãn... nàng trốn đi đâu rồi? Thuốc đã ngấm đến tận xương tủy rồi phải không? Đừng trốn nữa, ra đây với ca ca nào, ca ca sẽ làm nàng sung sướng muốn c.h.ế.t đi sống lại..."

Nghe thấy giọng nói ghê tởm ấy, ánh mắt Lục Hướng Vãn lóe lên một tia chán ghét tột độ. Bàn tay không bị thương của nàng siết c.h.ặ.t lại thành nắm đ.ấ.m, khớp xương kêu răng rắc.

Cố Kiến Huân thu hết mọi biểu cảm của nàng vào mắt. Hắn khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt lạnh lùng như tượng tạc. Hắn giơ tay lên, cởi bỏ chiếc áo choàng màu đen dày cộm bên ngoài, tiện tay ném về phía Lục Hướng Vãn.

Áo choàng rộng lớn mang theo mùi trầm hương thoang thoảng và hơi ấm của nam nhân trùm lên đầu Lục Hướng Vãn, che khuất thân hình đang ướt sũng và phô bày những đường cong vì hỷ phục dính sát vào da thịt.

"Khoác vào." Cố Kiến Huân xoay người, vươn tay cầm lấy thanh kiếm huyền thiết trên bàn, tra vào vỏ bằng một động tác dứt khoát, gọn gàng. "Cố Kiến Huân ta không bao giờ làm ăn lỗ vốn. Nhị tiểu thư, hy vọng màn kịch đêm nay của ngươi đủ đặc sắc để xứng với cái bóng của Trấn Quốc Phủ."

Lục Hướng Vãn kéo áo choàng xuống khoác hờ lên vai. Chiếc áo quá khổ bao trọn lấy cơ thể nàng, mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ. Nàng cúi đầu nhìn bàn tay đang quấn vải dính m.á.u, khóe môi từ từ kéo lên thành một nụ cười lạnh lẽo, tàn độc.

Giao dịch đã thành lập. Có con ác long Trấn Quốc Phủ này chống lưng, đêm nay, Lục Hướng Vãn nàng sẽ lật tung cái Lục phủ này lên.

"Tướng quân cứ chuẩn bị sẵn tâm thế." Lục Hướng Vãn bước tới cửa, bàn tay đặt lên then cài. Ánh trăng lạnh lẽo từ bên ngoài xuyên qua khe hở chiếu rọi lên nửa khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng đầy sát khí của nàng. "Ta không chỉ muốn diễn kịch, ta muốn... g.i.ế.c người tru tâm."

"Kẽo kẹt..."