Lục Hướng Vãn hô hấp trì trệ. Cơn khát t.ì.n.h d.ụ.c do Vũ Lai Tán mang lại đang điên cuồng xung đột với cảm giác cận kề cái c.h.ế.t từ lưỡi kiếm lạnh lẽo. Cơ thể nàng nóng như lửa, nhưng trái tim lại lạnh như băng.
Nàng biết nam nhân trước mặt là ai. Dù chưa từng gặp mặt trong ký ức của nguyên chủ, nhưng khí tràng bá đạo, sát phạt này, tại Kinh thành Đại Lương chỉ có một người sở hữu.
Sát thần Kinh thành, kẻ nắm giữ binh quyền tối thượng khiến cả hoàng thất cũng phải kiêng dè ba phần — Tướng quân Cố Kiến Huân!
Vì sao một nhân vật quyền khuynh triều dã như hắn lại mang theo một thân đầy mùi m.á.u tanh, ẩn nấp trong gian sương phòng tồi tàn ở Bắc Viện của Lục gia ngay đêm hỷ sự? Lục Hướng Vãn không có thời gian để suy đoán. Dược tính đang gào thét, Dương Chí Vĩ đang rình rập bên ngoài, và một Diêm Vương đang kề kiếm vào cổ nàng bên trong. Nàng đã bị dồn vào chân tường, tiến thoái lưỡng nan.
Nhưng Lục Hướng Vãn chưa bao giờ biết sợ là gì. Đáy mắt nàng không hề có nửa điểm hoảng loạn của nữ nhi khuê các, thay vào đó là sự quật cường, điên cuồng và lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Nàng ngước đôi mắt phượng đỏ ngầu, ngập nước vì mị d.ư.ợ.c, nhìn thẳng vào đôi mắt dã thú của nam nhân trong bóng tối, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười tuyệt mỹ mà tàn nhẫn.
Cửa sống của nàng đêm nay, chính là người đàn ông này. Nếu đã xuyên không đến đây, Lục Hướng Vãn nàng sẽ tự tay lật tung cái bàn cờ thối nát này! Mượn đao g.i.ế.c người, cớ sao lại không làm?
Bóng tối trong sương phòng Bắc Viện đặc quánh, lạnh lẽo đến rợn người, trái ngược hoàn toàn với ngọn lửa d.ụ.c vọng đang điên cuồng thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của Lục Hướng Vãn.
Lưỡi kiếm sắc bén áp sát động mạch cổ, chỉ cần nàng khẽ nhúc nhích, m.á.u tươi sẽ lập tức phun trào. Thế nhưng, đối diện với t.ử thần mang tên Cố Kiến Huân, khóe môi Lục Hướng Vãn lại nhếch lên một nụ cười quỷ dị.
"Ngươi không sợ c.h.ế.t?"
Giọng nói của nam nhân ẩn trong bóng tối cất lên, trầm đục, khàn khàn và mang theo uy áp vạn quân. Hắn đã từng thấy vô số kẻ quỳ lạy khóc lóc dưới mũi kiếm của mình, nhưng một nữ nhân khuê các gầy gò, đang trúng mị d.ư.ợ.c liệt tính đến mức cả người run rẩy, lại dám dùng ánh mắt sắc lạnh như sói hoang để nhìn thẳng vào hắn thì đây là lần đầu tiên.
Lục Hướng Vãn không đáp lời hắn ngay. Nàng khẽ c.ắ.n c.h.ặ.t ch.óp lưỡi, mượn cơn đau nhói truyền đến đại não để duy trì tia tỉnh táo cuối cùng. Vũ Lai Tán không hổ là thứ t.h.u.ố.c bẩn thỉu bậc nhất chốn phong nguyệt, d.ư.ợ.c tính phát tác tàn bạo như sóng thần, gào thét đòi xé rách mọi lý trí của nàng. Nhiệt độ cơ thể nàng lúc này nóng rực như một lò than, từng tấc da thịt đều kêu gào sự xoa dịu. Nếu là nguyên chủ yếu đuối, e rằng lúc này đã sớm mất đi thần trí, nhào vào lòng nam nhân trước mặt mà cầu hoan.
Nhưng nàng là Lục Hướng Vãn từ thế kỷ hăm mốt xuyên không đến! Ở kiếp trước, nàng từng bò lên từ đống đổ nát của sự phản bội, từng tay trắng gầy dựng cả một đế chế thương nghiệp. Ý chí của nàng được tôi luyện bằng sắt thép, tuyệt đối không cho phép bản thân gục ngã trước một nắm t.h.u.ố.c bột hạ lưu.
"C.h.ế.t?" Lục Hướng Vãn khó nhọc nhả ra từng chữ, hơi thở nóng rực phả vào không khí lạnh lẽo. "Nếu ta muốn c.h.ế.t, ta đã không đập vỡ cửa sổ trốn vào đây. Ta trốn vào đây... là để tìm đường sống."
Vừa dứt lời, Lục Hướng Vãn đột ngột làm một hành động khiến đồng t.ử của Cố Kiến Huân khẽ co rụt lại.
Nàng không hề lùi lại để né tránh lưỡi kiếm, mà chủ động rướn người tới, đưa bàn tay trần nắm c.h.ặ.t lấy lưỡi kiếm bằng huyền thiết sắc bén của hắn.
"Xoẹt!"
Máu tươi lập tức trào ra từ lòng bàn tay trắng ngần, nhuộm đỏ cả thân kiếm. Cơn đau thấu xương từ vết thương sâu hoắm x.é to.ạc màng sương mù do mị d.ư.ợ.c giăng ra trong đầu nàng. Lục Hướng Vãn mượn cái nắm tay đầy m.á.u ấy, gạt phăng lưỡi kiếm đang kề trên cổ mình ra, lảo đảo lùi lại mấy bước.
Cố Kiến Huân không ngăn cản. Hắn hơi híp đôi mắt hẹp dài, sát khí trên người vẫn không giảm đi nửa phần, nhưng sâu trong đáy mắt lại ánh lên một tia kinh ngạc khó giấu. Nữ nhân này... đủ tàn nhẫn! Nàng không chỉ tàn nhẫn với kẻ khác, mà còn cực kỳ tàn nhẫn với chính bản thân mình. Dùng nỗi đau thể xác để chống lại d.ụ.c vọng nguyên thủy, kẻ có thể làm được điều này nếu không phải là một t.ử sĩ được huấn luyện khắc nghiệt thì cũng là một con ác quỷ mang tâm cơ thâm trầm.
Lục Hướng Vãn không có thời gian để ý đến ánh mắt dò xét của hắn. Nàng loạng choạng đưa mắt nhìn quanh sương phòng, phát hiện ở góc phòng có một thùng gỗ lớn chứa đầy nước lạnh, vốn là nước giếng dùng để giặt giũ chưa kịp dọn đi.
Không chần chừ nửa giây, nàng lết thân hình đang bốc hỏa vọt tới, hai tay ôm lấy thành thùng, vùi toàn bộ nửa thân trên và khuôn mặt vào dòng nước lạnh buốt đến thấu xương.
"Rào rào..."
Nước trong thùng b.ắ.n tung tóe. Sự chênh lệch nhiệt độ cực đoan khiến Lục Hướng Vãn run lên bần bật. Nước lạnh ngấm qua lớp hỷ phục mỏng manh, áp chế ngọn lửa tà dâm đang thiêu đốt trong mạch m.á.u. Nàng nín thở dưới nước, để cái lạnh thấu tủy gột rửa đi mọi sự mê muội. Bàn tay bị thương rỉ m.á.u, hòa vào nước giếng trong vắt thành những vệt đỏ lợt lạt, ma mị.
Cố Kiến Huân đứng lặng trong bóng tối, tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, lẳng lặng quan sát màn tự hành xác của vị đích nữ Lục gia. Hắn vốn dĩ mang trọng thương, mượn bóng đêm và sự hỗn loạn của tiệc cưới để ẩn nấp tại nơi hẻo lánh này nhằm trốn tránh sự truy lùng của t.ử thủ phe đối lập. Hắn định g.i.ế.c c.h.ế.t bất cứ kẻ nào bước vào phòng để diệt khẩu. Thế nhưng, nữ nhân trước mắt này lại mang đến cho hắn một sự hứng thú kỳ lạ.
Hồi lâu sau, Lục Hướng Vãn ngẩng đầu lên khỏi thùng nước. Nước giếng lạnh lẽo chảy ròng ròng trên mái tóc đen nhánh, trượt qua khuôn mặt diễm lệ tái nhợt và rơi xuống xương quai xanh tinh xảo. Nàng th* d*c, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, đôi mắt phượng vốn ngập tràn sương mù d.ụ.c vọng giờ đây đã lấy lại được sự trong trẻo, sắc bén như d.a.o găm.
Nàng x.é to.ạc một vạt áo hỷ phục, dùng răng và một tay thuần thục băng bó qua loa vết thương đang chảy m.á.u trên lòng bàn tay, sau đó xoay người, đứng thẳng lưng đối diện với nam nhân cao lớn đang tỏa ra sát khí ngút trời.
"Mùi m.á.u tanh trên người ngài rất nồng, vết thương ở bả vai trái e là không cạn, có lẽ là do tiễn phá giáp gây ra." Lục Hướng Vãn lên tiếng, giọng nói tuy còn hơi run rẩy vì lạnh và d.ư.ợ.c tính tàn dư, nhưng lại mang theo sự điềm tĩnh đến đáng sợ. "Hơn nữa, chất thép của thanh kiếm ngài vừa dùng là huyền thiết ngàn năm, lưỡi kiếm có vân mây chìm. Khắp Đại Lương này, ngoại trừ thiết kỵ của Trấn Quốc Phủ, không một quân đội hay thế gia nào có tư cách sử dụng."
Nàng ngước đôi mắt phượng đen láy, ghim thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, rành rọt thốt lên từng chữ: "Tướng quân Cố Kiến Huân, sát thần Kinh thành, không ngờ lại có nhã hứng đến Bắc Viện tồi tàn của Lục gia trong đêm hỷ sự."
Không khí trong phòng tức thì đông đặc lại. Nhiệt độ dường như giảm xuống mức đóng băng.
Nàng biết nam nhân trước mặt là ai. Dù chưa từng gặp mặt trong ký ức của nguyên chủ, nhưng khí tràng bá đạo, sát phạt này, tại Kinh thành Đại Lương chỉ có một người sở hữu.
Sát thần Kinh thành, kẻ nắm giữ binh quyền tối thượng khiến cả hoàng thất cũng phải kiêng dè ba phần — Tướng quân Cố Kiến Huân!
Vì sao một nhân vật quyền khuynh triều dã như hắn lại mang theo một thân đầy mùi m.á.u tanh, ẩn nấp trong gian sương phòng tồi tàn ở Bắc Viện của Lục gia ngay đêm hỷ sự? Lục Hướng Vãn không có thời gian để suy đoán. Dược tính đang gào thét, Dương Chí Vĩ đang rình rập bên ngoài, và một Diêm Vương đang kề kiếm vào cổ nàng bên trong. Nàng đã bị dồn vào chân tường, tiến thoái lưỡng nan.
Nhưng Lục Hướng Vãn chưa bao giờ biết sợ là gì. Đáy mắt nàng không hề có nửa điểm hoảng loạn của nữ nhi khuê các, thay vào đó là sự quật cường, điên cuồng và lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Nàng ngước đôi mắt phượng đỏ ngầu, ngập nước vì mị d.ư.ợ.c, nhìn thẳng vào đôi mắt dã thú của nam nhân trong bóng tối, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười tuyệt mỹ mà tàn nhẫn.
Cửa sống của nàng đêm nay, chính là người đàn ông này. Nếu đã xuyên không đến đây, Lục Hướng Vãn nàng sẽ tự tay lật tung cái bàn cờ thối nát này! Mượn đao g.i.ế.c người, cớ sao lại không làm?
Bóng tối trong sương phòng Bắc Viện đặc quánh, lạnh lẽo đến rợn người, trái ngược hoàn toàn với ngọn lửa d.ụ.c vọng đang điên cuồng thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của Lục Hướng Vãn.
Lưỡi kiếm sắc bén áp sát động mạch cổ, chỉ cần nàng khẽ nhúc nhích, m.á.u tươi sẽ lập tức phun trào. Thế nhưng, đối diện với t.ử thần mang tên Cố Kiến Huân, khóe môi Lục Hướng Vãn lại nhếch lên một nụ cười quỷ dị.
"Ngươi không sợ c.h.ế.t?"
Giọng nói của nam nhân ẩn trong bóng tối cất lên, trầm đục, khàn khàn và mang theo uy áp vạn quân. Hắn đã từng thấy vô số kẻ quỳ lạy khóc lóc dưới mũi kiếm của mình, nhưng một nữ nhân khuê các gầy gò, đang trúng mị d.ư.ợ.c liệt tính đến mức cả người run rẩy, lại dám dùng ánh mắt sắc lạnh như sói hoang để nhìn thẳng vào hắn thì đây là lần đầu tiên.
Lục Hướng Vãn không đáp lời hắn ngay. Nàng khẽ c.ắ.n c.h.ặ.t ch.óp lưỡi, mượn cơn đau nhói truyền đến đại não để duy trì tia tỉnh táo cuối cùng. Vũ Lai Tán không hổ là thứ t.h.u.ố.c bẩn thỉu bậc nhất chốn phong nguyệt, d.ư.ợ.c tính phát tác tàn bạo như sóng thần, gào thét đòi xé rách mọi lý trí của nàng. Nhiệt độ cơ thể nàng lúc này nóng rực như một lò than, từng tấc da thịt đều kêu gào sự xoa dịu. Nếu là nguyên chủ yếu đuối, e rằng lúc này đã sớm mất đi thần trí, nhào vào lòng nam nhân trước mặt mà cầu hoan.
Nhưng nàng là Lục Hướng Vãn từ thế kỷ hăm mốt xuyên không đến! Ở kiếp trước, nàng từng bò lên từ đống đổ nát của sự phản bội, từng tay trắng gầy dựng cả một đế chế thương nghiệp. Ý chí của nàng được tôi luyện bằng sắt thép, tuyệt đối không cho phép bản thân gục ngã trước một nắm t.h.u.ố.c bột hạ lưu.
"C.h.ế.t?" Lục Hướng Vãn khó nhọc nhả ra từng chữ, hơi thở nóng rực phả vào không khí lạnh lẽo. "Nếu ta muốn c.h.ế.t, ta đã không đập vỡ cửa sổ trốn vào đây. Ta trốn vào đây... là để tìm đường sống."
Vừa dứt lời, Lục Hướng Vãn đột ngột làm một hành động khiến đồng t.ử của Cố Kiến Huân khẽ co rụt lại.
Nàng không hề lùi lại để né tránh lưỡi kiếm, mà chủ động rướn người tới, đưa bàn tay trần nắm c.h.ặ.t lấy lưỡi kiếm bằng huyền thiết sắc bén của hắn.
"Xoẹt!"
Máu tươi lập tức trào ra từ lòng bàn tay trắng ngần, nhuộm đỏ cả thân kiếm. Cơn đau thấu xương từ vết thương sâu hoắm x.é to.ạc màng sương mù do mị d.ư.ợ.c giăng ra trong đầu nàng. Lục Hướng Vãn mượn cái nắm tay đầy m.á.u ấy, gạt phăng lưỡi kiếm đang kề trên cổ mình ra, lảo đảo lùi lại mấy bước.
Cố Kiến Huân không ngăn cản. Hắn hơi híp đôi mắt hẹp dài, sát khí trên người vẫn không giảm đi nửa phần, nhưng sâu trong đáy mắt lại ánh lên một tia kinh ngạc khó giấu. Nữ nhân này... đủ tàn nhẫn! Nàng không chỉ tàn nhẫn với kẻ khác, mà còn cực kỳ tàn nhẫn với chính bản thân mình. Dùng nỗi đau thể xác để chống lại d.ụ.c vọng nguyên thủy, kẻ có thể làm được điều này nếu không phải là một t.ử sĩ được huấn luyện khắc nghiệt thì cũng là một con ác quỷ mang tâm cơ thâm trầm.
Lục Hướng Vãn không có thời gian để ý đến ánh mắt dò xét của hắn. Nàng loạng choạng đưa mắt nhìn quanh sương phòng, phát hiện ở góc phòng có một thùng gỗ lớn chứa đầy nước lạnh, vốn là nước giếng dùng để giặt giũ chưa kịp dọn đi.
Không chần chừ nửa giây, nàng lết thân hình đang bốc hỏa vọt tới, hai tay ôm lấy thành thùng, vùi toàn bộ nửa thân trên và khuôn mặt vào dòng nước lạnh buốt đến thấu xương.
"Rào rào..."
Nước trong thùng b.ắ.n tung tóe. Sự chênh lệch nhiệt độ cực đoan khiến Lục Hướng Vãn run lên bần bật. Nước lạnh ngấm qua lớp hỷ phục mỏng manh, áp chế ngọn lửa tà dâm đang thiêu đốt trong mạch m.á.u. Nàng nín thở dưới nước, để cái lạnh thấu tủy gột rửa đi mọi sự mê muội. Bàn tay bị thương rỉ m.á.u, hòa vào nước giếng trong vắt thành những vệt đỏ lợt lạt, ma mị.
Cố Kiến Huân đứng lặng trong bóng tối, tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, lẳng lặng quan sát màn tự hành xác của vị đích nữ Lục gia. Hắn vốn dĩ mang trọng thương, mượn bóng đêm và sự hỗn loạn của tiệc cưới để ẩn nấp tại nơi hẻo lánh này nhằm trốn tránh sự truy lùng của t.ử thủ phe đối lập. Hắn định g.i.ế.c c.h.ế.t bất cứ kẻ nào bước vào phòng để diệt khẩu. Thế nhưng, nữ nhân trước mắt này lại mang đến cho hắn một sự hứng thú kỳ lạ.
Hồi lâu sau, Lục Hướng Vãn ngẩng đầu lên khỏi thùng nước. Nước giếng lạnh lẽo chảy ròng ròng trên mái tóc đen nhánh, trượt qua khuôn mặt diễm lệ tái nhợt và rơi xuống xương quai xanh tinh xảo. Nàng th* d*c, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, đôi mắt phượng vốn ngập tràn sương mù d.ụ.c vọng giờ đây đã lấy lại được sự trong trẻo, sắc bén như d.a.o găm.
Nàng x.é to.ạc một vạt áo hỷ phục, dùng răng và một tay thuần thục băng bó qua loa vết thương đang chảy m.á.u trên lòng bàn tay, sau đó xoay người, đứng thẳng lưng đối diện với nam nhân cao lớn đang tỏa ra sát khí ngút trời.
"Mùi m.á.u tanh trên người ngài rất nồng, vết thương ở bả vai trái e là không cạn, có lẽ là do tiễn phá giáp gây ra." Lục Hướng Vãn lên tiếng, giọng nói tuy còn hơi run rẩy vì lạnh và d.ư.ợ.c tính tàn dư, nhưng lại mang theo sự điềm tĩnh đến đáng sợ. "Hơn nữa, chất thép của thanh kiếm ngài vừa dùng là huyền thiết ngàn năm, lưỡi kiếm có vân mây chìm. Khắp Đại Lương này, ngoại trừ thiết kỵ của Trấn Quốc Phủ, không một quân đội hay thế gia nào có tư cách sử dụng."
Nàng ngước đôi mắt phượng đen láy, ghim thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, rành rọt thốt lên từng chữ: "Tướng quân Cố Kiến Huân, sát thần Kinh thành, không ngờ lại có nhã hứng đến Bắc Viện tồi tàn của Lục gia trong đêm hỷ sự."
Không khí trong phòng tức thì đông đặc lại. Nhiệt độ dường như giảm xuống mức đóng băng.