Mũi trâm đ.â.m rách da thịt, m.á.u tươi đỏ thẫm trào ra. Cơn đau buốt óc lập tức xuyên thấu màng nhĩ, tạm thời xua tan đi sự mờ mịt của d.ụ.c vọng, đổi lấy cho nàng vài mươi giây tỉnh táo quý giá.
Lục Hướng Vãn loạng choạng lao đến cạnh bàn, dồn toàn bộ sức lực còn sót lại, hai tay ôm lấy chiếc chân nến bằng đồng đúc đặc vô cùng nặng nề. Nàng hít một hơi thật sâu, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ rực, xoay người, vung mạnh chiếc chân nến đập thẳng vào khung cửa sổ gỗ.
"Choang! Rầm!"
Tiếng gỗ gãy vụn nứt toác vang lên chát chúa trong đêm tối. Khung cửa sổ chạm trổ tinh xảo bị phá nát một mảng lớn. Những mảnh gỗ dằm đ.â.m sầm vào tay nàng, rạch những đường rướm m.á.u, nhưng Lục Hướng Vãn hoàn toàn không bận tâm. Nàng vứt chiếc chân nến xuống đất, hai tay bám lấy bậu cửa, c.ắ.n răng kéo lê cơ thể nặng trĩu của mình trèo ra ngoài.
Cùng lúc đó, ở phía cửa chính.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ cuối cùng cũng bị Dương Chí Vĩ tông bung ra. Gã lao vào phòng với nụ cười dâm tà, ánh mắt hau háu đảo quanh tìm kiếm con mồi.
"Hướng Vãn muội muội, ca ca đến đây..."
Nhưng đập vào mắt gã chỉ là một căn phòng trống không, chiếc chân nến lăn lóc trên mặt đất và ô cửa sổ bị phá nát toác. Gió lạnh từ bên ngoài lùa vào, thổi tung những mảnh lụa đỏ.
"Khốn kiếp! Tiện nhân đó chạy rồi!" Dương Chí Vĩ gầm lên tức tối, khuôn mặt vặn vẹo vì nhục nhã và phẫn nộ. Gã vội vàng lao đến bên cửa sổ, nhìn ngó dáo dác ra ngoài màn đêm đen kịt. "Trúng Vũ Lai Tán mà còn chạy được? Để xem mày trốn được bao xa! Bắt được mày, ông đây sẽ chơi c.h.ế.t mày!"
Gã vội vã xách vạt áo, trèo qua cửa sổ đuổi theo.
Lúc này, Lục Hướng Vãn đã lẩn vào trong bóng tối của hậu viện. Gió đêm cuối thu mang theo hơi sương lạnh buốt tạt thẳng vào mặt nàng. Sự chênh lệch nhiệt độ cực độ giữa bên ngoài và ngọn lửa Vũ Lai Tán bên trong khiến cơ thể nàng co giật liên hồi.
Từng bước chân của nàng nặng nề như đeo chì. Phía trước, khu vực đại sảnh của Lục phủ đèn đuốc sáng rực, tiếng cười nói, tiếng chúc tụng, tiếng chén sành va chạm ồn ào náo nhiệt. Ở đó, Lục Hoa Tài đang nở nụ cười giả tạo tiếp đón quan khách, hoàn toàn không bận tâm đến đứa con gái ruột đang bị dồn vào chỗ c.h.ế.t ở hậu viện.
Không thể chạy ra đại sảnh. Trạng thái y phục xộc xệch, mặt mũi ửng hồng, mồ hôi nhễ nhại thế này, nếu xuất hiện trước mặt đám đông, nàng có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội danh lăng loàn. Bọn người kia sẽ chỉ hùa theo Lục Hoa Tài mà dìm c.h.ế.t nàng.
Lục Hướng Vãn đưa mắt nhìn về phía Bắc. Sương phòng Bắc Viện.
Đó là khu vực hẻo lánh và tồi tàn nhất của Lục phủ, quanh năm không có người lui tới, cỏ dại mọc um tùm. Nơi đó hoàn toàn chìm trong bóng tối, cách biệt với sự xa hoa ồn ào của tiền sảnh. Đó là nơi duy nhất nàng có thể lẩn trốn Dương Chí Vĩ và tìm nước lạnh để giải d.ư.ợ.c.
Nghe tiếng bước chân rầm rập của Dương Chí Vĩ đang đuổi theo sát phía sau, Lục Hướng Vãn c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi, nuốt ngụm m.á.u tanh tưởi vào bụng, dùng chút ý chí cường hãn cuối cùng ép đôi chân phải di chuyển. Nàng luồn lách qua những hòn non bộ, lẩn khuất dưới bóng râm của những cây ngô đồng cổ thụ, cắt đuôi kẻ bám theo.
Cơ thể nàng đã đến giới hạn. Vũ Lai Tán như một con quái vật đang gào thét đòi phá kén chui ra. Ý thức nàng bắt đầu đứt đoạn, trước mắt thỉnh thoảng tối sầm lại.
Chỉ một chút nữa thôi...
Bóng dáng của Bắc Viện hiện ra lờ mờ trong sương đêm. Cánh cổng gỗ xập xệ chỉ khép hờ. Lục Hướng Vãn lảo đảo xô đẩy cánh cửa, lách người bước vào.
Khắp nơi tĩnh mịch đến đáng sợ. Nàng nhìn thấy một gian sương phòng nằm khuất ở góc tối nhất. Không kịp suy nghĩ nhiều, nàng dồn hết sức lực lao tới, đẩy mạnh cánh cửa phòng.
"Kẽo kẹt..."
Cánh cửa mở ra, Lục Hướng Vãn như một con diều đứt dây, mất đà ngã nhào vào bên trong. Nàng lăn lộn trên sàn gỗ lạnh lẽo, miệng th* d*c từng hơi nặng nhọc, nhiệt độ cơ thể cao đến mức có thể nướng chín cả da thịt.
Gian phòng tối om, không một chút ánh sáng. Nhưng ngay khi vừa tiến vào, giác quan nhạy bén được tôi luyện từ bao năm lăn lộn trên thương trường của nàng lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Trong không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc của gỗ mục, nhưng xen lẫn vào đó là một cỗ mùi vị vô cùng rợn người — mùi m.á.u tươi. Mùi m.á.u nồng đậm, tanh tưởi, mang theo một luồng sát khí ngút trời, lạnh lẽo đến thấu xương.
Có người ở đây! Lục Hướng Vãn kinh hãi, bản năng sinh tồn khiến nàng muốn bật dậy lùi lại. Nhưng d.ư.ợ.c tính đã triệt để tước đoạt sức lực của nàng. Cả người nàng nhũn ra như nước, chỉ có thể khẽ động đậy ngón tay.
Chưa kịp phản ứng, một bóng đen từ trong góc khuất đột ngột xé gió lao tới. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt.
"Vút!"
Một luồng kình phong lạnh lẽo lướt qua gò má nàng. Ngay giây tiếp theo, cổ họng Lục Hướng Vãn truyền đến cảm giác lạnh buốt, gai ốc toàn thân đồng loạt nổi lên.
Một lưỡi kiếm sắc bén, mỏng tang, tản ra hàn khí bức người đang kề sát yết hầu của nàng. Chỉ cần người cầm kiếm nhích nhẹ một phân, động mạch cổ của nàng sẽ đứt lìa, m.á.u tươi sẽ nhuộm đỏ cả gian sương phòng tồi tàn này.
Trong bóng tối, một thân ảnh nam nhân cao lớn, vạm vỡ như một ngọn núi sừng sững đứng áp sát vào nàng. Hắn đứng ngược sáng, ngũ quan chìm trong bóng đêm, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực lên như dã thú săn mồi, thâm thúy, tàn nhẫn và vô tình.
Một cỗ uy áp cường đại, bạo liệt đổ ập xuống, đè ép đến mức Lục Hướng Vãn gần như nghẹt thở. Khí thế của nam nhân này không giống với bất kỳ kẻ nào nàng từng gặp. Đó là khí thế của kẻ đã bò ra từ núi đao biển m.á.u, là Diêm Vương nắm giữ sinh sát trong tay.
"Lá gan không nhỏ."
Thanh âm trầm thấp, khàn khàn, lạnh lẽo như băng ngàn năm vang l*n đ*nh đầu nàng. Từng chữ thốt ra đều mang theo sát khí khiến người ta run rẩy.
"Muốn c.h.ế.t?"
Lưỡi kiếm lại áp sát thêm một chút, mũi nhọn đã cứa rách lớp da mỏng manh trên cổ Lục Hướng Vãn, một giọt m.á.u đỏ tươi rỉ ra, trượt dài trên cần cổ trắng ngần đang nóng bừng vì mị d.ư.ợ.c.
Lục Hướng Vãn loạng choạng lao đến cạnh bàn, dồn toàn bộ sức lực còn sót lại, hai tay ôm lấy chiếc chân nến bằng đồng đúc đặc vô cùng nặng nề. Nàng hít một hơi thật sâu, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ rực, xoay người, vung mạnh chiếc chân nến đập thẳng vào khung cửa sổ gỗ.
"Choang! Rầm!"
Tiếng gỗ gãy vụn nứt toác vang lên chát chúa trong đêm tối. Khung cửa sổ chạm trổ tinh xảo bị phá nát một mảng lớn. Những mảnh gỗ dằm đ.â.m sầm vào tay nàng, rạch những đường rướm m.á.u, nhưng Lục Hướng Vãn hoàn toàn không bận tâm. Nàng vứt chiếc chân nến xuống đất, hai tay bám lấy bậu cửa, c.ắ.n răng kéo lê cơ thể nặng trĩu của mình trèo ra ngoài.
Cùng lúc đó, ở phía cửa chính.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ cuối cùng cũng bị Dương Chí Vĩ tông bung ra. Gã lao vào phòng với nụ cười dâm tà, ánh mắt hau háu đảo quanh tìm kiếm con mồi.
"Hướng Vãn muội muội, ca ca đến đây..."
Nhưng đập vào mắt gã chỉ là một căn phòng trống không, chiếc chân nến lăn lóc trên mặt đất và ô cửa sổ bị phá nát toác. Gió lạnh từ bên ngoài lùa vào, thổi tung những mảnh lụa đỏ.
"Khốn kiếp! Tiện nhân đó chạy rồi!" Dương Chí Vĩ gầm lên tức tối, khuôn mặt vặn vẹo vì nhục nhã và phẫn nộ. Gã vội vàng lao đến bên cửa sổ, nhìn ngó dáo dác ra ngoài màn đêm đen kịt. "Trúng Vũ Lai Tán mà còn chạy được? Để xem mày trốn được bao xa! Bắt được mày, ông đây sẽ chơi c.h.ế.t mày!"
Gã vội vã xách vạt áo, trèo qua cửa sổ đuổi theo.
Lúc này, Lục Hướng Vãn đã lẩn vào trong bóng tối của hậu viện. Gió đêm cuối thu mang theo hơi sương lạnh buốt tạt thẳng vào mặt nàng. Sự chênh lệch nhiệt độ cực độ giữa bên ngoài và ngọn lửa Vũ Lai Tán bên trong khiến cơ thể nàng co giật liên hồi.
Từng bước chân của nàng nặng nề như đeo chì. Phía trước, khu vực đại sảnh của Lục phủ đèn đuốc sáng rực, tiếng cười nói, tiếng chúc tụng, tiếng chén sành va chạm ồn ào náo nhiệt. Ở đó, Lục Hoa Tài đang nở nụ cười giả tạo tiếp đón quan khách, hoàn toàn không bận tâm đến đứa con gái ruột đang bị dồn vào chỗ c.h.ế.t ở hậu viện.
Không thể chạy ra đại sảnh. Trạng thái y phục xộc xệch, mặt mũi ửng hồng, mồ hôi nhễ nhại thế này, nếu xuất hiện trước mặt đám đông, nàng có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội danh lăng loàn. Bọn người kia sẽ chỉ hùa theo Lục Hoa Tài mà dìm c.h.ế.t nàng.
Lục Hướng Vãn đưa mắt nhìn về phía Bắc. Sương phòng Bắc Viện.
Đó là khu vực hẻo lánh và tồi tàn nhất của Lục phủ, quanh năm không có người lui tới, cỏ dại mọc um tùm. Nơi đó hoàn toàn chìm trong bóng tối, cách biệt với sự xa hoa ồn ào của tiền sảnh. Đó là nơi duy nhất nàng có thể lẩn trốn Dương Chí Vĩ và tìm nước lạnh để giải d.ư.ợ.c.
Nghe tiếng bước chân rầm rập của Dương Chí Vĩ đang đuổi theo sát phía sau, Lục Hướng Vãn c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi, nuốt ngụm m.á.u tanh tưởi vào bụng, dùng chút ý chí cường hãn cuối cùng ép đôi chân phải di chuyển. Nàng luồn lách qua những hòn non bộ, lẩn khuất dưới bóng râm của những cây ngô đồng cổ thụ, cắt đuôi kẻ bám theo.
Cơ thể nàng đã đến giới hạn. Vũ Lai Tán như một con quái vật đang gào thét đòi phá kén chui ra. Ý thức nàng bắt đầu đứt đoạn, trước mắt thỉnh thoảng tối sầm lại.
Chỉ một chút nữa thôi...
Bóng dáng của Bắc Viện hiện ra lờ mờ trong sương đêm. Cánh cổng gỗ xập xệ chỉ khép hờ. Lục Hướng Vãn lảo đảo xô đẩy cánh cửa, lách người bước vào.
Khắp nơi tĩnh mịch đến đáng sợ. Nàng nhìn thấy một gian sương phòng nằm khuất ở góc tối nhất. Không kịp suy nghĩ nhiều, nàng dồn hết sức lực lao tới, đẩy mạnh cánh cửa phòng.
"Kẽo kẹt..."
Cánh cửa mở ra, Lục Hướng Vãn như một con diều đứt dây, mất đà ngã nhào vào bên trong. Nàng lăn lộn trên sàn gỗ lạnh lẽo, miệng th* d*c từng hơi nặng nhọc, nhiệt độ cơ thể cao đến mức có thể nướng chín cả da thịt.
Gian phòng tối om, không một chút ánh sáng. Nhưng ngay khi vừa tiến vào, giác quan nhạy bén được tôi luyện từ bao năm lăn lộn trên thương trường của nàng lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Trong không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc của gỗ mục, nhưng xen lẫn vào đó là một cỗ mùi vị vô cùng rợn người — mùi m.á.u tươi. Mùi m.á.u nồng đậm, tanh tưởi, mang theo một luồng sát khí ngút trời, lạnh lẽo đến thấu xương.
Có người ở đây! Lục Hướng Vãn kinh hãi, bản năng sinh tồn khiến nàng muốn bật dậy lùi lại. Nhưng d.ư.ợ.c tính đã triệt để tước đoạt sức lực của nàng. Cả người nàng nhũn ra như nước, chỉ có thể khẽ động đậy ngón tay.
Chưa kịp phản ứng, một bóng đen từ trong góc khuất đột ngột xé gió lao tới. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt.
"Vút!"
Một luồng kình phong lạnh lẽo lướt qua gò má nàng. Ngay giây tiếp theo, cổ họng Lục Hướng Vãn truyền đến cảm giác lạnh buốt, gai ốc toàn thân đồng loạt nổi lên.
Một lưỡi kiếm sắc bén, mỏng tang, tản ra hàn khí bức người đang kề sát yết hầu của nàng. Chỉ cần người cầm kiếm nhích nhẹ một phân, động mạch cổ của nàng sẽ đứt lìa, m.á.u tươi sẽ nhuộm đỏ cả gian sương phòng tồi tàn này.
Trong bóng tối, một thân ảnh nam nhân cao lớn, vạm vỡ như một ngọn núi sừng sững đứng áp sát vào nàng. Hắn đứng ngược sáng, ngũ quan chìm trong bóng đêm, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực lên như dã thú săn mồi, thâm thúy, tàn nhẫn và vô tình.
Một cỗ uy áp cường đại, bạo liệt đổ ập xuống, đè ép đến mức Lục Hướng Vãn gần như nghẹt thở. Khí thế của nam nhân này không giống với bất kỳ kẻ nào nàng từng gặp. Đó là khí thế của kẻ đã bò ra từ núi đao biển m.á.u, là Diêm Vương nắm giữ sinh sát trong tay.
"Lá gan không nhỏ."
Thanh âm trầm thấp, khàn khàn, lạnh lẽo như băng ngàn năm vang l*n đ*nh đầu nàng. Từng chữ thốt ra đều mang theo sát khí khiến người ta run rẩy.
"Muốn c.h.ế.t?"
Lưỡi kiếm lại áp sát thêm một chút, mũi nhọn đã cứa rách lớp da mỏng manh trên cổ Lục Hướng Vãn, một giọt m.á.u đỏ tươi rỉ ra, trượt dài trên cần cổ trắng ngần đang nóng bừng vì mị d.ư.ợ.c.