Đích Nữ Vả Mặt: Đoạn Tuyệt Tra Phụ, Gả Cho Quyền Thần
Chương 1
Nóng.
Một cỗ nhiệt lượng hừng hực như dung nham núi lửa đang điên cuồng c.ắ.n nuốt từng tấc da thịt, len lỏi vào sâu trong lục phủ ngũ tạng, thiêu đốt mọi dây thần kinh lý trí.
Lục Hướng Vãn khó nhọc mở bừng đôi mắt. Tầm nhìn của nàng bị bao phủ bởi một tầng sương mù đỏ rực. Khung cảnh đập vào mắt không phải là phòng bệnh trắng toát hay căn hộ cao cấp quen thuộc ở hiện đại, mà là một gian sương phòng bài trí theo lối cổ kính, ngập tràn sắc đỏ của hỷ sự. Những dải lụa đỏ treo lơ lửng trên xà nhà, ngọn nến long phụng cháy leo lét hắt lên tường những cái bóng vặn vẹo, quái dị.
Chưa kịp định thần, một trận đau đớn như b.úa bổ giáng thẳng vào đại não. Vô số mảnh vỡ ký ức xa lạ ồ ạt tràn vào, sắc bén cắt xé tâm trí nàng.
Đại Lương Hoàng Triều. Lục phủ. Nhị tiểu thư đích xuất.
Nàng xuyên không rồi.
Thân xác này cũng tên là Lục Hướng Vãn, đích nữ của Lục gia, một gia tộc hào môn đang trên đà suy tàn tại Kinh thành. Hôm nay vốn là ngày đại hỷ của tỷ tỷ nàng, Lục Hướng Vũ. Lẽ ra giờ phút này, nàng phải đang ở tiền sảnh phụ giúp tiếp khách, nhưng ký ức cuối cùng lại dừng ở chén trà an thần do chính tay phụ thân nàng - Lục Hoa Tài bưng đến.
Sau khi uống cạn chén trà đó, nguyên chủ mờ mịt mất đi ý thức, và khi tỉnh lại, linh hồn hiện đại của Lục Hướng Vãn đã chiếm giữ thân xác này.
"Khốn kiếp..." Lục Hướng Vãn nghiến răng khẽ c.h.ử.i thề, thanh âm bật ra khỏi cổ họng lại khàn đặc, mang theo một tia kiều mị không thể kiểm soát.
Nàng cố gắng gượng dậy, nhưng cả cơ thể mềm nhũn như vũng bùn. Từng đợt sóng nhiệt tà dâm không ngừng trào dâng từ đan điền, khiến làn da trắng muốt của nàng ửng lên một tầng hồng sắc dị thường. Mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm cả lớp trung y mỏng manh.
Là mị d.ư.ợ.c! Hơn nữa còn là loại mị d.ư.ợ.c liệt tính cực kỳ bá đạo!
Dựa vào ký ức của nguyên chủ, Lục Hướng Vãn nhanh ch.óng lật tẩy được âm mưu tởm lợm đằng sau chén trà kia. Lục Hoa Tài, kẻ mang danh phụ thân, vì muốn bòn rút tận xương tủy khối tài sản hồi môn khổng lồ của thê t.ử Tôn Tụng Chi, đã không từ thủ đoạn bán đứng chính con gái ruột. Ông ta cấu kết với Dương Chí Vĩ - tên công t.ử bột nổi tiếng háo sắc, đê tiện của Dương gia, hạ độc nàng ngay trong đêm hỷ sự của gia tộc.
Loại t.h.u.ố.c nàng trúng phải tên là Vũ Lai Tán. Một khi độc phát, nếu không có nam nhân giải tỏa hoặc không ngâm mình trong nước đá lạnh buốt xương cốt, người trúng độc sẽ bị d.ụ.c hỏa thiêu đốt đến điên loạn, gân mạch đứt đoạn mà c.h.ế.t.
Lục Hoa Tài cố ý nhốt nàng vào căn phòng trống ở hậu viện này, chính là để tạo cơ hội cho Dương Chí Vĩ "gạo nấu thành cơm". Ở cái thời đại cổ hủ, danh tiết của nữ nhi lớn hơn trời này, một khi bị hủy hoại thanh danh, Lục Hướng Vãn chỉ còn con đường c.ắ.n răng làm thiếp cho Dương Chí Vĩ. Đến lúc đó, Lục Hoa Tài không những loại bỏ được một chướng ngại vật luôn bảo vệ mẫu thân, mà còn danh chính ngôn thuận bám víu vào quyền lực của Dương gia, tiếp tục bức ép Tôn Tụng Chi giao ra khế ước hồi môn.
"Đúng là một đám súc sinh khoác da người." Đôi mắt phượng của Lục Hướng Vãn híp lại, sát khí lạnh lẽo bùng lên, áp chế cả ngọn lửa tình đang thiêu đốt trong huyết quản.
Nàng là ai chứ? Ở thế kỷ hai mươi mốt, nàng là một nữ cường nhân tự tay gây dựng đế chế kinh doanh từ hai bàn tay trắng, nếm trải đủ mọi âm mưu quỷ kế trên thương trường, giẫm lên vô số kẻ ngáng đường để bước l*n đ*nh cao. Bọn chúng nghĩ có thể dùng một chút mị d.ư.ợ.c rẻ tiền và mấy trò gia đấu hạ cấp để ép nàng phải cúi đầu nhận mệnh sao? Nằm mơ đi!
Cạch. Cạch.
Ngay lúc này, tiếng bước chân lén lút dẫm lên lá khô ngoài cửa sổ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc của hậu viện. Tiếp đó là tiếng lạch cạch của ổ khóa đồng đang bị ai đó cố tình cạy mở.
"Hướng Vãn muội muội... muội tỉnh chưa?"
Một giọng nam nhân dính nhớp, nhão nhoẹt vang lên qua khe cửa gỗ, mang theo tiếng th* d*c đầy d.ụ.c vọng.
Là Dương Chí Vĩ!
Lục Hướng Vãn cảm thấy dạ dày cuộn lên một trận buồn nôn kịch liệt. Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới đến rướm m.á.u, mượn cơn đau nhói để duy trì một chút thanh tỉnh cuối cùng.
"Chậc chậc, d.ư.ợ.c tính của Vũ Lai Tán chắc hẳn đã phát tác rồi nhỉ?" Dương Chí Vĩ đứng ngoài cửa, cọ xát hai bàn tay vào nhau, giọng nói thô bỉ không hề che giấu sự đắc ý. "Muội ngoan ngoãn một chút, đừng trách ca ca nhẫn tâm. Trách thì trách phụ thân của muội quá thức thời, tự tay dâng muội cho ta. Đêm nay chiều chuộng ta cho tốt, ngày mai ta sẽ nạp muội làm thiếp, đảm bảo muội được ăn sung mặc sướng, không phải chịu cảnh nhìn sắc mặt người khác mà sống nữa. Hắc hắc..."
Mỗi một lời gã thốt ra như một gáo dầu sôi dội thẳng vào cơn phẫn nộ ngút trời của Lục Hướng Vãn. Sát ý trong mắt nàng ngưng tụ thành thực thể, sắc bén như lưỡi đao có thể xẻo thịt lóc xương kẻ thù.
"Lục Hoa Tài, Dương Chí Vĩ... Món nợ đêm nay, Lục Hướng Vãn ta nhất định sẽ bắt các người trả lại gấp trăm ngàn lần!" Nàng thầm thề trong lòng.
Rầm! Rầm!
Dương Chí Vĩ dường như đã mất kiên nhẫn, gã bắt đầu dùng sức tông mạnh vào cánh cửa gỗ. Ổ khóa đồng cũ kỹ r*n r* những tiếng cọt kẹt ch.ói tai, đinh ốc đã bắt đầu lỏng lẻo. Cánh cửa này không trụ được bao lâu nữa.
Dược tính trong người Lục Hướng Vãn lại dâng lên một đợt sóng mới, mạnh bạo và dữ dội hơn. Tầm nhìn của nàng bắt đầu nhòe đi, tay chân run rẩy không tuân theo sự sai khiến của đại não. Nàng biết, nếu để tên cặn bã kia bước vào căn phòng này, mọi chuyện sẽ chấm dứt. Bằng sức lực của một nữ t.ử yếu ớt lại đang trúng mị d.ư.ợ.c, nàng tuyệt đối không thể chống cự lại một gã đàn ông trưởng thành.
Phải trốn! Bằng mọi giá phải rời khỏi đây!
Lục Hướng Vãn lảo đảo đứng lên, vịn vào mép bàn gỗ hồng mộc để giữ thăng bằng. Ánh mắt nàng điên cuồng quét qua khắp căn phòng tân hôn giả tạo này. Cửa chính đã bị khóa c.h.ặ.t từ bên ngoài, đường lui duy nhất chính là ô cửa sổ bằng gỗ chạm hoa văn ở phía tây.
Nàng nghiến răng, rút phắt cây trâm cài tóc bằng bạc sắc lẹm trên đầu xuống, không do dự đ.â.m mạnh một nhát vào lòng bàn tay trái của mình.
"Xuy!"