Đích Nữ Vả Mặt: Đoạn Tuyệt Tra Phụ, Gả Cho Quyền Thần

Chương 6

"Trời đất ơi! Đây... đây là người sao?"

"Máu! Có m.á.u! Mau bảo vệ nữ quyến!"

Nằm bẹp dưới đất là một nam nhân quần áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi, khuôn mặt sưng vù đầy m.á.u và bùn đất, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy hạ bộ, r*n r* những âm thanh đứt quãng không rõ chữ. Khách khứa phải mất một lúc lâu mới nhận ra kẻ thê t.h.ả.m này chính là Dương công t.ử - Dương Chí Vĩ, con trai độc nhất của Dương phú thương.

Chưa kịp để đám đông hết bàng hoàng, một bóng người kiều diễm từ từ bước qua bậu cửa, tiến vào trong ánh sáng rực rỡ của đại sảnh.

Lục Hướng Vãn mặc trên người bộ y phục hơi xộc xệch, mái tóc đen nhánh vẫn còn vương những giọt nước lạnh buốt do nàng tự dội ban nãy để ép d.ư.ợ.c tính xuống. Sắc mặt nàng tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng rực lên những tia nhìn sắc như đao cạo. Mỗi bước đi của nàng đều mang theo một luồng hàn khí bức người, hoàn toàn không để tâm đến hàng trăm ánh mắt khiếp sợ đang đổ dồn vào mình.

"Vãn nhi?" Lục Hoa Tài kinh hãi lùi lại nửa bước, ly rượu trên tay rơi xuống đất vỡ choang. "Ngươi... ngươi làm cái trò gì vậy? Đêm nay là hỷ sự của tỷ tỷ ngươi, sao ngươi dám ăn mặc thành bộ dạng này, còn đ.á.n.h đập Dương công t.ử ra nông nỗi này?"

Ngoài mặt thì tỏ ra phẫn nộ, nhưng trong thâm tâm Lục Hoa Tài đang gào thét hoảng loạn. Tại sao nó lại ở đây? Tại sao nó không trúng d.ư.ợ.c? Tại sao Dương Chí Vĩ lại thành ra cái bộ dạng sống không bằng c.h.ế.t thế kia? Lục Hướng Vãn dừng lại giữa sảnh, khẽ nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt đến cực điểm.

"Hỷ sự?" Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng lạnh lẽo vang vọng khắp không gian rộng lớn. "Lục lão gia, ngài gọi việc cấu kết với ngoại nhân, hạ mị d.ư.ợ.c vào chén trà của nữ nhi ruột thịt, dâng cho một tên vô lại để đổi lấy những khế ước làm ăn bẩn thỉu... là hỷ sự sao?"

Lời vừa thốt ra, cả đại sảnh như bị một tảng đá ngàn cân ném xuống mặt hồ phẳng lặng, sóng to gió lớn nháy mắt bùng nổ. Các quan viên, phu nhân xì xầm bàn tán, ánh mắt nhìn Lục Hoa Tài lập tức thay đổi từ ngưỡng mộ sang kinh tởm, nghi ngờ.

"Nghịch nữ! Ngươi ngậm m.á.u phun người!" Lục Hoa Tài thẹn quá hóa giận, gân xanh trên trán giật liên hồi, chỉ thẳng tay vào mặt Lục Hướng Vãn mắng c.h.ử.i: "Ngươi bản tính lẳng lơ, nửa đêm không ở trong khuê phòng mà chạy ra ngoài tư hội nam nhân, giờ bị phát hiện lại quay sang vu oan cho phụ thân ngươi? Lục gia ta sao lại sinh ra một thứ nghiệt chủng vô liêm sỉ như ngươi!"

Lão ta cố tình cất cao giọng, dùng danh dự gia tộc để áp chế nàng, hy vọng mượn cái mác "lẳng lơ" để lấp l.i.ế.m sự thật. Ở thời đại này, danh tiết của nữ nhi là thứ lớn hơn mạng sống, chỉ cần bị mang tiếng lăng loàn, lời nói của Lục Hướng Vãn sẽ chẳng còn ai tin tưởng.

Nhưng Lục Hoa Tài đã tính sai. Người đứng trước mặt lão không phải là vị nhị tiểu thư nhu nhược, luôn cúi đầu rơi lệ ngày xưa nữa.

Lục Hướng Vãn không hề tức giận, nàng thong thả thò tay vào tay áo, lấy ra một lọ sứ bạch ngọc nhỏ xíu, giơ cao lên trước mặt mọi người.

"Vu oan sao? Lục lão gia nhìn xem đây là cái gì?" Nàng xoay cổ tay, dốc ngược lọ sứ. Một ít bột phấn màu hồng nhạt bay lả tả rơi xuống tấm t.h.ả.m đỏ. "Vũ Lai Tán. Một loại mị d.ư.ợ.c liệt tính cấm kỵ trong hoàng triều. Lọ t.h.u.ố.c này ta tìm thấy trong tay áo của tên cặn bã đang nằm dưới đất kia. Nếu các vị không tin, cứ gọi đại phu đến kiểm tra vệt bột còn dính trên áo hắn, và cả trong chén trà ở tân phòng của ta."

Nghe đến ba chữ "Vũ Lai Tán", các vị phu nhân có mặt đều biến sắc, vội vã lấy khăn tay che mũi lùi lại phía sau. Những quan viên lớn tuổi thì chau mày lườm Lục Hoa Tài đầy khinh bỉ. Dùng thứ dơ bẩn hạ lưu này trong nhà, lại còn nhằm vào con gái ruột, Lục Hoa Tài quả thực táng tận lương tâm.

Dương Chí Vĩ lúc này mới thoi thóp tỉnh lại một chút. Cơn đau từ hạ bộ và cổ tay khiến gã muốn ngất đi, nhưng nghe thấy Lục Hướng Vãn nhắc đến Vũ Lai Tán, gã sợ hãi đến mức đầu óc trống rỗng. Bản tính hèn nhát trỗi dậy, gã cố sức ngóc đầu lên, chỉ tay về phía Lục Hướng Vãn, the thé gào lên: "Là ả! Là ả ta câu dẫn ta! Ả ta muốn trèo cao, tự mình uống t.h.u.ố.c rồi gọi ta đến! Lục lão gia, ngài phải làm chủ cho ta, ta là người bị hại!"

"Bốp!"

Dương Chí Vĩ vừa dứt lời, Lục Hướng Vãn đã không chút nương tình vung chân đá thẳng một cú vào miệng gã. Tiếng va chạm trầm đục vang lên, kèm theo vài chiếc răng đẫm m.á.u văng ra ngoài. Dương Chí Vĩ hét lên t.h.ả.m thiết, ôm lấy cái miệng m.á.u thịt lẫn lộn, lăn lộn trên đất.

"Câu dẫn ngươi?" Lục Hướng Vãn dẫm một chân lên n.g.ự.c gã, cúi người xuống, ánh mắt như ác quỷ nhìn chằm chằm vào linh hồn kẻ thù. "Ngươi cũng không tự soi gương xem lại cái bộ dạng tởm lợm của mình. Đừng nói là làm thiếp cho ngươi, cho dù ngươi có mang cả Dương gia ra làm sính lễ, ta cũng chê ngươi bẩn."

Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như d.a.o chĩa thẳng vào Lục Hoa Tài đang run rẩy vì tức giận. "Lục Hoa Tài, ông tưởng ta không biết ông toan tính điều gì sao? Tiêu xài sạch sẽ gia sản, muốn chiếm đoạt luôn hồi môn của mẫu thân ta, nên mới vội vã muốn gả bán ta đi để dọn đường? Đêm nay, trước mặt toàn thể bá quan văn võ, ta sẽ l*t tr*n cái lớp vỏ đạo đức giả tởm lợm của cái Lục gia này!"

"Im ngay! Câm miệng lại cho ta!" Lục Hoa Tài hoàn toàn mất kiểm soát. Bí mật bẩn thỉu nhất bị vạch trần trước bàn dân thiên hạ, danh dự cả đời của lão coi như đổ sông đổ biển. Lão không còn màng đến thể diện nữa, điên cuồng gào thét: "Người đâu! Gia môn bất hạnh, nghịch nữ phát điên rồi! Bắt trói nó lại! Nhét giẻ vào miệng nó, đ.á.n.h gãy chân rồi nhốt vào sài phòng cho ta! Nhanh lên!"

Hơn chục tên gia đinh to khỏe tay lăm lăm gậy gộc từ các góc sảnh ùa ra, hung hăng lao về phía Lục Hướng Vãn. Khách khứa hoảng sợ dạt sang hai bên, không ai dám lên tiếng can ngăn chuyện nội bộ của hào môn, huống hồ Lục Hoa Tài đang trong cơn điên loạn.

Lục Hướng Vãn đứng thẳng người, hoàn toàn không có ý định né tránh. Dược tính Vũ Lai Tán lại bắt đầu âm ỉ dâng lên khiến chân nàng hơi bủn rủn, nhưng sống lưng nàng vẫn thẳng tắp. Nàng biết, ván cược này, nàng đã nắm chắc phần thắng.

Ngay khi những tên gia đinh cậy đông hung hăng lao tới cách Lục Hướng Vãn chưa đầy ba thước, một âm thanh xé gió lạnh lẽo vang lên.

"Phập!"

Một thanh đoản kiếm sắc lẹm từ ngoài cửa phóng vào, cắm phập xuống mặt sàn gỗ ngay trước mũi tên gia đinh đi đầu. Chuôi kiếm vẫn còn rung lên bần bật, tỏa ra một hàn khí thấu xương khiến tất cả đám gia đinh phải phanh gấp lại, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.

Cùng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, chậm rãi nhưng mang theo sức nặng ngàn cân vang lên từ phía ngoài bóng tối, từng chữ từng chữ nện thẳng vào màng nhĩ của mọi người trong đại sảnh.