Đích Nữ Vả Mặt: Đoạn Tuyệt Tra Phụ, Gả Cho Quyền Thần

Chương 14

Khi bước ngang qua đại sảnh, nơi mười mấy canh giờ trước còn là chốn yến tiệc linh đình, Lục Hướng Vãn khẽ dừng bước. Khách khứa vương tôn quý tộc đã sớm bị dọa cho tản đi quá nửa sau màn vạch mặt Dương Chí Vĩ, số ít ỏi còn lại nấp sau những cây cột chạm trổ, dùng ánh mắt khiếp sợ xen lẫn kinh ngạc tột độ nhìn về phía vị đích nữ Lục gia. Bọn họ chứng kiến nàng một tay cầm khế ước hồi môn, tay kia đỡ mẫu thân, trên bạch y vẫn còn vương vài vệt m.á.u đỏ ch.ói mắt. Không một ai dám buông lời phán xét việc nữ nhi ép cha ruột viết Hòa ly thư là ngỗ nghịch hay bất hiếu. Bởi vì trong thế giới quyền mưu này, kẻ mạnh chính là chân lý. Và đêm nay, Lục Hướng Vãn đã dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất, quyết liệt nhất để đập nát cái gọi là lễ giáo phong kiến giả tạo, tự tay tạc nên chân lý của riêng mình.

Tôn Tụng Chi đi bên cạnh con gái, bước chân ban đầu còn có chút lảo đảo, hoang mang, nhưng càng đi về phía cổng lớn, ánh mắt bà càng trở nên sáng rõ. Mười lăm năm bị giam cầm trong cái l.ồ.ng son thối nát, mười lăm năm c.ắ.n răng chịu đựng những trận đòn roi vô cớ và sự khinh miệt của trượng phu, bà tưởng chừng cả đời này sẽ mục nát ở chốn hậu viện lạnh lẽo ấy. Nhưng không, con gái bà đã dũng cảm đứng lên, dùng đôi vai gầy yếu nhưng kiên cường để chống đỡ cả bầu trời cho bà. Nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Lục Hướng Vãn, Tôn Tụng Chi hít một hơi thật sâu, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng đón lấy luồng sinh khí mới mẻ. Bà ngẩng cao đầu, không thèm ban phát lấy một ánh nhìn thương hại nào cho mớ hỗn độn phía sau.

"Đứng lại! Các người... các người không được đi!"

Đột nhiên, từ phía xa truyền đến một tiếng gào thét khản đặc. Quản gia Lục phủ mang theo vài tên hộ viện thân tín lảo đảo chạy tới, ý đồ muốn làm tròn bổn phận trung thành cuối cùng với Lục Hoa Tài. Bọn chúng cầm gậy gộc, sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn cố chấp chắn ngang cổng lớn.

"Nhị tiểu thư, lão gia dù sao cũng là phụ thân người! Phu nhân mang đi toàn bộ tài sản khế ước, Lục gia ngày mai biết sống bằng gì? Người làm như vậy là dồn Lục gia vào chỗ c.h.ế.t, là đại nghịch bất đạo!" Tên quản gia run lẩy bẩy, dốc hết dũng khí quát lên.

Lục Hướng Vãn dừng bước, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng lạnh lẽo đến thấu xương. Nàng chậm rãi buông tay Tôn Tụng Chi ra, tiến lên phía trước một bước. Ánh mắt nàng lướt qua đám hộ viện như đang nhìn những x.á.c c.h.ế.t.

"Đại nghịch bất đạo?" Giọng nói của Lục Hướng Vãn trong trẻo nhưng mang theo uy áp bức người, vang vọng giữa đêm đen. "Khi Lục Hoa Tài dung túng cho súc sinh Dương Chí Vĩ hạ Vũ Lai Tán để hủy hoại thanh danh ta, sao các ngươi không nói đến đạo lý? Khi Lục Hoa Tài đ.á.n.h đập, bóc lột của hồi môn của mẫu thân ta để nuôi tiểu thiếp, sao các ngươi không nói đến đạo lý? Bây giờ ta chỉ lấy lại những gì thuộc về Tôn gia, các ngươi lại dám mở miệng kêu gào?"

Nàng tiến thêm một bước, sát khí trên người bùng phát không hề thua kém nam nhân đứng phía sau: "Lục gia sống bằng gì không liên quan đến ta. Từ khoảnh khắc Lục Hoa Tài điểm chỉ vào Hòa ly thư, ta và mẫu thân đã ân đoạn nghĩa tuyệt với cái vũng bùn này. Kẻ nào hôm nay dám tiến lên một bước cản đường, ta sẽ cho kẻ đó nếm thử cảm giác gân cốt đứt đoạn là như thế nào!"

Lời nói vừa dứt, Cố Kiến Huân ở phía sau khẽ hừ lạnh một tiếng. Hắn chậm rãi rút thanh trường kiếm ra khỏi vỏ chừng ba tấc. Tiếng kim loại cọ xát vào nhau sắc lẹm, mang theo hàn khí lạnh buốt xé rách màng nhĩ. Chỉ một tiếng động nhỏ ấy đã đủ khiến đám hộ viện kinh hồn bạt vía, đồng loạt vứt bỏ v.ũ k.h.í, lùi lại phía sau rồi ngã ngồi xuống đất. Tên quản gia mặt cắt không còn một giọt m.á.u, vội vã dập đầu xin tha mạng.

Lục Hướng Vãn khinh bỉ thu hồi tầm mắt, quay sang dìu Tôn Tụng Chi bước qua bậc cửa cao ngất của Lục phủ. Ngay khi gót chân bọn họ vừa chạm xuống mặt đường lát đá hoa cương bên ngoài đường phố Kinh thành, một cỗ xe ngựa khổng lồ được làm từ gỗ t.ử đàn đen nhánh đã chờ sẵn. Đầu xe treo hai chiếc đèn l.ồ.ng lớn có khắc gia huy của Trấn Quốc Phủ. Xung quanh xe ngựa, hai hàng Hắc giáp vệ trang bị v.ũ k.h.í tận răng đứng nghiêm trang như những bức tượng thần c.h.ế.t, tỏa ra khí thế bách chiến bách thắng của đội quân tinh nhuệ nhất hoàng triều.

"Tướng quân." Một viên phó tướng bước tới, cung kính cúi đầu hành lễ với Cố Kiến Huân, sau đó ra hiệu cho thủ hạ đặt bục gỗ bước lên xe ngựa xuống cho Lục Hướng Vãn và Tôn Tụng Chi.

Lục Hướng Vãn quay lại, nhìn thẳng vào mắt Cố Kiến Huân. Đôi mắt phượng của hắn sâu thẳm như một mặt hồ không đáy, phản chiếu hình ảnh một nữ t.ử bạch y kiêu ngạo, quật cường.

"Lên xe đi." Cố Kiến Huân lên tiếng, giọng nói trầm thấp, từ tính, không còn sự sắc lạnh như khi đối mặt với kẻ thù, mà mang theo một sự dung túng vô hình. Hắn vươn tay, tự mình nâng cánh tay của Tôn Tụng Chi, cẩn thận giúp bà bước lên xe ngựa. Hành động này khiến Tôn Tụng Chi có chút luống cuống, nhưng sự vững chãi của hắn lại mang đến cho bà một cảm giác an toàn tuyệt đối.

Sau khi Tôn Tụng Chi đã an tọa bên trong, Lục Hướng Vãn mới xách váy bước lên. Nàng vén rèm xe, nhìn Cố Kiến Huân một cái gật đầu đầy thâm ý. Cố Kiến Huân cũng lưu loát phi mình lên xe, an tọa ở phía đối diện.

"Hồi phủ." Hắn ra lệnh.

Tiếng roi ngựa vang lên trong không trung xé rách màn đêm. Bánh xe gỗ nạm sắt bắt đầu lăn bánh, để lại đằng sau cánh cổng Lục phủ đang dần khép lại, nhốt c.h.ặ.t những kẻ tham lam, thối nát vào chính cái nấm mồ mà bọn chúng tự đào.

Bên trong thùng xe vô cùng rộng rãi, được trải t.h.ả.m lông cáo trắng muốt, góc xe còn đặt một lư hương nhỏ tỏa ra mùi đàn hương an thần nhè nhẹ. Tôn Tụng Chi dựa lưng vào lớp đệm gấm, hai tay ôm khư khư chiếc hộp gỗ chứa khế ước hồi môn và tờ Hòa ly thư. Bà nhìn mọi thứ xung quanh như một giấc mơ không có thực. Nước mắt lại một lần nữa trào ra, nhưng lần này không phải vì đau khổ, mà là sự nhẹ nhõm đến cùng cực. Những căng thẳng dồn nén suốt nhiều canh giờ qua cuối cùng cũng được thả lỏng, cộng với mùi hương an thần, Tôn Tụng Chi dần nhắm mắt lại, chìm vào một giấc ngủ sâu và yên bình nhất trong suốt mười lăm năm qua.

Khi hơi thở của Tôn Tụng Chi đã trở nên đều đặn, Lục Hướng Vãn mới thu lại ánh mắt dịu dàng, quay sang đối diện với Cố Kiến Huân. Lúc này, d.ư.ợ.c tính của Vũ Lai Tán tuy đã bị nàng dùng nước lạnh và cơn đau áp chế, nhưng sau một hồi bôn ba, lao tâm tổn trí, cơ thể nàng bắt đầu xuất hiện sự phản phệ. Đôi gò má Lục Hướng Vãn ửng lên một rặng hồng bất thường, mồ hôi rịn ra trên trán, và vết thương do nàng tự rạch trên cánh tay để giữ tỉnh táo bắt đầu rỉ m.á.u, thấm ướt một mảng tay áo.