Đích Nữ Vả Mặt: Đoạn Tuyệt Tra Phụ, Gả Cho Quyền Thần

Chương 15

Trước
Cố Kiến Huân thu hết những biểu hiện ấy vào mắt. Hắn khẽ nhíu mày, vươn tay từ trong tay áo lấy ra một bình sứ nhỏ màu bạch ngọc, ném về phía nàng.

"Uống đi. Đây là Thanh Tâm Đan, có thể hóa giải triệt để tàn dư của Vũ Lai Tán và bảo vệ tâm mạch của nàng."

Lục Hướng Vãn chụp lấy bình sứ, không chút do dự mở nắp, đổ viên t.h.u.ố.c tỏa ra mùi thảo d.ư.ợ.c thanh mát vào miệng rồi nuốt xuống. Sự dứt khoát của nàng khiến Cố Kiến Huân có chút bất ngờ. Hắn nhếch môi, giọng điệu mang theo vài phần trêu chọc: "Không sợ ta hạ độc sao? Dù sao nàng cũng vừa lật tung cả Lục gia, ai biết được ta có ý đồ gì khác?"

Lục Hướng Vãn cười nhạt, tiện tay xé một mảnh vải từ vạt áo sạch sẽ, thuần thục băng bó lại vết thương trên cánh tay. Động tác của nàng nhanh gọn, tàn nhẫn với chính bản thân mình khiến ánh mắt Cố Kiến Huân càng thêm thâm thúy.

"Nếu Cố Tướng quân muốn g.i.ế.c ta, ngài đã không cần nhọc công xuất hiện tại đại sảnh, càng không cần điều động Hắc giáp vệ đến bao vây Lục phủ để ép Lục Hoa Tài nhả khế ước." Lục Hướng Vãn bình thản đáp, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng vào hắn. "Đêm nay ngài hưng sư động chúng, biến thành thanh đao sắc bén cho Lục Hướng Vãn ta mượn sức, ân tình này ta ghi nhớ. Nhưng ta biết, một kẻ nắm trong tay trọng binh, đứng trên vạn người như ngài, tuyệt đối không phải kẻ rảnh rỗi đi lo chuyện bao đồng. Giữa chúng ta, vốn dĩ là một cuộc giao dịch."

Cố Kiến Huân khẽ vỗ tay, âm thanh giòn giã vang lên trong không gian kín. Hắn chồm người về phía trước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, hơi thở nam tính mạnh mẽ quyện cùng mùi m.á.u nhàn nhạt trên người hắn phả vào mặt nàng.

"Nàng quả nhiên là một nữ nhân thú vị nhất mà Cố Kiến Huân ta từng gặp. Tàn nhẫn, dứt khoát, thông minh và không hề có thứ tình cảm ủy mị vô dụng." Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng nguy hiểm nhưng đầy hứng thú. "Nàng nói đúng, ta không cứu người vô ích. Vậy nàng đoán xem, ta muốn gì từ nàng?"

Lục Hướng Vãn không hề nao núng trước uy áp của hắn, thẳng lưng đối diện: "Ngài cần một thê t.ử. Một tấm mộc hoàn hảo để c.h.ặ.t đứt những ánh mắt nhòm ngó từ hoàng thất."

Thấy Cố Kiến Huân không phản bác, nàng tiếp tục phân tích, lý lẽ sắc bén như d.a.o: "Trấn Quốc Phủ công cao lấn chủ, hoàng đế bề ngoài phong thưởng, nhưng bên trong ngày đêm kiêng dè. Ngài tuổi tác đã đến lúc lập gia thất, hoàng thất chắc chắn đang tìm cách ban hôn, nhét tai mắt vào phủ của ngài thông qua vỏ bọc thê t.ử. Ngài chán ghét sự rắc rối đó, cần một người đủ tư cách làm chủ mẫu, đủ thông minh để đối phó với đám cáo già trong triều, nhưng lại không có bối cảnh thế gia phức tạp để uy h.i.ế.p ngài."

Lục Hướng Vãn mỉm cười, nụ cười tự tin rực rỡ đến lóa mắt: "Ta, Lục Hướng Vãn, vừa vặn đáp ứng mọi điều kiện. Ta mang tiếng ngỗ nghịch, tự tay hủy hoại danh tiếng hiền lương, lại đoạn tuyệt với mẫu tộc. Hoàng đế sẽ không bao giờ nghĩ một nữ nhân như ta có thể làm tai mắt cho ngài, cũng sẽ không nghi ngờ Lục gia có thể trở thành vây cánh của Trấn Quốc Phủ. Ta là lựa chọn an toàn nhất, cũng là v.ũ k.h.í tốt nhất của ngài."

Cố Kiến Huân lùi lại, tựa lưng vào thành xe, l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên bởi một tràng cười trầm thấp. Hắn thực sự bị nữ nhân này làm cho kinh ngạc. Từ lúc nàng xông vào sương phòng với cơ thể bốc cháy vì mị d.ư.ợ.c, tự rạch tay lấy m.á.u, cho đến lúc lôi cổ Dương Chí Vĩ ném ra đường, và cuối cùng là ép cha ruột ký Hòa ly thư. Mỗi một bước đi của nàng đều tính toán cẩn mật, không để lại bất kỳ đường lui nào cho kẻ thù. Và giờ đây, nàng lại đang ngồi trước mặt hắn, đem hôn nhân cả đời của bản thân ra làm quân bài đàm phán.

"Nàng đoán không sai một chữ." Cố Kiến Huân thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên nghiêm túc và thâm tình lạ thường. "Hoàng thượng đã có ý định ban hôn Cửu công chúa cho ta. Ta cần một thê t.ử danh chính ngôn thuận để chặn đứng thánh chỉ. Nàng giúp ta giải quyết phiền phức này, đổi lại, Trấn Quốc Phủ sẽ trở thành cái ô bảo vệ kiên cố nhất cho nàng và mẫu thân. Số khế ước hồi môn kia, nàng muốn kinh doanh, muốn mở rộng thế lực, ta sẽ dọn đường cho nàng. Không một kẻ nào ở Kinh thành này dám động đến một sợi tóc của nàng."

Lục Hướng Vãn vươn tay ra, ánh mắt kiên định: "Ngài mượn ta làm mộc nhĩ che mắt thế gian, ta mượn uy thế của ngài làm núi tựa. Bản khế ước phu thê này, từ nay chính thức có hiệu lực. Ta sẽ làm một Cố phu nhân hoàn hảo trước mặt hoàng thất, giúp ngài dẹp yên sóng gió hậu viện và những thế lực ngầm. Đổi lại, ngài cho ta tự do và quyền lực tuyệt đối."

Cố Kiến Huân nhìn bàn tay trắng trẻo nhưng đầy vết xước của nàng, không chút do dự vươn bàn tay thô ráp, chai sạn vì cầm kiếm của mình ra nắm c.h.ặ.t lấy. Nhiệt độ từ lòng bàn tay hắn truyền sang nàng, mang theo một lời cam kết không thể phá vỡ.

"Được. Từ đêm nay, Lục Hướng Vãn nàng chính là đương gia chủ mẫu của Trấn Quốc Phủ. Ai dám khinh khi nàng, Cố Kiến Huân ta sẽ diệt kẻ đó. Dù là hoàng thân quốc thích, ta cũng tuyệt đối không nương tay."

Lời thề của vị tướng quân vang lên kiên định, nặng tựa thái sơn. Lục Hướng Vãn cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ từ mạch m.á.u nơi cổ tay hắn. Nàng biết, người nam nhân trước mặt này không chỉ là một đối tác hoàn hảo, mà còn là một chỗ dựa vững chắc nhất mà nàng có thể tin tưởng trong cái thế giới tàn khốc này.

Xe ngựa chầm chậm lăn bánh qua những con phố vắng lặng. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc đang dần nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của buổi bình minh. Ánh hừng đông rực rỡ xuyên qua lớp rèm lụa, hắt lên khuôn mặt thanh tú của Lục Hướng Vãn và góc sườn mặt góc cạnh của Cố Kiến Huân.

Lục Hướng Vãn nhìn khế ước hồi môn trong tay, lại nhìn mẫu thân đang ngủ say sưa, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười viên mãn. Vũng lầy Lục gia thối nát đã bị nàng đạp lại phía sau, vĩnh viễn không thể làm bẩn gót gót giày của nàng thêm một lần nào nữa. Phía trước nàng giờ đây là ánh sáng, là tự do, là một vũ đài quyền lực mênh m.ô.n.g rộng lớn chờ nàng chinh phục.

Và trên con đường vinh quang nhưng cũng đầy chông gai ấy, nàng sẽ không còn đơn độc. Bên cạnh nàng đã có một vị sát thần sẵn sàng vì nàng mà che mưa chắn gió, cùng nàng kề vai sát cánh, dẫm nát mọi âm mưu, kiến tạo nên một vương triều thuộc về riêng hai người. Khởi đầu mới của phụng hoàng niết bàn, chính thức bắt đầu từ bình minh rực rỡ này.