Đêm Tân Hôn, Thái Tử Điên Cuồng Đoạt Ta Vào Cung

Đêm Tân Hôn, Thái Tử Điên Cuồng Đoạt Ta Vào Cung

Quy Yến
Full

Giới thiệu nội dung

【Cường thủ hào đoạt + truy thê hỏa táng tràng + nam chính điên cuồng như chó dữ】

Trước năm mười sáu tuổi, Khương Dung Âm là đích công chúa, được vạn người kính ngưỡng, cao quý đến mức không ai dám với tới.

Sau năm mười sáu tuổi, Khương Dung Âm trở thành con chim hoàng yến được Khương Quân nâng niu trong lòng bàn tay, có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi hắn.

Thế nhân đều ca tụng Thái tử điện hạ thanh cao sáng trong như gió mát sau mưa, là bậc quân tử ôn nhuận như ngọc, là người tốt hiếm có trên đời.

Nhưng chỉ có Khương Dung Âm biết, ẩn sâu trong cốt tủy hắn là sự cố chấp đến bệnh hoạn, là tuyệt tình và máu lạnh.

Mỗi khi đêm xuống, sự chiếm hữu điên cuồng của hắn, từng tiếng "hoàng huynh" nàng gọi ra, đều hóa thành chiếc lồng giam cầm nàng không lối thoát.

Người mở miệng giữ lại kẻ giả mạo như nàng là hắn.

Nhưng đến cuối cùng, người muốn giết nàng cũng chính là hắn.

Ngày ấy trên đại điện, tiểu vương gia của nước Đại Diệu mở lời cầu cưới Khương Dung Âm. Nàng đan mười ngón tay với người ấy, nói rằng hai người lưỡng tình tương duyệt, tình sâu không hối.

Tiếng áo giáp va chạm vang lên lạnh lẽo, nam nhân từng bước tiến tới.

Giọng hắn rét buốt, ẩn chứa cơn giận đang bị đè nén, tựa như giông bão sắp ập xuống.

"Lưỡng tình tương duyệt?"

"Nàng chính là dùng cách này để lừa cô sao?"

Khương Quân đương nhiên biết nàng lấy lòng hắn là vì điều gì. Vậy nên những lời nàng dịu dàng dỗ dành hắn, ngay từ đầu, hắn vốn chẳng tin lấy một chữ.

Danh sách chương

Tổng 191 chương
Chương 151Chương 151: Ơn cứu mạng, lấy thân báo đáp?Chương 152Chương 152: Dù là thi thể, cô cũng muốnChương 153Chương 153: Ta cứ muốn hắn, chết cũng không buông tayChương 154Chương 154: Con trai của Nghiêm DuyChương 155Chương 155: Sự tồn tại của nàng không liên quan gì đến tâm tư của hắnChương 156Chương 156: Vương gia vô cùng thương yêu taChương 157Chương 157: Hoặc là trở về, hoặc là cô đưa một người chết cho nàngChương 158Chương 158: Kẻ phản bội mới là người đáng xuống địa ngục nhấtChương 159Chương 159: Ngươi đang nhìn gì?Chương 160Chương 160: Miệng người chết mới là kín nhấtChương 161Chương 161: Thịnh Hoài An phát giácChương 162Chương 162: Đưa nàng rời khỏi Tùy ChâuChương 163Chương 163: Cô sẽ dễ dàng thả nàng đi như vậy sao?Chương 164Chương 164: Không định trả Khương Dung Âm lại cho hắnChương 165Chương 165: Ngươi và Khương Dung Âm rốt cuộc là quan hệ gì?Chương 166Chương 166: Nàng ấy là muội muội của conChương 167Chương 167: Ta hình như đã quên một người rất quan trọngChương 168Chương 168: Hoặc là ta đem tin tức của nàng nói cho Khương QuânChương 169Chương 169: Đến Yết Châu tìm ngườiChương 170Chương 170: Trả A Âm của cô lại đâyChương 171Chương 171: Đến Lĩnh Nam hay quay về?Chương 172Chương 172: Gạch tên nàng khỏi ngọc điệp hoàng giaChương 173Chương 173: Ngươi vĩnh viễn chỉ biết ép buộc nàngChương 174Chương 174: Thương nhân Lĩnh Nam Tề BảoChương 175Chương 175: Gặp lại Tề Bảo, kế rời khỏi Lĩnh NamChương 176Chương 176: Là ông trời thay nàng khóc một trậnChương 177Chương 177: Đây là con đường do chính nàng chọnChương 178Chương 178: Đổ tội cho Khương QuânChương 179Chương 179: Rốt cuộc huynh vẫn không chịu buông tha trẫmChương 180Chương 180: Sống sót đã là không dễChương 181Chương 181: Biến động và tranh chấpChương 182Chương 182: Mười lăm ngày, trở về bên cạnh taChương 183Chương 183: Sao ngươi lại là Khương Huy?Chương 184Chương 184: Đối với Khương Dung Âm, e là hắn đã sớm có tâm tưChương 185Chương 185: Biết rõ còn hỏi, ta mong ngươi chết thấu lắmChương 186Chương 186: Từ bỏ rất khó, ngươi bằng lòng thành toàn cho nàng sao?Chương 187Chương 187: Ta bằng lòng gả cho Tiểu vương giaChương 188Chương 188: Thả nàng điChương 189Chương 189: Với nàng mà nói, Nguyệt Thành là sự tái sinhChương 190Chương 190: Cánh diều bay xa rồi - Đại kết cụcChương 191Chương 191: Ngoại truyện - Đời người dễ tàn như sương sớm