Đêm Tân Hôn, Thái Tử Điên Cuồng Đoạt Ta Vào Cung
Chương 164: Không định trả Khương Dung Âm lại cho hắn
Những hộ vệ khác không nghi ngờ gì, vội thu dọn đồ đạc, đi đuổi theo Úy Trì Thụy.
Còn trong khách đ**m, hắc y nhân bước vào phòng, giơ tay tháo mặt nạ trên mặt xuống.
Để lộ một gương mặt đường nét rõ ràng, cực kỳ tinh xảo.
Ngón tay Khương Quân đặt trước mũi, ngửi mùi hương quen thuộc kia, hắn cười khẩy một tiếng.
"Cô đã nói là nàng mà."
Có lẽ người khác không rõ trên người Khương Dung Âm có gì đặc biệt.
Nhưng Khương Quân và nàng chung giường chung gối hơn một năm, hắn hiểu nàng còn hơn hiểu chính mình.
Mùi đàn hương này là thứ lúc trước Khương Quân bảo Trương thái y làm.
Là để điều dưỡng thân thể cho Khương Dung Âm, bù lại di chứng do thuốc tránh thai để lại.
Ở Hồng Ân tự lâu như vậy, ngày ngày nàng xông hương, ngửi hương, sớm đã nhiễm hương đàn ấy lên người.
Mùi đàn hương này giống như hương cơ thể của nàng. Phàm là đồ nàng từng dùng, đều sẽ lưu lại mùi hương như có như không ấy.
Đồ đạc trên giường tuy được sắp xếp rất ngay ngắn, nhưng vẫn có thể nhìn ra từng có người ở.
Hắn rất may mắn, thoáng cái đã tìm được căn phòng nàng từng ở.
Chiếc gối nàng gối mỗi đêm tự nhiên sẽ lưu lại mùi hương trên người nàng.
Khương Quân cười khẩy một tiếng, ngón tay khẽ v**t v*.
"Đi tra xem gần đây có những ai rời khỏi Tùy Châu, thuận tiện bảo tướng sĩ biên cảnh lưu ý."
Hắn chậm rãi thốt ra một câu. Hướng Minh nghe xong, đáp một tiếng.
Nếu Cửu công chúa muốn triệt để thoát khỏi điện hạ, chỉ có rời khỏi Đại Ung.
Tiểu vương gia Đại Diệu kia muốn bảo vệ Cửu công chúa thì nhất định sẽ để nàng đến Đại Diệu.
Khương Quân đứng đó, một thân áo đen ẩn trong màn đêm dày đặc.
Hắn nhất định sẽ đích thân bắt nàng trở về.
Ngày hôm đó, Khương Dung Âm cảm thấy xe ngựa lại đi rất xa. Khi hỏi hộ vệ, hộ vệ nói bọn họ sắp đến châu phủ tiếp theo rồi.
"Khoảng chừng mười lăm ngày nữa có thể đến biên cảnh."
Hộ vệ vừa nói xong, chỉ nghe xa xa truyền đến một tiếng chim kêu. Xe ngựa dừng lại, hộ vệ vươn tay qua.
"Cô nương, có lẽ chúng ta phải đổi một con đường khác rồi."
Sau khi xem xong thư trong tay, sắc mặt hắn lạnh xuống. May mà lúc này Khương Dung Âm không nhìn thấy.
"Sao vậy?"
Trong lòng Khương Dung Âm có một dự cảm không ổn.
Hộ vệ nhìn nàng như vậy, lên tiếng đáp:
"Bạch quản gia gửi thư nói biệt viện mấy ngày trước bị tập kích. Người đến tuy không rõ thân phận, nhưng võ công cao cường, là nhắm vào cô nương."
Cho nên Bạch quản gia đoán rằng có lẽ người kia có thể từ thân phận Úy Trì Thụy suy đoán ra nơi Khương Dung Âm sẽ đến.
Vì vậy mới gửi thư cho bọn họ. Chim bồ câu đưa thư là loại được huấn luyện riêng, hộ vệ dọc đường cũng để lại ký hiệu, thuận tiện cho bọn họ truyền tin.
"Ta biết rồi, để ta nghĩ đã."
Tay Khương Dung Âm siết chặt cửa sổ xe ngựa. Người không rõ thân phận, võ công cao cường kia, không phải là Khương Quân chứ?
Trước đó, người hắn phái đến đều án binh bất động. Chỉ có Khương Quân đến mới bất chấp tất cả xông vào Bắc Viên như vậy thôi nhỉ.
Nếu là hắn, xem ra không chỉ biên cảnh không đi được, mà con đường phía sau của bọn họ cũng sẽ rất khó đi.
Nghĩ đến đây, Khương Dung Âm lên tiếng nói một câu.
"Đến châu phủ gần nhất, đừng dùng thắt lưng bài của vương gia nữa."
"Hồng Đậu, ngươi dẫn một hộ vệ đi mua vài thứ."
Nàng nói vài câu bên tai Hồng Đậu. Hồng Đậu hiểu ra, gật đầu.
Một canh giờ sau, Hồng Đậu và một hộ vệ khác từ trấn gần nhất mua về những thứ Khương Dung Âm cần.
Chỉ nghe Khương Dung Âm nói:
"Từ bây giờ trở đi, ta họ Lý, là Lý nương tử đến từ Giang Nam. Phu quân mất sớm, ta mang thai di phúc tử của chàng. Trong gia tộc tranh đấu không ngừng, ta muốn tìm một nơi thanh tịnh để dưỡng thai."
"Sau này các ngươi gọi ta là phu nhân. Nếu gặp người hỏi, cứ nói như vậy."
Khương Quân biết nàng sẽ đi về phía biên cảnh, hắn sẽ chỉ điều tra dọc đường.
Vậy chi bằng nàng che giấu toàn bộ thân phận.
Hồng Đậu và hai hộ vệ tự nhiên sẽ không hỏi thêm một câu. Khi đến đây, Bạch quản gia đã dặn dò, mọi chuyện đều nghe theo Khương Dung Âm.
"Vâng, phu nhân."
Sắp xếp xong tất cả, Khương Dung Âm nhét chiếc gối ôm nhỏ trong xe ngựa vào trong áo, lại bảo Hồng Đậu dùng dây buộc đỡ bên dưới để tránh lộ sơ hở.
Hồng Đậu thông minh, có lẽ có thể đoán ra chút gì đó, chỉ là có mệnh lệnh của Úy Trì Thụy, nàng ấy tuyệt đối sẽ không nói nhiều.
Cứ như vậy, bốn người đến châu phủ gần nhất, Yết Châu.
Trong lần đầu trốn khỏi hoàng cung, Khương Dung Âm từng thấy Yết Châu.
Phong thổ nhân tình* nơi này rất chất phác. Hiện giờ tạm thời không thể rời khỏi Đại Ung, cũng chỉ đành ở lại Yết Châu một thời gian trước.
*phong thổ: cảnh quan, nhân tình: phong tục và tình cảm của con người nơi đó
Sau khi Khương Dung Âm vào thành Yết Châu, nàng liền bảo Hồng Đậu cầm bạc đi mua một tòa nhà.
Một hộ vệ được nàng xem như quản gia, hộ vệ còn lại thì làm hộ viện trong nhà.
Nàng mua bán nhà cửa cũng không làm việc quá kín đáo che che giấu giấu. Nhà vừa mua về, nàng liền đỡ bụng, đội mũ che mặt bước xuống xe ngựa.
Bụng nhô lên nhìn nghiêng đã như có thai năm tháng.
Sau khi dọn vào nhà không lâu, Khương Dung Âm liền bảo Hồng Đậu cầm vài món lễ vật đi bái phỏng nhà bên cạnh.
Hồng Đậu xinh đẹp, nói chuyện cũng dễ nghe, chỉ vài ba câu đã dỗ phu nhân nhà bên cạnh bật cười.
Nàng ấy liền nhân cơ hội hỏi vị phu nhân kia rằng trong thành Yết Châu có thánh thủ phụ khoa nào không, muốn mời đến an thai cho phu nhân nhà mình.
Có được lời chỉ dẫn của phu nhân nhà bên cạnh, Hồng Đậu để lễ vật lại rồi rời đi.
Làm xong tất cả, Hồng Đậu trở về nhà.
"Phu nhân, đều đã làm ổn thỏa."
Nghe lời Hồng Đậu, Khương Dung Âm gật đầu.
Chỉ mong lần này, nàng có thể trốn ở Yết Châu lâu hơn một chút.
Sau khi ở Tùy Châu hai ngày, Khương Quân biết được khoảng thời gian trước quả thật có một chiếc xe ngựa ra khỏi thành.
Hướng Minh quỳ dưới đất nói:
"Là thuộc hạ trông coi bất lực, xin điện hạ trách phạt."
Bọn họ đã phái nhiều người như vậy canh chừng Tùy Châu, vậy mà vẫn không biết có người lặng lẽ rời khỏi tòa nhà kia.
"Tra được đi đâu không?"
"Giống như điện hạ dự liệu, là con đường đến biên cảnh."
Khương Quân giơ tay, bảo Hướng Minh đứng dậy.
"Ngươi đích thân đi đuổi theo. Nàng rất giảo hoạt, đừng để lại bị lừa gạt."
Nghe câu này của Khương Quân, Hướng Minh nặng nề gật đầu.
"Thuộc hạ nhất định sẽ đưa Cửu công chúa trở về."
Nói xong, Khương Quân xoay người rời khỏi khách đ**m. Chuyến này ngược lại cũng không tính là không có thu hoạch.
Lúc này trên đường đến kinh thành, Úy Trì Thụy cũng gặp Bạch quản gia vội vàng chạy tới.
Nghe lời Bạch quản gia, Úy Trì Thụy nhíu mày.
"Bổn vương biết rồi."
May mà hắn đã chừa một tay.
"Đi gọi Hoa Doanh đến đây."
Bạch quản gia nghe lời Úy Trì Thụy, lặng lẽ lùi xuống một bước.
Không bao lâu sau, một nữ tử dung mạo tinh xảo bước lên phía trước. Úy Trì Thụy khẽ cười, bảo nàng đi trang điểm.
"Trên mắt phủ một lớp vải trắng. Hoa Doanh, sau này ngươi là người không nhìn thấy."
Nghe lời Úy Trì Thụy dặn dò, Hoa Doanh gật đầu.
Nàng vốn là ám thám do Úy Trì Thụy bồi dưỡng, có thể ứng phó với mọi loại tình huống.
"Thiếp thân đã biết."
Úy Trì Thụy hài lòng gật đầu, trong mắt lướt qua vài phần hứng thú.
Hắn ngược lại không biết Khương Quân có thể đuổi đến Tùy Châu.
Vậy xem ra Khương Dung Âm đối với Khương Quân nhất định là một người vô cùng quan trọng.
Chỉ tiếc, hắn không định trả Khương Dung Âm lại cho Khương Quân.
"Phái thêm vài người đi bảo vệ nàng, đừng để người ta phát hiện."