Tối nay hiếm khi Nghê Hạ có tâm trạng ngắm mưa.
Sau khi đăng bài lên vòng bạn bè, cô ngả người trên chiếc ghế dài cạnh cửa sổ, lắng nghe tiếng mưa róc rách bên tai.
Cùng với đó là tiếng điện thoại rung liên hồi.
Những người thân quen ít nhiều đều biết tình hình gần đây của cô. Thấy bài đăng ấy, ai cũng nhắn hỏi có phải dự án đã có tin vui hay không.
Nghê Hạ không vội trả lời sự quan tâm của mọi người, cô đổi sang một tư thế thoải mái hơn, đuôi lông mày chứa ý cười, nhìn chiếc laptop đặt trên bàn ăn.
Thật ra, lúc Du Quyết rời đi, tâm trạng cô không hề tốt.
Cô cứ tưởng hôm nay sẽ có bước tiến lớn.
Nào ngờ người cũng đến tận nhà rồi mà chẳng nói với cô được mấy câu, chỉ cúi đầu làm việc từ đầu đến cuối.
Đây đâu phải buổi hẹn hò mập mờ, nóng bỏng, ngầm hiểu ý giữa nam nữ. Rõ ràng chỉ là đổi chỗ để tăng ca.
Với tính cách cứng như khúc gỗ của Du Quyết, Nghê Hạ thật sự không biết phải kéo thanh tiến độ tình cảm kiểu gì nữa.
Ai ngờ sau khi mở laptop lên xem vài phút, khóe môi cô dần nhếch lên, sự bực bội trong lòng cũng lặng lẽ tan thành một dòng nước ấm.
Khối lượng công việc tối nay không nhiều, Du Quyết chỉ mới sắp xếp một phần email.
Nhưng trong từng tài liệu, anh đều cẩn thận ghi chú chi tiết, giải thích vì sao email này có thể dùng làm chứng cứ, còn email kia thì không.
Người đàn ông Du Quyết này.
Cô còn tưởng anh đúng là một khúc gỗ, không ngờ chỉ là miệng không biết nói, còn mọi yêu thương đều giấu trong hành động.
Thế là Nghê Hạ vui vẻ chụp một bức ảnh, đăng lên vòng bạn bè một dòng trạng thái nhìn thì mập mờ đầy ẩn ý, nhưng thực chất là để đáp lại tấm lòng của Du Quyết.
Anh nhất định sẽ hiểu.
Biết đâu lát nữa còn chủ động nhắn tin cho cô.
Kết quả, cô đợi hơn nửa tiếng.
Nghê Hạ nằm trên ghế dài chờ đến sắp ngủ gật, Du Quyết vẫn chẳng có chút động tĩnh nào.
Cô mở vòng bạn bè lên lần nữa.
Bình thường cô rất ít đăng bài, mỗi lần đăng, bạn bè đều vô cùng nhiệt tình.
Mới có một lúc mà lượt thích và bình luận đã nhiều đến mức kéo mãi không hết.
Nghê Hạ kiểm tra từng người một, vậy mà vẫn không thấy ảnh đại diện của Du Quyết.
Chẳng lẽ anh không xem vòng bạn bè ư?
—
Sự náo nhiệt trên vòng bạn bè giống như một chùm pháo hoa bất ngờ bùng sáng, rực rỡ rồi cũng nhanh chóng tắt lịm. Sau đó, Nghê Hạ ở nhà làm việc suốt hai ngày.
Ban đầu quả thật rất vất vả, nhưng nhờ đối chiếu những ghi chú Du Quyết để lại, lại thỉnh thoảng lên nhóm hỏi thêm, cô dần dần hiểu ra, bắt đầu nắm được logic cơ bản của chuỗi chứng cứ.
Ánh nắng khoảng ba, bốn giờ chiều tựa như mật ong màu vàng óng, lặng lẽ phủ kín cả phòng khách.
Sắp xếp xong toàn bộ email làm chứng cứ, Nghê Hạ gửi hết cho Du Quyết, rồi cô cầm điện thoại ngẩn người.
Hai ngày nay anh vẫn chẳng có phản ứng gì.
Ngoài việc thỉnh thoảng trả lời câu hỏi của cô trong nhóm chat, anh không hề chủ động nhắn cho cô lấy một tin.
Không biết mỗi ngày anh bận làm gì.
Công việc nhiều đến mức không có nổi chút thời gian tìm cô sao?
Con người đúng là không thể quá rảnh.
Một khi đã nảy sinh tò mò, đầu óc Nghê Hạ chỉ toàn nghĩ đến Du Quyết.
Cuối cùng không nhịn nổi nữa, cô mở khung chat với anh, chậm rãi gõ ba chữ “Đang làm gì?”.
Đúng lúc chuẩn bị gửi đi thì màn hình sáng lên, Cốc Vũ Thanh gọi đến.
“Đang làm gì thế?”
Lần đầu tiên trong đời, Nghê Hạ thấy sự xuất hiện của Cốc Vũ Thanh thật mất hứng.
Cô mặt không cảm xúc đáp: “Đang nhớ cậu.”
“Đừng có xạo nữa, nói chuyện chính.”
Cốc Vũ Thanh thở dài thật mạnh: “Hôm nay tớ suýt bị người bên Khải Hải chọc tức chết!”
Nghe vậy, sắc mặt Nghê Hạ lập tức thay đổi, cô ngồi bật dậy.
“Có chuyện gì?”
Giải trí Khải Hải chính là công ty điện ảnh từng chủ động tìm đến Cốc Vũ Thanh vài hôm trước. Đó là công ty do đạo diễn nổi tiếng Mạnh Hải nắm quyền.
Những năm đầu sự nghiệp, ông ta từng làm nên hàng loạt bom tấn thương mại, kiếm bộn tiền. Dù các tác phẩm về sau bị khán giả chê bai, doanh thu phòng vé vẫn rất khả quan, đủ thấy nguồn vốn phía sau hùng hậu đến mức nào.
Nhưng sau quá nhiều lần vấp ngã, Nghê Hạ và Cốc Vũ Thanh đều đã biết mình biết ta. Họ chưa từng nghĩ chuyện tốt sẽ dễ dàng rơi từ trên trời xuống.
Ngay cả khi Cốc Vũ Thanh đến gặp đối phương, cô ấy cũng chỉ mang tâm lý không hợp tác được thì vẫn giữ hòa khí.
Vậy mà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến cô ấy tức giận đến thế?
“Hai ngày nay cậu không biết bọn tớ nói chuyện hợp đến mức nào đâu. Hai giờ sáng còn ngồi trong lounge của khách sạn, nếu không phải tớ buồn ngủ quá thì bọn họ còn muốn kéo tớ nói đến sáng luôn.”
“Hứng thú đủ lớn chưa? Những gì tớ trình bày họ đều rất tán thành. Từ kịch bản, ý tưởng đến định hướng kỹ xảo đều bàn sơ qua hết rồi, ai cũng cực kỳ hài lòng.”
“Chính họ còn nói, dự án này chỉ cần tiền vào là có thể khai máy ngay. Tớ cũng bảo đúng thế! Lúc trước vốn chỉ còn thiếu bước cuối cùng thôi.”
“Thế rồi cậu đoán xem? Ha, Hôm nay họ gọi tớ đến công ty, nói rằng họ rất thích dự án này, cũng rất công nhận hướng cải biên và ý tưởng sáng tạo của bọn mình.”
“Nhưng người ta vốn chẳng định để bọn mình quay, con trai đạo diễn Mạnh Hải thích câu chuyện này, muốn tự mình làm đạo diễn!”
“Nói chuyện với tớ ngần ấy ngày hóa ra chỉ để thừa nước đục thả câu, muốn tay không cướp luôn toàn bộ thành quả bọn mình vất vả gây dựng bao năm!”
Một tràng như súng liên thanh khiến đầu Nghê Hạ ong cả lên.
Cô sững người rất lâu mới khó tin hỏi: “Ý cậu là bọn họ có thể đầu tư cho dự án, nhưng đạo diễn phải đổi thành con trai đạo diễn Mạnh?”
“Cậu nói còn nhẹ nhàng quá. Người ta muốn đá thẳng cả hai đứa mình ra khỏi dự án luôn đấy!”
Cốc Vũ Thanh kích động nói: “Họ còn uy h**p tớ nữa. Bảo rằng bây giờ vẫn có thể trả cho chúng ta một khoản ‘phí ý tưởng’. Nếu không đồng ý thì sau này đến một đồng cũng chẳng có.”
“Cái gì cơ?”
Nghê Hạ bật cười vì quá vô lý: “Bọn họ tưởng mình là cướp à? Muốn lấy là lấy được chắc?”
“Tớ cũng nghĩ bọn họ lấy đâu tự tin mà nói vậy, nhưng trên đường về khách sạn, tớ nghĩ thông rồi.”
“Có lẽ bọn họ biết bản quyền IP chỉ còn hơn nửa năm nữa là hết hạn, nên chắc mẩm rằng trong khoảng thời gian đó bọn mình không thể khai máy.”
“…”
Nghê Hạ đập tay lên trán, từ từ nhắm chặt mắt lại.
Khoảng thời gian này, biến cố lớn nhất là nhà đầu tư rút vốn. Mọi tâm trí của hai người đều dồn cả vào chuyện đó, căn bản không còn để ý đến thời hạn bản quyền, càng không ngờ phía sau còn có sói đói rình mồi.
Điều càng không ngờ hơn là, con sói ấy còn muốn nuốt sạch cả xương lẫn thịt của họ.
“Thế này đi, cậu nghe tớ.”
Im lặng vài giây, Nghê Hạ dứt khoát nói: “Cậu lập tức liên hệ bên giữ bản quyền, gia hạn thêm một năm.”
“Còn nửa năm nữa mà?”
Cốc Vũ Thanh làm sản xuất, lúc nào cũng tính toán tiền bạc rất kỹ: “Nếu trong vòng nửa năm bọn mình khai máy được thì khoản tiền đó chẳng phải sẽ…”
“Nhỡ đâu không khai máy được thì sao?”
Càng nghĩ, Nghê Hạ càng thấy bất an: “Cậu làm càng sớm càng tốt đi. Khải Hải dám lấy chuyện đó uy h**p cậu, biết đâu họ đã âm thầm nói chuyện với bên bản quyền rồi.”
Nghe vậy, Cốc Vũ Thanh cũng hít vào một hơi lạnh.
“Lại mất cả đống tiền nữa nhỉ?”
“Chuyện đó cần cậu lo à?”
“Cậu lo gì? Tớ chỉ cần chạy đến trước mặt ông nội rớt vài giọt nước mắt là có tiền ngay.”
—
Sự thật thì hoàn toàn không phải vậy.
Nghê Hạ biết rõ, cho dù cô khóc ra Thái Bình Dương trước mặt ông nội cũng vô ích, cô chỉ đang an ủi Cốc Vũ Thanh mà thôi.
May mà bây giờ cô đã có một cách kiếm tiền khác.
Lần trước chỉ vì đến nhà máy tìm Du Quyết, ông nội đã chuyển cho cô một triệu tệ.
Nếu hôm nay cô nghiêm túc hẹn hò với Du Quyết, biết đâu ông nội sẽ…
Vừa hay cũng sắp đến giờ tan làm.
Quay lại giao diện WeChat, Nghê Hạ nhìn ảnh đại diện của Du Quyết, lặng lẽ xóa ba chữ “Đang làm gì?” vừa gõ.
[Nghê Hạ]: Hôm nay anh có rảnh không?
Trong mấy phút chờ anh trả lời, Nghê Hạ sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên.
Mãi đến khi nhìn thấy tin nhắn của Du Quyết, cô mới thở phào.
[J]: Có chuyện gì à?
[Nghê Hạ]: Có, tôi đến tìm anh.
Gửi xong, cô lập tức đặt điện thoại xuống, đi trang điểm rồi thay quần áo.
Đến khi Du Quyết nhắn lại thì đã là một tiếng sau.
[J]: ? Có việc thì cứ nói trên WeChat đi, tôi không có thời gian.
Nghê Hạ ngẩng đầu nhìn tòa nhà văn phòng trước mặt.
Muộn rồi, cô đã đến nơi.
Thậm chí còn mang theo chiếc áo khoác lần trước Du Quyết cho cô mượn, sáng nay tiệm giặt khô vừa giao về.
Giả vờ như không nhìn thấy tin nhắn, Nghê Hạ đi thẳng vào văn phòng luật Hành Thác.
Lễ tân không hề biết cô đến mà không báo trước, còn mỉm cười chào cô.
Quen cửa quen nẻo, Nghê Hạ tìm đến văn phòng của Du Quyết. Nhìn vào bên trong, quả nhiên không có ai.
Không lẽ anh không ở văn phòng?
Đúng lúc Nghê Hạ đang hối hận vì mình quá xúc động, thì Lại Mẫn ôm một chồng tài liệu chạy tới.
Đến cửa, cô ấy thắng gấp, quay đầu nhìn Nghê Hạ một cái.
“Cô Nghê? Cô đến tìm luật sư Du à?”
Nghê Hạ gật đầu, Lại Mẫn lập tức đẩy cửa văn phòng Du Quyết.
“Luật sư Du đang tiếp khách, cô đợi một lát nhé.”
May quá.
Lại Mẫn dẫn Nghê Hạ vào văn phòng, đặt tài liệu xuống, vội vàng đi rót nước.
Nghê Hạ tranh thủ nhìn quanh một vòng.
Thấy cạnh cửa sổ có giá treo quần áo, cô sợ chiếc áo khoác của Du Quyết để lâu trong túi sẽ bị nhăn nên lấy ra treo lên.
“Chắc luật sư Du sắp xong rồi. Hoặc nếu cô có chuyện gì…”
Lại Mẫn vừa quay đầu lại thì thấy Nghê Hạ đang treo áo của Du Quyết lên giá, còn cẩn thận vuốt phẳng từng nếp gấp.
Bầu không khí trong khoảnh khắc ấy trở nên vô cùng kỳ lạ.
Ít nhất thì trong nhận thức của Lại Mẫn, Du Quyết tuyệt đối sẽ không để áo khoác của mình ở chỗ một khách hàng bình thường.
Mà khách hàng bình thường cũng sẽ không tự nhiên như nữ chủ nhân trong nhà, giúp anh treo áo lên.
Đột nhiên, Lại Mẫn nhớ đến tối hôm đó, lúc cô ấy đã xách túi chuẩn bị ra khỏi văn phòng thì nhận được điện thoại của Du Quyết. Anh bảo đường đi về của cô ấy quá xa, không cần cô ấy đến nữa.
Khi đó, cô ấy còn rất cảm động, giờ nghĩ lại thì quả nhiên không thể tin lời đàn ông.
Treo áo xong, Nghê Hạ mới quay đầu lại.
“Vừa rồi cô nói gì ấy nhỉ?”
Giọng Lại Mẫn bỗng nhỏ hẳn đi.
“Ý tôi là, nếu cô có việc gì thì có thể nói trước với tôi…”
Nghê Hạ cười tủm tỉm, lắc đầu.
“Không sao, tôi đợi luật sư Du.”
“Vâng…”
Lại Mẫn thu ánh mắt lại: “Vậy, vậy tôi đi làm việc trước nhé, cô Nghê.”
Sau khi cô ấy rời đi, Nghê Hạ lập tức lấy chiếc gương nhỏ ra kiểm tra lớp trang điểm.
Đồng thời âm thầm trách văn phòng của Du Quyết không có gương soi toàn thân để cô chỉnh lại quần áo.
Dù sao hôm nay cô cũng vì tiền mà đến, quan hệ giữa cô và Du Quyết tiến triển đến mức nào sẽ quyết định ông nội cho cô bao nhiêu tiền cổ vũ.
Thế này chẳng phải cũng coi như bán sắc sao?
Nghê Hạ thở dài.
Đúng lúc cô còn đang miên man suy nghĩ thì bên ngoài vang lên tiếng nói chuyện, từ xa dần tiến lại gần.
Nghê Hạ lập tức nhận ra giọng của Du Quyết. Cô nhanh chóng ngồi thẳng lưng, điều chỉnh tư thế đẹp nhất.
Cửa văn phòng được Du Quyết đẩy từ bên ngoài vào, nhưng sự chú ý của anh vẫn đặt trên người đồng nghiệp. Hình như hai người đang nói chuyện gì rất thú vị, vẻ mặt anh vô cùng thoải mái, nói được vài câu thì bật cười.
Đây là lần đầu tiên Nghê Hạ thấy Du Quyết cười rạng rỡ như vậy.
Hai lúm đồng tiền hiện rõ trên gương mặt chỉ có ở những người sở hữu gò má đầy đặn và đường nét khuôn mặt sắc sảo, nụ cười của anh trở nên sống động lạ thường.
Dù mặc bộ vest chỉnh tề, trên người anh vẫn toát lên khí chất thiếu niên phóng khoáng.
Hoàn toàn khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày.
Nhưng khoảnh khắc anh nghiêng đầu, ánh mắt chạm phải Nghê Hạ, nụ cười trên mặt lập tức biến mất sạch sẽ. Tốc độ đổi sắc mặt ấy nhanh chẳng khác nào màn biến mặt của kinh kịch.
Nghê Hạ: ?
Ý anh là sao nữa đây?
Du Quyết bình thản đi đến phía sau bàn làm việc, đặt đồ trong tay xuống rồi hỏi: “Việc sắp xếp chứng cứ gặp khó khăn à?”
“Không có, ghi chú của anh chi tiết như thế, tôi làm rất thuận lợi. Hôm nay tôi đã xử lý xong toàn bộ email rồi, tiếp theo sẽ sắp xếp chứng từ tài chính và lịch sử trò chuyện.”
Vậy cô đến đây làm gì?
Du Quyết ngước mắt lên.
Người phụ nữ ngồi trên sofa đối diện lại một lần nữa ngang nhiên lọt vào tầm mắt anh.
Anh không nhìn ra chiếc váy cô mặc rốt cuộc là màu gì, chỉ thấy một màu trắng tinh khôi, thấp thoáng ánh lên những điểm sáng li ti.
Đến cả khi dời mắt đi, dường như anh vẫn không thể phớt lờ sự hiện diện của cô.
Du Quyết chợt cảm thấy không cần hỏi câu vừa định hỏi nữa.
“Nếu không có việc gì thì tôi tan làm đây.”
Nghe vậy, hai mắt Nghê Hạ lập tức sáng rực.
“Thế thì tốt quá!”
Du Quyết: “…Tốt quá?”
“Tôi biết gần đây có một nhà hàng mới mở rất nổi tiếng.”
Nghê Hạ cầm túi đứng bật dậy, hưng phấn nói: “Chúng ta đi ăn nhé. Gần đây cũng có một bộ phim mới được đánh giá rất hay, ăn xong vừa khéo có thể đi xem.”
Du Quyết: “…”
Dù biết Nghê Hạ có mục đích riêng, nhưng Du Quyết vẫn không ngờ cô có thể đường hoàng đến mức này.
Bình thường cô ấy cũng hành động theo kiểu này sao?
“Không đi, tôi không rảnh.”
“….”
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần thứ ba Nghê Hạ bị người ta lạnh lùng từ chối.
Hai lần trước cũng là Du Quyết.
Cô thật sự không hiểu, cô còn chủ động hẹn anh trước đến mức này rồi, rốt cuộc Du Quyết còn giả vờ cái gì nữa.
Đến cả từ chối khéo cũng không biết, cứ thẳng thừng như vậy, chẳng khác nào một chậu nước lạnh tạt xuống, khiến Nghê Hạ trở tay không kịp.
Nói xong, Du Quyết bắt đầu thu dọn đồ đạc, làm ra vẻ muốn “tiễn khách”, căn bản chẳng buồn nhìn Nghê Hạ thêm một lần.
Bị bỏ mặc như thế, Nghê Hạ đứng ngây ra như một khúc gỗ. Không biết còn có thể nói gì, cũng không biết còn có thể làm gì.
Đành rằng lòng tự trọng chẳng đáng bao nhiêu, nhưng…
Lồng ngực cô nghẹn lại, ngay sau đó cô ôm chiếc túi, cúi đầu lặng lẽ bước ra cửa.
Thế nhưng vừa đến nơi, Nghê Hạ lại dừng chân.
Nếu cứ thế này quay về, thì cô biết kiếm tiền ở đâu?
Chẳng lẽ chỉ biết ngồi ở khoanh tay chờ tiền từ trên trời rơi xuống?
Thôi vậy, nể mặt tiền.
Nghê Hạ cố gắng lấy lại tinh thần, hai tay siết chặt quai túi.
Hít sâu hết lần này đến lần khác. Cuối cùng cô quay đầu lại, nghiến răng nói khẽ: “Du Quyết, tôi thật sự không thích cái kiểu lạt mềm buộc chặt đâu.”
Rõ ràng Du Quyết không nghe rõ.
“Cái gì?”
“Ý tôi là…”
Nghê Hạ ngẩng đầu, nhìn anh vô cùng nghiêm túc: “Có vài chuyện không cần phải giấu trong lòng, nếu thích ai thì phải nói ra thật lớn. Không nói ra thì làm sao biết mình có cơ hội hay không?”
Lần này Du Quyết nghe rất rõ.
Nhưng sự khó hiểu trong mắt anh cũng hiện rõ, giống như hoàn toàn nghe không hiểu tiếng Trung.
Đúng lúc ấy, có tiếng gõ cửa rất khẽ.
Chưa kịp để Nghê Hạ hoàn hồn, người bên ngoài đã đẩy cửa bước vào, vô tình chắn kín Nghê Hạ ở sau cánh cửa.
“Chuẩn bị tan làm à?”
Người bước vào là luật sư trẻ Thái Hân, trạc tuổi Du Quyết.
Anh ta tiện tay ném sang một chiếc ổ cứng di động: “Trả cậu này.”
Du Quyết giơ tay bắt lấy, cũng hỏi: “Thế còn cậu? Đi ăn cùng không?”
Nghe đến đây, Nghê Hạ tức đến bật cười.
Vừa nãy chẳng phải còn bảo không có thời gian sao? Thế mà giờ lại hẹn đồng nghiệp đi ăn?
Cô trừng Du Quyết từ phía xa, đang định hùng hổ bỏ đi thì…
“Tôi còn có việc.”
Thái Hân cà lơ phất phơ xoay người, liếc chiếc sofa trống rồi nhìn quanh bức tường.
“Ô?” Anh ta ngạc nhiên: “Bức tranh kia của cậu đâu? Sao không treo lên?”
Nghe đến chữ “tranh”, hai chân Nghê Hạ lập tức khựng lại. Cô chậm rãi nhìn về phía Du Quyết, đến cả hô hấp cũng vô thức nín lại.
Rồi nghe anh bình thản đáp: “Bạn tôi mang về rồi.”
…Bạn? Mang về?
Thái Hân: “Hả? Không phải tranh của cậu à?”
“Ừ.”
Du Quyết gật đầu: “Bạn tôi gửi nhờ chỗ tôi một thời gian.”
Nghê Hạ: “?”
Đầu óc cô như ngừng hoạt động.
Thế nhưng, vô số suy nghĩ vẫn máy móc xoay vòng.
Bức tranh không phải của anh…
Là của người khác…
Bỗng nhiên, cô nhớ tới cuộc điện thoại Du Quyết nghe ở nhà mình mấy hôm trước. Hình như, quả thật anh đang nói với ai đó về việc chuyển bức tranh ấy đi.
Khoan đã, là người bạn nào? Tại sao người đó lại có tranh vẽ cô?
… Hay là anh lại mạnh miệng nữa?
Không đúng, không đúng.
Ở góc nhìn của Du Quyết, anh đâu biết cô từng nhìn thấy bức tranh đó, đã vậy thì anh cần gì phải nói dối?
Cho nên, bức tranh ấy thật sự không phải của Du Quyết?
Tất cả đều là do một mình cô hiểu lầm?
Người vừa nãy còn tràn đầy tự tin là Nghê Hạ, giờ bị sự thật giáng cho một đòn đau điếng. Cô đứng sững tại chỗ, đến cả mắt cũng quên chớp.
Mọi chuyện xảy ra trong mấy ngày qua điên cuồng ùa về trong đầu, từng màn lại từng màn, đột nhiên tất cả đều trở nên hợp lý.
Thảo nào cô luôn cảm thấy Du Quyết rất kỳ lạ.
Thảo nào cô cố thế nào cũng không thể khiến mối quan hệ tiến thêm bước nữa.
Bởi vì ngay từ đầu người ta vốn chẳng hề có ý đó!
Nhưng…
Tại sao lúc đầu anh từ chối nhận vụ kiện của cô, rồi cuối cùng lại đổi ý nhận. Chẳng lẽ thật sự là vì…
Thái Hân hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của Nghê Hạ, lẩm bẩm: “Tôi còn chưa kịp mở ra xem nữa. Trông có vẻ là một bức tranh rất đắt tiền.”
Du Quyết thản nhiên đáp: “Không có gì đẹp.”
Nghê Hạ: “?”
Mẹ nó, anh….. Sao còn hạ thấp tranh vẽ tôi nữa hả!
“Ôi!”
Thái Hân xoay người định đi thì bỗng phát hiện Nghê Hạ đứng sau cánh cửa, giật nảy mình: “Cô là…”
Rồi như nhớ ra điều gì, anh ta quay sang nhìn Du Quyết một cái, cười ngượng với Nghê Hạ, nói: “Xin lỗi nhé, vừa rồi tôi không nhìn thấy cô.”
Nói xong, thấy cả hai đều im lặng.
Một người đứng sau cửa, mặt đỏ bừng, một người thì bình tĩnh như không. Trong đầu Thái Hân lập tức tự biên tự diễn cả trăm tám mươi vở drama máu chó, sau đó vừa tò mò vừa ngượng ngùng đi ra ngoài, còn rất chu đáo tiện tay đóng luôn cửa văn phòng.
Căn phòng lại rơi vào yên tĩnh.
Du Quyết đổi sắc mặt thêm lần nữa, ánh mắt anh hiện lên vài phần dè chừng.
“Vừa rồi ý cô muốn nói là gì?”
Vừa rồi cô nói gì nhỉ?
Cô vừa nói…Nếu thích ai thì phải nói ra thật lớn.
Đối diện ánh mắt sắc bén của Du Quyết, Nghê Hạ chỉ cảm thấy máu toàn thân đều dồn cả lên não.
Thích, nào có thích gì chứ.
“Ý tôi, ý tôi là…”
Tai cô ong ong, căn bản không nghe rõ chính mình nói cái gì: “Tôi thích anh.”
—
Lời tác giả:
Du Quyết: Trời sập rồi!!! 😭