Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu
Chương 8: Đếm ngược 08 – Cậu nói xem có phải cô ấy đang yêu rồi không?
Cuộc đời của người đẹp vốn dĩ rất đơn giản, nhưng tình huống lúc này thì chẳng hề đơn giản chút nào.
Giữa đêm thu, Du Quyết vội vã chạy tới, mang theo hơi lạnh còn vương trên người. Hương thiên trúc quỳ thoang thoảng trên áo anh cũng lạnh lẽo khác thường.
Khung cảnh này chẳng khác gì bước ra từ tiểu thuyết.
Nghê Hạ thật sự không biết phải đón nhận sự quan tâm kín đáo ấy của anh thế nào.
Cô chỉ đành nghiêng người sang một bên, ra hiệu cho anh vào nhà.
Du Quyết không nói gì, lặng lẽ bước vào huyền quan, ánh mắt đảo qua tủ giày.
Nghê Hạ vội giải thích: “Nhà tôi không có dép nam, anh cứ đi thẳng vào nhé. Sáng mai sẽ có dì giúp việc đến dọn.”
Du Quyết “ừm” một tiếng, Nghê Hạ đóng cửa lại.
Cô nhìn bóng lưng anh, khóe môi cong lên rồi lại cố nén xuống, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được. Cuối cùng dùng giọng điệu uyển chuyển có chút ra vẻ hỏi: “Sao anh lại tới đây vậy?”
“Lại Mẫn đi đi về về mất hai tiếng.”
Du Quyết có thói quen làm việc chỉ mặc một lớp áo, tiện tay cởi áo khoác treo lên giá cạnh cửa: “Muộn thế này, để một cô gái về một mình cũng không an toàn.”
Giọng anh nhẹ nhàng bâng quơ như chỉ đang nói một sự thật hiển nhiên.
Nếu đổi thành người khác, có lẽ sẽ thật sự nghĩ rằng anh chẳng hề có chút tư tâm nào.
Đúng là đồ mạnh miệng.
Nghê Hạ khẽ cười, hất cằm nhẹ giọng nói: “Đi theo tôi.”
Cô bước phía trước với dáng vẻ nhẹ nhàng, mái tóc dày khẽ đung đưa sau lưng, lướt qua bên eo.
Du Quyết dời mắt, bố trí trong phòng khách rơi vào trong mắt.
Đây hẳn không phải nhà riêng của Nghê Hạ.
Khu này thuộc khu nhà giàu lâu đời của Giang Thành. Riêng khu chung cư này cũng đã hơn hai mươi năm tuổi.
Phong cách trang trí phòng khách mang đậm dấu ấn của thời đó. May mà nội thất gỗ nguyên khối tuy không còn hợp mốt nhưng cũng chẳng hề lỗi thời.
Hơn nữa, những căn hộ lớn kiểu cũ luôn rất hào phóng về diện tích. Phòng khách và phòng ăn thông nhau rộng gần trăm mét vuông, trần nhà cao hơn ba mét, càng khiến cả căn hộ toát lên vẻ sang trọng.
Chính vì quá rộng rãi nên đủ loại đồ đạc chất đầy trong nhà lại càng trở nên nổi bật.
Thực ra cũng không hẳn là đồ linh tinh.
Ngoài những vật tư và tài liệu của đoàn phim có thể nhận ra ngay, trên bàn và trong tủ còn chất kín sách chuyên ngành.
Du Quyết liếc sơ một vòng, thấy đủ loại sách về thủy động học, khoa học vật liệu… Trên các kệ dưới tường tivi cũng nhét đầy những đầu sách chuyên sâu về kỹ thuật và khoa học công trình.
Ở góc giao giữa bức tường treo tivi và cửa sổ còn dựng hẳn một tấm bảng trắng.
Trên đó kín đặc những công thức về thủy động học, dù nét bút dạ đã nhạt màu theo thời gian.
Nếu Du Quyết nhớ không nhầm, Nghê Hạ chưa từng giỏi các môn tự nhiên.
Suốt những năm cấp ba, thành tích của cô chủ yếu nhờ tiếng Anh và ngữ văn kéo lên.
Còn về năng khiếu nghệ thuật của cô…
Du Quyết ngẩng đầu, khắp phòng khách và phòng ăn, chỉ cần chỗ nào không bị che khuất là đều treo đầy tranh.
Có bức chỉ là những bản phác thảo storyboard được dán tạm lên tường, có bức được tô màu cẩn thận rồi đóng khung, treo ở vị trí nổi bật.
Thu hút nhất chính là bức tranh trên lò sưởi.
Đứng cách vài mét, Du Quyết không nhìn rõ đó là màu nước hay sơn dầu. Anh chỉ thấy trong tranh, một cô bé buộc hai bím tóc đang điều khiển chiếc tàu ngầm cải tạo đầy vết gỉ sét. Xung quanh là cá mập rình rập, san hô đủ màu vươn những nhánh sắc nhọn như nanh vuốt. Thế nhưng những gợn sóng trong tranh lại diễn tả rất rõ một điều, chiếc tàu ngầm ấy đang lao hết tốc lực, không hề giảm tốc.
Từ khi tiếp nhận vụ án này, Du Quyết vẫn chưa có thời gian đọc cuốn kể về câu chuyện gì.
Nhưng lúc này, anh dường như đã kịp nhìn thấy một góc của thế giới dưới đáy biển ấy.
Căn hộ rất rộng, nhưng cách âm cực tốt.
Trong phòng khách yên tĩnh đến mức gần như chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở, Nghê Hạ thấy Du Quyết đứng nhìn bức tranh kia rất lâu, sự đắc ý trong lòng không sao giấu nổi.
“Tôi vẽ đấy, thế nào?”
“Đẹp.”
Một lời khen rất đúng trọng tâm.
Khóe môi Nghê Hạ nhếch lên, cô rất muốn hỏi anh, so với bức tranh trong văn phòng anh thì sao.
Nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.
“Nếu anh thích, tôi sẽ vẽ tặng anh một bức.”
Du Quyết quay đầu liếc cô một cái.
“Không cần. Tôi không hứng thú với tranh.”
Lại còn mạnh miệng.
“Thế anh hứng thú với cái gì?”
Du Quyết thong thả xoay người, bước về phía bàn ăn.
“Công việc.”
Ngay lúc Nghê Hạ còn đang nghĩ xem anh có thật sự trả lời câu hỏi của mình hay không, Du Quyết bỗng hỏi: “Ở đây chỉ có mình cô à?”
“Hả?”
Nghê Hạ sững người rồi đáp: “Không, còn một nhà sản xuất nữa, nhưng cô ấy có việc nên không ở Giang Thành.”
Ánh mắt Du Quyết càng thêm khó hiểu.
“Chỉ có hai người các cô?”
Ai từng làm trong ngành điện ảnh đều biết, dù chỉ là một dự án nhỏ thì đoàn phim cũng dễ có đến cả trăm người.
Ánh mắt Nghê Hạ tối đi đôi chút, cười cười.
“Đúng vậy, giờ chỉ còn hai bọn tôi thôi. Những người khác, đến cả nhóm chat cũng rời hết rồi.”
Du Quyết không nói thêm, anh cúi xuống nhìn chiếc laptop trên bàn ăn.
“Toàn bộ tài liệu điện tử đều ở trong máy này à?”
“Đúng thế.”
Nghê Hạ bước tới, mở khóa màn hình: “Chiều nay tôi đã sắp xếp sơ qua rồi. Tất cả đều nằm trong thư mục ‘Chứng cứ’ này.”
Du Quyết gật đầu rồi ngồi xuống.
Nghê Hạ cũng kéo ghế bên cạnh, đang định ngồi sát cạnh anh thì anh còn chẳng buồn nhìn cô, chỉ bình thản nói: “Có lẽ cô vẫn chưa tìm đủ tài liệu đâu. Cô đi kiểm tra lại đi, để tôi xem trước những gì có trong máy.”
“…Được rồi.”
Nghê Hạ không tình nguyện đứng dậy, cô cúi đầu nhìn Du Quyết một cái, không nói gì, chỉ lặng lẽ rót cho anh một cốc nước rồi mới quay lại phòng khách.
Khó chịu.
Thật sự khó chịu.
Cảm giác như có một cục bông mắc nghẹn trong cổ họng.
Sao lại có người đã tìm mọi cách đến tận nhà cô rồi mà vẫn giữ bộ dạng dầu muối không lọt thế chứ?
Không biết lấy việc công làm việc tư à?
Không biết nhân cơ hội tiến thêm một bước sao?
Thế mà Nghê Hạ chẳng có cách nào đối phó, chỉ biết ngậm ngùi chấp nhận.
Cô khoanh tay suy nghĩ một lúc, quyết định bắt đầu từ đống chứng từ tài chính lằng nhằng trước, xoay người đi vào phòng làm việc.
Chẳng bao lâu sau lại chạy lạch bạch ra phòng khách, lục tung từng ngăn kéo.
Qua lại mấy lượt, cuối cùng cô cũng gom hết những chứng từ có thể tìm được, ngồi phịch xuống tấm thảm, bắt đầu sắp xếp từng tờ theo trình tự thời gian.
Mỗi một khoản thu, mỗi một khoản chi đều từng là một viên gạch xây nên giấc mơ của Nghê Hạ.
Giờ đây, mỗi lần xếp lại một tờ giấy chẳng khác nào chính tay cô tháo dỡ tòa lâu đài sắp hoàn thiện, thế nên tốc độ của cô chậm đến lạ.
—
Trong căn phòng khách rộng lớn chỉ còn tiếng giấy lật sột soạt và tiếng gõ bàn phím laptop lách cách.
Cho đến khi cổ mỏi nhừ, Nghê Hạ mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đã mười giờ rồi.
Suốt từng ấy thời gian, vậy mà Du Quyết không nói với cô lấy một câu.
Cứ thế này thì tối nay đúng là một đêm tăng ca hiệu quả thật rồi.
Nghê Hạ nghiến răng đứng dậy, vừa quay đầu, ánh mắt rơi lên người Du Quyết thì lập tức quên sạch mình định làm gì.
Ánh đèn trên bàn ăn từ trên cao hắt xuống, khiến đường nét gương mặt anh càng thêm sâu sắc.
Gương mặt thanh lãnh, góc cạnh gọn gàng, dưới ánh đèn như được phủ một viền sáng mỏng.
Một người có ngoại hình và khí chất nổi bật như vậy, đứng giữa khung cảnh bừa bộn xung quanh lại càng trở nên lạc lõng.
Nhưng chính vẻ chăm chú của anh, cùng tay áo xắn đến khuỷu tay, Lại mang đến cảm giác chỉ cần có anh thì gặp sông bắc cầu, gặp núi mở đường, chuyện gì cũng có thể giải quyết.
Cuối cùng Nghê Hạ vẫn không nỡ quấy rầy anh, cô chỉ nhẹ nhàng cầm chiếc cốc đã cạn nước bên cạnh anh đi.
Rót thêm nửa cốc rồi khẽ khàng đặt trở lại.
Từ đầu đến cuối, Du Quyết chưa từng phân tâm dù chỉ một giây.
Còn Nghê Hạ thì ôm cốc nước của mình, lặng lẽ nhìn màn hình máy tính của anh.
Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại úp trên bàn rung lên báo cuộc gọi đến.
Tiếng rung rất rõ, nhưng Du Quyết vẫn chẳng hề chú ý.
Nghê Hạ đành chọc chọc vào vai anh.
Du Quyết quay đầu lại.
“Có chuyện gì?”
Khoảnh khắc tiếp theo, bốn mắt bất ngờ chạm nhau, hơi thở của cả hai như vô tình lướt qua đầu mũi đối phương.
Đến lúc ấy Nghê Hạ mới nhận ra khoảng cách giữa họ gần đến mức ấy.
Cô cứng người, mắt chớp cũng quên, chỉ khẽ chỉ về phía điện thoại, giọng nhỏ như tiếng muỗi: “Có điện thoại.”
“…”
Du Quyết lập tức dời mắt đi, lúc này mới chú ý tới chiếc điện thoại đang rung.
Anh cầm lên nhìn tên người gọi, rồi đứng dậy bước ra cạnh cửa sổ.
Rõ ràng là anh muốn tránh Nghê Hạ để nghe máy.
Nhưng Nghê Hạ không hiểu có gì phải tránh.
Phòng khách rộng là thế nhưng nhìn một cái là thấy hết. Ban công cũng đã được cải tạo nhập vào phòng khách, nên từng lời anh nói đều lọt vào tai cô.
“Ừ, sáng nay họ chuyển đi rồi.”
“Họ đóng gói rất cẩn thận. Đưa đến nhà cậu còn quay video gửi cho tôi, không có vấn đề gì.”
Vừa nghe thấy hai chữ “sáng nay” và “chuyển đi”, Nghê Hạ lập tức liên tưởng đến hai người công nhân cô gặp buổi sáng.
Chẳng lẽ anh đang nói đến bức tranh bị chuyển đi?
Là sao?
“Đưa đến nhà cậu” nghĩa là gì?
Anh đã gửi nó đến đâu?
Cuộc gọi kết thúc rất nhanh.
Trí tưởng tượng của Nghê Hạ còn chưa kịp bay xa thì đã nghe Du Quyết hạ giọng nói: “Tôi vẫn đang tăng ca, nói sau nhé.”
Nói xong thật sự cúp máy ngay, quyết đoán như thể giây tiếp theo sẽ bước vào phòng xét xử.
Anh quay người lại thì thấy Nghê Hạ vẫn ôm cốc nước nhìn mình.
Dường như cô muốn hỏi điều gì đó.
Du Quyết lại lảng tránh ánh mắt cô. Không biết nhìn vào đâu, anh đành ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường.
“Muộn rồi, tôi về trước.”
Nói xong, anh đi thẳng ra huyền quan, lấy áo khoác vắt lên cánh tay, đến mặc cũng không mặc vào mà mở cửa luôn.
Đi luôn vậy sao?
Nghê Hạ còn chưa kịp phản ứng thì một chân của Du Quyết đã bước ra ngoài.
Cô chỉ đành vội vàng chạy theo, hỏi: “Thế mai anh còn đến không?”
“Không, mai tôi bận.”
“Vậy ngày kia?”
“Ngày kia cũng có việc.”
“Thế…”
“Lúc nào rảnh tôi sẽ qua.”
“Được thôi.” Dưới ánh đèn mờ nhạt ái muội ở huyền quan, đôi mắt Nghê Hạ cong cong như vầng trăng khuyết: “Vậy tôi đợi anh.”
Du Quyết nói câu ấy chỉ để cắt đứt màn truy hỏi không dứt của cô.
Nhưng trong khung cảnh này, nụ cười của cô lại thật sự không đúng lúc.
Ánh mắt Du quyết nhàn nhạt.
“Lại Mẫn rảnh cũng sẽ qua.”
“Được rồi.”
Hứng thú trong lòng Nghê Hạ lập tức tụt xuống, cô bĩu môi: “Tối nay anh vất vả rồi.”
—
Đúng là nhà Nghê Hạ nằm trên đường từ văn phòng luật đến nhà Du Quyết, rời khỏi khu phố này chưa đầy năm cây số là tới.
Giao thông thuận tiện, tiện ích đầy đủ, chẳng trách Phương Gia Lâm lại chọn thuê nhà ở đây.
Chỉ tiếc dạo gần đây tình trạng giao thông không mấy khả quan. Đường đang sửa, hàng rào chắn mất nửa làn xe, khiến dù đã mười giờ rưỡi tối vẫn tắc nghẽn.
May mà mùa thu ở Giang Thành rất hay có mưa.
Khi ánh đèn đỏ bị màn nước phủ lên thành một vệt mờ ảo, Du Quyết hạ cửa kính xe xuống, gió lạnh mang theo những hạt mưa li ti lùa vào khoang xe, lúc ấy anh mới chậm rãi thở ra một hơi thật dài.
Đúng lúc đó, điện thoại liên tiếp hiện lên vài tin nhắn mới.
Du Quyết không buồn để ý.
Cho đến khi xe dừng trước một ngã tư khác với đèn đỏ kéo dài chín mươi giây, dòng xe hai bên vẫn đều đặn lướt ngang trước mắt.
Du Quyết nhìn chằm chằm cột đèn đường rất lâu, chín mươi giây mới trôi qua được một nửa, cuối cùng anh vẫn cầm điện thoại lên.
Ngoài tin nhắn của khách hàng, còn có tin nhắn của Phương Gia Lâm.
[Phương Gia Lâm]: Vừa nãy chưa nói hết mà cậu đã cúp máy vội rồi.
[Phương Gia Lâm]: Vẫn đang tăng ca à? Tôi chỉ muốn báo một tiếng, tôi đặt vé máy bay về vào thứ Bảy rồi.
[J]: Được.
Gửi xong đúng một chữ ấy, Du Quyết vừa định cất điện thoại thì Phương Gia Lâm lại nhắn thêm một tin.
Hoàn toàn chẳng liên quan đến chủ đề vừa rồi.
Anh ta gửi tới một ảnh chụp màn hình bài đăng của Nghê Hạ.
Đó là một tấm ảnh vừa mới chụp.
Có lẽ cô vẫn đang ngồi bên bàn ăn, ống kính hướng về phía ô cửa kính sát đất rộng lớn, bên ngoài là màn mưa lất phất, những giọt nước đọng thành vệt trên mặt kính.
Ở góc dưới bức ảnh là một chiếc laptop trông rất quen mắt và hai cốc nước đều còn lưng chừng.
Dòng trạng thái viết kèm: Thế giới của tôi, trời đang nắng.
Đăng cách đây năm phút.
Du Quyết không hiểu Nghê Hạ đăng một bài đầy ẩn ý như vậy là có ý gì. Cũng không hiểu Phương Gia Lâm cố ý chụp màn hình gửi cho anh là để làm gì.
Anh chỉ có thể đáp lại bằng một dấu hỏi.
[Phương Gia Lâm]: Cậu nhìn hai cốc nước trên bàn đi.
[Phương Gia Lâm]: Trực giác mách bảo tôi cốc còn lại là của một người đàn ông.
[Phương Gia Lâm]: Cậu nói xem có phải cô ấy đang yêu rồi không?
[J]: …
—
Lời tác giả:
Tiểu Phương à, cậu nghĩ nhiều rồi.
Ít nhất thì… chắc là vẫn chưa đến bước “yêu đương” đâu. 😌