Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 10: Đếm ngược 10 – Có ai từ chối người ta kiểu đó không?!

Phòng làm việc của văn phòng luật Hành Thác vốn đã cách âm rất tốt.

Lúc này lại càng yên tĩnh đến mức như bị hút sạch không khí, đến cả tiếng điều hòa vận hành cũng chẳng nghe thấy.

May mà Du Quyết không đáp lại.

Thậm chí mí mắt anh còn chẳng động lấy một cái, anh chỉ bình tĩnh nhìn Nghê Hạ.

Lạnh lùng, bình thản, không nhìn ra chút cảm xúc nào.

“Tôi coi như cô chưa từng nói gì.”

Nói xong, anh rũ mắt gập laptop lại, cầm điện thoại lên, hất cằm về phía cửa: “Tôi đi trước.”

Sự chuyển đổi biểu cảm và lời nói mượt mà như thể Nghê Hạ thật sự chưa từng thổ lộ.

Nhưng lúc này cô cũng chẳng còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác.

Chỉ biết ngơ ngác gật đầu: “Được, anh đi cẩn thận.”

Du Quyết lập tức bước đi.

Mặc dù, đây vốn là phòng làm việc của anh.

Chớp mắt một cái, trong văn phòng lại chỉ còn một mình Nghê Hạ.

Toàn thân cô như bị rút sạch sức lực, loạng choạng ngồi phịch xuống sofa.

Đến khi Du Quyết đi rồi, sự xấu hổ và tủi thân mới điên cuồng dâng lên trong lồng ngực. Cô chẳng dám nhớ lại những chuyện xảy ra mấy ngày qua.

Đặc biệt là vừa nãy, trong lúc đầu óc nóng lên, cô còn buột miệng nói ra câu ấy để chữa cháy.

May mà Du Quyết coi như chưa từng nghe thấy…

Khoan đã.

Nghê Hạ đột nhiên ngồi bật dậy.

Cái gì gọi là “Coi như chưa từng nghe thấy cô nói gì”?!

Có ai từ chối người ta kiểu đó không?!

Việc đầu tiên Nghê Hạ làm sau khi về nhà chính là xóa bài đăng mập mờ tối hôm trước trên dòng thời gian.

Sau đó ôm chiếc gối trên sofa, úp thẳng lên mặt, cố gắng muốn tự bịt chết chính mình.

Nín thở rất lâu, cuối cùng cô vẫn tức tối ném chiếc gối sang một bên, nằm nhìn trần nhà, há miệng hít từng luồng không khí.

Đợi nhịp tim bình thường trở lại, sự ngượng ngùng cũng dần tan đi. Lúc ấy hàng loạt nghi vấn mới chậm chạp hiện lên.

Rốt cuộc bức tranh đó là của người bạn nào của anh? Tại sao lại có chân dung cô?

Chẳng lẽ là bạn học cùng lớp ngày trước?

Hay thật sự có người thầm thích cô nhiều năm như vậy, chỉ là người ấy không phải Du Quyết?

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã bị chính Nghê Hạ b*p ch*t ngay từ trong trứng nước.

Không được.

Không thể tự mình đa tình lần thứ hai. Biết đâu, người trong tranh vốn chẳng phải cô.

Thế còn Từ Thiệu Tâm thì sao?

Nếu không phải được Du Quyết nhờ vả, tại sao bà ấy lại vô cớ đối xử tốt với cô như vậy?

Có lẽ…Đơn giản vì người ta tốt bụng thôi.

Dù sao, những chuyện ấy cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Nghê Hạ ngơ ngẩn nhìn trần nhà, năm mươi triệu của cô thế là tan thành mây khói thật rồi.

Đêm đó.

Ngay cả trong mơ, Nghê Hạ cũng thấy năm mươi triệu trong tài khoản của mình đột nhiên không cánh mà bay.

Sáng hôm sau vừa thức dậy, nhận được tin nhắn của Cốc Vũ Thanh, cô vẫn còn chìm trong nỗi đau mất một khoản tiền khổng lồ.

[Cốc Vũ Thanh]: Hôm qua tớ tìm hiểu thị trường IP bây giờ rồi. Thời thế khác xưa lắm, chúng ta muốn gia hạn bản quyền bây giờ đâu còn mức giá năm đó nữa!

[Nghê Hạ]: …

[Cốc Vũ Thanh]: Tớ đang trên đường về, đã hẹn được bên giữ bản quyền hai ngày nữa gặp mặt rồi, cứ xem tình hình thế nào trước.

[Cốc Vũ Thanh]: Cậu đừng sốt ruột nhé.

Nghê Hạ cười khan hai tiếng.

Cô không sốt ruột.

Dù sao, có sốt ruột thì tiền cũng không tự mọc ra.

Từ tối qua đến giờ cô vẫn chưa ăn gì, Nghê Hạ cũng chẳng có chút khẩu vị, chỉ là bụng cứ réo liên hồi để kháng nghị.

Cô gọi đồ ăn ngoài rồi uể oải ngồi phịch xuống sofa.

Không biết đã bao lâu, điện thoại bỗng “ting” một tiếng.

Nghê Hạ liếc nhìn WeChat.

Lập tức bật dậy, cả người nóng bừng.

Du Quyết nhắn tin cho cô làm gì?

Chẳng phải anh không thích cô sao? Vậy sao còn chủ động nhắn tin cho cô?

Mãi một lúc sau, đầu óc mới bình tĩnh lại đôi chút, Nghê Hạ mới đọc kỹ nội dung.

[J]: Tiến độ sắp xếp chứng cứ thế nào rồi? Trước thứ Tư tuần sau có thể hoàn thành không?

À…

Ra là hỏi chuyện này.

Nghê Hạ quay đầu nhìn bàn ăn phía sau, chứng từ giấy và đủ loại tài liệu chất thành núi. Trong điện thoại và máy tính vẫn còn cả đống lịch sử trò chuyện chờ cô sắp xếp.

Năm mươi triệu đã không còn hy vọng, nhưng vụ kiện thì không thể bỏ dở giữa chừng. Huống hồ, phí luật sư cô cũng đã trả rồi.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc lại phải đối mặt với Du Quyết, da đầu Nghê Hạ đã bắt đầu tê dại.

May mà trong nhóm phụ trách vụ án còn có một luật sư hỗ trợ.

[Nghê Hạ]: @Luật sư Lại Mẫn, không biết hôm nay cô có thời gian qua giúp tôi sắp xếp chứng cứ không?

Gửi xong, Nghê Hạ căng thẳng nhìn chằm chằm màn hình, chỉ mong Du Quyết đừng nói gì nữa.

Nhưng không hiểu vì sao, Lại Mẫn mãi vẫn không có phản hồi.

Thật ra, ngay từ đầu cô ấy đã nhìn thấy tin nhắn.

Chỉ là không trả lời ngay, mà phiền muộn bóp trán.

Hôm qua, chính mắt cô ấy nhìn thấy Du Quyết rời khỏi văn phòng trước, vài phút sau Nghê Hạ mới đi ra.

Một người mặt lạnh như tiền, bước đi như gió, nhanh đến mức như vừa cắt đứt mọi duyên nợ trần gian.

Một người mặt đỏ bừng, hô hấp rối loạn, bước chân nặng trĩu, trông như sắp khóc đến nơi.

Nhìn kiểu gì cũng giống vừa cãi nhau.

Lại Mẫn bất giác nhớ lại quãng thời gian đau khổ trước đây.

Công việc trước của cô ấy chính là vì bị sếp biến thành công cụ dỗ bạn gái nên mới phải từ chức.

Chẳng học được chút kinh nghiệm chuyên môn nào, ngày nào cũng chỉ giúp sếp chọn quà, mang quà đi tặng bạn gái, viết tin nhắn dài hộ, làm người truyền lời.

Nếu không thì cũng bị sai chạy đi mua cà phê mấy lượt một ngày.

So ra thì Du Quyết tốt hơn nhiều.

Anh không thích uống cà phê, cũng chẳng bao giờ sai cô ấy chạy việc vặt.

Điều này khiến Lại Mẫn cực kỳ hài lòng.

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn của Nghê Hạ, Lại Mẫn chợt hiểu ra, các cặp đôi khi cãi nhau thì đều giống nhau.

Thế là cô ấy âm thầm hạ quyết tâm, lần này nhất định phải học cách từ chối. May mà đúng lúc cô ấy đang có việc thật.

“Cô Nghê, xin lỗi nhé, hôm nay tôi…”

Lời từ chối còn chưa gõ xong.

Điện thoại của Du Quyết đã gọi tới trước.

“Công việc trong tay cô để tôi làm, cô qua giúp cô ấy đi.”

“…”

Lại Mẫn: “Như vậy không hay lắm đâu.”

Du Quyết: “Sao cơ?”

Lại Mẫn: “Ừm, chỉ là tôi thấy… chuyện của ai thì người đó tự làm.”

“…”

Du Quyết thật sự không hiểu, bình thường Lại Mẫn là một cô gái rất chăm chỉ, rất nhiệt tình, sao hôm nay lại bỗng dưng lười thế này?

Nhưng anh cũng không muốn ép người khác.

Anh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nghê Hạ một lúc, cuối cùng trả lời:

[J]: Cô ấy tạm thời không rảnh, để tôi qua.

Sao vẫn là Du Quyết thế?

Luật sư hỗ trợ như Lại Mẫn thì không có thời gian, thế mà luật sư chính phụ trách vụ án như Du Quyết lại rảnh?

Nghê Hạ ngã vật xuống sofa.

Cho dù bức tranh kia không phải của anh, thì cũng khó mà không khiến người ta nghĩ nhiều.

Không lâu sau, chuông cửa vang lên. Chỉ vài bước từ phòng khách ra cửa, Nghê Hạ lại bước đi nặng nề như đang bước lên pháp trường.

Đến khi đứng trước cửa rồi, cô vẫn không đủ dũng khí mở ngay mà lén nhìn màn hình chuông cửa có camera trước.

Dù đang là ban ngày, đèn khu vực trước cửa vẫn bật.

Màn hình của chiếc chuông cửa này có độ phân giải rất cao, Nghê Hạ nhìn rõ biểu cảm của Du Quyết.

Không có biểu cảm gì cả.

Giống như anh chỉ đến gặp một khách hàng bình thường, làm một công việc hết sức bình thường.

Nghê Hạ cũng cố ép mình bình tĩnh lại, đồng thời tự nhủ, hôm nay nhất định không nói thừa một chữ, công tư phân minh, tốc chiến tốc thắng.

“Cạch.” Nghê Hạ mở cửa ra.

Ánh mắt hai người chạm nhau, không ai lên tiếng.

Ngay sau đó, Du Quyết rất tự nhiên đi ngang qua Nghê Hạ, bước vào nhà, ánh mắt hướng thẳng về phía bàn ăn.

“Đã sắp xếp hết rồi à?”

“Đúng vậy.” Nghê Hạ cũng cố giữ khuôn mặt lạnh, chỉ tay về phía bàn: “Chiếc điện thoại bên cạnh là máy phụ, không có mật khẩu. Tôi đã chuyển toàn bộ lịch sử trò chuyện sang đó.”

Du Quyết mở điện thoại xem qua, lại lật sơ đống tài liệu trên bàn.

“Đoàn phim các cô có kế toán chứ? Tôi muốn xem sổ sách kế toán chi tiết. Còn sao kê ngân hàng và hợp đồng, đều ở đây cả rồi sao?”

“Sổ sách ở sau máy tính.”

Nghê Hạ vẫn đứng ở huyền quan, trông như chính cô mới là khách: “Có vài khoản chuyển khoản sau đó đã bị hủy nên tôi không lấy ra.”

“Cô không cần tự đánh giá cái nào có ích. Hễ là tài liệu có đóng dấu của phía công ty đối phương, cô mang hết ra cho tôi xem một chút.”

Nghê Hạ “ừm” một tiếng, quay người chạy vào phòng sách.

Dù đã tự nhủ phải bình tĩnh, cô vẫn không tránh khỏi có chút luống cuống tay chân. Lúc tìm tài liệu còn làm rơi tung tóe đầy sàn.

Thật vất vả mới gom lại được, đến khi ôm chồng tài liệu bước ra, cô thấy Du Quyết đã ngồi ngay ngắn trước bàn ăn, chậm rãi xem sổ kế toán.

Ngay cả khi Nghê Hạ đặt cả xấp tài liệu dày cộp xuống cạnh tay anh, anh cũng không ngẩng đầu lấy một lần.

Nghê Hạ lặng lẽ ngồi xuống sofa, không nhịn được lại quay đầu lén nhìn Du Quyết.

Cô thật sự không hiểu, bị người khác đột ngột tỏ tình, sao Du Quyết vẫn có thể bình tĩnh như chưa có chuyện gì xảy, làm việc không hề phân tâm.

Hay là vì được tỏ tình quá nhiều, nên anh đã miễn nhiễm rồi?

Không thể nào.

Bản thân Nghê Hạ cũng thường xuyên được người khác tỏ tình. Mỗi lần nhìn thấy mấy cậu con trai ấy, ít nhiều cô vẫn thấy không được tự nhiên.

Nghĩ đến đây, Nghê Hạ lặng lẽ quay đầu trở lại.

Gần như cùng lúc, Du Quyết ngước mắt lên.

Trước mắt anh là phòng khách bừa bộn và bóng lưng gầy gò của Nghê Hạ.

Không biết cô đang nghĩ gì mà yên tĩnh lạ thường. Không nghịch điện thoại, cũng không làm gì khác, chỉ ngồi nhìn bức tranh màu nước cạnh tivi đến ngẩn người.

Tiếng giấy sột soạt vang lên, trong căn phòng yên tĩnh, nó giống như tiếng ồn trắng ru ngủ.

Để tránh bầu không khí khó xử, Nghê Hạ cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của mình, ôm gối tựa vào sofa, ngồi im bất động.

Chẳng bao lâu sau đã bắt đầu gà gật, ý thức cũng dần mơ màng.

Đúng lúc ấy, điện thoại của ông nội gọi tới.

Tiếng rung trên bàn trà khá rõ.

Nghê Hạ vội chộp lấy, quay đầu liếc Du Quyết một cái. Thấy anh không bị ảnh hưởng mới nhỏ giọng bắt máy.

“A lô, ông nội.”

“Cháu đang ở nhà à?”

“Dạ, có chuyện gì vậy ông?”

“Tối mai về nhà ăn cơm.”

Nghê Kiến Quốc nói lời ít mà ý nhiều, Nghê Hạ cũng không hỏi nhiều: “Vâng ạ, có cần cháu ghé mua món ngỗng quay ở quán ông thích nhất không ạ?”

Nghê Hạ vừa dứt lời, Du Quyết đột nhiên mở miệng hỏi: “Có kéo không?”

Tim Nghê Hạ đập thình thịch, không kịp nghĩ gì, cô vội ho liên tục mấy tiếng để át giọng anh.

Nghe thấy tiếng ho, Du Quyết cũng ngẩng đầu lên, lúc này anh mới phát hiện Nghê Hạ đang nghe điện thoại.

“Xin lỗi, cô cứ nói chuyện trước đi.”

Nói xong anh lại cúi đầu tiếp tục làm việc, chỉ còn Nghê Hạ ngẩn ngơ cầm cầm điện thoại.

Đầu dây bên kia, Nghê Kiến Quốc im lặng một lúc.

“Luật sư Du đang ở nhà cháu à?”

Nghê Hạ: “…”

Vẫn không giấu được.

Cô đành “vâng” một tiếng, không đợi ông nội hỏi tiếp đã vội giải thích: “Cháu có chút việc nhờ anh ấy giúp.”

Hiếm khi Nghê Kiến Quốc bật cười, trong giọng nói mang theo vẻ đầy ẩn ý như thể “Ông nội hiểu mà.”

“Vậy thì thế này, nếu tối mai luật sư Du rảnh, cháu bảo cậu ấy đến nhà mình ăn cơm cùng luôn.”

Nghe ông nội nói vậy, khuôn mặt Nghê Hạ gần như nhăn thành một cục.

Cô bước vào phòng, đóng cửa lại rồi mới ấp úng nói: “Ông nội, là thế này… cái đó… hình như luật sư Du… không thích cháu.”

Giọng Nghê Kiến Quốc lập tức trầm xuống.

“Cháu nói vậy là ý gì?”

“Ý là…” Nghê Hạ cuống quýt muốn giải thích, nhưng lại không biết phải giải thích thế nào. Cuối cùng chỉ có thể nói: “Dù sao thì anh ấy cũng không có cảm giác với cháu, chuyện tình cảm vốn đâu thể miễn cưỡng được.”

Lần này, Nghê Kiến Quốc im lặng rất lâu.

Nhưng người cháu rể mà ông đã nhắm trúng, sao có thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy?

“Chuyện này cũng giống như làm ăn. Làm gì có nhiều chuyện vừa gặp đã hợp ngay, nếu cháu thật sự thích cậu ta thì cố gắng thêm chút nữa.”

Nghê Hạ: “…”

Cúp điện thoại, Nghê Hạ cười lạnh một tiếng.

Ông nội thì nói nhẹ nhàng quá, người ta đã không thích cô rồi, cô còn biết cố gắng kiểu gì nữa? Chẳng lẽ cầm dao ép người ta đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn với mình sao?

Cô bước ra khỏi phòng, từ xa nhìn Du Quyết một cái.

Đây đã là lần thứ hai anh đến nhà cô, vậy mà vẫn coi cô như không khí. Đến nước này rồi, cố gắng còn có ý nghĩa gì nữa?

Đúng lúc ấy, điện thoại ting một tiếng.

Lại là âm báo chuyển khoản ngân hàng quen thuộc.

Toàn bộ dây thần kinh của Nghê Hạ như run lên, cô chậm rãi giơ điện thoại lên, ánh mắt dần dần rời khỏi người Du Quyết chuyển sang màn hình.

Đến khi nhìn thấy con số kia, cô còn tưởng mình hoa mắt.

Cô lập tức mở ứng dụng ngân hàng, đếm từng chữ số một.

Hàng đơn vị, hàng chục, hàng trăm, hàng nghìn, hàng chục nghìn, hàng trăm nghìn, hàng triệu…

Ba triệu.

Tròn ba triệu tệ.

Đừng nói Du Quyết không có cảm giác với cô, cho dù trên người anh có điện 220V, cô cũng sẵn sàng lao tới ôm.

Đôi mắt cô lập tức mở to, nhìn chằm chằm Du Quyết.

Trong khoảnh khắc ấy, ngượng ngùng gì đó, thất vọng gì đó, tất cả đều tan biến sạch.

Nếu ông nội nói sớm rằng “cố gắng” là được thưởng thế này thì phía trước có là biển lửa, cô cũng dám xoay người ba trăm sáu mươi độ rồi nhảy xuống.

Huống hồ, chỉ là theo đuổi một người đàn ông.

Ánh mắt của Nghê Hạ quá mãnh liệt, Du Quyết muốn không cảm nhận được cũng khó.

Lại còn nhìn quá lâu, đến mức anh không thể giả vờ không biết.

Anh ngẩng đầu đúng lúc chạm phải đôi mắt sáng lấp lánh của Nghê Hạ, đôi mắt dài hẹp của anh khẽ nheo lại.

Không lẽ cô lại định tỏ tình nữa?

“Có chuyện gì sao?”

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, không ai chịu nhường ai.

Mãi đến khi Nghê Hạ cuối cùng cũng kéo được một tia lý trí ra khỏi cơn kích động, kịp thời kiềm chế ý nghĩ muốn nhào tới xúc phạm Du Quyết.

“Anh khát không? Uống cà phê nhé? Để tôi pha cho.”

“Cảm ơn.”

Du Quyết cụp mắt, khẽ thở phào một hơi đến mức gần như không thể nhận ra.

Anh bình tĩnh lật sang trang sổ kế toán tiếp theo: “Cho tôi một ly.”

Trong bếp lập tức vang lên một tràng tiếng loảng xoảng.

Gần ba mươi phút sau, một tách cà phê kiểu Pháp tinh xảo được đặt xuống bên cạnh tay Du Quyết.

Chữ “cảm…” còn chưa kịp thốt ra, Du Quyết vừa quay đầu, đã nhìn thấy trên mặt cà phê nổi bật một trái tim latte art ba tầng, rõ ràng là được cô tỉ mỉ tạo hình từng chút một.

Du Quyết: “…”

Lời tác giả:

Hạ Hạ: Bạn đã bao giờ liều mạng vì tiền chưa?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn