Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 11: Đếm ngược 11 – Hình như tớ sắp kết hôn rồi.

Nếu là ở quán cà phê thì kiểu vẽ latte art thế này chẳng có gì lạ.

Nhưng bây giờ, trai đơn gái chiếc ở chung một phòng.

Đột nhiên vẽ hình trái tim trên ly cà phê là có ý gì?

Sắc mặt Du Quyết vẫn lạnh nhạt, ánh mắt anh lại lướt qua tách cà phê, cố tự thuyết phục mình.

Có lẽ chỉ là thói quen của cô ấy thôi.

Thế nhưng vừa ngẩng đầu lên, anh đã bắt gặp Nghê Hạ đang nhìn mình bằng đôi mắt lấp lánh đầy mong chờ.

“Có thích không? Tôi vẽ tới ba lần mới được đấy!”

“…”

Du Quyết cầm chiếc thìa sứ tinh xảo lên, khuấy một vòng trong tách cà phê. Những tầng tầng lớp lớp hình trái tim lập tức tan biến, chỉ còn lại một đám bọt sữa méo mó kỳ quái.

Sau đó anh uống một hơi, gần như cạn sạch cả tách.

“Cũng bình thường, hơi chua.”

“…”

Đúng là chẳng biết thưởng thức.

Đây là hạt cà phê Jamaica Blue Mountain đấy.

Nhưng Nghê Hạ vẫn cười tủm tỉm nhìn Du Quyết.

“Vậy lần sau tôi sẽ cho thêm chút đường.”

Du Quyết không đáp.

Chỉ đặt ly cà phê trở lại đĩa lót, tiếng sứ va vào nhau nghe cũng lạnh lùng đến lạ.

Nhưng lúc này Nghê Hạ chẳng còn bận tâm anh nói gì hay làm gì nữa.

Hiểu lầm thì sao chứ.

Anh không có ý với cô thì đã sao.

Trong đầu cô, bản Hành khúc hôn lễ đã vang lên từ lúc nào.

Nghê Hạ tiện tay kéo chiếc ghế bên cạnh, rón rén ngồi xuống.

Lại thấy vẫn còn hơi xa nên lặng lẽ nhích ghế lại gần.

Du Quyết vẫn bình tĩnh xem từng loại chứng từ, dường như chẳng hề để ý đến động tác của Nghê Hạ.

Thế là cô càng lúc càng tiến sát hơn, như nam châm hút sắt, như ong gặp mật, như…

Ngay khi vai hai người gần như sắp chạm vào nhau, Du Quyết bỗng quay đầu nhìn sang, ánh mắt lạnh căm căm như một cơn gió quét ngang gương mặt Nghê Hạ.

Cô lập tức dừng lại, cười cứng ngắc.

“Có gì cần tôi giúp không?”

“Cần cô ngồi xa ra một chút.”

“…Ồ.”

Nghê Hạ rũ tay xuống, còn chưa kịp nhích ghế thì phía huyền quan bỗng vang lên tiếng khóa điện tử thông báo: “Đã mở khóa.”

Ngay sau đó, Cốc Vũ Thanh xách lỉnh kỉnh mấy túi đồ bước vào.

Cô ấy chống tay lên tường đá văng giày, vừa định xỏ dép thì ngẩng đầu nhìn thấy trong phòng ăn có một nam một nữ đang ở cùng nhau—

“Xin lỗi nhé, tôi ở căn đối diện, chắc đi nhầm nhà rồi.”

Nói xong liền quay người định chân trần đi luôn.

“…Cậu không đi nhầm đâu.”

Nghê Hạ gọi Cốc Vũ Thanh lại, đợi cô ấy quay đầu, Nghê Hạ khẽ nháy mắt.

“Đây là luật sư Du.”

“À!”

Cốc Vũ Thanh bừng tỉnh, nhìn Du Quyết từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt tràn đầy hài lòng: “Ra là luật sư Du, ngưỡng mộ đã lâu.”

Nói rồi cô ấy liếc Nghê Hạ đầy ẩn ý, lúc này mới xỏ dép đi về phía Du Quyết.

“Tôi là Cốc Vũ Thanh, bạn của Nghê Hạ, đồng thời cũng là nhà sản xuất của đoàn phim.”

Nghê Hạ hiểu rất rõ cái nhìn vừa rồi của Cốc Vũ Thanh có ý gì. Nhưng cô lại không hiểu, vì sao Du Quyết cũng liếc cô đầy thâm ý một cái rồi mới lên tiếng chào Cốc Vũ Thanh.

“Xin chào.”

“Tôi chỉ mang ít đồ qua thôi, lát nữa sẽ đi ngay.”

Cốc Vũ Thanh cười đầy trêu chọc, ái muội nhìn Du Quyết: “Không làm phiền hai người chứ?”

“Không phiền.” Du Quyết đáp: “Vừa hay tôi phát hiện lịch sử trò chuyện giữa cô và bộ phận tài chính của Trung Duyệt không đầy đủ, cần xác nhận và bổ sung bằng email. Bây giờ cô có thời gian không?”

“…?”

Lúc này Cốc Vũ Thanh mới để ý trên bàn ăn bày kín tài liệu. Cô ấy ngơ ngác nhìn sang Nghê Hạ.

Tên này có ý gì vậy?

Nghê Hạ lại đáp bằng ánh mắt dịu dàng đến mức cưng chiều: Cậu cứ nghe lời anh ấy đi.

Dưới tầng, tiếng xe cộ dần rộn ràng báo hiệu giờ cao điểm buổi tối.

Trời cũng tối hẳn, đèn đường lần lượt sáng lên, nối thành một dải dài nơi cuối chân trời.

Cốc Vũ Thanh chẳng hiểu sao lại bị kéo vào chế độ làm việc. Còn nữ chính thật sự thì lại nhàn nhã ngồi trên sofa đọc sách, vẻ mặt chăm chú, dáng ngồi tao nhã.

Thế nhưng thỉnh thoảng, Cốc Vũ Thanh vẫn cảm nhận được một ánh mắt từ phía sofa hướng tới.

Không phải nhìn trộm cô ấy, mà là nhìn trộm Du Quyết ngồi cạnh cô ấy.

Thật ra ánh mắt ấy không tính là kín đáo, vậy mà Du Quyết dường như chẳng hề hay biết, từ đầu đến cuối không hề phân tâm lấy một lần.

Đầu óc Cốc Vũ Thanh phải chạy hết tốc lực theo mạch suy nghĩ của Du Quyết, vậy mà vẫn còn phải tranh thủ thắc mắc rốt cuộc hai người này là kiểu quan hệ gì.

Đến khi Du Quyết cuối cùng cũng gập máy tính lại, cô ấy cảm thấy đầu óc mình cũng như vừa bị gập theo, không thể hoạt động nổi nữa.

“Tôi sẽ mang những tài liệu này về văn phòng luật.” Du Quyết cầm chồng hồ sơ đã được sắp xếp gọn gàng: “Nếu sau này còn tìm được tài liệu khác thì gửi cho tôi ngay.”

Cốc Vũ Thanh vẫn chưa hoàn hồn, chỉ biết trơ mắt nhìn đại tiểu thư Nghê Hạ ân cần tiễn Du Quyết ra tận cửa, còn giúp anh cầm đồ, đưa đồ.

“Được thôi. À đúng rồi, anh đi giày cỡ bao nhiêu vậy? Để tôi chuẩn bị riêng cho anh một đôi dép nhé.”

“Không cần.”

“Nhưng mà…”

“Tài liệu giấy đã sắp xếp xong rồi.”

Du Quyết đẩy cửa, bước ra ngoài trước: “Sau này tôi sẽ không đến đây nữa.”

“Thật sao?”

Ánh đèn trên đỉnh đầu phủ xuống người Nghê Hạ, khiến đôi mắt cô ánh lên màu hổ phách nhạt.

Cô ngẩng đầu nhìn Du Quyết, ánh mắt thẳng thắn, trong trẻo đến mức người ta không phân biệt nổi rốt cuộc cô đang nghi ngờ vế trước của câu nói ấy hay là vế sau.

Cửa sổ vẫn mở, tiếng xe cộ trên cầu vượt cuồn cuộn vọng tới, tựa như tiếng thác nước gầm vang từ phương xa.

Du Quyết dời mắt đi, mặt lạnh tanh đóng cửa lại.

Nghê Hạ: ?

Lại không nói gì nữa.

Cô chỉ đang kinh ngạc vì đống tài liệu nhìn thôi đã thấy đau đầu ấy, vậy mà Du Quyết chỉ mất đúng một buổi chiều đã sắp xếp đâu ra đấy. Có cần phải bày ra cái vẻ mặt đó không chứ?

Nghê Hạ bĩu môi, vừa quay đầu lại đã thấy Cốc Vũ Thanh đang nhìn cô với vẻ mặt đầy khó hiểu.

“Rốt cuộc hai cậu, là ai đang thầm thích ai vậy?”

Nghê Hạ chớp mắt liên tục hai cái mới kịp hiểu Cốc Vũ Thanh đang hỏi gì.

“Ôi.” Cô lắc đầu đầy bình thản: “Đều là hiểu lầm thôi, bức tranh đó vốn dĩ không phải của anh ấy, anh ấy cũng chẳng thích tớ.”

Vốn đã chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, Cốc Vũ Thanh càng thêm ngơ ngác.

Vậy hóa ra tất cả chỉ là màn tự mình đa tình của hai người họ? Đáng lẽ phải ngượng chết đi được chứ?

Sao Nghê Hạ vẫn bình tĩnh như không, thậm chí còn…

“Thế hôm nay sao cậu còn nịnh nọt người ta dữ vậy?” Cốc Vũ Thanh càng nghĩ càng không hiểu. “Ai không biết còn tưởng cậu đang theo đuổi anh ta.”

Vừa dứt lời, Nghê Hạ đã quay sang nhìn cô ấy với vẻ chột dạ: “Tớ nói với cậu chuyện này nhé, cậu đừng mắng tớ.”

Cái màn chuyển chủ đề đột ngột ấy khiến Cốc Vũ Thanh có linh cảm chẳng lành: “Gì cơ?”

“Hình như tớ sắp kết hôn rồi.”

Có một khoảnh khắc, Cốc Vũ Thanh nghi ngờ mình mệt quá nên não không theo kịp mạch suy nghĩ của Nghê Hạ nữa.

Đầu óc cô ấy trống rỗng mất mấy giây, khô khốc hỏi: “Với ai?”

Nghê Hạ ngượng ngùng chỉ về phía cửa.

“Với anh ấy.”

Cốc Vũ Thanh: “Với anh ta?”

Nghê Hạ: “Ừm!”

Cốc Vũ Thanh: “Kết hôn?”

Nghê Hạ: “Ừm ừm!”

Cốc Vũ Thanh: “Cậu nghiêm túc đấy à?”

Nghê Hạ: “Tất nhiên rồi.”

“Tất nhiên cái đầu cậu ấy!”

Đang lúc nước sôi lửa bỏng, đối tác của mình bỗng tuyên bố muốn đi kết hôn.

Cốc Vũ Thanh tức đến nghẹn thở, suýt thì ngất: “Cậu điên rồi hả?! Mấy hôm trước còn nói sau khi tốt nghiệp hai người chưa từng liên lạc với nhau. Tớ mới đi công tác có mấy ngày, cậu đã định cưới người ta luôn rồi?! Trước giờ sao tớ không phát hiện cậu yêu là bất chấp lý trí thế này hả!”

Lúc vừa nhìn thấy Du Quyết, Cốc Vũ Thanh còn tưởng hai người đã có tiến triển, thậm chí còn thấy Nghê Hạ yêu đương một chút cũng tốt, ít nhất còn giúp giải tỏa áp lực.

Ai ngờ mở miệng ra là đòi kết hôn, đến lúc này cô ấy mới nhận ra chuyện này không còn là giảm áp nữa, mà có khi nên đưa đi khám khoa tâm thần.

“Ê, cậu bình tĩnh đã.”

Trong lúc Cốc Vũ Thanh càng nghĩ càng thấy đáng sợ, Nghê Hạ vẫn cười tươi rói nói. “Anh ấy là cố vấn pháp lý của nhà tớ. Ông nội tớ rất hài lòng với anh ấy, còn bảo anh ấy là đối tượng rất thích hợp…”

“Dừng.”

Cốc Vũ Thanh giơ tay cắt ngang lời Nghê Hạ: “Tớ biết người ông nội cậu chọn chắc chắn không tệ. Anh ta đúng là đẹp trai, công việc cũng tốt. Nhưng bây giờ là lúc kết hôn ư? Hay là cậu cảm thấy dự án của chúng ta hết hy vọng rồi, định bỏ cuộc, nghe theo sắp xếp của gia đình, đi lấy chồng sinh con?”

Thấy Cốc Vũ Thanh kích động như vậy, Nghê Hạ cũng cuống lên.

“Nhưng ông nội tớ nói…”

“Đừng lấy ông nội cậu ra làm cái cớ. Rõ ràng là cậu bị người ta mê hoặc rồi.” Cốc Vũ Thanh lại ngắt lời, giơ ngón tay chỉ thẳng về phía cánh cửa, nơi Du Quyết vừa rời đi. “Được, cứ cho là cậu thật sự muốn theo đuổi tình yêu đi, tớ cũng ủng hộ. Nhưng cậu có thể bình tĩnh hơn một chút không? Cậu thật sự hiểu anh ta đến đâu? Anh ta có tinh thần trách nhiệm với gia đình không? Có đủ tinh tế, biết quan tâm người khác không? Có trân trọng tài năng của cậu không? Có bao dung được khuyết điểm của cậu không? Mấy chuyện này đều phải cần thời gian để kiểm chứng!”

“Chưa kể, nói khó nghe một chút, hôm nay anh ta có thèm nhìn cậu tử tế lấy một lần không? Dựa vào chút nhan sắc của mình mà lạnh lùng kiêu ngạo như thế. Sau này còn không biết sẽ…”

“Ông nội tớ nói chỉ cần kết hôn với anh ấy sẽ cho tớ năm mươi triệu tệ!”

Tiếng mắng chửi lập tức im bặt.

Trong căn hộ sang trọng rộng thênh thang, chỉ còn giọng Nghê Hạ vang vọng mãi.

Cốc Vũ Thanh đứng sững, đến cả chớp mắt cũng quên.

Rất lâu sau, ánh mắt cô ấy mới lấy lại tiêu cự.

Cô ấy chậm rãi quay đầu nhìn ráng chiều dát vàng nơi chân trời.

“Sao lúc nãy không giữ chồng cậu lại ăn cơm tối thế? Chẳng hiểu chuyện gì cả.”

Đêm xuống, màn đêm như mực tàu đã được pha loãng, thấp thoáng vẫn thấy những tầng mây dày đặc.

Văn phòng luật Hành Thác vẫn sáng đèn, các đồng nghiệp tăng ca đang rôm rả trong nhóm chat bàn xem nên gọi đồ ăn khuya gì.

Du Quyết liếc nhìn đồng hồ, đã chín giờ tối.

Từ nhà Nghê Hạ trở về văn phòng luật, anh vẫn chưa có thời gian ăn tối. Nhưng nhìn ảnh đồ ăn mọi người gửi trong nhóm, anh cũng chẳng có chút khẩu vị nào.

Đóng máy tính lại, Du Quyết đứng dậy rời khỏi phòng làm việc, đi về phía cửa lớn của văn phòng.

Định tranh thủ xử lý hết tin nhắn chưa đọc trước khi về đến nhà, anh vừa đi vừa nhìn điện thoại.

Lướt xuống rất lâu mới thấy tin nhắn Nghê Hạ gửi cách đây nửa tiếng.

[Nghê Hạ]: Hôm nay vất vả rồi nha~ Tôi đoán anh sẽ quay lại văn phòng tăng ca nên tự tay làm bữa khuya mang qua cho anh. Công việc có bận đến đâu cũng phải chăm sóc bản thân nhé. [trái tim]  [trái tim] [trái tim]

Bước chân Du Quyết bỗng khựng lại.

Ba chữ “Không cần đâu” còn chưa kịp gửi đi thì điện thoại đột nhiên hiện cuộc gọi từ số lạ.

“Xin chào, đơn giao nhanh của anh tới rồi, phiền anh ra nhận giúp.”

Du Quyết ngẩng đầu, đúng lúc cửa thang máy phía trước mở ra.

Một người đàn ông trung niên vừa gọi điện vừa vội vàng chạy ra, trên tay còn xách một túi đồ.

Nhìn quanh chỉ thấy mỗi Du Quyết đứng đó, nhân viên giao hàng lập tức đưa túi đồ cho anh, thậm chí còn chẳng hỏi có đúng người nhận hay không.

“Xin chào, cho tôi xin mã nhận hàng.”

Đúng là chủ nào tớ nấy, đến cả nhân viên giao nhanh mà cô tìm cũng hấp tấp y như cô vậy.

Du Quyết cau mày mở hộp thư tin nhắn, quả nhiên có một mã nhận hàng.

“3025.”

“Đúng rồi.”

Sau khi đối chiếu xong, nhân viên giao hàng lập tức quay người chạy đi, vội vàng giao đơn tiếp theo.

Chỉ trong một hai phút ngắn ngủi, trên tay Du Quyết đã có thêm một chiếc túi.

Xung quanh yên tĩnh đến lạ, không một bóng người.

Du Quyết cúi đầu nhìn xuống chiếc túi trong tay, chiếc túi khá nặng, còn được gói kín mít.

“Ơ? Cậu vẫn chưa về à?”

Chẳng biết Thái Hân xuất hiện từ lúc nào. Anh ta hùng hổ đi tới quầy lễ tân, tiện tay xách luôn phần cơm mình vừa đặt, rồi nhìn sang chiếc túi trên tay Du Quyết: “Trùng hợp thật, đồ ăn của tôi cũng tới rồi. Ăn chung đi.”

Du Quyết dời mắt đi, không nhìn Thái Hân, cũng chẳng đáp lời, lặng lẽ bước về phía phòng pantry.

Văn phòng luật không cho phép nhân viên ăn tại bàn làm việc. Dù là đồ giao tận nơi hay cơm mang theo, tất cả đều phải vào đây dùng bữa.

Hai người chọn một chiếc bàn tròn cạnh cửa sổ.

Du Quyết mở chiếc túi ra, bên trong là một hộp giữ nhiệt ba tầng dùng trong gia đình.

Thấy cảnh đó, Thái Hân lập tức dừng tay, ngồi bên cạnh cười đầy ẩn ý mà không nói gì.

Đợi Du Quyết mở từng tầng hộp cơm, nhìn thấy bên trong là cháo hải sản, há cảo tôm pha lê và cải non sốt nước dùng thượng hạng, Thái Hân mới chua lè lên tiếng: “Haizz, hôm nay sếp chơi lớn ghê, đặt đồ của Tây Sương Yến cho tôi. Bình thường tự bỏ tiền tôi còn chẳng nỡ gọi.”

Anh ta thong thả mở phần cơm của mình: “Cơ mà cũng chỉ đến thế thôi. Bao bì có sang đến mấy, giá có đắt đến đâu, sao ngon bằng đồ người ta tự tay làm được.”

Ý trêu chọc trong câu nói gần như tràn cả ra ngoài, Du Quyết lười giải thích với anh ta.

Đúng lúc ấy, Nghê Hạ lại gửi thêm một tin nhắn.

[Nghê Hạ]: Thế nào? Có ngon không? Tôi làm lâu lắm đó.

Du Quyết không trả lời, chỉ cúi đầu nếm hai miếng.

Không thể không thừa nhận, mùi vị thật sự rất ngon.

Vốn dĩ anh chẳng có khẩu vị gì, vậy mà bát cháo hải sản này lại thơm ngọt, sánh mịn vừa vặn.

Du Quyết ăn rất yên lặng. Bên cạnh, Thái Hân cũng đang mở từng hộp đồ ăn của mình.

Khi từng chiếc hộp được mở ra, hương thơm nồng đậm của thức ăn lại một lần nữa lan khắp căn phòng.

Đang ăn, Du Quyết bỗng quay đầu nhìn sang phần cơm của Thái Hân.

Trước mặt anh ta, là một phần cháo hải sản, một phần há cảo tôm pha lê, và một phần cải non sốt nước dùng thượng hạng.

Thái Hân cũng cúi xuống nhìn đồ ăn của mình, rồi lại liếc sang hộp cơm giữ nhiệt của Du Quyết.

Không chỉ khẩu phần và màu sắc giống hệt nhau. Đến cả bông hoa ba màu trang trí trên miếng há cảo cũng giống nhau như đúc.

Thái Hân xác nhận đi xác nhận lại mấy lần, rồi ngẩng đầu nhìn Du Quyết.

“Cậu hẹn hò với đầu bếp của Tây Sương Yến à?”

Lời tác giả:

Tiểu đầu bếp thiên tài Hạ Hạ xin ra mắt đây~

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn