Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 12: Đếm ngược 12 – Một cục tiền mặt biết đi

Tối nay lại có mưa.

Những hạt mưa lất phất bám trên ô cửa kính sát đất, khiến ánh đèn neon ngoài cửa sổ trở nên mờ ảo.

Nghê Hạ đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, ý thức lơ lửng giữa tỉnh táo và buồn ngủ thì chiếc điện thoại bên gối rung lên một cái, xua tan quá nửa cơn buồn ngủ.

Cô mơ màng với tay cầm điện thoại, cừa thấy khung chat hiện tin nhắn mới, khóe môi cô đã khẽ cong lên.

[J]: Cũng không tệ.

Muốn nghe được một câu khen từ miệng Du Quyết đúng là chẳng dễ dàng gì, xem ra bao nhiêu công sức cô bỏ ra cũng đáng.

Có vẻ Du Quyết khá hứng thú với đồ ăn ngon.

Nhưng mà, sao tận mười một giờ đêm anh mới trả lời?

Nghê Hạ ngẩng đầu nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.

Bận đến giờ mới có thời gian ăn tối sao? Cũng vất vả thật.

[Nghê Hạ]: Anh thích là được rồi~

[Nghê Hạ]: Anh còn muốn ăn món gì nữa không? Lần sau tôi làm cho anh nhé.

Ngay lúc gửi tin nhắn, trong đầu Nghê Hạ đã bắt đầu điểm danh những món ngon mình từng ăn.

Gà Cung Bảo của quán Thục Cảnh, đậu hũ Nhất Phẩm của Hải Đại Lâu, măng Vấn Chính của Huy Vận Hiên, cơm bát bảo của Hoài Dương Hiểu Yến…

[J]: Không làm phiền cô đâu.

[J]: Lúc nào muốn ăn, tôi tự gọi là được.

Nghê Hạ: “…”

Ồ.

Khoan đã, “lúc nào muốn ăn thì tự gọi” là sao?

Anh biết đó là món ăn của Tây Sương Yến rồi à?

Không thể nào, trừ khi anh quen đầu bếp của Tây Sương Yến.

“Ngoài hàng làm sao ngon bằng tôi tự tay làm…”

Nhắn được nửa câu, Nghê Hạ vẫn chột dạ xóa đi.

Cô không dám xem nhẹ sự nhạy bén của một luật sư, thôi cứ để cuộc trò chuyện dừng ở đây vậy.

Sáng hôm sau, Nghê Hạ bước trên nền đất còn ẩm sau cơn mưa, đi từ bãi đỗ xe ngoài trời đến cổng Trung tâm Triển lãm Giang Thành.

Lễ khai mạc Hội nghị thường niên ngành sản xuất và phát hành điện ảnh Giang Thành sẽ được tổ chức tại đây. Cốc Vũ Thanh nhờ bạn kiếm được hai tấm vé vào cửa, nên cả hai quyết định trà trộn vào thử vận may.

Dù sao đây cũng là dịp quy tụ toàn những ông lớn trong ngành, biết đâu lại có cơ hội từ trên trời rơi xuống.

Không bao lâu sau, Cốc Vũ Thanh cũng cầm ô bước nhanh tới.

“Không tệ nha, tớ còn tưởng hôm nay kiểu gì cậu cũng không dậy nổi, rửa mặt qua loa rồi chạy đến.”

Không ngờ Nghê Hạ chẳng những trang điểm chỉn chu, mà tinh thần còn rất tốt.

“Sáng bảy giờ tớ đã dậy rồi.”

Nghê Hạ đắc ý nhướng mày, sánh vai cùng Cốc Vũ Thanh đi vào trong: “Còn tự pha cho mình một ly cà phê nữa.”

“Đúng là tiền chữa được bách bệnh.”

Cốc Vũ Thanh bật cười: “Lâu lắm rồi cậu mới ngủ ngon như vậy nhỉ?”

Nghê Hạ vui vẻ “ừm” một tiếng, âm cuối cùng hứng khởi nâng cao.

“Nếu từ giờ đến lúc đó không có chuyện gì bất ngờ, ba triệu tệ ông nội hứa cho vẫn đủ đảm bảo chất lượng giấc ngủ của tớ thêm một thời gian nữa.”

“Nếu được nằm trong lòng chồng cậu thì chắc còn ngủ ngon hơn.”

Nghê Hạ nhất thời không hiểu, ngơ ngác “hả?” một tiếng, mấy giây sau mới nhận ra “chồng cậu” mà Cốc Vũ Thanh nói là ai.

Đã gọi thẳng là “chồng cậu” thì thôi, lại còn thêm cả động tác “nằm trong lòng” cụ thể như vậy.

Khung cảnh ấy lập tức hiện lên trong đầu Nghê Hạ, khiến bước chân cô cũng loạng choạng.

Quay sang bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Cốc Vũ Thanh, cô mới lẩm bẩm như chợt hiểu ra: “Ai nằm trong lòng năm mươi triệu tệ lại ngủ không ngon chứ.”

Nói xong còn nhún vai: “Tiếc là tớ với chồng tớ vẫn chưa thân lắm.”

Trong lúc nói chuyện, hai người đã tới hội trường tổ chức lễ khai mạc.

Nhìn bức tường ký tên khổng lồ phía trước, Cốc Vũ Thanh nhướng mày: “Không vội, dù sao anh ta cũng chỉ là kế hoạch B.”

Hội nghị thường niên của cả ngành mỗi năm chỉ có một lần, đại sảnh đông nghịt người, ai nấy đều ăn mặc sang trọng, không ngừng chào hỏi xã giao.

Nghê Hạ biết mình chỉ lẻn vào nhờ vé người khác, lại còn trẻ và chẳng có danh tiếng gì, khó tránh khỏi hơi căng thẳng.

Trái lại, Cốc Vũ Thanh vô cùng tự tin, vốn đã cao ráo, hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy sơ mi, cầm bút ký đứng ở đó, trông chẳng khác nào nữ tổng giám đốc trẻ tuổi của một công ty điện ảnh.

Khí chất ấy khiến cả nhân viên sự kiện cũng không dám sơ suất, bọn họ lịch sự dẫn hai người vào hội trường.

Nhưng dù là ngành giải trí thì lễ khai mạc vẫn nhàm chán như thường.

Lãnh đạo phát biểu, báo cáo thành tựu ngành, rồi thêm màn ký kết hợp tác chiến lược, cứ lê thê như thế suốt hơn hai tiếng đồng hồ.

Nghê Hạ và Cốc Vũ Thanh lại ngồi ở tận góc cuối, xung quanh toàn là nhân viên phụ trách chương trình, hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc với những mối quan hệ hữu ích.

Buổi tọa đàm chuyên đề buổi chiều cũng chẳng khá hơn, hai người chạy qua chạy lại giữa các phòng hội nghị. Cốc Vũ Thanh cố gắng quan sát từng người xung quanh, nhưng mãi vẫn không bắt chuyện được với ai.

Xem ra hôm nay chẳng thu hoạch được gì.

Nghê Hạ thở dài, mất hứng lấy điện thoại ra nghịch.

Trả lời vài tin nhắn xong, cô kéo xuống đoạn chat với Du Quyết. Nhìn cuộc trò chuyện cuối cùng, cô cố gạt đi sự ngượng ngùng, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

[Nghê Hạ]: Ông nội tôi muốn mời anh tối nay đến nhà dùng bữa.

[Nghê Hạ]: Đúng lúc tôi đang ở gần văn phòng luật. Có cần tiện đường qua đón anh không?

Không bao lâu sau.

[J]: Không được.

Chậc.

Đúng là câu trả lời đã đoán trước, xứng đáng chỉ làm kế hoạch B.

Nghê Hạ cụt hứng cất điện thoại, ghé sát tai Cốc Vũ Thanh nói nhỏ: “Hội thảo này kết thúc là tớ về trước nhé. Đã hứa với ông nội tối nay qua nhà ăn cơm rồi.”

“Được.”

Cốc Vũ Thanh gật đầu: “Nhưng để xe lại cho tớ đi, tối tớ dùng một lát.”

“Được.”

Nghê Hạ lập tức nhét chìa khóa xe vào tay cô ấy, đúng lúc đó, cô phát hiện Cốc Vũ Thanh cứ chăm chú nhìn vào gáy của một người ngồi ở hàng ghế phía trước, Nghê Hạ nheo mắt nhìn theo: “Cậu đang nhìn ai thế?”

“Tớ cảm thấy bóng lưng người đó quen quen…”

Vừa dứt lời, người đàn ông kia quay đầu lại, ghé sát nói nhỏ với người ngồi phía sau vài câu.

Nhìn thấy góc nghiêng của ông ta, Cốc Vũ Thanh lập tức hít sâu một hơi.

“Đúng là ông ta thật!”

“Là ai?”

“Phó tổng giám đốc La Triển của Giải trí Cầm Hải.” Cốc Vũ Thanh nghiến răng: “Hồi đó tớ bị cái vẻ ngoài nhã nhặn, lịch sự của ông ta lừa. Đến lúc trở mặt thì đúng là đồ khốn nạn!”

Miệng thì mắng không ngừng, nhưng Cốc Vũ Thanh vẫn biết mình có bao nhiêu bản lĩnh. Đừng nói là đối đầu trực diện với La Triển, đến cả chạm mặt thôi cô ấy cũng không dám.

Vì thế sau khi buổi tọa đàm kết thúc, cô ấy chỉ có thể ấm ức kéo Nghê Hạ lén lút rời đi.

Ở cuối hành lang tối mờ, Cốc Vũ Thanh núp trong góc, nhìn La Triển vừa cười nói vui vẻ với người khác vừa nghiến răng ken két vì tức.

Nghê Hạ thì nhìn quanh một lượt rồi nhỏ giọng nói: “Tớ vào nhà vệ sinh một lát rồi về luôn nhé. Cậu còn muốn ở đây à?”

Cốc Vũ Thanh hờ hững xua tay: “Tớ xem thêm chút nữa.”

“Được.”

Nhà vệ sinh của trung tâm triển lãm rất rộng, lối vào nam và nữ nằm hai bên, ở giữa là khu bồn rửa tay hình tròn dùng chung.

Vì đây là nhà vệ sinh nằm tận cuối hành lang nên cũng chẳng có mấy người.

Rửa tay xong, Nghê Hạ lấy hộp phấn và son ra cẩn thận dặm lại lớp trang điểm, có tiếng bước chân đến gần, cô cũng không để ý.

Cho đến khi phía đối diện bồn rửa vang lên giọng của một người đàn ông trung niên.

“Ôi dào, chúng ta có hiểu hay không cũng chẳng quan trọng, chỉ cần giám đốc Mạnh thích là được.”

“Tôi là người nói thẳng, thời buổi này còn ai xem phim khoa học viễn tưởng nữa, huống hồ nhân vật chính lại còn là một cô bé. Cùng lắm chỉ lừa được mấy cô gái trẻ thôi, nhưng giám đốc Mạnh của chúng ta tự tin lắm.”

Chỉ hai câu ngắn ngủi, Nghê Hạ đã lập tức bắt được vài từ khóa quan trọng.

Động tác tô son của cô khựng lại, cô hơi nghiêng đầu nhìn sang đối diện.

Quả nhiên, người đang gọi điện chính là La Triển.

“Đầu tư thì đúng là lớn thật, đám công tử nhà giàu ấy có biết cái quái gì đâu, chẳng qua số tốt thôi. Nhưng tôi cũng mặc xác, có phải tiền tôi bỏ ra đâu.” Ông ta cười ha hả hai tiếng, kẹp điện thoại giữa vai rồi mở vòi nước. “Chẳng phải dự án của bọn họ toi rồi sao? À, cái đó thì tôi biết. Hai con bé đó còn biết đi đâu kiếm tiền nữa? Yên tâm đi, chúng nó không thể khai máy được đâu.”

Câu chuyện đang dần đi đúng hướng mà Nghê Hạ sợ nhất, giọng điệu khinh miệt của La Triển khiến những ngón tay đang cầm thỏi son của cô khẽ run lên.

“Bản quyền của bọn họ chỉ còn hơn nửa năm nữa là hết hạn. Có bán cho chúng ta hay không cũng chẳng sao, giám đốc Mạnh nói rồi, cứ trực tiếp tìm bên sở hữu bản quyền, năm sáu triệu tệ cũng không thành vấn đề.”

“Cạch” một tiếng, thỏi son trên tay Nghê Hạ rơi thẳng vào bồn rửa.

May mà vòi nước La Triển mở vẫn đang chảy, tiếng nước đã lấn át âm thanh ấy.

La Triển rửa tay xong, hất vài cái cho ráo nước rồi quay người bước ra ngoài.

Chỉ còn một mình Nghê Hạ đứng sững trước gương.

Năm sáu triệu tệ…

Lúc trước, chính cô tự bỏ tiền mua bản quyền cũng chỉ mất vài trăm nghìn tệ, sau khi quyết định gia hạn, đúng lúc ông nội chuyển cho cô ba triệu.

Cô vốn như vậy chắc chắn là đủ rồi, ai ngờ Giải trí Cầm Hải lại sẵn sàng trả tới năm sáu triệu.

Chỉ cần bên nắm giữ bản quyền không có vấn đề về đầu óc thì ai cũng biết nên chọn bên nào.

Không được, bọn họ tuyệt đối không thể thua ngay ở bước này.

Việc cấp bách nhất là phải giữ được bản quyền.

Nghê Hạ trơ mắt nhìn khuôn mặt mình trong gương nhanh chóng tái nhợt, đợi tiếng bước chân của La Triển hoàn toàn biến mất, cô lập tức xách túi chạy ra ngoài.

Không biết Cốc Vũ Thanh đã đi đâu, điện thoại cũng không nghe.

Nghê Hạ chạy tìm từng tầng một, cuối cùng mới nhìn thấy bóng dáng cô ấy ở sảnh tầng một.

Hình như buổi chiều lại có mưa, mặt đất vẫn còn ướt, lá cây đọng nước bị gió thu thổi rơi lả tả.

Vừa bước ra ngoài, Nghê Hạ đã cảm thấy cái lạnh, thế nhưng Cốc Vũ Thanh mặc váy vẫn bình thản đứng trò chuyện với một nhóm người xa lạ, dù đầu mũi cô ấy đã lạnh đến đỏ bừng.

“Cốc…”

Nghê Hạ còn chưa kịp gọi, Cốc Vũ Thanh như có linh cảm, quay đầu thấy cô liền phấn khởi vẫy tay.

“Nghê Hạ! Mau lại đây!”

Trong nhóm người đó, Nghê Hạ không quen một ai, nhưng nhìn cách ăn mặc và khí chất cũng đủ biết ai nấy đều không phải người bình thường.

Cô còn chưa đứng vững đã bị Cốc Vũ Thanh kéo tới giới thiệu một lượt, nào là tổng giám đốc này, nào là chủ tịch kia, thân thiết như thể đã quen nhau mấy năm.

Giữa bầu không khí trò chuyện sôi nổi do Cốc Vũ Thanh tạo ra, Nghê Hạ hoàn toàn không có cơ hội chen lời.

Đến khi mọi người chuẩn bị rời đi, Cốc Vũ Thanh mới hỏi: “Bọn tớ định đi ăn tối cùng nhau. Cậu có đi không?”

Nghê Hạ do dự một lát rồi lắc đầu, nói: “Thôi, tớ không đi đâu. Ông nội tớ…”

“À, tối nay cô ấy phải về thăm ông.” Sợ người khác nghĩ Nghê Hạ làm cao, Cốc Vũ Thanh lập tức đỡ lời, tiện thể thêm mắm dặm muối: “Người già lớn tuổi rồi, quanh năm chỉ mong con cháu về nhà. Từ sáng sớm ông cụ đã ngồi đợi, còn chuẩn bị cả một bàn thức ăn. Giờ chắc đang mong ngóng đến mỏi mắt.”

Nghê Hạ: “…”

Thấy mọi người đều gật gù tỏ vẻ thông cảm, Cốc Vũ Thanh mới thở phào.

Thật ra, cô ấy cũng chẳng muốn Nghê Hạ đi ăn cùng, con bé này vừa thật thà lại không giỏi giao tiếp, đi theo chỉ tổ ảnh hưởng đến màn thể hiện của cô ấy.

Trên đường đến nhà ông nội, mưa phùn lại lất phất rơi.

Nghê Hạ tựa đầu vào cửa kính xe, trên mặt kính phản chiếu gương mặt đầy u sầu của cô.

Đường tắc cứng, cả hai làn xe đều gần như đứng yên.

Bên cạnh vừa khéo là một chiếc xe thể thao màu xám cực kỳ bắt mắt, chỉ nhìn kiểu dáng xe là đã biết giá trị không hề rẻ.

Đột nhiên Nghê Hạ thấy hối hận, hồi còn trẻ sao mình lại chẳng hề hứng thú với xe cộ.

Ngày vừa lấy bằng lái, ông nội định mua xe cho cô, cô lại xua tay bảo mình không thích lái xe.

Đến lúc thật sự cần xe, cô trực tiếp thừa kế luôn chiếc xe mẹ lái chán rồi bỏ lại, chỉ cần đăng ký sang tên là chạy.

Cho tới bây giờ, ngoài mấy căn hộ cao cấp vẫn chưa bàn giao, vậy mà cô chẳng có nổi một tài sản nào có thể nhanh chóng bán lấy tiền.

Đúng lúc Nghê Hạ đang thất thần, điện thoại ting ting hai tiếng, ông nội gửi tới một đoạn tin nhắn thoại.

“Xuất phát chưa?”

Nghe giọng ông, Nghê Hạ lại thở dài.

Nếu không có chuyện tình cờ nghe được cuộc gọi của La Triển, có lẽ lúc này cô đã đi ăn tối cùng Cốc Vũ Thanh rồi.

Nhưng giờ đây, khoản tiền khổng lồ kia lại hiện ra ngay trước mắt, người đầu tiên cô nghĩ đến để dựa dẫm vẫn là người thân, chứ không phải một đám người xa lạ luôn đeo chiếc mặt nạ xã giao.

“Còn đang trên đường ạ, nửa tiếng nữa cháu tới.”

Sau khi trả lời ông nội, Nghê Hạ lại mở khung chat với Cốc Vũ Thanh, gõ một đoạn tin nhắn, thuật lại nguyên văn những gì mình nghe được trong nhà vệ sinh rồi gửi đi.

Đương nhiên Cốc Vũ Thanh không trả lời.

Cũng chẳng biết đến bao giờ cô ấy mới có thời gian xem điện thoại.

Trong lòng Nghê Hạ rối bời, cô lướt hết ứng dụng này đến ứng dụng khác, cuối cùng lại mở vòng bạn bè.

Trùng hợp làm sao, bài đăng đầu tiên vừa được làm mới lại là của Phương Gia Lâm.

Anh ta đăng một bức ảnh chụp sảnh đến quốc tế của sân bay Giang Thành, kèm theo ba chữ ngắn gọn – đã trở về.

Đã quá nhiều năm anh ta gần như biến mất khỏi vòng bạn bè, đến mức Nghê Hạ suýt quên mình vẫn còn kết bạn với anh ta.

Nhìn thấy cái tên ấy, cô thậm chí không nhớ nổi gương mặt anh ta trông thế nào, chỉ mơ hồ nhớ đó là một chàng trai cao gầy.

Ấn tượng ít ỏi ấy cũng chỉ vì năm xưa Phương Gia Lâm từng tỏ tình với cô.

Có điều, cái ‘đã trở về’ anh ta nói nghĩa là sao?

Trước giờ anh ta vẫn ở nước ngoài à?

Đúng là kín tiếng thật.

Chiếc xe công nghệ chậm chạp bò đi trong màn mưa, mãi gần bốn mươi phút sau mới tới khu biệt thự nơi Nghê Kiến Quốc sinh sống.

Tài xế đưa Nghê Hạ đến tận cửa, vừa xuống xe, cô đội mưa chạy mấy bước rồi lao vào dưới mái hiên.

Cửa lớn không đóng, người giúp việc đang bận nấu cơm trong bếp, ngoài ra, tầng một không có ai.

Nghê Hạ hiểu rõ thói quen của ông nội, cô đặt túi xuống, đi thẳng lên tầng hai.

Căn biệt thự này còn nhiều tuổi hơn cả Nghê Hạ, bước trên cầu thang gỗ lim, từng bậc đã bắt đầu phát ra những tiếng kẽo kẹt khe khẽ.

Trước khi lên cấp hai, Nghê Hạ vẫn luôn sống ở đây.

Hồi nhỏ còn chưa hiểu chuyện, cô luôn ghen tị với những ngôi nhà của bạn học, nhà người ta sáng sủa, hiện đại. Không như nhà mình, cũ kỹ cổ lỗ, toàn những món nội thất gỗ đen sì; nhà người ta nuôi mèo, nuôi chó, nuôi thỏ, nhà cô lại nuôi toàn mấy con cá xấu xí hình thù kỳ quái; nhà người ta trồng đầy hoa rực rỡ, nhà cô chỉ trồng lô hội mọc đầy ngoài đường.

Mãi đến khi lớn lên, cô mới biết đống nội thất đen sì ấy đều là gỗ tử đàn lá nhỏ quý hiếm; mấy con cá xấu xí kỳ dị kia là cá đuối nước ngọt chấm bi, mỗi con trị giá bảy tám trăm nghìn tệ; còn mấy chậu lô hội mà cô tưởng ở đâu cũng có thực ra là giống Nữ Vương Cẩm, riêng mấy chậu của ông nội, mỗi cây có giá tới ba trăm nghìn tệ.

Từng viên gạch, từng mái ngói, mọi ngóc ngách trong căn biệt thự này đều phảng phất mùi tiền.

Nhưng dù ông nội giàu đến đâu, nếu ông không chịu giúp cô thì cô cũng đâu thể đi cướp tiền của ông.

Dạo trước cô đã từng khóc lóc, ăn vạ đủ kiểu, kết quả là hai ông cháu chiến tranh lạnh suốt mấy ngày.

Hôm nay, nếu lại rơi nước mắt nữa, liệu có tác dụng không?

Nghê Hạ tự lắc đầu.

Khả năng cao là không.

Hai lần trước cô lấy được tiền đều là vì ông nội tình cờ bắt gặp cô và Du Quyết ở cùng nhau, tưởng hai người đang hẹn hò nên mới…

Nghĩ đến Du Quyết, Nghê Hạ càng thấy hụt hẫng.

Giá mà anh có mặt ở đây, biết đâu còn có chút hy vọng.

Nhưng người ta đã không chịu tới, lẽ nào cô còn có thể tự diễn một màn kịch một mình?

Miên man suy nghĩ, Nghê Hạ đã lên tới tầng hai.

Đi hết hành lang là khoảng sân hiên được cải tạo thành nơi ông nội thường ngồi uống trà.

Cô gõ cửa, không nghe thấy động tĩnh nên đẩy cửa bước vào.

Giữa những chậu cây xanh um tùm, một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi trên chiếc ghế ở chính giữa.

Anh mặc áo hoodie màu xám đậm, hơi cúi người thưởng thức bộ trà cụ cổ kính. Vài lọn tóc mái buông xuống bên hàng mày, khiến vẻ sắc sảo giữa đôi mày và ánh mắt cũng dịu đi đôi chút.

Khoảnh khắc anh nghiêng đầu nhìn sang, Nghê Hạ bỗng thấy khoảng sân hiên vốn âm u, ẩm lạnh kia như được ánh mặt trời rực rỡ chiếu sáng, vàng óng, chói lọi.

Đây đâu phải kế hoạch B, rõ ràng là một cục tiền mặt biết đi.

Lời tác giả:

Mỗi ngày Hạ Hạ đều nhìn chồng mình như thế này:

👀✨ → 💰 → 👀✨ → 💰 → 👀✨ → 💰

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn