Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 13: Đếm ngược 13 – Anh và Nghê Hạ hoàn toàn trong sáng

Trên sân thượng phủ mờ màn mưa bụi, Nghê Hạ gần như có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch.

Cuối cùng cô cũng hiểu vì sao có những cô gái khi bất chợt gặp người mình thích ngoài đường lại đỏ bừng mặt, tim đập loạn xạ, đến cả nói cũng chẳng nói nên lời.

“Anh đến lúc nào vậy?”

Du Quyết thu lại ánh mắt, xoay lưng về phía Nghê Hạ rồi thản nhiên đáp: “Là chủ tịch Nghê gọi tôi đến.”

“Chẳng phải anh bảo không đến sao?”

“Tôi nói là không cần cô đến đón.”

“Haiz, sau này anh nói nhiều thêm vài chữ được không? Làm tôi buồn mất cả một lúc.”

Nghê Hạ chắp hai tay sau lưng, bước về phía Du Quyết, ngay cả bước chân cũng trở nên nhẹ tênh.

Ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh, cô lại chẳng biết phải nói gì, trong đầu chỉ mải tính xem hôm nay ông nội sẽ cho mình bao nhiêu tiền.

Ông nội thật là….

Lén gọi Du Quyết đến mà cũng chẳng báo trước với cô một tiếng, biết vậy cô đã không mặc dày cộp thế này.

Sự phấn khích toát ra từ người Nghê Hạ rõ mồn một, cô ngồi im, nhưng cứ một lát lại lén liếc anh vài lần.

Chưa đầy nửa phút, Du Quyết đã khẽ cau mày hỏi: “Đại học cô học đạo diễn à?”

“Đúng vậy.”

Nghê Hạ không hiểu sao anh đột nhiên hỏi vậy: “Có chuyện gì sao?”

“Không có gì.”

Du Quyết nghiêng đầu tránh ánh mắt của cô: “Tôi cứ tưởng cô học diễn xuất.”

Diễn nhập tâm đến thế cơ mà.

Nghê Hạ ngẩn người, rồi mới hiểu ý anh.

Cô lập tức cúi đầu, ngượng ngùng nói: “Ừm… đúng là nhiều người cũng tưởng tôi là diễn viên.”

Du Quyết: “…”

“Còn anh thì sao?” Nghê Hạ chống cằm, cười tươi rồi nghiêng người lại gần anh. “Tôi nghe nói anh còn học lên thạc sĩ nữa. Anh nghiên cứu chuyên ngành gì vậy?”

“Tội phạm tài chính.”

Không hiểu vì sao, chỉ bốn chữ rất bình thường, nhưng khi được Du Quyết nói ra lại giống như một cơn gió lạnh lướt qua tim. Nghe xong, sống lưng Nghê Hạ cũng thấy lành lạnh, cô lặng lẽ ngồi thẳng người lại, không dám áp sát Du Quyết nữa.

Đúng lúc cả hai im lặng, Nghê Hạ chợt có cảm giác như có ai đang nhìn mình, cô quay đầu lại thì thấy Nghê Kiến Quốc chẳng biết đã đứng ở cửa từ lúc nào.

“Ông nội?”

Du Quyết cũng quay đầu theo, đứng dậy chào: “Chủ tịch Nghê.”

Đã gần tám mươi tuổi, nhưng chẳng biết vì thể chất bẩm sinh khỏe mạnh hay vì đến giờ vẫn còn trực tiếp điều hành công việc, Nghê Kiến Quốc trông trẻ hơn người cùng tuổi ít nhất mười tuổi.

Những nếp nhăn trên gương mặt không hề khiến ông già nua, trái lại còn tạo cho người khác cảm giác uy nghiêm.

Ông gật đầu với hai người: “Đang nói chuyện gì thế?”

“Đang…”

“Đang nói về chuyên ngành đại học.”

Du Quyết còn chưa kịp nói hết một chữ thì Nghê Hạ đã nhanh miệng cướp lời.

Cô cười híp mắt nhìn ông nội.

“Du Quyết nói anh ấy cứ tưởng cháu học ngành diễn xuất.”

Nghê Kiến Quốc mím môi, “Ừ” một tiếng rồi liếc sang Du Quyết.

“Con gái lớn lên đúng là thay đổi nhiều. Nó còn xinh hơn hồi nhỏ.”

Du Quyết: “…”

Biết vậy lúc nãy đã không buông câu cà khịa đó.

Thấy Du Quyết không nói nữa, Nghê Kiến Quốc cũng không tiếp tục.

Ông phất tay với hai người: “Xuống ăn cơm thôi.”

Bình thường Nghê Kiến Quốc ăn uống rất thanh đạm, nhưng hôm nay lại cố tình chuẩn bị cả một bàn sơn hào hải vị cho hai người trẻ.

Đáng tiếc, chiếc bàn tròn đường kính hơn mét rưỡi quá lớn, ba người ngồi ba phía, khoảng cách giữa họ cứ như bị ngăn cách bởi khe nứt Đông Phi.

Nghê Hạ đầy oán trách liếc Nghê Kiến Quốc một cái, đáng tiếc, ông chẳng hề bắt được tín hiệu của cháu gái.

Vừa ngồi xuống, ông đã bắt đầu bài phát biểu quen thuộc.

“Hôm nay mời cậu đến, thứ nhất là để cảm ơn cậu đã giúp công ty trong thời gian qua.”

“Chủ tịch Nghê quá lời rồi, đó là trách nhiệm của cháu.”

“Thứ hai, cậu và Hạ Hạ từng là bạn học cấp ba, tôi hy vọng hai đứa giữ liên lạc nhiều hơn, giúp đỡ lẫn nhau, duyên phận này không dễ có.”

“Đó là điều nên làm.”

Du Quyết trả lời từng câu từng chữ rất khuôn phép, khiến Nghê Kiến Quốc nhất thời cũng chẳng biết nói tiếp thế nào.

Ông nhấp một ngụm trà rồi mới nói tiếp: “Hạ Hạ tốt nghiệp cũng hai ba năm rồi mà vẫn chẳng có công việc tử tế. Suốt ngày chỉ nghĩ đến cái phim hải sản gì đó của nó. Lăn lộn bao lâu mà vẫn chưa chịu đi vào con đường đúng đắn.”

“…”

Nghe vậy, vẻ hớn hở trên mặt Nghê Hạ nhạt đi đôi chút.

Nhưng cũng chỉ là hơi ảm đạm xuống mà thôi.

Dù sao hai năm nay cô cũng đã quen với việc ông nội hễ có dịp là lại mắng vốn mình.

Nghê Hạ còn tưởng màn càm ràm sẽ kéo dài thêm—

“Chủ tịch Nghê, đó không phải phim hải sản, mà là một câu chuyện kỳ ảo lấy bối cảnh dưới đáy đại dương. Tiểu thuyết gốc tuy ngắn nhưng rất cô đọng, giàu trí tưởng tượng. Nếu chuyển thể thành phim, có lẽ cũng sẽ rất được khán giả yêu thích.”

Nghê Hạ đang cúi đầu bỗng ngẩng phắt lên, kinh ngạc nhìn anh.

“Anh đọc rồi sao?”

“Ừ.”

Du Quyết không nhanh không chậm nói: “Với tư cách là luật sư đại diện của cô, đương nhiên tôi phải đọc nguyên bản.”

Nụ cười trên mặt Nghê Hạ lập tức cứng đờ, cô chỉ biết chớp chớp mắt.

Sao anh lại nhắc luôn chuyện kiện tụng ra thế này?

Quả nhiên, Nghê Kiến Quốc lập tức bắt được trọng điểm: “Luật sư đại diện?”

“Chủ tịch Nghê chưa biết sao?”

Khóe môi Du Quyết khẽ cong lên: “Bộ phim của Nghê Hạ đang có tranh chấp hợp đồng. Cháu là luật sư đại diện của cô ấy.”

Thấy Nghê Kiến Quốc nheo mắt nhìn mình dò xét, tim Nghê Hạ giật thót, vội vàng giải thích: “Đúng vậy, đúng vậy! Anh ấy có trách nhiệm lắm. Còn đến tận nhà giúp cháu sắp xếp tài liệu nữa.”

“Nhiều khách hàng không biết cách phân loại chứng cứ, chuyện đó rất bình thường.”

Nghê Hạ hoàn toàn mặc kệ Du Quyết đang nói gì, chỉ chăm chăm nhìn ông nội: “Hơn nữa, anh ấy còn thường xuyên nửa đêm tìm cháu bàn công việc, vất vả lắm.”

“Ban ngày cháu phải ra tòa với mở họp.”

Du Quyết chậm rãi nói từng chữ: “Chỉ có buổi tối mới rảnh.”

“Đúng thế, nên tối qua cháu còn cố tình làm bữa khuya mang sang cho anh ấy.”

“…”

Nghe vậy, Nghê Kiến Quốc ngạc nhiên hỏi: “Cháu còn biết nấu ăn cơ à?”

“Có gì khó đâu ạ.”

Nghê Hạ vẫn bình tĩnh đáp, rồi quay sang nhìn Du Quyết: “À đúng rồi, dạo này tôi học thêm được mấy món mới. Hôm khác anh có muốn nếm thử không?”

Du Quyết cúi đầu cầm đũa lên, coi như chặn luôn ánh mắt mù sa mưa của Nghê Hạ.

“Ăn cơm trước đi.”

“À, được.”

Nghê Hạ cũng lặng lẽ thở phào: “Ăn lúc còn nóng đã.”

Đây là lần đầu tiên Nghê Hạ cảm thấy đồ ăn ở nhà ông nội nhạt nhẽo như nhai sáp.

Suốt bữa cơm, ông nội chỉ bàn chuyện pháp lý của công ty với Du Quyết, không hề chuyển chủ đề sang cô nữa.

Nhưng chính vì thế, Nghê Hạ lại càng thấp thỏm.

Nếu ông nội đã nhận ra điều gì đó, đừng nói là xin tiền, cô còn sợ ông sẽ đòi lại cả số tiền đã cho trước đây.

Khổ nỗi hai người nói chuyện vô cùng hăng say, cô hoàn toàn không có cơ hội chen vào.

Hơn một tiếng sau, cơm nước xong xuôi, chuyện cũng nói hết. Trên mặt Nghê Kiến Quốc cuối cùng cũng lộ vẻ mệt mỏi.

Thấy vậy, Du Quyết đứng dậy xin phép đi về.

“Chủ tịch Nghê, cháu xin phép về trước. Tối nay còn phải tăng ca.”

Đi luôn rồi sao?!

Nghê Hạ cuống quýt muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng biết mở lời thế nào.

Huống hồ ngay cả Nghê Kiến Quốc cũng không giữ anh ở lại: “Cậu đi làm việc đi. Hôm khác rảnh thì lại sang ăn cơm.”

Thấy Du Quyết bắt đầu mặc áo khoác, còn ông nội cũng tỏ vẻ chuẩn bị nghỉ ngơi, Nghê Hạ biết hôm nay coi như hết hy vọng.

“Ông nội, vậy cháu cũng về đây.”

Nghê Kiến Quốc phất tay với cô, rồi hỏi: “Cháu lái xe đến chứ?”

“Không ạ.”

Nghê Hạ buồn bã đáp:  “Xe cháu cho Cốc Vũ Thanh mượn rồi.”

Nghê Kiến Quốc lấy điện thoại ra, nói: “Vậy để ông gọi tài xế đưa cháu về.”

“Ông nội, không cần đâu, lái xe qua đây cũng mất khá lâu, cháu gọi xe là được.”

“Không lâu đâu, nửa tiếng là tới.”

“Tối thế này còn bắt chú Vương chạy một chuyến cũng ngại lắm, để chú ấy nghỉ đi ạ.”

“Con gái đi taxi ban đêm không an toàn.”

“Không sao đâu ạ, cháu vẫn thường tối…”

Không biết có phải vì quá căng thẳng hay không, lời còn chưa dứt, Nghê Hạ đã nhạy bén nhận ra người đàn ông đứng cạnh khẽ thở dài.

Cô quay sang, thấy Du Quyết đã mặc xong áo khoác.

Chiếc áo khoác đen với đường cắt may cứng cáp càng khiến ánh mắt anh thêm lạnh lùng.

Thế nhưng anh vẫn giữ vẻ lịch sự: “Để tôi đưa cô về.”

Xe của Du Quyết đỗ ở bên ngoài khu dân cư, cách đó vài trăm mét.

Mưa đã tạnh từ lâu, cây cối trong khuôn viên um tùm, trong không khí phảng phất mùi đất ẩm ngai ngái.

Hai người một trước một sau chậm rãi đi ra ngoài, không ai nói với ai câu nào.

Ví tiền rỗng tuếch, lòng Nghê Hạ cũng trống trải theo.

Đúng lúc ấy, Cốc Vũ Thanh mới đọc được tin nhắn cô gửi.

[Cốc Vũ Thanh]: ???

[Cốc Vũ Thanh]: Năm, sáu triệu tệ?! Có còn để bọn mình sống nữa không!!!

Thì đúng là thế thật.

Nghê Hạ lưu luyến ngoái đầu nhìn về phía căn biệt thự như dát vàng.

Vừa nhìn, cô lại đúng lúc thấy Nghê Kiến Quốc đang đứng trên ban công tầng hai.

Dù chỉ là một bóng người mờ mờ, nhưng Nghê Hạ luôn có cảm giác ông nội vẫn đang quan sát hai người.

Một tia hy vọng lại bùng lên trong lòng, ngoài mặt cô vẫn bình thản, chỉ nhàn nhạt nói: “Lạnh quá đi…”

Du Quyết vẫn bước tiếp, chỉ liếc Nghê Hạ một cái.

Nghê Hạ thuận thế ôm lấy hai cánh tay mình, đáng thương nhìn lại anh.

Thấy anh chẳng có phản ứng gì, ánh mắt cô chậm rãi hạ xuống, dừng trên chiếc áo khoác của anh.

Một lúc sau, Du Quyết im lặng quay mặt đi, rồi kéo khóa áo xuống, cởi áo khoác ra, giơ tay đưa cho Nghê Hạ.

Động tác liền mạch dứt khoát, chỉ là chẳng hề mang theo chút dịu dàng nào.

Thế này thì sao đủ được.

Nghê Hạ khoác áo lên người, vẫn chưa chịu bỏ cuộc, lại quay đầu nhìn lần nữa.

Quả nhiên, ông nội vẫn còn đứng đó.

Được ăn cả ngã về không là lúc này, cô cắn răng, nói tiếp: “Vẫn lạnh lắm.”

Trên mặt Du Quyết đã hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn, nhưng vẫn không lên tiếng.

“Anh có thể ôm tôi một cái được không?”

“…”

Du Quyết cúi xuống nhìn cô, ánh mắt lạnh nhạt: “Cô còn được voi đòi tiên hơn nữa thử xem?”

Suốt ba mươi phút trên đường về, Nghê Hạ không nói lấy một lời.

Cô chỉ nghiêng đầu tựa vào cửa kính xe, gương mặt vô cảm, ngay cả khi xe đi qua gờ giảm tốc, đầu cô bị xóc đập nhẹ vào kính, cô cũng chẳng buồn phản ứng.

Du Quyết biết cô đang buồn vì điều gì.

Thấy cô ủ rũ ra mặt, thậm chí anh còn có chút muốn bật cười.

Nhưng cuối cùng anh vẫn không cười, chỉ là khi đi qua gờ giảm tốc tiếp theo, anh chủ động đạp phanh thật êm.

Đến lúc xe dừng trước cổng khu chung cư, Nghê Hạ nhìn ứng dụng ngân hàng trên điện thoại vẫn im lìm không một biến động, cuối cùng cũng hoàn toàn từ bỏ hy vọng.

Cô uể oải nói một tiếng cảm ơn rồi tháo dây an toàn, bắt đầu cởi áo khoác.

Có lẽ vì khoang xe kín, nên ngay khoảnh khắc cô mở áo ra, hương thơm trên người cô bỗng trở nên đặc biệt rõ ràng.

Du Quyết quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đêm thu sau cơn mưa tiêu điều vắng lặng, người đi đường thưa thớt.

Ánh đèn đường hắt lên những tán cây úa vàng một quầng sáng mờ nhạt, càng khiến khung cảnh thêm lạnh lẽo.

“Cô cứ mặc đi.”

Du Quyết đột nhiên lên tiếng: “Lần sau rồi trả tôi.”

Động tác của Nghê Hạ khựng lại, cô chậm rãi quay đầu nhìn Du Quyết.

“Lần sau…” Đôi mắt cô lập tức sáng bừng, giọng nói đầy mong chờ: “…Là khi nào vậy?”

Du Quyết cũng nghiêng đầu sang, nhìn thẳng vào Nghê Hạ, lông mày anh khẽ nhướng lên.

Bắt gặp ánh mắt ấy, Nghê Hạ cảm thấy như có thứ gì đó nhẹ nhàng cào qua tim mình.

Hô hấp của cô bỗng trở nên gấp gáp.

Ngay lúc cô tưởng Du Quyết sắp nói ra điều gì mập mờ, ám muội thì lại nghe anh bình thản nói: “Khi nào cô hoàn thành xong tập hồ sơ chứng cứ, lúc họp bàn chiến lược thì trả.”

“…”

Nghê Hạ lập tức mở cửa xe, không ngoái đầu lấy một lần, hậm hực đi thẳng vào khu chung cư.

Đợi đến khi bóng lưng cô hòa hẳn vào màn đêm, Du Quyết mới chậm rãi thu hồi ánh mắt. Tầm mắt anh lướt qua cổng khu dân cư, hơi khựng lại một chút, rồi cúi xuống tắt đèn cảnh báo.

Nhưng đúng lúc anh chuẩn bị đạp ga, một chiếc taxi bất ngờ dừng ngay phía trước, chắn mất lối đi.

Chỉ chậm vài giây như vậy, đến khi Du Quyết đánh lái sang trái để vượt lên thì hành khách trên chiếc taxi đã bước xuống.

Tuy đã rất lâu không gặp, nhưng dù sao cũng là bạn bè lớn lên cùng nhau từ nhỏ, Du Quyết vẫn nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Chàng trai cao gầy trông phong trần mệt mỏi, trên quần áo dường như còn vương cả hơi thở của mùa lá rụng ở New York.

“Du Quyết?”

Đang định mở cốp lấy hành lý, Phương Gia Lâm cũng lập tức nhìn thấy Du Quyết ngồi ở ghế lái chiếc xe phía sau.

Vẻ kinh ngạc hiện rõ đến mức cặp kính cũng không che nổi.

“Chẳng phải tối nay cậu có việc à?”

Vừa nói, anh ta vừa sải vài bước đến bên xe.

Kính cửa từ từ hạ xuống, Du Quyết nhìn Phương Gia Lâm, vẻ mặt bình thản như thường.

“Xong việc rồi.”

“Cậu đến đây mà cũng chẳng nói trước.”

Phương Gia Lâm thậm chí còn chẳng hỏi vì sao Du Quyết lại xuất hiện ở đây. Anh ta vội quay ra lấy hành lý, hất cằm về phía Du Quyết: “Đi thôi, cậu còn không xuống xe đi?”

Du Quyết bình thản liếc vào bên trong khu chung cư một cái rồi nói: “Lên xe đi, tôi lái xuống hầm đỗ.”

Nhìn mặt đất vẫn còn ẩm ướt sau cơn mưa, Phương Gia Lâm không nói hai lời, nhấc vali bỏ trở lại cốp xe Du Quyết.

Bình thường anh ta không về nước nhiều, nhưng vẫn luôn giữ liên lạc với Du Quyết.

Chỉ là lần này trở về, anh ta không định quay lại Mỹ nữa, tâm trạng đã khác, nên cũng có rất nhiều điều muốn nói.

Ngồi ở ghế phụ, Phương Gia Lâm thao thao bất tuyệt kể đủ thứ chuyện. Anh ta hoàn toàn không để ý Du Quyết đã lái lòng vòng trong bãi đỗ xe hơn mười phút.

Cuối cùng, xe dừng vào một chỗ đỗ tạm, vừa tháo dây an toàn, Phương Gia Lâm vừa quan sát khắp hầm xe rồi hài lòng gật đầu.

Du Quyết thì xuống xe giúp anh ta lấy vali.

Phương Gia Lâm đứng bên cạnh, lấy điện thoại ra xem lại thông tin căn hộ thuê.

“Ở tòa nào ấy nhỉ…”

“Tòa 11.”

“À đúng.”

Phương Gia Lâm ngẩng lên cười: “Cậu còn nhớ rõ hơn cả tôi.”

Du Quyết không đáp, chỉ đẩy vali đi về phía tòa 11.

Vừa bước vào sảnh thang máy, Phương Gia Lâm lại nhìn quanh một lượt rồi gật gù.

“Khu này tuy cũ thật, nhưng chất lượng rất ổn. Thảo nào tiền thuê đắt thế.”

Du Quyết vẫn im lặng, đến lúc vào thang máy, anh mới hỏi: “Tầng mấy?”

“À.”

Phương Gia Lâm lại nhìn điện thoại: “Tầng tám.”

Du Quyết giơ tay bấm nút thang máy, nhưng ánh mắt lại vô thức lướt qua nút tầng bảy.

“Nhà tối nay ở được luôn chứ?”

“Được.”

Phương Gia Lâm đáp: “Hôm kia mẹ tôi tranh thủ ghé qua dọn dẹp một lượt, đồ dùng sinh hoạt cũng chuẩn bị đầy đủ rồi.”

Đúng lúc ấy, thang máy lên đến tầng sáu rồi bất ngờ giảm tốc.

Khi dừng ở tầng bảy, ánh mắt Du Quyết lập tức trở nên sắc bén.

Khoảnh khắc ấy, thời gian như bị kéo dài gấp mấy lần.

Một lúc sau, cửa thang máy chậm rãi mở ra.

Người bước vào là một người phụ nữ trung niên mặc đồng phục ban quản lý tòa nhà.

Hơi thở của Du Quyết lúc này mới lặng lẽ buông lỏng.

Nhưng ngay sau đó anh lại thấy có gì đó không đúng.

Anh và Nghê Hạ trong sạch, quang minh chính đại, có gì mà phải căng thẳng chứ?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn