Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 14: Đếm ngược 14 – Từ mười năm trước, Du Quyết đã biết đến sự tồn tại của Nghê Hạ

Thang máy chậm rãi đi lên thêm một tầng rồi dừng ở tầng tám.

Phương Gia Lâm vừa mơ hồ vừa háo hức bước ra khỏi thang máy, đi đến trước cửa căn hộ 802, lóng ngóng nhập mật mã.

“Tít.” một tiếng, cửa mở ra.

Hai người bước vào sảnh, nhưng không đi sâu vào bên trong.

Phương Gia Lâm vừa mới thuê căn hộ này, đồ đạc còn chưa sắm sửa gì. Phòng khách trống trải đến mức có thể phi ngựa, tiếng đóng cửa cũng vang vọng vài hồi mới lắng xuống.

Chính vì vậy, chiếc thùng giấy đặt ngay giữa phòng khách càng trở nên nổi bật.

Đó là chiếc thùng mà Du Quyết đã tận mắt chứng kiến công nhân đóng gói rồi vận chuyển đi, đương nhiên anh biết bên trong chứa thứ gì.

Còn Phương Gia Lâm, tuy chưa từng nhìn thấy tận mắt, nhưng cũng biết rõ.

Anh ta đặt tay lên cần kéo của chiếc vali, chăm chú nhìn chằm chằm chiếc thùng giấy.

Rõ ràng rất muốn lập tức mở nó ra, nhưng vì có “người ngoài” ở đây nên vẫn cố nén lại.

Du Quyết hiểu suy nghĩ của anh ta, bèn dời mắt khỏi chiếc thùng, nói: “Không đi kiểm tra nhà trước à?”

Phương Gia Lâm hoàn hồn, đẩy gọng kính rồi nhìn lướt qua phòng khách trước khi đi vào phòng ngủ chính.

“Ồ! Phòng ngủ này có tầm nhìn đẹp thật!” Từ trong phòng, anh ta lớn tiếng gọi: “Cậu mau vào xem đi!”

Cùng một tòa nhà, căn hộ trên dưới đương nhiên có bố cục giống hệt nhau.

 “Nhà trống thì có gì mà xem.” Du Quyết thu hồi ánh mắt, ngồi xuống sofa: “Tôi xem tin nhắn công việc cái.”

Một lúc sau, sau khi đi xem hết bốn phòng ngủ, Phương Gia Lâm quay lại phòng khách.

“Căn hộ này được bảo dưỡng tốt hơn tôi tưởng.” Anh ta ngồi phịch xuống sofa, vừa thử độ êm của ghế vừa nói: “Lúc môi giới gửi video tôi còn thấy nó hơi cũ.”

Khi nói chuyện, ánh mắt anh ta lại rơi lên chiếc thùng giấy phía trước.

Đợi suốt hơn hai năm để họa sĩ hoàn thành bức tranh, vậy mà đến giờ, anh ta vẫn chưa được nhìn lấy một lần.

Cuối cùng Phương Gia Lâm cũng không nhịn nổi nữa: “Hay là tôi mở ra luôn vậy. Không thì mai thợ lắp nội thất đến lại vướng.”

Ngày trước để đảm bảo bức tranh không bị va chạm, công nhân đã bọc ba lớp xốp chống sốc, rồi còn dùng băng keo dán kín chiếc thùng.

Giờ muốn mở ra đâu phải chuyện vài phút, huống hồ trong căn nhà này còn chẳng có kéo hay dụng cụ gì.

Nhưng Phương Gia Lâm không chờ nổi thêm một đêm, anh ta ngồi xổm xuống đất, cẩn thận tìm mép băng dính, định dùng tay xé ra.

Giữa tiếng sột soạt của băng keo, Du Quyết đang nhìn điện thoại bỗng ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn bóng lưng Phương Gia Lâm.

Thật ra, anh vẫn luôn không hiểu, một mối quan hệ còn chưa từng chính thức bắt đầu thì có đáng để nhớ mãi không quên như vậy sao?

Mười năm trước, ngay từ tuần đầu tiên của năm lớp Mười, Du Quyết đã biết đến sự tồn tại của Nghê Hạ.

Khi ấy anh vẫn chưa chuyển đến trường Trung học số Một Giang Thành.

Mỗi cuối tuần, mỗi lần Phương Gia Lâm rủ anh chơi game, anh ta đều nhắc đến Nghê Hạ.

Nào là cô vẽ rất đẹp, phát âm tiếng Anh rất hay, thành tích học tập cũng luôn thuộc nhóm đầu.

Những cô gái có đủ các ưu điểm ấy vốn chẳng hiếm, chỉ riêng lớp cấp hai của họ đã có mấy người như vậy rồi, nhưng cũng chẳng thấy Phương Gia Lâm nhắc mãi không thôi.

Thế nên Du Quyết tiện miệng nói, chắc cô ấy cũng xinh đẹp lắm.

Phương Gia Lâm chỉ cười hề hề, không trả lời.

Sau này Du Quyết chuyển đến trường Trung học số Một Giang Thành.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Nghê Hạ, anh đã nghĩ, quả nhiên là vậy.

Nhưng khác với tưởng tượng của Du Quyết, Nghê Hạ không phải kiểu con gái nổi bật vì nhan sắc.

Ngược lại, cô ăn mặc giản dị, làm việc kín đáo, mọi tâm trí đều đặt vào việc học, chăm chỉ, nghiêm túc, vững vàng.

Trông chẳng khác nào một học sinh xuất sắc luôn tuân thủ nội quy, tuyệt đối không bao giờ vi phạm kỷ luật—

Nếu như mỗi tối cô không nhắn tin với Phương Gia Lâm.

Du Quyết không còn nhớ hai người bắt đầu từ khi nào. Đến lúc Phương Gia Lâm lén kể cho anh biết thì họ đã nhắn tin với nhau được một thời gian.

Than phiền áp lực thi cử, kêu ca bài tập quá nhiều.

Giới thiệu tiểu thuyết mới đọc, đề cử những bộ phim thú vị.

Nói chuyện nhiều đến thế, quan hệ sớm muộn gì cũng thay đổi.

Thế nhưng ngoài đời, không ai nhận ra giữa họ có điều gì khác thường.

Nghê Hạ vốn kín tiếng, Phương Gia Lâm lại càng ít nói, ở trường, hai người chưa từng để lộ bất cứ dấu vết nào, ngay cả khi gặp nhau cũng chỉ khẽ gật đầu chào.

Bí mật giữa họ, Phương Gia Lâm chỉ kể cho duy nhất Du Quyết nghe.

Ví dụ như thỉnh thoảng, trước khi Phương Gia Lâm đến lớp, Nghê Hạ sẽ lặng lẽ đặt một chai sữa nóng vào ngăn bàn của anh ta.

Còn Phương Gia Lâm cũng thường tranh thủ lúc lớp học không có ai, đặt món ăn vặt Nghê Hạ thích lên bàn cô.

Thứ tình cảm mập mờ âm thầm nảy nở trong bóng tối ấy lại trở thành động lực để Phương Gia Lâm cố gắng bước ra ngoài ánh sáng.

Suốt năm lớp Mười một, thành tích của Phương Gia Lâm tiến bộ vượt bậc, bố mẹ anh ta vui đến mức không khép miệng nổi. Họ đều cho rằng đó là nhờ Du Quyết chuyển đến học cùng lớp với con trai mình. Thế là tiện tay mua tặng Du Quyết một chiếc PS4 Pro vừa mới ra mắt.

Du Quyết không giải thích, anh vui lòng nhận lấy.

Đáng tiếc, ngày vui ngắn chẳng tày gang, mối quan hệ “mập mờ trong bí mật” ấy chỉ duy trì đúng một năm.

Không lâu sau khi bước vào năm lớp Mười hai, trong một đêm oi bức.

Phương Gia Lâm và Nghê Hạ nhắn tin đến tận mười hai giờ khuya. Anh ta buồn ngủ đến mức gần như không mở nổi mắt, nhưng lại chẳng nỡ đi ngủ.

Lại sợ Nghê Hạ thức khuya rồi sáng hôm sau không dậy nổi, nên dè dặt hỏi: Cậu định khi nào ngủ?

Nghê Hạ trả lời: Không muốn ngủ.

Phương Gia Lâm hỏi:  Sao vậy?

Nghê Hạ đáp: Đồ ngốc, đó là tên một bài hát mà.

Phương Gia Lâm lập tức đi nghe bài hát ấy.

Đêm đó, người không muốn ngủ lại trở thành Phương Gia Lâm.

Anh ta hoàn toàn mất ngủ.

Lời bài hát ấy chẳng hề úp mở, gần như là một màn tỏ tình trắng trợn.

Đã mập mờ suốt cả năm, vốn dĩ Phương Gia Lâm cũng sắp không kiềm chế nổi nữa, làm sao chịu nổi cú hích như vậy.

Sáng hôm sau, anh ta mang theo hai quầng thâm dưới mắt đến trường.

Rồi nhân lúc nghỉ trưa, gọi Nghê Hạ lên sân thượng thư viện.

Thật ra, ngay từ khoảnh khắc ấy, có lẽ Nghê Hạ đã đoán được Phương Gia Lâm định làm gì.

Mỗi bước chân cô đều rất chậm, mặt đất bị ánh nắng gay gắt nung nóng, gò má cô cũng đỏ bừng theo.

Khi đứng trước mặt Phương Gia Lâm, cô vẫn cúi đầu.

Đến khi Phương Gia Lâm lấy hết can đảm nói: “Hay là chúng mình ở bên nhau nhé?”. Cô vẫn không ngẩng đầu.

Rất lâu sau, cô mới nhỏ giọng nói: “Ngại quá, tớ vẫn luôn chỉ xem cậu là bạn học bình thường thôi. Hoàn toàn chưa từng nghĩ đến chuyện đó.”

Phương Gia Lâm không biết hôm trưa hôm ấy ngoài trời thật sự có sấm sét hay không.

Hay chỉ là trong đầu anh ta vừa vang lên một tiếng sét giữa trời quang.

Tóm lại, Phương Gia Lâm chỉ cảm thấy bên tai mình vang lên những tiếng nổ ầm ầm, như thể cả bầu trời vừa sụp xuống.

Thậm chí anh ta còn không đủ can đảm để chất vấn Nghê Hạ, nếu chỉ xem anh ta là bạn học bình thường, vậy tại sao tối nào cô cũng nhắn tin với anh ta? Tại sao lén tặng anh ta những món quà nhỏ? Tại sao lại nói những lời mập mờ đến thế?

Cuối cùng, anh ta chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Nghê Hạ rời khỏi sân thượng.

Bị từ chối lời tỏ tình vốn đã đủ đau, trớ trêu thay, lại còn họa vô đơn chí.

Từ đầu đến cuối, Phương Gia Lâm hoàn toàn không biết trên sân thượng còn có vài học sinh khác đang trốn trong góc hút thuốc.

Chuyện này nhanh chóng truyền từ người này sang người khác. Chẳng bao lâu, cả lớp đều biết, hiệu quả chẳng khác nào đăng bài tỏ tình lên vòng bạn bè.

Ngay cả Du Quyết cũng vô tình nghe được mấy nữ sinh bàn tán về Phương Gia Lâm.

“Cậu ta lấy đâu ra can đảm thế nhỉ? Đó là Nghê Hạ đấy.”

“Đúng vậy, buồn cười chết mất. Cũng không tự nhìn lại mình là ai, vậy mà dám tỏ tình với Nghê Hạ.”

“Ước gì cậu ta chia cho mình chút tự tin, mai mình đi theo đuổi Du Quyết luôn.”

Du Quyết không biết Phương Gia Lâm đã từng nghe những lời tương tự hay chưa.

Chỉ biết rằng từ sau hôm đó, Phương Gia Lâm trở nên vô cùng sa sút.

Nhưng chỉ là lúc không có ai.

Mỗi khi đến trường, thậm chí khi chạm mặt Nghê Hạ, anh ta vẫn tỏ ra như chẳng có chuyện gì, vẫn chào hỏi bình thường.

Đôi khi bạn bè vô tình nhắc đến Nghê Hạ, anh ta còn cười cười nói thêm vài câu.

Chỉ có Du Quyết biết, mỗi ngày về đến nhà, Phương Gia Lâm lại như mất hết sức sống.

Không phải nhốt mình trong phòng ngẩn người thì chính là ôm điện thoại, lật đi lật lại đoạn chat với Nghê Hạ.

Đọc đến đỏ hoe cả mắt, đến bữa tối thì ăn cơm chan nước mắt.

Du Quyết thật sự không hiểu, có đáng đến vậy không? Chỉ vì một cô gái ngoài mặt một kiểu, trong lòng một kiểu, đem tình cảm người khác ra đùa giỡn.

Nhưng Phương Gia Lâm lại chẳng hề nghĩ Nghê Hạ có lỗi.

Anh ta nói: Có khi nào cô ấy có nỗi khổ gì không? Hay là gia đình quản quá nghiêm?

Du Quyết hỏi: Cậu biết thổi bong bóng không?

Phương Gia Lâm nói: Ý gì thế? Tôi không hiểu.

Du Quyết nhìn con cá đáng thương trước mặt, lắc đầu, nói: Không hiểu thì thôi, dù gì cũng không thi.

Chớp mắt một cái, chuyện đó đã trôi qua tám chín năm.

Du Quyết vẫn không hiểu vì sao Phương Gia Lâm mãi không buông được mối tình vô tật mà chết ấy, cũng không hiểu vì sao anh ta vẫn luôn nhớ mãi không quên Nghê Hạ.

Có lẽ, là vì anh ta quá chậm hiểu.

Chậm hiểu đến mức không nhận ra Nghê Hạ chỉ đang trêu đùa mình, không nhận ra đoạn tình cảm ấy đã kết thúc ngay từ khoảnh khắc anh ta quyết định tỏ tình. Cũng không nhận ra, Du Quyết vốn chẳng hề hứng thú với chuyện giữa anh ta và Nghê Hạ.

Lớp giấy bọc dày cộp cuối cùng cũng bị Phương Gia Lâm tháo gần hết.

Khi anh ta cẩn thận bóc nốt lớp màng bảo vệ cuối cùng trên bức tranh, một góc tranh dần lộ ra, Du Quyết lập tức quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nếu Phương Gia Lâm biết, lúc này Nghê Hạ đang sống ngay tầng dưới, chỉ cách anh ta đúng một sàn nhà…

Đúng lúc Du Quyết hơi thất thần, điện thoại trong tay rung lên kéo anh về thực tại.

Anh cúi xuống nhìn.

Đúng là nhắc tào tháo thì tào tháo đến.

[Nghê Hạ]: Về đến nhà chưa?

Bao nhiêu năm rồi, cô vẫn thích nhắn tin vào đêm khuya như vậy.

Nhân lúc Phương Gia Lâm quay lưng, Du Quyết nhanh chóng trả lời hai chữ.

[J]: Có việc à?

Hiếm lắm Nghê Hạ mới gửi một tin nhắn thoại.

Phòng khách trống trải yên tĩnh vô cùng, chỉ có tiếng sột soạt của Phương Gia Lâm đang bận rộn bên kia.

Du Quyết liếc nhìn bóng lưng anh ta, lặng lẽ bật chức năng chuyển giọng nói thành văn bản.

Tôi chỉ muốn hỏi anh, buổi họp bàn chiến lược kia diễn ra lúc nào thôi mà.

Có chuyện thì nói chuyện, thêm chữ “mà” làm gì.

[J] :  Một tuần nữa.

Nghê Hạ không trả lời thêm.

Mà phía trước, Phương Gia Lâm cũng vừa bóc xong lớp màng bảo vệ.

Gương mặt trong bức chân dung hiện lên rõ ràng, hoàn chỉnh.

Ngay khi anh ta chuẩn bị dựng bức tranh lên, Du Quyết đột nhiên đứng dậy: “Tôi về trước đây. Cậu cũng nghỉ sớm đi.”

Phương Gia Lâm ngạc nhiên quay đầu nói: “Ơ? Nhanh vậy đã về rồi à?”

Nghĩ lại cũng đã muộn thật, Phương Gia Lâm không giữ Du Quyết nữa.

“Vậy mấy hôm nữa có muốn ăn cơm với bố mẹ tôi không? Họ cũng mấy năm rồi chưa gặp cậu.”

“Để tính sau, mấy hôm nay hơi bận.”

Du Quyết vừa đi về phía cửa vừa đáp. Anh giơ tay vẫy vẫy mà không quay đầu lại: “Gặp sau.”

Bước vào thang máy, Du Quyết lại lấy điện thoại ra, định xem bản dự thảo văn bản mà Lại Mẫn vừa soạn.

Mở WeChat lên, ảnh đại diện của Nghê Hạ vẫn nằm trên cùng danh sách.

Ánh mắt anh khựng lại giây lát, rồi như bị ma xui quỷ khiến, anh mở khung trò chuyện, bấm vào đoạn ghi âm.

Giọng nói của Nghê Hạ vang lên trong không gian kín của thang máy.

“Tôi chỉ muốn hỏi anh một chút, buổi họp bàn chiến lược là khi nào thôi mà.”

Giọng nói nữ tính mang theo chút buồn bã, chút hờn dỗi, lại phảng phất ý làm nũng vang lên trong buồng thang máy bịt kín.

Cửa kính lớn trong phòng khách mỗi khi đêm xuống giống như một tấm màn khổng lồ, phản chiếu mọi thứ trong nhà.

Chiếc sofa rộng, chiếc đèn cây phong cách cổ điển, và bóng dáng mờ nhạt của Nghê Hạ.

Cô vẫn chưa ngủ, nửa nằm nửa ngồi trên sofa, áp điện thoại vào tai, trong loa truyền đến giọng nói ngà ngà say của Cốc Vũ Thanh.

“May mà hôm nay tớ mặt dày đi ăn ké, cậu biết trong bữa đó có ai không?”

“Ai vậy?”

“Ôi, tớ quên tên rồi.” Cốc Vũ Thanh ngồi ở ghế phụ, giọng lè nhè: “Dù sao cũng là một ông lớn bên quỹ đầu tư Internet. Công ty bọn họ tham gia đầu tư khá nhiều bộ phim với tư cách đồng sản xuất.”

Nghê Hạ lặng lẽ nghe cô ấy nói.

“Tớ nhắc đến dự án của tụi mình, không ngờ ông ấy cũng từng đọc nguyên tác. Ông ấy bảo câu chuyện này rất khó chuyển thể, cực kỳ thử thách năng lực đạo diễn.”

“Tớ lập tức nói đạo diễn Nghê của bọn mình chắc chắn không thành vấn đề. Đến cả Cameron xem tác phẩm trước đây của cậu còn phải khen trò giỏi hơn thầy nữa cơ.”

“…”

Nghê Hạ bật cười: “Đạo diễn Cameron biết tớ à?”

“Không sao, Cameron cũng có biết ông ấy đâu. Chẳng lẽ ông ấy còn chạy đi hỏi Cameron thật chắc?”

Cốc Vũ Thanh nấc một cái rồi nói tiếp: “À đúng rồi, chuyện của La Triển thì cậu đừng vội. Mai tớ nghĩ cách xem sao.”

“Tớ không vội.”

Nghe thấy giọng dẫn đường vang lên trong xe, Nghê Hạ nói:

“Cậu sắp về đến nhà rồi đấy. Nghỉ ngơi sớm nhé, trước khi ngủ đừng nghịch điện thoại nữa, kẻo lại mất ngủ.”

Cúp máy xong, màn hình điện thoại quay về giao diện WeChat.

Lúc này Nghê Hạ mới nhìn thấy tin nhắn trả lời của Du Quyết.

Lạnh nhạt.

Cứng nhắc.

Đúng chất công việc.

Có khi đến lúc cô chụp được ảnh chung với đạo diễn Cameron rồi thì chuyện kết hôn với Du Quyết vẫn còn chưa thấy đâu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn