Cô chậm rãi sấy tóc, lúc thì nhanh lúc thì chậm. Có khi đứng ngẩn người trước tấm gương mờ đục, có khi lại liên tục lật tung mái tóc.
Mãi gần một tiếng sau, Nghê Hạ mới bước ra khỏi phòng tắm.
Khoác áo choàng tắm, cô quay đầu nhìn cánh cửa phòng ngủ đang khép kín.
Cảm giác này thật kỳ lạ.
Cô tắm trong phòng ngủ, còn một người đàn ông thì ở ngoài phòng khách một mình.
Ngoài đó còn văng vẳng tiếng tivi.
Khung cảnh này Nghê Hạ không hề xa lạ, bố mẹ cô vẫn luôn như vậy.
Bầu không khí bình yên và yên tĩnh ấy lúc này chẳng khác gì hiện tại.
Chỉ có điều, bố mẹ cô từ quen biết, yêu nhau rồi kết hôn, từng bước đều thuận theo lẽ tự nhiên.
… Nhưng người đàn ông ở ngoài kia cũng là người chồng đã đăng ký kết hôn với cô.
Du Quyết ở lại nhà cô qua đêm là hợp pháp.
Nhưng dường như lại chẳng hợp lý.
Có phải vì cuộc hôn nhân này đến quá đột ngột, mối quan hệ nhảy vọt quá nhanh, bỏ qua mất vài bước ở giữa nên nhất thời vẫn chưa quen được không?
Nghê Hạ đứng ngây người một lúc mà vẫn không nghĩ ra.
Thế nhưng, nghĩ không ra cũng chẳng ảnh hưởng đến niềm vui trong lòng cô lúc này.
Dù chẳng tìm được lý do, cảm giác vui vẻ ấy vẫn tràn ngập trong tim, như một phản ứng tự nhiên của cơ thể.
Thay xong quần áo mặc ở nhà, Nghê Hạ khẽ hé cửa phòng ngủ, lén nhìn ra ngoài.
Du Quyết chẳng những đã mở tivi mà còn cầm ngang điện thoại bằng hai tay, hình như đang chơi game.
Lúc này cô mới mở hẳn cửa bước ra.
Thấy cô đi ra, anh liếc nhìn một cái rồi hơi bất mãn nói: “Em lâu thật đấy.”
Nghê Hạ ngồi xuống cạnh anh, đưa tay vuốt mái tóc còn thơm mùi dầu gội.
“Con gái tắm vốn lâu như vậy mà, anh không biết à?”
“Giờ thì biết rồi.”
Nói xong, Du Quyết đặt điện thoại xuống, cúi người mở từng hộp đồ ăn trên bàn trà.
Anh đã gọi đồ ăn từ trước rồi.
Bàn ăn chất đầy đồ nên chỉ có thể bày lên bàn trà.
Nhìn anh thong thả dọn từng món, Nghê Hạ vừa mới tắm xong cũng chẳng muốn động tay, chỉ ngồi bên cạnh hỏi chuyện.
“Lúc nãy anh đi gặp Phương Gia Lâm à?”
“Hai hôm nay cậu ta ở thành phố An.”
Du Quyết nói: “Anh sang nhà giúp cậu ta gửi một món đồ đi, riêng việc đóng gói cũng mất khá lâu.”
“Thế sao anh không gọi em lên giúp?”
Nghê Hạ chỉ thuận miệng hỏi vậy, nhưng động tác trên tay Du Quyết lại dừng lại một chút.
Một lúc sau anh mới đáp: “Không tiện.”
Nghê Hạ nghĩ bụng, mình tùy tiện đến nhà Phương Gia Lâm quả thật cũng không tiện, nhưng nghe giọng Du Quyết thì dường như không phải đang nói đến chuyện đó.
Nghĩ đến mối quan hệ khá gượng gạo giữa hai người, cô cũng không hỏi thêm.
Dù sao cô cũng đâu thật sự muốn giúp.
Cô lười lắm.
Từng hộp đồ ăn được mở ra, Nghê Hạ phát hiện có món tôm, nhưng quán lại không chuẩn bị găng tay dùng một lần.
Thế là cô đi đến chiếc tủ dưới tivi, mở ngăn kéo tìm đôi găng tay còn thừa từ lần trước.
Ánh mắt Du Quyết dõi theo cô, rồi bỗng dừng lại ở bức chân dung đặt cạnh kệ tivi.
Bức tranh không lớn, nhưng người trong tranh rõ ràng là Nghê Hạ.
“Đây cũng là em tự vẽ à?”
Du Quyết hỏi.
Nghê Hạ ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt anh, biết anh đang hỏi bức tranh đó.
“Không phải.”
“Thế ai vẽ cho em?”
Mải tìm găng tay nên Nghê Hạ chưa trả lời ngay.
Lục tung ngăn kéo một lúc, cuối cùng cũng tìm được hai ba chiếc, cô mới đáp: “Lão Cung.”
Du Quyết: “Làm sao?”
Nghe Du Quyết đáp lại, Nghê Hạ sững người.
Đến khi hiểu ra, cô cười cười, quay đầu nhìn anh nói: “Em nói bức tranh này là Lão Cung, bạn cùng phòng đại học của em, vẽ cho em, chứ có gọi anh đâu.”
“À.”
Theo tiếng đáp ấy, cả căn phòng lại chìm vào im lặng.
Quay lưng về phía Du Quyết, Nghê Hạ chợt cảm nhận được chút thất vọng ẩn trong câu “À” vừa rồi, tự dưng lại thấy buồn cười.
Một lúc lâu sau, cô mới cố nén cười, chậm rãi đứng dậy rồi quay lại ngồi xuống sofa.
Du Quyết cúi đầu ăn cơm, không nói gì, cũng không nhìn cô.
Thế là Nghê Hạ khẽ nhích người, ngồi sát anh thêm một chút.
Cô định nói gì đó để đổi chủ đề, nhưng lại cảm thấy bầu không khí lúc này mơ hồ khó tả, chẳng tiến cũng chẳng lùi.
Dường như, chỉ cần gọi một tiếng “ông xã” là có thể phá vỡ sự ngượng ngùng ấy.
Không gọi.
Anh còn chưa từng gọi thẳng cô là “bà xã” cơ mà.
Nghê Hạ dứt khoát không nói nữa, tự mình bưng bát cơm lên ăn.
Có lẽ chính Du Quyết cũng cảm thấy bầu không khí hiện tại quá gượng gạo nên chủ động lên tiếng: “Là cô bạn đại học lần trước gặp ở nhà hàng đó à?”
“Đúng rồi. Cậu ấy vẽ màu nước đẹp lắm, hồi trước còn hay vẽ bọn em…”
Đang nói, Nghê Hạ bỗng nhớ ra điều gì đó.
Hôm nay Du Quyết nói anh giúp Phương Gia Lâm gửi một món đồ, riêng việc đóng gói đã mất rất lâu, nghe giống như một món đồ cỡ lớn.
Cô bất giác nhớ lần đến Hành Thác, từng gặp hai người công nhân đang cẩn thận đóng gói một vật gì đó rồi mang đi.
Chắc hẳn chính là bức tranh ấy.
Mà trước đây Du Quyết từng nói bức tranh đó chỉ là giữ giúp một người bạn. Nếu người bạn ấy là Phương Gia Lâm thì mọi chuyện đều hợp lý.
Không, không chỉ là hợp lý.
“Bức tranh trong văn phòng anh…” Nghê Hạ đột nhiên hỏi: “Là của Phương Gia Lâm sao?”
Động tác gắp thức ăn của Du Quyết khựng lại, anh quay đầu nhìn cô.
“Sao em biết?”
Nghê Hạ nghĩ thầm, mình đoán đúng rồi.
“Dễ mà. Nếu bức tranh đó là của bạn anh thì người đó chắc chắn là Phương Gia Lâm. Chẳng lẽ anh còn có người bạn nào khác lại giữ chân dung của em sao?”
“Ý anh là…”
Du Quyết đặt bát đũa xuống, chậm rãi ngồi thẳng lưng: “Làm sao em biết trong văn phòng anh có bức tranh đó?”
Nghê Hạ: “…”
Cô quên béng mất chuyện này.
Thấy cô không trả lời, Du Quyết khẽ nhướng mày: “Lén vào văn phòng anh hả, đạo diễn Nghê?”
“Không có!”
Nghê Hạ vội vàng phủ nhận. Đôi mắt đảo một vòng rồi nhỏ giọng nói: “Là dì lao công kể cho em biết.”
Biết thì cũng đã biết rồi, Du Quyết thấy chuyện này cũng chẳng có gì to tát.
Nhưng nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của Nghê Hạ, anh biết phía sau còn có chuyện khác.
“Rồi sao nữa?”
“Rồi thì…”
Chuyện này tuy hơi mất mặt, nhưng nghĩ lại Nghê Hạ vẫn thấy buồn cười. Cô ngồi im như tượng, nói rất nhanh và rất khẽ: “Rồi em tưởng anh thầm thích em.”
Một lúc lâu vẫn không nghe Du Quyết lên tiếng, ngay cả cười nhạo cũng không có, Nghê Hạ bắt đầu thấy lạ.
Vừa quay đầu sang, cô đã chạm phải ánh mắt đầy ý cười của anh.
Cô không biết anh đang cười điều gì, chỉ cảm thấy ánh mắt ấy vô cùng mãnh liệt.
Không chỉ ánh mắt, mà cả khoảng cách giữa hai người cũng đã rất gần.
Một cánh tay anh chống lên thành ghế sofa, như vô tình vòng lấy cô từ phía sau.
“Em thấy anh giống kiểu người thích một cô gái nhưng chỉ dám thầm thương sao?”
Không giống.
Trong lòng Nghê Hạ lập tức có câu trả lời.
Nhưng cô không nói ra.
Hoặc cũng chẳng cần nói, giọng điệu và vẻ mặt của anh đã là đáp án rồi.
Ngay cả ánh mắt thẳng thắn ấy cũng như đang xác định rõ “cô gái” mà anh nhắc đến là ai.
Chưa bao giờ, trong một khoảnh khắc yên tĩnh đến vậy, Nghê Hạ lại cảm thấy lòng mình dậy sóng.
Từng đợt cảm xúc cuồn cuộn dâng lên, khiến tiếng tim đập vang đến mức cô có cảm giác Du Quyết cũng nghe thấy.
Nghê Hạ vội quay mặt đi.
“Làm sao em biết được.”
Du Quyết đưa tay nắm lấy cổ tay cô, kéo cô quay trở lại.
“Em thật sự không biết à?”
Hơi thở gần trong gang tấc, ánh mắt giao nhau ở khoảng cách gần hơn bao giờ hết, như một sự truy hỏi không thành lời.
Đúng lúc ấy, từ bức tường bên cạnh bỗng vang lên hai tiếng “cộp, cộp”.
Du Quyết ngẩng đầu nhìn sang, vừa thu ánh mắt lại thì tiếng động tiếp tục vang lên liên tiếp.
Bầu không khí nặng nề bao trùm lấy Nghê Hạ cuối cùng cũng tan biến, hơi nóng trên người cô dường như chuyển hết sang Du Quyết, biến thành một bụng bực bội.
Anh bật dậy ngay lập tức, trông như chuẩn bị sang nhà hàng xóm tính sổ.
Nghê Hạ vội kéo tay anh lại, cười nói: “Thôi mà, dù sao em cũng sắp chuyển nhà rồi.”
Du Quyết quay đầu nhìn vẻ mặt rõ ràng đã thả lỏng của Nghê Hạ, nghĩ một chút rồi cũng thôi.
Dù sao cô cũng sắp chuyển nhà.
–
Sáng sớm hôm sau, vừa thức dậy Nghê Hạ đã gọi Cốc Vũ Thanh đến giúp dọn nhà.
Hai hôm nay chuyên viên chỉnh màu đang bận ở dự án khác, nhân lúc rảnh cô tranh thủ chuyển nhà luôn.
Đồ dùng cá nhân của cô không cần mang hết, chỉ cần đem theo những thứ thường dùng, còn lại sau này có thời gian thì quay về lấy dần.
Ngược lại, đồ đạc của đoàn phim cũng vừa hay cần sắp xếp và phân loại lại. Hai người bận rộn suốt hai ngày, đến trưa ngày thứ ba mới xong việc. Cốc Vũ Thanh đi cùng đội chuyển nhà đưa đồ của đoàn phim đến căn hộ trống của Phùng Thiên Tuệ, còn Nghê Hạ thì dẫn đội chuyển nhà đến nhà của Du Quyết.
Sắp đến nơi, Nghê Hạ chủ động giảm tốc độ xe, háo hức quan sát khung cảnh xung quanh.
Mấy năm trước, Phùng Thiên Tuệ từng đưa cô đến xem khu chung cư này, định mua cho cô một căn.
Lúc ấy Nghê Hạ cũng thấy nơi này chẳng có điểm nào để chê. Từ thiết kế căn hộ, cảnh quan, nội thất cho đến dịch vụ quản lý đều rất hoàn hảo.
Vị trí lại càng đắc địa.
Phía nam khu chung cư hướng ra hồ, ba mặt còn lại đều là công viên thành phố. Tầm mắt không bị bất kỳ tòa nhà nào che khuất, chỉ toàn một màu xanh mướt của cỏ cây.
Đáng tiếc, vừa nhìn môi trường xung quanh là Nghê Hạ biết ngay muốn gọi đồ ăn chắc cũng phải đợi ít nhất nửa tiếng, thế là cô lập tức từ bỏ ý định.
Không ngờ mấy năm sau, đi một vòng lớn, cuối cùng cô lại chuyển đến đây ở.
Hôm nay Du Quyết bận ở văn phòng luật. Sau khi báo với ban quản lý, Nghê Hạ thuận lợi đưa đội chuyển nhà vào nhà.
Căn hộ vuông vức với bốn phòng ngủ, hai phòng khách. Toàn bộ không gian lấy tông xám ấm và trắng kem làm chủ đạo. Khắp nơi đều ‘vuông thành sắc cạnh’, đường nét gọn gàng, mạnh mẽ.
Vừa bước vào căn nhà, Nghê Hạ đã có cảm giác nơi này từ trong ra ngoài đều mang đậm dấu ấn của Du Quyết.
Cô nhớ lại hôm hai bên gia đình gặp mặt, Cố Nhạn Phàm từng nói căn nhà này Du Quyết mới dọn đến không lâu, nếu cô không chê thì có thể ở tạm trước.
Lúc đó Nghê Hạ rất chê, cực kỳ chê.
Thế nhưng vừa chê, cô vừa đi một vòng quan sát khắp căn nhà, chỉ trừ phòng ngủ chính và phòng làm việc.
Đội chuyển nhà kiểu Nhật làm việc cực kỳ chuyên nghiệp, từ đầu đến cuối chẳng cần Nghê Hạ động tay. Mấy người công nhân nhanh nhẹn, chưa đầy hai tiếng đã sắp xếp toàn bộ đồ đạc của cô về đúng vị trí, tiện thể còn dọn dẹp sạch sẽ cả căn nhà.
Sau khi họ rời đi, Nghê Hạ ở lại một mình, hết nhìn rồi sờ từng ngóc ngách trong nhà.
Tuy không thích phong cách trang trí này, nhưng cô lại vô cùng tò mò về cuộc sống của Du Quyết.
Trong nhà gần như không có đồ trang trí, đồ dùng cũng rất ít. Nhưng thỉnh thoảng, ở góc tủ cô lại phát hiện một quả bóng rổ, một mô hình nhân vật, hay vài quyển sách đặt trên chiếc bàn nhỏ cạnh sofa.
Ngay cả căn bếp nhìn qua tưởng như chưa từng nổi lửa, mở tủ bếp ra lại thấy đủ loại gia vị được sắp xếp ngăn nắp.
Đi xem hết lượt này đến lượt khác, Nghê Hạ ngồi xuống sofa mà mắt vẫn không ngừng đảo quanh.
Đến khi nhận ra đã năm giờ chiều, cô mới nhớ ra phải nhắn cho Du Quyết.
[Nghê Hạ]: Em dọn xong hết rồi.
[J]: Ừ.
[Nghê Hạ]: Bao giờ anh xong việc? Hay mình ra ngoài ăn tối nhé, em muốn ăn đồ Nhật.
[J]: Nửa tiếng nữa anh có thể đi.
Nghê Hạ lập tức xách túi ra khỏi nhà.
Đến chính cô cũng không nhận ra hôm nay tâm trạng mình đặc biệt phấn khởi. Làm gì cũng sốt ruột, mong cho thật nhanh, thế nên khi đến trung tâm thương mại, Du Quyết vẫn còn đang trên đường.
Nghê Hạ cũng chẳng bận tâm, cô một mình dạo quanh khu mỹ phẩm.
Ngửi thử nước hoa, đánh thử son môi, bất giác, hai mươi phút đã trôi qua.
Du Quyết đến nơi thì trên tay Nghê Hạ đã xách không ít túi.
Anh chẳng nhận ra món nào, thuận miệng hỏi: “Em mua gì thế?”
“Sữa tắm, kem dưỡng thể, dầu gội, kem ủ tóc với nước hoa.”
Bảo sao xách cũng khá nặng.
Du Quyết nhận lấy đống túi từ tay cô. Nghĩ vậy, khóe môi anh khẽ cong lên.
Thế nhưng rõ ràng cơn nghiện mua sắm của Nghê Hạ vẫn chưa được thỏa mãn. Khi đi ngang qua một cửa hàng hàng hiệu, cô liếc thấy chiếc túi phiên bản mới nhất trong tủ kính.
Đi được vài bước, cô lại ngoái đầu nhìn thêm một lần.
Chỉ là một cái liếc rất nhẹ.
Du Quyết bên cạnh bỗng dừng bước, cúi đầu nhìn cô.
“Sao vậy?”
Nghê Hạ hỏi.
Du Quyết hất cằm về phía cửa hàng.
“Không vào xem à?”
“…Thôi.”
Nghê Hạ cố nhịn.
Sau quá nhiều lần rơi vào khủng hoảng tài chính, giờ cô không còn dám tiêu tiền bừa bãi nữa, cho dù chỉ là mua một chiếc túi.
Hơn nữa, cô mua túi chưa bao giờ quan tâm đến khả năng giữ giá. Cô cực kỳ thích những chiếc túi có màu sắc rực rỡ để làm điểm nhấn cho những bộ quần áo đơn giản của mình.
Chỉ là trước đây cô không biết, những mẫu túi như vậy thường mất giá rất nhiều trên thị trường đồ cũ. Đến lúc phải bán đi hồi trước, cô đau lòng đến mức chỉ biết khóc không ra nước mắt.
Đúng lúc Nghê Hạ đang cố kìm nén h*m m**n mua sắm, Du Quyết bỗng lấy ra một tấm thẻ ngân hàng. Anh kẹp chiếc thẻ giữa hai ngón tay rồi đưa đến trước mặt cô.
Nghê Hạ hiểu ngay ý anh, cô ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi lập tức dời mắt đi.
“Thế này không ổn lắm….”
Du Quyết: “Có gì mà không ổn? Trong thỏa thuận có ghi rõ rồi, thu nhập của anh là tài sản chung của vợ chồng.”
Nghê Hạ vẫn không nhúc nhích, cô thậm chí còn chẳng nhìn Du Quyết, chỉ cố nhịn cười đến mức hai khóe môi cũng bắt đầu mỏi.
“Thật sự không lấy?”
Du Quyết hỏi lại một lần nữa: “Không có mật khẩu đâu.”
Ba giây sau, Nghê Hạ lập tức rút phắt chiếc thẻ khỏi tay anh.
“Cảm ơn ông xã.”
–
Lời của tác giả:
Lúc được gọi miễn phí thì anh chẳng thèm để ý. Giờ muốn gọi là phải trả phí rồi, vừa lòng chưa?