Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu
Chương 48: Đang tiến hành 08 – Vợ chồng giả cũng phải hôn thật sao?
Đúng vào khung giờ hạn chế lượng khách nên trong cửa hàng không có nhiều người.
Nghê Hạ bảo nhân viên lấy chiếc túi mới nhất đang trưng bày trong tủ kính. Cô đứng trước gương ngắm nghía từ trái sang phải, còn xoay một vòng rồi quay sang nhìn Du Quyết đang ngồi trên chiếc ghế cao bên cạnh.
“Đẹp không?”
Du Quyết nhìn nụ cười rạng rỡ của cô rồi gật đầu.
Thật ra anh vốn chẳng nhìn cái túi.
Nghê Hạ bĩu môi, lại đổi sang một màu khác.
“Cái này thì sao?”
Du Quyết vẫn gật đầu.
Nghê Hạ lười hỏi ý kiến anh nữa, đặt hai chiếc túi lên quầy để so sánh.
“Mua cả hai đi.”
Nghe thấy lời Du Quyết, không biết nhân viên bán hàng có vui hay không, nhưng Nghê Hạ thì vui thật.
Có điều cô phải mím chặt môi mới nhịn được cười.
Không được, mình là phú tam đại cơ mà.
Không thể chỉ vì hai chiếc túi mà cười tít mắt như chưa từng thấy việc đời được.
“Thôi, không cần mua cả hai đâu.” Nghê Hạ nói: “Tôi lấy màu xanh sương mù này.”
Nhân viên nhanh chóng lấy một chiếc hoàn toàn mới để cô kiểm tra.
Trong lúc đóng gói, thấy Nghê Hạ vẫn đứng trước quầy, Du Quyết nhìn quanh rồi hỏi: “Không xem thêm gì nữa à?”
Hôm nay Du Quyết bị làm sao vậy?
Mỗi câu anh nói đều như được bọc một lớp đường, nghe mà lòng người cứ ngứa ngáy.
Nhưng Nghê Hạ vẫn mím môi cười, lắc đầu, không dám nhìn thẳng vào anh.
Đợi nhân viên gói xong, mang máy quẹt thẻ ra, cô cẩn thận lấy chiếc thẻ của Du Quyết, còn cố ý cong ngón tay một cách điệu đà rồi đưa sang.
“Roẹt.” Nhân viên thành thạo quẹt thẻ, hóa đơn lập tức in ra từng tờ.
“Phiền cô ký xác nhận ở đây.”
Chưa kịp để Nghê Hạ lên tiếng, Du Quyết đã đứng dậy cầm lấy cây bút.
Nhân viên lập tức hiểu ý, xoay hóa đơn về phía anh. Trong lúc Du Quyết ký tên, Nghê Hạ lén liếc anh một cái thật nhanh, rồi mỉm cười cúi đầu.
Nhân viên vừa nhìn lịch sử giao dịch của Nghê Hạ, thấy vậy liền cười nói: “Bạn trai chị chiều chị thật đấy.”
“Bạn trai gì chứ.”
Nghê Hạ lẩm bẩm: “Đây là chồng tôi.”
“Ồ~”
Dù nhân viên không hiểu tại sao tiêu tiền của chồng mình mà cô còn ngại ngùng như vậy, vẫn phối hợp cười nói: “Chồng chị tốt với chị thật.”
Trong tiếng khen lấy lòng của nhân viên bán hàng, Nghê Hạ trả lại thẻ cho Du Quyết.
Du Quyết đặt bút xuống, không nhận lấy. Ngược lại, anh xách luôn túi mua sắm.
“Em cứ giữ đi.”
–
Mặc dù cả buổi tối Nghê Hạ đều cố gắng kiềm chế tâm trạng của mình, nhưng từ vẻ mặt, giọng nói cho đến bước chân đều phản bội cô, niềm vui hiện rõ mồn một.
Sau bữa tối, hai người phải xuống tầng hầm lấy xe. Họ không đi thang máy mà thong thả đi thang cuốn xuống từng tầng của trung tâm thương mại, tiện đường lại mua thêm không ít đồ dùng sinh hoạt.
Hai tay Du Quyết đều xách kín những chiếc túi đủ màu sắc. Khung cảnh ấy hoàn toàn đối lập với bộ vest chỉnh tề trên người anh.
Anh nhìn mái tóc của Nghê Hạ tung bay theo từng bước chân nhẹ nhàng phía trước. Không ngờ, niềm vui của cô lại đơn giản đến vậy. Chỉ cần mấy món đồ trên tay là đủ.
Mãi đến khi về tới nhà, bầu không khí vui vẻ quanh Nghê Hạ vẫn chưa hề giảm bớt.
Cửa vừa mở, dải đèn trong phòng khách tự động sáng lên. Khung cảnh xa lạ trước mắt lập tức nhắc nhở Nghê Hạ rằng đây là nhà của Du Quyết.
Cô bỗng trở nên dè dặt, ngay cả giọng nói cũng nhỏ nhẹ hơn.
“Muộn rồi, sáng mai em còn phải đi chỉnh màu sớm. Em đi tắm trước nhé.”
“Ừ.”
Du Quyết gật đầu: “Anh mang đồ vào phòng cho em.”
Nói xong, anh xách đống túi đi thẳng về phòng ngủ chính.
Đến khi cất đồ xong rồi bước ra, anh lại không thấy Nghê Hạ đâu.
Lại chạy đi đâu rồi?
Du Quyết thầm nghĩ, anh tiện tay mở cửa phòng ngủ phụ, vừa quay đầu đã thấy đèn trong phòng tắm đang sáng.
Du Quyết: “…”
Không lẽ cô ấy tưởng chiếc giường mới trong phòng ngủ phụ là mua cho mình đấy chứ?
Anh đi tới trước cửa phòng tắm, vừa giơ tay định gõ cửa thì bên trong đã vang lên tiếng nước chảy.
Du Quyết thuận thế đảo mắt nhìn quanh căn phòng. Quả nhiên, trên đầu giường vốn trống trơn giờ đã có thêm một lọ tinh dầu thơm và một chiếc loa tạo hình nghệ thuật. Trên giường còn đặt ngay ngắn một bộ đồ ngủ màu trắng đã được gấp cẩn thận.
Du Quyết khẽ cười, sau đó anh xoay người bước ra ngoài, tiện tay đóng luôn cửa phòng.
Tiếng nước trong phòng tắm lập tức bị ngăn cách. Một mình ngồi trên sofa, Du Quyết đưa mắt nhìn khắp căn nhà.
Đồ Nghê Hạ mang đến rất ít, nếu không để ý kỹ thì gần như chẳng nhận ra trong nhà có gì thay đổi.
Thế nhưng, ở những góc rất vô tình, luôn có thể bắt gặp vài món đồ nhỏ thuộc về cô.
Ví dụ như chiếc gối ôm trên sofa, hay chiếc cốc nước đặt trên bàn trà.
Hình như cô vẫn luôn dùng chiếc cốc sứ này, chưa từng đổi sang cái khác.
Du Quyết cầm chiếc cốc lên ngắm nghía một lúc, rồi giơ lên dưới ánh đèn.
Quả nhiên, dưới đáy cốc có khắc tên của cô.
Một chiếc cốc sứ làm khá thô, Du Quyết nhìn nó thật lâu rồi mới mang đến bồn rửa ở tủ buffet để rửa sạch.
Cho dù đó là chiếc cốc do chính tay cô làm…
Thì cũng không thể tiện tay để bừa trên bàn trà được.
Rửa sạch xong, anh đặt nó lên giá úp cốc. Ngay sau đó, ánh mắt lại dừng ở chiếc máy pha cà phê và ba hũ hạt cà phê đặt trên tủ.
Anh mở từng hũ ra ngửi thử, mỗi lần ngửi một hũ, mày lại nhíu thêm một chút.
Sao hũ nào cũng chua thế này?
Cất cả ba hũ cà phê vào tủ xong, Du Quyết nghĩ ngợi một lát rồi đột nhiên bước vào bếp.
Mở tủ bát ra, quả nhiên nhìn thấy một chiếc bát màu xanh có hình mèo hoạt hình, nổi bật giữa một loạt bát đĩa màu trắng.
Anh ngồi xổm trước tủ, lấy chiếc bát ra ngắm.
Sao có người hơn hai mươi tuổi rồi mà ăn cơm vẫn dùng bát hoạt hình, đến chuyển nhà cũng mang theo nữa chứ.
Du Quyết đi một vòng khắp căn nhà, khóe môi anh từ đầu đến cuối vẫn luôn cong lên đầy ý cười.
Cô đúng là một người rất hoài niệm, những món đồ cô mang theo đều là những thứ vừa nhìn đã biết được dùng suốt nhiều năm.
Kể cả chiếc gối ôm trên sofa cũng vậy.
Du Quyết quay lại phòng khách, ngồi xuống sofa, cầm chiếc gối ôm lên bóp bóp mấy cái.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại tiện tay tung nó lên không trung.
Chiếc gối vừa rơi trở lại vào tay anh thì cửa phòng ngủ phụ bỗng mở ra.
Du Quyết lập tức nhét chiếc gối sang một bên, quay đầu nhìn Nghê Hạ.
“Tắm xong rồi à?”
Nghê Hạ gật đầu: “Em đi ngủ đây.”
Du Quyết: “Em ngủ ở đâu?”
Câu hỏi khiến Nghê Hạ ngơ ngác.
“Thì ngủ trên giường chứ. Không lẽ ngủ dưới đất?”
Du Quyết cúi đầu cười một lúc lâu rồi mới nói tiếp: “Anh ngủ phòng ngủ phụ, em sang phòng ngủ chính.”
Cái miệng đang hé mở của Nghê Hạ lập tức khép lại.
Thảo nào, lúc nãy cô thấy trong phòng tắm của phòng ngủ phụ có đầy đủ đồ dùng cá nhân của anh.
Trong tủ quần áo cũng treo kín quần áo của anh, cô còn tưởng quần áo anh nhiều đến mức tủ ở phòng ngủ chính không chứa nổi.
“Chuyện này…”
Biết Du Quyết đã chuyển hết đồ của mình sang phòng ngủ phụ, Nghê Hạ cũng chẳng có lý do gì để từ chối nữa.
Nhưng khách sáo một chút vẫn phải có.
“Ha ha, thế này không hay lắm đâu.”
“Vậy thì em ngủ cùng anh ở phòng ngủ phụ đi.”
Nghê Hạ lập tức quay người chạy thẳng vào phòng. Chỉ trong chớp mắt, cô đã thu dọn hết đồ của mình rồi ôm sang phòng ngủ chính.
Lúc đi ngang qua phòng khách, cô vội vàng buông lại một câu:
“Quần áo để mai em chuyển sau.”
Ánh mắt Du Quyết vẫn luôn dõi theo bóng lưng cô, cho đến khi cánh cửa phòng ngủ chính khép lại.
Anh vừa thu hồi ánh mắt thì cửa phòng lại mở ra.
Du Quyết quay đầu, chỉ thấy Nghê Hạ ló nửa cái đầu ra ngoài.
“Ngủ ngon nhé.”
“Ừ, ngủ ngon.”
Cửa lại đóng lại lần nữa.
Đến lúc ấy Du Quyết mới đứng dậy trở về phòng.
Vừa bước vào phòng tắm, mùi sữa tắm còn vương hơi nước lập tức ùa tới, bao trùm lấy anh.
–
Nghê Hạ nằm trên giường một lúc vẫn không ngủ được, đành gọi Cốc Vũ Thanh ra làm phiền. May mà “Cốc Hoài Dân” cũng chưa ngủ, cố chống mí mắt lên nhận cuộc gọi video.
“Nhà chồng cậu thế nào?”
“Cũng được.”
Nghê Hạ xoay camera quay một vòng quanh phòng cho cô ấy xem: “Đúng là chung cư mới có khác. Hệ thống điều hòa nhiệt độ trong nhà còn dễ chịu hơn cả sưởi sàn.”
“Thì đúng rồi. Hồi đó mà cậu mua căn ở đây thì giờ đâu phải chuyển nhà vất vả thế này.”
Đang nói, Cốc Vũ Thanh bỗng đổi chủ đề, cười đầy ẩn ý nhìn vào màn hình: “Này, cậu chuyển đến nhà chồng rồi mà vẫn ngủ một mình à?”
“Cậu lại thế nữa rồi.”
Nghê Hạ nói: “Rõ ràng cậu biết vì sao tớ đăng ký kết hôn với anh ấy mà. Bọn tớ đâu phải vợ chồng thật.”
“Ồ?”
Cốc Vũ Thanh hỏi: “Thế hai người kết hôn vì cái gì?”
“Vì tiền đó.”
“À…Tớ còn tưởng hai người đang yêu nhau cơ.”
Nghê Hạ lập tức phản bác: “Bọn tớ yêu nhau từ bao giờ hả?!”
“Được được được. Không yêu, không yêu.”
Cốc Vũ Thanh cười tủm tỉm.
Nghê Hạ thật sự nghĩ cô ấy là kiểu người chỉ cần tiền là não ngừng hoạt động chắc?
Dạo gần đây, mười lần tìm Nghê Hạ thì có đến bảy lần không thấy người. Hỏi thì chỉ nhận được câu trả lời là đang ở cùng Du Quyết. Ở cùng nhau để làm gì, khó đoán quá nhỉ.
“Vợ chồng giả, vợ chồng giả. Là tớ nhiều chuyện. Là tớ đã xúc phạm lòng thành kính của cậu dành cho đồng tiền.”
Lúc nãy phản bác quá dứt khoát.
Đến khi Nghê Hạ chợt nhận ra lúc này mình còn đang nằm trên chính chiếc giường của Du Quyết, những cảm xúc khó gọi thành tên lại chậm chạp dâng lên.
Thật ra, chính cô cũng không biết quan hệ giữa mình và Du Quyết rốt cuộc là gì.
Yêu nhau sao?
Hai người đăng ký kết hôn rồi, còn yêu đương gì nữa.
Nhưng nếu bảo là vợ chồng thật, cả cô và Du Quyết đều hiểu rõ, không phải.
“Haiz.”
Nghê Hạ thở dài nói: “Nếu nói là vợ chồng giả, mà anh ấy còn tặng tớ chiếc nhẫn kim cương đắt như vậy.”
Cốc Vũ Thanh: “Thì sao? Đã là vợ chồng giả thì diễn cũng phải diễn cho trọn bộ chứ.”
Nghê Hạ liếc cô ấy một cái, cúi đầu ngắm móng tay mình một lúc rồi nói: “Tối nay anh ấy còn đưa thẻ cho tớ quẹt nữa.”
“Thế thì có gì. Chẳng phải bố mẹ cậu cũng đưa thẻ cho cậu quẹt suốt à?”
Cốc Vũ Thanh đáp: “Đó chỉ là vợ chồng giả thôi.”
“Ừm…Có lẽ thế.”
Nghê Hạ lại nói: “Cơ mà hôm nay tớ chuyển đến nhà anh ấy, anh ấy lại nhường phòng ngủ chính cho tớ, còn bản thân sang ngủ phòng ngủ phụ.”
Cốc Vũ Thanh: “Đúng rồi. Vợ chồng giả thì tất nhiên phải ngủ riêng.”
Nghê Hạ: “Nhưng trước đó bọn tớ còn…”
Cốc Vũ Thanh: “Còn gì?”
Nghê Hạ không còn mặt mũi để nói ra.
Hơn nữa, chẳng hiểu sao cô cứ có cảm giác mình và Cốc Vũ Thanh hoàn toàn không cùng tần số.
“Thôi, tớ đi ngủ đây.”
“Ừ, ngủ đi.”
Cốc Vũ Thanh lại cười: “Nhớ khóa cửa cẩn thận nhé. Lỡ nửa đêm luật sư Du nhà cậu vô tình đi nhầm phòng thì không hay đâu. Dù sao hai người cũng chỉ là vợ chồng giả mà.”
“…”
Nghê Hạ “tách” một cái tắt luôn cuộc gọi video.
Đêm đã khuya, nhưng lòng cô vẫn chẳng thể bình tĩnh.
Có lẽ vì đột nhiên đổi sang một môi Tr**ng X* lạ, cũng có lẽ vì cô đang nằm trên chiếc giường của Du Quyết.
Cô mặc bộ đồ ngủ mỏng, cuộn mình trong chăn. Hơi thở thoang thoảng đều là mùi hương của ga giường và chăn đệm.
Là cùng một mùi hương trên người Du Quyết.
Đến lúc này, Nghê Hạ mới chợt nhận ra, cô đã bước vào không gian riêng tư nhất của Du Quyết.
Chiếm lấy phòng ngủ của anh, ngủ trên giường của anh. Để từng tấc da thịt được ga giường và chăn đệm của anh bao bọc.
Cô từng gọi anh là “ông xã”, anh cũng từng gọi cô là “bà xã” trên WeChat.
Nhưng bọn họ lại là vợ chồng giả.
Một mối quan hệ vừa thật vừa giả, thật kỳ lạ.
–
Bất tri bất giác đã hơn một tiếng trôi qua. Nghê Hạ vẫn chưa ngủ được.
Cô cứ mở trừng mắt nhìn chiếc đồng hồ điện tử đặt trên đầu giường.
Sắp một giờ sáng rồi.
Chẳng những không buồn ngủ hơn, cô còn thấy hơi khát nước.
Cô lật chăn ngồi dậy, khoác thêm một chiếc áo mỏng rồi bước ra khỏi phòng.
Trong phòng khách vẫn bật một chiếc đèn cây.
Du Quyết đang ngồi trên sofa, mặc đồ ngủ, cả người được bao phủ bởi ánh đèn vàng ấm áp, trên tay cầm một cốc nước.
Vậy mà anh cũng chưa ngủ.
Nghê Hạ thầm nghĩ, xem ra nửa đêm khát nước đâu chỉ có mình cô.
Chắc là vì trong nhà bật sưởi ấm quá.
Nghe thấy tiếng động, Du Quyết quay đầu lại.
“Sao em vẫn chưa ngủ?”
“Em ra uống cốc nước.”
“Ừ.”
Du Quyết đặt cốc nước xuống, đứng dậy chỉ vào sofa: “Em ngồi trước đi.”
Nói xong, anh quay sang tủ buffet rót nước.
Chẳng bao lâu sau, anh mang đến cho cô một cốc nước ấm.
Nghê Hạ nâng chiếc cốc quen thuộc của mình, nhấp một ngụm nhỏ thì nghe Du Quyết hỏi: “Không quen à?”
“Ừm, có một chút.”
Nghê Hạ gật đầu: “Còn anh? Sao anh cũng chưa ngủ?”
Còn vì sao được nữa.
Vì trong phòng tắm vẫn còn vương đầy mùi hương của em.
Vì khi nằm xuống, đầu giường lại là mùi tinh dầu em vẫn hay dùng.
Vì cứ nhắm mắt lại là nghĩ đến việc em đang ở ngay phòng bên cạnh, nằm trên chiếc giường của anh.
“Anh đang nghĩ vài chuyện.”
Một lúc sau, Nghê Hạ mới hỏi: “Chuyện gì?”
Du Quyết quay đầu lại, khuôn mặt Nghê Hạ ở ngay trước mắt anh.
Đến cả hơi thở của cô cũng hiện rõ trong màn đêm tĩnh lặng.
Cũng bởi, đúng lúc anh đang nghĩ đến cô thì cô lại xuất hiện.
Anh chăm chú nhìn cô không chớp mắt, ánh nhìn chậm rãi lướt qua từng đường nét trên gương mặt cô.
Không giống lần mất kiểm soát trong hành lang KTV hôm đó. Lúc này đang ở nhà, yên tĩnh, an toàn, không có người thứ ba.
Ngay cả ánh sáng cũng chỉ đến từ một chiếc đèn cây, chỉ đủ soi sáng một góc sofa.
Du Quyết còn chưa kịp trả lời thì hàng mi Nghê Hạ đã khẽ run lên.
Thật ra, cô biết đáp án là gì.
“Anh nói ra thì em đừng đánh anh nhé.”
Nghê Hạ quả thực đã đọc được câu trả lời trong ánh mắt của Du Quyết.
Nhưng cô không lên tiếng, cũng may ánh đèn không quá sáng, không để lộ gương mặt đang đỏ bừng của cô.
Du Quyết lại tiến gần thêm một chút.
“Hửm?”
“Không.”
Hơi thở Nghê Hạ bỗng trở nên gấp gáp: “Em sẽ đánh anh.”
“Thế thì em cứ đánh đi.”
Lời vừa dứt, cảm nhận được hơi thở của Du Quyết đang đến gần, Nghê Hạ cũng từ từ khép mắt lại.
Lần này anh dịu dàng hơn rất nhiều.
Anh khẽ chạm lên đôi môi cô, lưu luyến trong chốc lát rồi mới chậm rãi tiến lại gần hơn.
Còn Nghê Hạ thì căng cứng cả người, hai tay chống lên mặt ghế sofa.
Trong đầu cô lúc này chỉ có một câu đang không ngừng vang lên, như thể đang trò chuyện từ xa với Cốc Vũ Thanh—
Vợ chồng giả cũng phải hôn thật sao?
Lời của tác giả:
Xem ra hai chiếc túi kia mua cũng đáng thật đấy.