Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 46: Chương 46: Đang tiến hành 06 – Thật ra cũng không hoàn toàn trong sáng

Bảy giờ rưỡi sáng, khi Nghê Hạ đến tòa chung cư dùng làm bối cảnh quay, hiện trường đã được dọn sạch người.

Hành lang thông gió kém, mùi bột vữa bong tróc trên tường hòa lẫn với bụi bặm tích tụ trong các góc tạo nên một cảm giác khô khốc, hơi ngai ngái.

Trong môi trường ấy, gương mặt Nghê Hạ cũng trở nên nhợt nhạt hơn. Cô không nói một lời, lần lượt kiểm tra ánh sáng ở từng vị trí, kiểm tra các đạo cụ để lại dấu vết của mèo, rồi lặng lẽ thử lại toàn bộ thiết bị.

Sau gần ba tiếng chuẩn bị, diễn viên đã có mặt để khởi động. Lúc ấy, Lôi Uyển mới hỏi: “Đêm qua không nghỉ ngơi tốt à?”

Nghê Hạ vừa ngáp vừa xua tay, ra hiệu mình không sao.

Đây cũng chẳng phải lần đầu Lôi Uyển thấy cô đến phim trường trong trạng thái thiếu sức sống. Biết dạo gần đây Nghê Hạ ngủ không ngon nên cô ấy cũng không để tâm.

Dù sao, chỉ cần bắt đầu làm việc là Nghê Hạ sẽ lập tức như được hồi đầy máu.

Mười giờ ba mươi, Nghê Hạ triệu tập cuộc họp cuối cùng của toàn bộ ê-kíp để nhắc lại những điểm quan trọng.

Mười giờ năm mươi, toàn bộ người không liên quan rời khỏi khu vực quay. Đội ánh sáng và thu âm vào vị trí, diễn viên đứng ở điểm xuất phát. Nghê Hạ và đạo diễn hình ảnh đứng cách diễn viên khoảng một mét phía sau.

“, cảnh một, one take, bốn mươi phút. Toàn trường giữ im lặng… Bắt đầu!”

Theo hiệu lệnh của Nghê Hạ, diễn viên mở cửa bước vào căn hộ, phát hiện mèo không có ở nhà thì cuống cuồng chạy ra, nhìn quanh khắp nơi, rồi hoảng hốt lao ra hành lang bắt đầu cuộc tìm mèo.

Nghê Hạ và đạo diễn hình ảnh bám sát phía sau diễn viên, cùng đi đến cuối hành lang, rồi rẽ vào cầu thang thoát hiểm.

Từ lúc đó, Lôi Uyển không còn nhìn thấy bóng họ nữa.

Hơn bốn mươi phút sau, cả đoàn mới quay trở lại hiện trường.

Dù sau khi kết thúc cảnh quay họ đã đi thang máy xuống, Nghê Hạ vẫn thở hổn hển.

Cô cúi người xem lại hình ảnh trên màn hình giám sát, tiện tay cầm ly cà phê trên bàn lên uống.

Lôi Uyển nhìn chằm chằm ly cà phê trong tay Nghê Hạ, cố nhịn cười.

Thật ra cô ấy rất thích hợp tác với Nghê Hạ, đặc biệt là sau khi biết cô đã kết hôn.

Trước đó, Nghê Hạ chưa từng nhắc đến bạn trai của mình, khiến Lôi Uyển luôn nghĩ cô vẫn còn độc thân.

Nhưng dù trước hay sau khi kết hôn, trạng thái làm việc của Nghê Hạ đều khiến Lôi Uyển vô cùng yên tâm…

Chỉ trừ việc cô đang cầm một chiếc cốc đã cạn sạch mà vẫn vô thức uống không khí.

Trong ngày hôm đó, cả đoàn hoàn thành bốn cảnh quay đạt yêu cầu. Tính cả thời gian kiểm tra nhanh tư liệu, toàn bộ ê-kíp gần như tập trung cao độ làm việc liên tục suốt năm tiếng đồng hồ.

Khi Nghê Hạ cất tiếng “Kết thúc!” Cả hiện trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay. Mọi người reo hò để giải tỏa mệt mỏi và áp lực, Nghê Hạ cũng mềm nhũn người ngồi phịch xuống ghế nghỉ ngơi. Chỉ có Lôi Uyển vẫn chăm chú xem lại hình ảnh trên màn hình.

Thật ra, trong toàn bộ phòng marketing của Lumina, rất ít người coi trọng dự án này. Chính Lôi Uyển là người cố gắng giành lấy nó.

Cô ấy biết hiệu quả thương mại của dự án rất khó đo lường, rủi ro lại cao. Nhưng đây là chút hoài bão mà cô ấy đã nuôi dưỡng sau bao năm làm nghề.

Mười mấy năm quay quảng cáo truyền hình ba mươi giây, đến giờ vẫn chẳng có ai nhớ cô ấy là ai.

Ngay từ lúc dự án khởi động, cô ấy cũng không đặt quá nhiều kỳ vọng.

Dù sao ngân sách cũng bị giới hạn, quyền quyết định của cô ấy không nhiều.

Cô ấy chỉ coi đây là bước đầu tiên mình cuối cùng cũng dám bước ra.

Sự thay đổi trong suy nghĩ ấy bắt đầu từ lúc cô ấy nhìn Nghê Hạ sửa kịch bản hết lần này đến lần khác, hoàn thiện từng bối cảnh, chỉ huy cả đoàn diễn tập đi diễn tập lại không biết bao nhiêu lần.

Cho đến giờ phút này, nhìn những thước phim trước mắt vẫn chưa hề qua bất kỳ khâu hậu kỳ nào, Lôi Uyển bỗng có cảm giác chẳng bao lâu nữa mình sẽ được mời lên diễn đàn chuyên ngành để chia sẻ kinh nghiệm. Trong niên giám quảng cáo, cuối cùng cũng sẽ có tên Lôi Uyển.

Trước hôm nay, cô ấy vẫn luôn nghĩ mình và Nghê Hạ sẽ hợp tác lâu dài.

Dù chỉ là một đạo diễn điện ảnh trẻ tuổi, Nghê Hạ lại có tư duy mới mẻ, nhiệt huyết, gu thẩm mỹ, năng lực tốt, mà chi phí hợp tác còn cực kỳ hợp lý.

So với những đạo diễn quảng cáo đã làm việc theo lối công nghiệp hóa, đối với Lôi Uyển, Nghê Hạ chẳng khác nào chiếc bánh từ trên trời rơi xuống, là một món hời hiếm có.

Lôi Uyển biết dự án điện ảnh của Nghê Hạ đang phải tạm gác lại. Cô ấy cũng hiểu rõ tình hình khó khăn hiện nay của ngành phim ảnh.

Vì thế, sau khi quay xong , cô ấy định sẽ bàn với Nghê Hạ về một bản hợp đồng hợp tác dài hạn, để giữ cô lại làm đối tác sáng tạo.

Nhưng lúc này, Lôi Uyển lại có một linh cảm. Đây có lẽ vừa là lần hợp tác đầu tiên cũng sẽ là lần cuối cùng giữa mình và Nghê Hạ.

Sau khi hoàn tất việc sao lưu và đánh dấu sơ bộ toàn bộ dữ liệu, Nghê Hạ mới thực sự tan làm.

Cô vẫn không lái xe, lúc bắt taxi về, cách nhà khoảng một cây số, cô xuống xe trước.

Gió lạnh cắt da cắt thịt, quấn chặt chiếc khăn quàng cổ, Nghê Hạ chậm rãi bước dọc lề đường.

Dù chỉ là một dự án nhận để lấp khoảng thời gian trống, ý tưởng bị giới hạn, cách thực hiện cũng bị giới hạn nhưng cô tự thấy mình đã dốc hết sức.

Đặc biệt là buổi quay chính thức hôm nay, cô gần như không có lấy một giây để thở, tinh thần luôn căng như dây đàn. Sau cả ngày, cả người như bị rút cạn năng lượng.

Nhưng đồng thời, một nguồn sinh lực mới cũng đang chảy vào cơ thể cô.

Chờ hậu kỳ của hoàn thành, cô cũng có thể chính thức chìa tay xin vốn từ ông nội và bố mẹ.

Nghĩ đến đó, Nghê Hạ bỗng có cảm giác mình sắp bước vào một hành trình mới.

Cô dang rộng hai tay giữa cơn gió lạnh, nhắm mắt vươn vai thật dài.

Đúng lúc ấy, một chiếc lá khô vừa khéo rơi trúng mặt cô. Nghê Hạ giật mình, cuống quýt đập liên tục lên mặt vì tưởng có côn trùng bay tới.

Đến khi phủi được thứ trên mặt xuống, cô mới dám mở mắt.

Cúi xuống nhìn quanh dưới đất một vòng, xác nhận chỉ là một chiếc lá, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Cũng đúng lúc ấy, khóe mắt cô thoáng thấy chiếc xe của Du Quyết đỗ chếch phía sau cùng với nụ cười nơi khóe môi anh.

Nghê Hạ lập tức nghiêm mặt: “Anh mới là đồ theo dõi người khác đấy?”

Xe của Du Quyết chạy rất chậm, cửa kính hạ xuống hoàn toàn. Chỉ cần nhìn cũng biết anh đã đi theo cô được một đoạn rồi.

Anh cũng không phủ nhận, một tay đặt trên vô-lăng, nghiêng đầu nhìn cô.

“Vậy em định báo cảnh sát bắt anh à?”

“Anh cứ đợi đấy.”

Nghê Hạ quay đầu đi thêm vài bước, khóe môi lại lén cong lên trong màn đêm. Rồi cô quay đầu hỏi: “Mua xong giường chưa?”

“Em sốt ruột thế à?”

Gió vẫn thổi trên đường, hai người còn cách nhau một khoảng.

Vậy mà Nghê Hạ vẫn nghe ra rõ ràng ý trêu chọc trong giọng anh.

Má cô hơi đỏ lên,  cố ý nghiêm túc, cô lớn tiếng nói: “Luật sư Du, em đã mấy ngày rồi không được ngủ ngon.”

Thật ra sau khi Phùng Thiên Tuệ rời đi hôm qua, Nghê Hạ cũng từng nghĩ, hay là thôi, cứ cố chịu đựng ở tiếp vậy.

Cho đến khi trời tối, tiếng động quen thuộc từ nhà hàng xóm lại đúng giờ vang lên. Lúc ấy, Nghê Hạ hoàn toàn hạ quyết tâm.

Lần này, cô nhất định phải chuyển nhà.

Dù sao mẹ cô cũng đã phát hiện giấy chứng nhận kết hôn của hai người. Sống chung sớm muộn cũng là chuyện phải đến.

Sống chung với nhau cũng đồng nghĩa với việc mối quan hệ của hai người chính thức ổn định. Như vậy, Nghê Hạ cũng có thêm tự tin để mở lời xin tiền ông nội và bố mẹ đầu tư cho bộ phim.

Nghĩ đến đây, cô chỉ hận không thể chuyển nhà ngay lập tức.

Thế nhưng, mỗi khi đêm xuống, lúc nhắm mắt lại, trong đầu Nghê Hạ hiện lên chỉ toàn là những hình ảnh tưởng tượng về cuộc sống chung với Du Quyết.

Đúng là cô có chút không quen.

Nhưng cô cũng không hề bài xích.

Thậm chí, cô còn nhận ra mình thật ra rất tò mò. Tò mò cuộc sống của Du Quyết sẽ như thế nào vào những lúc cô chưa từng được nhìn thấy.

“Mua rồi.”

Du Quyết không biết Nghê Hạ đang nghĩ gì, chiếc xe vẫn chầm chậm chạy theo đúng tốc độ bước chân của cô.

“Ngày mai họ sẽ đến lắp.”

“Nhà anh rộng không?”

Nghê Hạ hỏi: “Đồ của em hơi nhiều.”

“Khá rộng.”

“Trang trí theo phong cách gì?”

“Phong cách Ý tối giản.”

“Ở tầng mấy?”

“Tầng mười một.”

Trên đường tới đây, Du Quyết nhìn thấy Nghê Hạ đang một mình đi dọc lề đường.

Anh biết cô chỉ muốn đi bộ một lát nên cũng không gọi cô lên xe.

Thế là một người đi bộ, một người lái xe, cứ chậm rãi song hành cho đến cổng khu chung cư. Trong lúc Du Quyết lùi xe vào chỗ đỗ, Nghê Hạ vẫn đứng bên đường hỏi anh về căn nhà.

“Em tò mò thế…”

Du Quyết vừa đánh lái vừa nói: “Đến xem chẳng phải sẽ biết sao?”

“Hôm khác đi.”

Nghê Hạ quay mặt nhìn bầu trời đã tối, mũi giày khẽ đá viên sỏi dưới chân.

“Hôm nay em hơi mệt.”

“Anh có nói là hôm nay đâu.”

“…”

Nghê Hạ lập tức quay người bỏ đi.

Một lúc sau, Du Quyết đỗ xe xong, chỉ vài bước đã đuổi kịp cô.

Hai người sóng vai đi bên nhau, không ai nói gì.

Chỉ là mỗi lần bước đi, cánh tay hai người lại vô tình chạm nhẹ vào nhau, cứ như hai bàn tay có thể chạm nhau bất cứ lúc nào.

Nghê Hạ lặng lẽ đút tay vào túi áo khoác.

Theo tần suất may mắn gần đây của cô, khả năng rất cao sẽ lại gặp Phương Gia Lâm trong tòa nhà.

Dù mọi chuyện đã nói rõ rồi, nhưng nếu để anh ta nhìn thấy cô và Du Quyết tối muộn còn kè kè sát nhau về nhà, nghĩ thôi cũng thấy xấu hổ.

Nghĩ vậy, Nghê Hạ âm thầm kéo giãn khoảng cách với Du Quyết, rồi bước nhanh hơn về phía tòa nhà.

May mà suốt đường đi chẳng xảy ra chuyện gì.

Đến khi bước vào thang máy, Nghê Hạ mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô bấm tầng bảy, vừa buông tay xuống thì bỗng cảm thấy hơi thở của Du Quyết tiến lại gần.

Toàn thân Nghê Hạ lập tức cứng đờ, cô nín thở, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Giữa ban ngày ban mặt trong thang máy người này định làm gì vậy?!

Rồi cô thấy cánh tay Du Quyết vòng qua phía sau vai mình để bấm tầng tám.

Nghê Hạ: “…”

Cô chớp chớp mắt. Cảm giác xấu hổ vỡ vụn đầy đất.

“Không phải anh đến tìm em à?”

Nhìn Nghê Hạ căng thẳng suốt cả quãng đường, Du Quyết mím môi cười khá lâu mới đáp: “Lát nữa thì phải.”

Cửa thang máy mở ra.

Nghê Hạ bước ra với vẻ mặt bình tĩnh.

Nhưng vừa nghe tiếng cửa đóng lại phía sau, cô lập tức sải mấy bước lớn tới cửa nhà mình, luống cuống mở khóa.

Dù Du Quyết không nói lát nữa tìm cô để làm gì, cô cũng chẳng hỏi.

Chỉ là hôm nay cô quay phim cả ngày, chạy lên chạy xuống không biết bao nhiêu lần, ra đầy mồ hôi, cả người dính nhớp.

Cô phải lập tức đi tắm, thay quần áo sạch, rồi xịt thêm một chút…

“Sao cậu lại ở đây?!”

Cốc Vũ Thanh quay đầu lại, đưa tay lau mồ hôi trên trán.

“Tớ đang dọn đồ mà.”

Nhìn tình hình nhà hàng xóm, Nghê Hạ cảm thấy căn hộ này chắc vài năm nữa cũng chẳng thể ở yên. Thế nên cô định chuyển toàn bộ đồ đạc sang căn hộ trống của Phùng Thiên Tuệ trước.

Không ngờ sáng nay vừa nói với Cốc Vũ Thanh, cô ấy đã hành động nhanh như vậy, dọn được hơn nửa rồi.

“À…” Nghê Hạ nhìn mấy thùng giấy lớn nhỏ chất đầy phòng: “Mai hẵng dọn tiếp đi.”

“Không sao, tối nay tớ cũng chẳng có việc gì.”

Cốc Vũ Thanh vừa nói vừa kéo thêm một thùng giấy trống đến: “Phải công nhận nhà cậu chứa đồ giỏi thật đấy. Cảm giác dọn mãi không hết.”

“Hôm nay cậu bận cả ngày rồi, mau về nghỉ đi.”

“Cũng ổn mà, không mệt lắm.” Chợt nhớ ra điều gì, Cốc Vũ Thanh chỉ về phía bàn ăn: “À đúng rồi, chai rượu vang tớ mua năm ngoái ấy. Cậu cứ bảo mất rồi, hóa ra lại cất trong phòng làm việc. Sao mà tìm được?”

Nghê Hạ nào còn tâm trí quan tâm rượu vang với rượu viếc. Điều cô để ý chỉ là Cốc Vũ Thanh có mệt hay không.

“Thật sự không mệt à? Tớ thấy cậu còn đổ cả mồ hôi.”

Cốc Vũ Thanh: “Không phải. Là nhà cậu bật sưởi nóng quá thôi.”

“Hôm nay ngoài trời lạnh lắm, lát nữa còn hạ nhiệt nữa, cậu đừng về muộn rồi cảm lạnh.”

“Thế thì tớ khỏi về, tối nay ngủ luôn ở đây.”

“…”

Nghê Hạ đặt túi xuống, đi tới cùng thu dọn cùng cô ấy.

Hai người dọn gần nửa tiếng, cuối cùng Cốc Vũ Thanh cũng thấy mệt, còn thấy đói bụng.

Cô ấy ngồi phịch xuống sofa, hỏi: “Cậu ăn tối chưa?”

Nghê Hạ: “Chưa.”

“Thế hai đứa mình…”

Chưa nói hết câu, Cốc Vũ Thanh bỗng nghe thấy tiếng mở khóa cửa quen thuộc.

Trong đầu cô ấy lập tức hiện lên một suy đoán nhưng vẫn không kìm được mà quay đầu nhìn. Rồi nhìn thấy Du Quyết mở cửa bước vào nhà Nghê Hạ một cách tự nhiên như thể đang về chính nhà mình.

Cốc Vũ Thanh: “…”

Cô ấy tròn mắt nhìn Du Quyết, Du Quyết cũng hơi bất ngờ nhìn Cốc Vũ Thanh. Sau đó anh rất khẽ hất cằm về phía cửa chính.

Cốc Vũ Thanh không chắc mình có nhìn nhầm hay không.

Có lẽ cô ấy đã nhìn rõ thật.

Bảo sao tối nay cứ liên tục giục cô ấy về.

Đều là chị em tốt với nhau cả, có gì thì nói thẳng không được sao.

“Luật sư Du đến rồi à.”

Cốc Vũ Thanh cười gượng, đứng bật dậy: “Tôi chợt nhớ ra nhà mình quên tắt bếp gas, phải về ngay đây.”

Nói xong, cô ấy chẳng cho Nghê Hạ lấy một cơ hội giải thích, xách túi chạy biến.

Nhanh đến mức nếu vận động viên chạy nước rút nhìn thấy thì chắc cũng muốn đổi nghề.

Đến lúc đóng cửa, cô ấy còn thò đầu vào thêm một lần nữa.

“À đúng rồi. Trên bàn ăn có một chai Cabernet Sauvignon của California, Mỹ.” Cốc Vũ Thanh nhìn Du Quyết: “Rượu vang nồng độ cồn khá cao, tôi tặng luôn hai người đấy, coi như góp chút không khí.”

Nói xong, cô ấy đóng sầm cửa lại. Trong căn nhà chỉ còn Nghê Hạ và Du Quyết nhìn nhau.

Ban đầu Nghê Hạ vốn thấy Du Quyết đến đây cũng chẳng có gì. Ấy vậy mà thái độ của Cốc Vũ Thanh lại khiến mọi chuyện giống như thật sự có gì đó.

Nghê Hạ không hiểu nổi sao Cốc Vũ Thanh lúc nào cũng thế.

Rõ ràng cô ấy biết cô và Du Quyết tuy đã đăng ký kết hôn nhưng hai người vẫn trong sáng…

Ánh mắt Du Quyết khẽ lướt qua gương mặt Nghê Hạ rồi dừng lại môi cô.

Hình như hệ thống sưởi trong phòng lại nóng thêm vài phần.

Ngay cả bầu không khí trong suốt cũng như nhuốm thêm chút màu sắc mơ hồ.

Thôi được rồi, thật ra, cũng không hẳn là hoàn toàn trong sáng.

Du Quyết vẫn không nói gì, anh đi đến bàn ăn, cầm chai rượu vang lên, nghiêm túc quan sát.

Xem được vài giây, anh lại quay đầu nhìn Nghê Hạ, chỉ một ánh mắt ấy thôi, Nghê Hạ đã cảm thấy nhiệt độ cơ thể mình tăng thêm mấy phần, cô lập tức xoay người, tránh ánh mắt anh.

“Em đi tắm trước đây.”

“…”

Vừa dứt lời, Nghê Hạ chợt khựng lại, cô nhắm mắt.

Mình vừa nói cái gì vậy?


truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn