Trong phòng bệnh, người hộ lý đang nhẹ nhàng đổ bát cháo Lại Tú Viện ăn không hết vào thùng rác.
Thật trùng hợp, Du Quyết và Nghê Hạ vừa bước vào thì Lại Tú Viện cũng mơ màng mở mắt.
Nghê Hạ không để ý, cô chỉ cảm thấy bàn tay phải bỗng dưng trống không lần nữa, hơi ấm vẫn còn vương lại, nóng ran.
Các ngón tay cô run lên, cả cánh tay vẫn cứng đờ buông thõng bên người.
Du Quyết cũng không để ý đến điều đó, vừa vào phòng, anh đã đặt bó hoa và giỏ trái cây Nghê Hạ mang đến lên chiếc bàn cạnh giường.
Chiếc bàn rất trống, ngoài bình nước nóng chỉ có vài chiếc cốc.
Anh quay lưng về phía Nghê Hạ và giường bệnh, đặt bó hoa ngay chính giữa. Đến lúc buông tay, anh dừng lại một chút, rồi lại dịch bó hoa sang bên trái.
Ánh mắt chuyển sang giỏ trái cây, anh đưa tay chỉnh lại chiếc nơ trên quai giỏ cho ngay ngắn.
Làm xong tất cả, anh mới quay người, kéo chiếc ghế cạnh giường ra.
“Ngồi đi.”
Nghê Hạ khép hai đầu gối, chậm rãi ngồi xuống.
Du Quyết ngẩng đầu lên, lúc này anh mới phát hiện Lại Tú Viện đang chăm chú nhìn Nghê Hạ bên cạnh giường.
“Bà nội, bà dậy rồi ạ?”
Mông Nghê Hạ vừa chạm ghế đã lập tức đứng bật dậy, cả người cô cứng như khúc gỗ.
Cô nhìn Lại Tú Viện, bà cũng nhìn cô, hai người đều hơi ngơ ngác, chẳng biết nên nói gì.
“Bà nội, đây là Nghê Hạ.”
Du Quyết đứng phía sau Nghê Hạ, giọng điềm tĩnh.
Lời giới thiệu cụt lủn ấy hoàn toàn không thể xua tan bầu không khí xa lạ lúc này.
Đợi một lúc lâu, anh cũng chẳng nói thêm câu nào.
Lại Tú Viện đã nằm trên giường bệnh rồi mà vẫn phải cố gượng lên để hòa giải bầu không khí.
“Cô Lê, cháu… ngồi đi, mau ngồi đi.”
Đến lúc ngồi xuống lần nữa, Nghê Hạ cảm thấy hai chân mình như sắp rời khỏi mặt đất. Cả người cứ như lơ lửng giữa không trung, cô cũng chẳng còn tâm trí sửa lại việc bà nội nghe nhầm họ của mình.
Cô vốn chẳng hề quen bà nội của Du Quyết. Thậm chí trước đây anh còn chưa từng nhắc đến bà cụ.
Cô cũng biết chăm sóc bệnh nhân rất vất vả, hôm nay đến đây chỉ đơn giản là muốn bày tỏ sự quan tâm. Cô vốn định đặt hoa và trái cây xuống rồi sẽ không quấy rầy Du Quyết nữa.
Nhưng tất cả đã thay đổi, ngay từ khoảnh khắc Du Quyết nắm lấy tay cô.
Bước vào căn phòng này, nhìn thấy người thân của anh, Nghê Hạ bỗng căng thẳng đến mức chẳng biết phải nói gì.
Cô còn không biết bà họ gì, mấp máy môi hồi lâu, cuối cùng mới ngập ngừng gọi một tiếng: “Bà nội…”
“Bà, bà thấy đỡ hơn chưa ạ?”
“Bà khỏe hơn nhiều rồi.Cảm ơn cháu đã vất vả đến thăm bà.”
“Không vất vả đâu ạ, không vất vả.”
Thấy Nghê Hạ căng thẳng như vậy, Lại Tú Viện cũng không biết nên nói gì.
Bà liếc nhìn cháu trai, thấy Du Quyết đã lặng lẽ ngồi xuống chiếc giường gấp dành cho người nhà bệnh nhân ở bên cạnh, hai tay đặt trên đầu gối, ngồi rất thoải mái nhưng lại chẳng nói lấy một câu, không biết đang nghĩ gì.
“Cô Lê ăn sáng chưa?”
“Cháu ăn rồi ạ.”
Nếu không phải trên mu bàn tay còn đang cắm kim truyền dịch, Lại Tú Viện cũng muốn xoa xoa hai bàn tay cho đỡ lúng túng.
Bà nhìn Nghê Hạ lại nhìn Du Quyết.
“Ồ…Hai đứa là đồng nghiệp à?”
“Không phải.”
Cuối cùng Du Quyết cũng lên tiếng: “Bọn cháu là bạn học cấp ba.”
Lại Tú Viện gật đầu.
“Thế thì tốt.”
Giọng bà rất hiền từ nhưng câu nói ấy lại mang theo một ý vị rất khó diễn tả.
Lòng bàn tay Nghê Hạ lại nóng ran, cô không nhịn được suy nghĩ, rốt cuộc câu “thế thì tốt” của bà có ý gì?
Nghe thế nào cũng chẳng giống lời xã giao của hai người lần đầu gặp mặt.
Hơn nữa, sao bà lại không hề tò mò vì sao một cô gái xa lạ lại đột nhiên đến thăm mình?
Đúng lúc Nghê Hạ đang bứt rứt không yên, Du Quyết cuối cùng cũng có động tĩnh.
Nhưng anh chỉ đứng dậy rót cho cô một cốc nước nóng.
Lúc đưa cho cô cũng không nói gì.
Nghê Hạ nhận lấy mà chẳng dám nhìn anh, chỉ nhỏ giọng: “Cảm ơn.”
Lại Tú Viện đành dặn người hộ lý: “Gọt trái cây cho cô Lê đi, táo hay lê?”
“Không cần đâu ạ, bà ơi, cháu không đói.”
Nghê Hạ vội vàng lắc đầu: “Cháu uống chút nước là được rồi. Lát nữa cháu sẽ về, không làm phiền bà nghỉ ngơi.”
Có thể nhìn ra cô gái nhỏ thật sự rất căng thẳng.
Nhưng Lại Tú Viện cũng thật sự không biết còn có thể nói gì nữa, đành hỏi: “Đường đến đây có xa không? Hôm nay ngoài trời chắc lạnh lắm nhỉ?”
Cuộc trò chuyện xã giao, nhạt nhẽo và đầy xa cách ấy kéo dài hơn mười phút.
Cuối cùng Lại Tú Viện cũng không còn sức.
Nghê Hạ cũng nhận ra bà đã mệt, đúng lúc cô đang nghĩ xem nên tạm biệt thế nào thì Du Quyết lên tiếng: “Bà nội, bà ngủ một lát đi, cháu xuống căng tin ăn chút gì đây.”
“Đi đi.”
Nghê Hạ lập tức nói theo: “Bà, bà nghỉ ngơi nhé. Cháu cũng xin phép về trước ạ.”
“Đi đi, cả hai đi đi. Đi đường cẩn thận.”
Lại Tú Viện mỉm cười gật đầu rồi quay sang Du Quyết: “Cháu tiễn cô bé đi.”
Du Quyết đứng dậy, anh sải chân rất dài, chỉ một bước đã đứng trước mặt Nghê Hạ, khẽ hất cằm ra hiệu cô đi cùng.
Khoảnh khắc đứng lên, Nghê Hạ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng hơi thở ấy còn chưa kịp thả lỏng hoàn toàn thì lúc cô theo Du Quyết bước ra khỏi phòng bệnh, đã nghe thấy tiếng thì thầm của người hộ lý và Lại Tú Viện.
“Là ai vậy?”
“Bạn gái của Tiểu Quyết.”
–
Trên hành lang dài hun hút của bệnh viện.
Thỉnh thoảng lại có vài y tá bước nhanh lướt qua.
Ánh đèn sáng choang, phản chiếu xuống nền nhà bóng loáng.
Du Quyết đút hai tay vào túi áo, sải chân anh dài nhưng không nhanh. Nghê Hạ đi phía sau, giữa hai người cách nhau hơn một mét.
Đi ngang qua vài phòng bệnh anh mới dần chậm lại. Bất tri bất giác, anh đã lùi về ngang hàng với cô.
Hai người sóng vai bước đi.
Du Quyết nghiêng đầu nhìn Nghê Hạ.
“Quảng cáo của cô quay chưa?”
“Hả?”
Nghê Hạ như vừa tỉnh mộng, cô chớp chớp mắt đầy ngơ ngác rồi mới đáp: “Chưa đâu, tôi vẫn còn đang viết kịch bản.”
Du Quyết nhỏ giọng nói: “Đạo diễn Nghê bận thật đấy.”
Không biết là Nghê Hạ không nghe thấy hay vì lý do gì, cô lại im lặng, cúi đầu bước đi.
Đến khi vào thang máy, trong không gian kín chỉ còn lại hai người.
Trong đầu Nghê Hạ lại vang lên câu nói của bà nội Du Quyết.
Bạn gái của Tiểu Quyết…
Hình như đương sự vẫn chưa biết chuyện này.
Cô lén ngẩng đầu nhìn Du Quyết.
Không biết có phải vì anh quá cao hay không, từ góc nhìn của cô, lúc nào cũng thấy cằm anh hơi hất lên.
Là bà cụ tự mặc định như vậy sao?
Nhưng đây mới là lần đầu tiên cô xuất hiện, sao bà lại mặc định cô là bạn gái của anh được?
Hay là bà nhìn thấy Du Quyết nắm tay cô bước vào phòng bệnh?
Ánh mắt Nghê Hạ từ từ hạ xuống, dừng trên bàn tay đang đút trong túi áo của anh.
Giờ sao không nắm nữa?
Đang nhìn chăm chú thì Du Quyết bỗng rút tay ra.
Nghê Hạ giật mình quay phắt mặt đi, nhìn chằm chằm vào vách thang máy.
Không có động tĩnh gì.
Cô chậm rãi quay đầu lại mới phát hiện Du Quyết chỉ lấy điện thoại ra xem một cái.
Đúng lúc ấy, Du Quyết cũng để ý thấy ánh mắt cô.
“Có chuyện gì sao?”
“À… thì…” Nghê Hạ ấp úng nói: “Tình trạng của bà nội anh thế nào rồi?”
Nhắc đến chuyện này, Du Quyết hít sâu một hơi, cất điện thoại lại vào túi rồi nhìn cánh cửa thang máy.
“Đột quỵ nhẹ.”
“Đột quỵ nhẹ là gì?”
Đúng lúc thang máy dừng ở tầng một.
Cửa vừa mở, anh vừa bước ra vừa nói: “Thực ra triệu chứng giống đột quỵ bình thường, chỉ là thời gian kéo dài rất ngắn.”
Nghe anh giải thích, Nghê Hạ lập tức hiểu.
Xem ra tình hình thật sự không mấy khả quan.
“Vậy bác sĩ nói sao?”
Còn có thể nói gì được nữa.
Cả nhà họ đều biết rằng, trong ba tháng sau một cơn đột quỵ nhẹ, nguy cơ xảy ra đột quỵ nặng vẫn cao tới mười đến hai mươi phần trăm.
Đến mức này, hầu như chỉ còn biết trông chờ vào số phận.
“Điều trị kịp thời nên không đáng ngại.”
Du Quyết nói: “Ở lại theo dõi thêm vài ngày. Nếu không có vấn đề gì thì sẽ được xuất viện.”
Nghê Hạ khẽ gật đầu, lặng lẽ đi theo anh.
Đi được một đoạn, cô lại không nhịn được liếc nhìn Du Quyết.
Vì sao bà cụ lại nói mình là bạn gái anh nhỉ?
Hơn nữa, lúc nãy hai người ra khỏi phòng bệnh trước sau chỉ cách nhau một chút.
Chắc chắn Du Quyết cũng nghe thấy.
Sao anh chẳng nói gì cả?
Nếu anh không phủ nhận.
Thì tôi xem như anh ngầm thừa nhận nhé!
Nghê Hạ ngứa ngáy trong lòng đến mức suýt nữa đã hỏi thành lời.
Nhưng nghĩ đến gương mặt mệt mỏi, tiều tụy của anh hôm nay cô lại mím môi.
Thôi vậy. Có lẽ hôm nay không phải lúc thích hợp để được nước lấn tới.
Để lần sau vậy.
Hai người chậm rãi đi rất lâu.
Đến lúc Nghê Hạ hoàn hồn, vừa ngẩng đầu lên mới phát hiện mình chỉ còn thiếu một bước nữa là theo Du Quyết vào căng tin bệnh viện.
Cô lập tức đứng khựng ở cửa.
“Anh đưa tôi tới đây làm gì? Tôi phải về nhà mà.”
Du Quyết đã đi trước một đoạn, nghe vậy liền quay đầu lại. Ánh nắng ban mai chiếu lên gương mặt anh, khiến như màu mắt anh nhạt hơn thường ngày, cả con người cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
Ngay cả giọng nói cũng mang vẻ lười biếng.
“Ăn sáng với tôi nhé.”
–
Nghê Hạ đến bệnh viện lúc chín giờ, lúc rời đi đã gần mười giờ.
Cô chậm rãi lái xe về, dừng ở ngã tư chờ đèn đỏ, bỗng nhiên cười một tiếng.
Cô nhớ lại lúc Du Quyết đang uống sữa đậu nành, một người đàn ông trung niên bụng bia đi ngang phía sau vô tình chen vào làm anh bị sặc.
Rõ ràng lúc đó anh rất bực nhưng vừa quay đầu thấy người kia mang hai quầng thâm mắt vì thiếu ngủ anh lại bỏ qua.
Hôm nay anh mặc chiếc áo nỉ rộng thùng thình, tóc cũng hơi rối.
Những ký ức cấp ba vốn gần như trống rỗng bỗng chốc có hình ảnh rõ ràng.
Nghê Hạ nghĩ, Du Quyết của tuổi mười bảy chắc cũng giống như thế này.
Về đến nhà, Nghê Hạ đứng trước cửa sổ vươn vai thật dài rồi bắt đầu công việc của ngày hôm nay.
Không biết có phải vì bật lò sưởi hay không, tay chân cô không còn lạnh nữa, làm việc cũng đầy hứng khởi.
Vốn dự định sáng mai mới nộp kịch bản chi tiết theo từng phút, đến chiều nay đã gần như hoàn thành.
Vừa gửi cho Lôi Uyển xong, ngay giây sau cô đã nhận được một tràng lời khen không tiếc lời. Được tâng bốc đến mức tâm trạng càng thêm vui vẻ. Thậm chí còn nổi hứng muốn tự nấu bữa tối.
Trong tủ lạnh chất đầy đồ Phùng Thiên Tuệ mua cho cô lần trước, biết con gái không biết nấu ăn nên bà chỉ mua trái cây, lại còn rửa sạch sẵn.
Nghê Hạ vừa khe khẽ ngân nga vừa lục tìm trong tủ lạnh, mãi mới lấy ra được một quả cà chua. Đúng lúc ấy, điện thoại trong phòng khách lại reo lên.
Cô cầm quả cà chua đi ra, nhìn thấy tên người gọi hiện lên trên màn hình, cô hắng giọng rồi mới bắt máy.
“A lô? Có chuyện gì vậy?”
Trong ống nghe vọng tới tiếng gió vù vù, có lẽ Du Quyết đang đứng ngoài ban công của phòng bệnh.
“Cô vẫn đang viết kịch bản à?”
“Tôi vừa viết xong.”
Nghê Hạ lại hỏi: “Anh gọi tôi có chuyện gì thế?”
“…”
Sự im lặng của Du Quyết khiến cô càng tò mò.
“Sao vậy? Bà cụ lại không khỏe à?”
“Bà khỏe lắm.”
Du Quyết đáp rất nhanh: “Cô ăn cơm chưa?”
“Tôi chưa.”
Nghê Hạ vừa định nói mình đang chuẩn bị xuống bếp thì đầu dây bên kia bỗng vang tiếng gọi Du Quyết.
“Đến ngay đây.”
Anh đáp một tiếng, rồi nói với cô: “Y tá gọi tôi, tôi cúp máy trước nhé.”
“Ừm, được, anh đi đi.”
Cúp điện thoại, Nghê Hạ cầm quả cà chua quay vào bếp.
Vừa đi đến cửa, cô bỗng dừng lại, mãi một lúc sau mới chợt nhận ra.
Cuộc gọi vừa rồi của Du Quyết… Chẳng lẽ chỉ đơn giản là muốn nói chuyện với cô một chút thôi sao?
Nghê Hạ lập tức ôm quả cà chua chạy ngược trở lại phòng khách.
Vừa mở điện thoại lên, cô đã nhận được một tin nhắn.
[Chồng [trái tim]]: Tôi gọi bữa tối cho cô rồi, khoảng nửa tiếng nữa sẽ tới.
Nghê Hạ không trả lời, cô chỉ nhìn chằm chằm dòng tin nhắn ấy, lắc lư đầu một lúc lâu, rồi mới cắn một miếng cà chua trên tay.
Canh đúng nửa tiếng, Nghê Hạ đi tắm nước nóng. Lúc mặc đồ ngủ bước ra, cô phát hiện ba phút trước có một cuộc gọi nhỡ từ số lạ.
Nhìn qua thì có vẻ là số của shipper.
Chắc đã để đồ ăn trước cửa rồi.
Đang nghĩ vậy thì chuông cửa lại vang lên.
Nghê Hạ vội khoác thêm chiếc áo rồi chạy ra cửa.
Mở cửa ra, câu quen thuộc “Đồ ăn của chị đây ạ” mà cô tưởng tượng lại không hề vang lên.
Cô ngẩng đầu, đập vào mắt là một gương mặt cô mới gặp cách đây vài hôm.
Hai người im lặng rất lâu, trong mắt cả hai đều hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Đúng lúc Nghê Hạ gần như sắp buột miệng hỏi Phương Gia Lâm sao ra nước ngoài một chuyến về lại chuyển nghề làm shipper thì cuối cùng Phương Gia Lâm cũng lên tiếng: “Cậu ở đây à?”
Nghê Hạ gật đầu.
Phương Gia Lâm vẫn đứng im, nhìn Nghê Hạ rất lâu. Mãi sau anh ta mới đưa túi đồ ăn trên tay ra.
“Shipper giao nhầm, giao sang nhà tôi.”