Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu
Chương 31: Đếm ngược 31 – Khoảnh khắc nhìn thấy anh, cả khuôn mặt Nghê Hạ như bừng sáng
“Đã quen nhau mười năm rồi sao?”
Đã rất lâu rồi trên gương mặt Lại Tú Viện mới xuất hiện vẻ sinh động đến thế.
Bà cười tươi, liên tục gật đầu, lúc nhìn Du Quyết, lúc lại nhìn Phương Gia Lâm. Phải một lúc sau bà mới hỏi tiếp: “Thế hai đứa chính thức ở bên nhau được bao lâu rồi?”
Hai đôi mắt cùng hướng về Du Quyết, một ánh mắt đầy vẻ mãn nguyện, một ánh mắt ngập tràn kinh ngạc.
Đứng giữa hai ánh nhìn ấy, cổ họng anh khô khốc, khó lòng thốt ra nổi một câu trả lời.
Đúng lúc đó, Cố Nhạn Phàm bước vào.
“Mọi người đang nói gì mà vui thế?”
“Tiểu Quyết có người yêu rồi.”
Lại Tú Viện cười nói: “Là cô gái nó quen từ mười năm trước.”
“Mười năm?”
Cố Nhạn Phàm cười nói: “Vậy chẳng phải là quen từ hồi học cấp ba sao?”
Đó cũng chính là điều khiến Phương Gia Lâm ngạc nhiên nhất.
Theo lời Du Quyết, bạn gái anh hẳn là người quen từ thời cấp ba.
Thế nhưng Phương Gia Lâm hoàn toàn không nhớ Du Quyết từng thân thiết với nữ sinh nào.
Nếu không phải bạn học thì anh ta càng chưa từng thấy Du Quyết quen cô gái nào bên ngoài trường.
“Là bạn học cấp ba à?”
Thật ra Cố Nhạn Phàm không thích can thiệp vào chuyện riêng của con trai, nhưng thấy Lại Tú Viện vui như vậy nên cũng thuận miệng hỏi thêm vài câu.
Thấy Phương Gia Lâm vẫn còn đầy vẻ khó hiểu, bà hỏi: “Gia Lâm cũng không biết sao?”
“Cháu không biết thật. Cháu còn tưởng là đồng nghiệp của cậu ấy.”
Phương Gia Lâm quay sang nhìn Du Quyết: “Chẳng lẽ là bạn học ở Trường phổ thông Thực Nghiệm?”
Đó là ngôi trường Du Quyết từng theo học trước khi chuyển sang Trường THPT số 1 Giang Thành.
Liên tiếp những câu hỏi như những cục than đỏ rực, thiêu nóng cả bầu không khí trong phòng bệnh.
Dường như không khí đều đã bị bốc hơi sạch sẽ, chỉ còn mùi thuốc sát trùng nồng nặc quẩn quanh trong từng hơi thở.
Du Quyết không trả lời bất kỳ ai, anh chỉ bước đến bên giường, cúi người kéo chăn đắp ngay ngắn cho bà nội.
“Đừng hỏi nhiều thế, bà cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Đợi bà xuất viện, cháu sẽ đưa cô ấy đến gặp bà.”
Lại Tú Viện thuận tay vỗ nhẹ lên tay anh.
“Bà không sao đâu, bà khỏe mà.”
“Vậy để bà nghỉ ngơi trước nhé.”
Đã quá muộn rồi, dù Lại Tú Viện có vui đến đâu thì nói chuyện thêm cũng không tốt cho sức khỏe.
Cố Nhạn Phàm bước tới, ôm lấy Du Quyết và Phương Gia Lâm, nói: “Tối nay mẹ ở lại chăm bà. Hai đứa cũng về nghỉ sớm đi.”
Lại Tú Viện cũng cười nói: “Về mau đi, hai đứa ngủ sớm đi nhé.”
“Vâng.”
Du Quyết hất cằm ra hiệu với Phương Gia Lâm cùng đi.
Rồi anh bước ra trước.
Phương Gia Lâm vẫn lưu luyến nhìn Lại Tú Viện thêm một cái mới đứng dậy.
Đúng lúc xoay người, cổ tay anh ta chợt bị một bàn tay già nua nắm lại.
Anh ta quay đầu, nghe thấy Lại Tú Viện yếu ớt nói: “Tiểu Quyết mềm lòng, lại dễ bốc đồng. Giờ cháu đã về rồi, sau này chuyện lớn chuyện nhỏ nhớ giúp nó nghĩ thêm nhiều ý kiến nhé.”
Nghe thế nào cũng giống như đang dặn dò hậu sự.
Sống mũi Phương Gia Lâm cay xè, anh ta nhẹ nhàng đặt bàn tay bà trở lại trong chăn: “Cháu biết rồi, bà nội. Bà đừng lo nữa, cứ yên tâm dưỡng bệnh là được.”
–
Từ nhỏ Du Quyết đã đi rất nhanh, Phương Gia Lâm ra sau anh khoảng nửa phút, còn tưởng anh đã tới thang máy rồi.
Ai ngờ vừa quay đầu lại đã thấy Du Quyết vẫn đứng đợi ngoài hành lang trước phòng bệnh.
Anh dựa lưng vào tường, cúi đầu. Làn da vốn đã trắng dưới ánh đèn bệnh viện càng trở nên nhợt nhạt, gần như không còn chút huyết sắc.
“Đừng lo nữa.”
Phương Gia Lâm bước tới vỗ vai anh: “Dì Cố cũng nói không có gì nghiêm trọng mà.”
Du Quyết ngẩng đầu nhìn thẳng vào Phương Gia Lâm.
Nhưng ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Du Quyết lại nheo mắt, dời ánh nhìn đi như thể vừa bị ánh sáng quá mạnh làm đau mắt.
Tim Phương Gia Lâm bỗng run lên.
Một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
“Tình trạng của bà nội không ổn đúng không? Du Quyết, cậu nói thật với tôi đi.”
Rất lâu sau, Du Quyết mới lên tiếng.
“Không ổn lắm.” Ngay cả hàng mày đang nhíu chặt của anh cũng run rẩy: “Là dấu hiệu báo trước của một cơn đột quỵ nặng.”
Đột quỵ nặng đồng nghĩa với điều gì, ngay cả Phương Gia Lâm, một người hoàn toàn không có kiến thức y khoa, cũng hiểu.
Miệng anh ta hơi hé ra, sắc mặt lập tức trắng bệch như tro.
Không ai nói thêm câu nào nữa.
Những điều vốn định hỏi, Phương Gia Lâm cũng chẳng còn tâm trạng.
Hai người cứ thế lặng lẽ rời khỏi bệnh viện, từng bước, từng bước nặng nề như chân bị đổ chì.
–
Sau cuộc điện thoại ấy, cả tối Nghê Hạ không nhận thêm bất cứ tin nhắn nào từ Du Quyết.
Cô cứ nghĩ câu nói kia không phải là lời kết.
“Tôi nghe điện thoại một lát.” Nghe thế nào cũng như vẫn còn một câu chưa nói hết—
Lát nữa tôi gọi lại cho cô.
Nhưng anh không gọi.
Thậm chí đến một tin nhắn cũng không có.
Nghê Hạ nghĩ chắc anh nhận cuộc gọi công việc, bận xong thì đã khuya, về đến nhà là ngủ luôn.
Thế nhưng sang ngày hôm sau, vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào.
Nghê Hạ ở nhà viết kịch bản suốt cả ngày.
Điện thoại liên tục có tin nhắn, nhưng gần như đều là của Lôi Uyển và Cốc Vũ Thanh.
Đến năm giờ chiều, trời dần tối, ánh đèn trong phòng ăn đã không còn đủ sáng.
Lôi Uyển giục rất gấp, Nghê Hạ đành bật hết đèn trong nhà lên, chuẩn bị tiếp tục làm việc.
Nhưng vừa ngồi xuống, cổ cô đã truyền đến từng cơn đau mỏi.
Vừa xoa gáy, Nghê Hạ vừa liếc nhìn chiếc điện thoại đặt bên cạnh.
Đến khi nhận ra hôm nay mình cứ vô thức mở điện thoại lên, rồi lại thất vọng vì không thấy tin nhắn của Du Quyết, Nghê Hạ bỗng cảm thấy tủi thân vô cùng.
Thật ra trước đây, lúc không có việc, Du Quyết cũng rất ít khi chủ động liên lạc với cô.
Mỗi khi vụ kiện không có tiến triển mới, năm sáu ngày không nhắn tin cũng là chuyện bình thường.
Nhưng từ lúc tối qua, khi Du Quyết nói rằng việc tiếp theo chỉ còn chờ tòa mở phiên xét xử, mà phải đợi đến hai, ba tháng, cô lập tức có cảm giác như vừa đánh mất thứ gì đó.
Hai ba tháng chờ đợi, dường như báo hiệu một quãng thời gian dài dừng lại.
Không chỉ là tiến độ vụ kiện bị đình trệ.
Cô đã lường trước điều đó, nhưng không ngờ Du Quyết lại nhấn nút tạm dừng dứt khoát đến vậy.
Anh như thể thật sự biến mất, trong hai, ba tháng tới sẽ không xuất hiện nữa.
Mà Nghê Hạ cũng chẳng tìm được lý do nào đủ hợp lý để bất chấp tất cả mà bước vào cuộc sống của anh.
Thật ra trước đây cô cũng chưa từng nghĩ kỹ xem nên tìm lý do gì. Chỉ là nhờ động lực từ năm mươi triệu tệ và sự liều lĩnh của bản thân mà thôi.
Nhưng lòng can đảm là thứ sẽ cạn kiệt.
Ví dụ như lúc này, Nghê Hạ đến cả dũng khí chủ động nhắn cho anh một tin cũng không còn.
Trong căn nhà sáng trưng nhưng tĩnh lặng đến đáng sợ, cô chìm trong cảm giác thất bại sâu sắc.
Xem ra, tất cả chỉ là do cô tự tưởng tượng.
Nào là ghen, nào là để ý, tất cả đều chỉ là ảo tưởng của riêng cô.
Trong mắt Du Quyết, cô chỉ là một khách hàng mà thôi.
Tiến độ vụ kiện vừa tạm dừng, anh cũng tiện thể ném luôn cô ra khỏi thế giới của mình.
Ngoài cảm giác thất bại, còn có sự tủi thân ngày càng dâng đầy.
Nghê Hạ mím môi nhìn bức tranh màu nước đặt trên lò sưởi, Belly lái chiếc tàu ngầm trong tranh vẫn rạng rỡ, đầy khí thế, như không gì có thể cản nổi.
Vậy thì tại sao cô lại cứ hết lần này đến lần khác thất bại, rồi lại tiếp tục lao vào?
Trên đời này đâu phải chỉ có mình Du Quyết là đàn ông.
Nghĩ đến đó, Nghê Hạ đột nhiên cầm điện thoại lên.
Mở danh sách WeChat lướt một lượt, cô lại bực bội ném điện thoại sang một bên.
Đàn ông có điều kiện tốt như Du Quyết đâu phải không có.
Thậm chí từng có vài người còn chủ động bày tỏ tình cảm với cô.
Nhưng Nghê Hạ có thể tưởng tượng được, nếu bây giờ cô đột nhiên đề nghị kết hôn trong thời gian ngắn, khả năng rất lớn là họ cũng sẽ từ chối trước.
Cô lấy đâu ra thời gian để thương lượng, làm sao khiến người nhà tin rằng chỉ trong chớp mắt cô đã đổi người mình thích, còn muốn kết hôn ngay?
Đến lúc đó, chắc ông nội sẽ đích thân coi cô là kẻ lừa đảo mất.
Quan trọng hơn, chỉ cần nghĩ đến việc đột nhiên kết hôn với bất kỳ người đàn ông nào vừa thoáng lướt qua trong đầu trong lòng cô liền dấy lên cảm giác hoảng hốt và bài xích.
Phiền thật.
Nghê Hạ khoanh tay trước ngực, đi đến bên cửa sổ ngắm mặt hồ, một mình hờn dỗi.
Đúng lúc ấy, điện thoại bỗng reo.
Tim cô lập tức thắt lại, cô đứng giằng co với chính mình một lúc lâu mới bước nhanh hai ba bước trở lại bàn ăn.
Nhưng người gọi tới lại là Phùng Thiên Tuệ.
Trái tim vừa nhấc lên lại rơi xuống, tiện thể cô còn thầm mắng bản thân đúng là chẳng có tiền đồ.
“Mẹ.”
Nghê Hạ bắt máy, giọng ỉu xìu: “Có chuyện gì vậy ạ?”
“Bố con nói chiều nay gọi cho ông nội thì nghe thấy ông cụ ho hơi nhiều.”
Phùng Thiên Tuệ nói: “Tối nay con qua thăm ông nhé.”
“Nghiêm trọng lắm sao? Ông bị cảm ạ?”
“Ông bảo tối qua bị nhiễm lạnh một chút thôi, nhưng ông lúc nào cũng không để trong lòng. Dạo này cúm đang nhiều, con qua xem thì bố mẹ mới yên tâm.”
“Vâng, con đi ngay đây.”
Nghê Hạ không dám chậm trễ, cô thay quần áo rồi vội vàng ra ngoài.
Đến nhà ông nội thì vừa đúng sáu giờ, ông cụ vẫn còn đang trên đường về.
Thấy dì La giúp việc đang chuẩn bị bữa tối trong bếp, Nghê Hạ vào trò chuyện với dì một lúc.
Dì La nói đúng là tối qua Nghê Kiến Quốc bị nhiễm lạnh.
Nhưng sau khi uống thuốc, sáng nay ông đã khỏe hơn nhiều.
Ngoài việc cổ họng còn hơi ngứa thì không có triệu chứng nào khác.
Dì La đã chăm sóc Nghê Kiến Quốc hơn mười năm, làm việc cẩn thận và chu đáo.
Nghe dì nói vậy, Nghê Hạ cũng yên tâm được một nửa.
Nửa còn lại là khi cô nghe thấy tiếng mắng sang sảng đầy nội lực của ông nội.
Từ cửa sổ phòng bếp nhìn ra ngoài, Nghê Kiến Quốc vừa bước xuống xe vừa cầm điện thoại mắng một vị quản lý nào đó không ngừng.
Mà người xuống xe ngay sau ông lại là một người khác.
“Dì Từ?”
Nghê Hạ đi ra cửa đón: “Sao dì cũng tới vậy?”
“Hạ Hạ cũng ở đây à.”
Nghê Kiến Quốc vẫn vừa đi vào phòng khách vừa mắng người trong điện thoại, chẳng hề ngoái đầu lại, để mặc Từ Thiệu Tâm đứng nói chuyện với Nghê Hạ ở cửa: “Hôm nay dì đến nhà máy xử lý chút công việc. Tổng giám đốc Nghê tiện thể mời dì ở lại ăn cơm.”
Nghê Hạ chỉ về phía bóng lưng ông nội.
“Lại có người gây chuyện nữa sao?”
Từ Thiệu Tâm bĩu môi rồi gật đầu.
“Ừ, đang tức giận lắm.”
Hai người cẩn thận đi vào phòng ăn, sau khi Từ Thiệu Tâm ngồi xuống, Nghê Hạ rót cho bà một cốc nước nóng.
Bà cảm ơn rồi lấy điện thoại ra xử lý tin nhắn công việc.
Trong căn nhà có không ít âm thanh, tiếng dầu sôi lách tách trong bếp. Tiếng ông nội đầy tức giận quở trách cấp dưới. Thế nhưng Nghê Hạ lại cảm thấy mọi thứ trống trải lạ thường.
Cô ngồi yên một lúc, nghiêng đầu nhìn Từ Thiệu Tâm.
Vẻ mặt chăm chú khi xử lý công việc của bà bỗng khiến Nghê Hạ nhớ đến một người khác.
Trong lòng liên tục tự nhắc mình đừng hỏi, đừng hỏi.
Nhưng chưa nhịn nổi hai phút, cô vẫn lên tiếng: “Dì Từ, chẳng phải công việc của công ty nhà cháu ở Giang Thành đều giao cho luật sư Du phụ trách rồi sao? Hôm nay sao lại là dì đến xử lý?”
Lần trước ăn cơm ở Bắc Cảng, cô đã biết từ cuộc trò chuyện trên bàn ăn rằng từ sau khi chi nhánh Giang Thành được thành lập, Từ Thiệu Tâm đã giao toàn bộ công việc pháp lý ở đây cho Du Quyết phụ trách, còn bản thân chủ yếu xử lý công việc ở Bắc Cảng.
“À, hôm nay cậu ấy nghỉ phép.”
Từ Thiệu Tâm nói.
Nghỉ phép ư…
Nghê Hạ khép miệng lại, trong lòng càng thấy buồn bực hơn.
Từ Thiệu Tâm không để ý đến vẻ thất thần của cô gái bên cạnh. Sau khi xem xong tin nhắn trợ lý gửi tới, bà mới đặt điện thoại xuống rồi nói tiếp: “Hôm qua bà nội của cậu ấy nhập viện, nên cậu ấy phải ở bệnh viện chăm bà. Cũng xin nghỉ mấy ngày rồi.”
“Dạ?”
Nghê Hạ ngẩng đầu lên: “Nghiêm trọng lắm sao?”
Vẻ mặt Từ Thiệu Tâm trở nên nặng nề, bà lắc đầu.
“Cụ thể thì cậu ấy không nói. Nhưng đã xin nghỉ nhiều ngày như vậy, chắc tình hình cũng không mấy khả quan.”
–
Buổi sáng sớm ở khu nội trú thật ra cũng không hề yên tĩnh.
Tiếng xe đẩy lăn trên nền gạch vang lên trầm đục. Tiếng băng quấn của máy đo huyết áp xì xì bơm hơi. Còn cả tiếng các y tá thì thầm bàn giao ca trực cũng len lỏi qua khe cửa khép hờ.
Du Quyết dứt khoát mở toang cửa phòng bệnh, để căn phòng ngột ngạt suốt một đêm được hít chút không khí mới mẻ.
Hộ lý mang bữa sáng đến, Lại Tú Viện chỉ ăn được vài miếng rồi lại ngủ thiếp đi.
Du Quyết vào phòng vệ sinh trong phòng bệnh, cúi xuống rửa mặt bằng nước lạnh.
Ngẩng đầu nhìn mình trong gương, anh mới nhớ ra hôm qua quên mang dao cạo râu.
Chỉ mới một đêm mà cằm anh đã lún phún một lớp râu xanh nhạt, sờ vào ráp như giấy nhám.
Tóc cũng rối bù, chiếc áo nỉ cổ tròn anh mặc cũng nhăn nhúm vì co ro ngủ trên giường gấp dành cho người nhà bệnh nhân suốt một đêm.
Anh lau khô mặt rồi vội vã bước ra ngoài, định xuống căng tin bệnh viện ăn chút gì đó.
Vừa bước qua cửa, ngẩng đầu lên, ánh mắt anh bỗng khựng lại.
Đèn huỳnh quang trên hành lang đã sáng suốt cả đêm, hắt lên bức tường trắng một màu xám lạnh.
Nghê Hạ mặc bộ quần áo màu sáng, chậm rãi bước đi giữa hành lang lạnh lẽo ấy.
Tay trái cô ôm một bó hoa, tay phải xách một giỏ trái cây. Mỗi khi đi ngang một phòng bệnh, cô đều dừng lại nhìn bảng điện tử hiển thị thông tin bệnh nhân ngoài cửa.
Du Quyết đứng bất động, ánh mắt dán chặt lên người cô.
Cho đến khi cô nghiêng đầu, chuẩn bị nhìn sang phía anh. Phản ứng đầu tiên của Du Quyết là muốn lùi trở lại phòng bệnh.
Nhưng đã không kịp nữa rồi.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên thì anh đã thấy, ngay khoảnh khắc Nghê Hạ phát hiện ra mình, cả khuôn mặt cô bừng sáng.
“Ông xã!”
Giọng nói ấy nhẹ nhàng, lại quen thuộc.
Tim anh như ngừng đập trong chớp mắt.
Ngay sau đó, một luồng hơi ấm mãnh liệt như thủy triều ập vào lồng ngực, mạnh mẽ lấn át cả không khí, khiến anh gần như không thở nổi.
Thấy Du Quyết chỉ đứng yên nhìn mình, Nghê Hạ lập tức dừng chân, mím môi.
Cô nhìn anh bằng ánh mắt ngoan ngoãn, như đang nhận lỗi.
Không gọi bậy nữa mà.
Rồi cô mới tiếp tục bước về phía anh.
Ngay khi cô cất bước, Du Quyết cũng đột nhiên bước tới.
Sải chân anh dài hơn, nhanh hơn.
Chỉ vài bước đã đứng trước mặt cô.
“Sao cô lại tới đây?”
“Tôi nghe dì Từ nói bà nội anh bị bệnh.”
Nghê Hạ nhìn về phòng bệnh phía sau lưng anh: “Tôi muốn đến thăm bà một chút, có tiện không?”
“Tiện.”
Nói xong, Du Quyết đưa tay nhận lấy giỏ trái cây cô đang xách.
Giỏ trái cây nặng hơn chục cân, Nghê Hạ xách từ bãi đỗ xe lên đến đây, cổ tay đã mỏi nhừ.
Sau khi Du Quyết cầm giúp, bàn tay bỗng nhẹ bẫng, cô thoải mái lắc lắc cổ tay.
Ngay giây tiếp theo, bàn tay cô bất ngờ bị một bàn tay khác nắm lấy.
Hơi ấm từ lòng bàn tay anh, lực siết vừa phải, năm ngón tay đan khít.
Đôi mắt Nghê Hạ chợt mở to, nửa người trên gần như cứng đờ, cứ thế để mặc Du Quyết nắm tay mình, dẫn cô bước vào phòng bệnh.