Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu
Chương 30: Đếm ngược 30 – Du Quyết cũng có người yêu rồi, bà không muốn gặp cháu dâu tương lai à?
Gió ven đường thổi ào ào, tiếng còi xe inh ỏi, các cửa hàng mặt phố huyên náo không ngớt.
Mọi âm thanh chồng chất lên nhau, từng đợt từng đợt cuồn cuộn dâng lên, như muốn lật tung cả con phố.
Du Quyết cau mày chặt hơn, đứng giữa khung cảnh ồn ào ấy lặng lẽ nhìn Nghê Hạ.
Rất lâu sau, anh mới lên tiếng: “Cô đang nói linh tinh gì vậy?”
“Tôi đang giải thích với anh mà.”
Nghê Hạ đáp rất tự nhiên: “Tôi sợ anh ghen thì không hay.”
Nhìn ánh mắt nghiêm túc của cô, Du Quyết quay mặt đi.
“Tôi ghen với cậu ta làm gì?”
Nghê Hạ nhìn Du Quyết chằm chằm một lúc, rồi chống hai tay lên thành cửa sổ xe, từ từ cúi người, cả khuôn mặt thò hẳn vào trong xe: “Tôi còn chưa nói là ai mà.”
“…”
Du Quyết bỗng siết chặt vô lăng, nhịp thở cũng nặng hơn hẳn: “Rốt cuộc cô có lên xe không?”
“Lên chứ!”
Nghê Hạ lập tức mở cửa xe, nhanh như chớp ngồi vào ghế phụ.
Vừa cài dây an toàn xong, cảm giác bị ép vào lưng ghế đã ập đến, chiếc xe lập tức lao đi.
Đường trong khu thương mại vốn không rộng, xe cộ lại đông, tốc độ chẳng thể vượt quá năm mươi cây số một giờ.
Thế nhưng chẳng hiểu sao Nghê Hạ lại có cảm giác Du Quyết đang đạp ga hết cỡ.
Anh lạnh mặt không nói lời nào, bầu không khí trong xe nặng nề đến nghẹt thở. Thế mà khóe môi Nghê Hạ vẫn khẽ cong lên.
Nhất định là anh đang ghen.
Mà ghen, chẳng phải là thích cô sao?
Nghĩ đến đó, từng đầu dây thần kinh trên khắp cơ thể Nghê Hạ như run lên khe khẽ, niềm vui không sao kìm nén nổi.
“Bọn tôi chỉ tình cờ gặp nhau thôi, chào hỏi vài câu rồi ai đi đường nấy.” Cô nhìn thẳng phía trước, cố giữ giọng bình thản, “Sau đó anh ta nhắn tin xin lỗi tôi, bảo lúc nãy đi vội quá nên chưa kịp chào tử tế.”
“Tôi nhắc lại lần nữa.” Dừng trước đèn đỏ, Du Quyết trầm giọng nói: “Chuyện đó không liên quan đến tôi.”
Nghê Hạ như chẳng nghe thấy, vẫn tiếp tục nói: “Tôi còn nghĩ có gì đâu mà phải xin lỗi chứ. Tôi đâu phải hoàng đế, không hành lễ với tôi cũng đâu bị chém đầu.”
Du Quyết không đáp.
Đèn xanh bật sáng, anh đánh lái rẽ trái, đầu vẫn nghiêng sang một bên, Nghê Hạ chỉ nhìn thấy đường nét cằm lạnh lùng, cứng rắn của anh.
“Nhưng chắc anh ta thật sự coi tôi là hoàng đế, sợ muốn chết luôn. Muốn chuộc lỗi nên bảo đối diện nhà hàng có một tiệm đồ ngọt, bảo tôi qua đó thử sữa chua của họ để nguôi giận.”
Rẽ chưa đầy hai trăm mét lại gặp đèn đỏ. Đúng lúc Nghê Hạ nói câu ấy, Du Quyết dừng xe ở làn ngoài cùng bên phải.
Cuối cùng anh cũng quay đầu nhìn Nghê Hạ, mí mắt hơi cụp xuống.
Lúc này đã không còn là tức hay không tức nữa. Ánh mắt vốn như đang nói “tôi không sao” giờ đã biến thành “cô có vấn đề gì vậy?”
Nghê Hạ mím chặt môi, cố nhịn cười.
Cô không nói tiếp, chỉ chăm chú nhìn về cửa hàng tiện lợi ở góc ngã tư phía trước.
Du Quyết chậm rãi quay đầu theo ánh mắt cô, ngay sau đó, cô cất giọng: “Tôi bảo không cần đâu, chồng tôi sẽ mua cho tôi.”
“…”
Một lúc lâu vẫn không có ai đáp lời.
Đèn xanh đã sáng, phía sau liên tục có xe bấm còi thúc giục.
Ha ha.
Ngượng quá.
Nghê Hạ: “Tôi tự mua cũng được, ha ha.”
Nói xong, cô định tháo dây an toàn.
Vừa chạm vào chốt cài, chiếc xe đột nhiên lao đi.
Rồi chỉ hơn mười mét sau đã thắng gấp bên lề, Nghê Hạ còn chưa kịp phản ứng thì Du Quyết đã về số P, lạnh mặt tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống xe dứt khoát, sải chân đi thẳng vào cửa hàng tiện lợi.
Anh cao ráo, chân dài thẳng tắp, đi giữa những kệ hàng chật hẹp vẫn không hề vướng víu, trái lại còn vô cùng nổi bật.
Nghê Hạ nhìn anh tiện tay lấy một hộp sữa chua rồi đi đến quầy thu ngân thanh toán.
Đứng xa như vậy mà cô vẫn cảm nhận được cả người anh như một khối sắt ngấm đầy hơi lạnh.
Chẳng bao lâu sau, Du Quyết quay lại xe, nhét hộp sữa chua vào lòng cô.
“Lần sau muốn ăn gì thì cứ nói thẳng, đừng vòng vo như thế.”
Nói xong, anh khởi động xe.
Nghê Hạ cắm ống hút, uống một ngụm rồi mới chậm rãi nói: “Biết làm sao được, ai bảo tôi chẳng có danh phận gì.”
Lời vừa dứt, bầu không khí trong xe bỗng cứng lại.
Ngay cả Nghê Hạ cũng sững người.
Cô chỉ vô thức mượn cớ để giục anh kết hôn. Nhưng vào đúng thời điểm này, trong bầu không khí này, câu nói vòng vo ấy dường như lại mang ý nghĩa khác.
Đúng là cô có ý đó.
Nhưng nghe vào tai lại như không chỉ có mỗi ý đó.
Nghê Hạ nhìn chằm chằm nắp túi khí trước mặt, hàng mi khẽ run, không dám quay sang nhìn Du Quyết.
Còn anh cũng không lên tiếng.
Sự im lặng của cả hai như có một sự ăn ý kỳ lạ, xua tan bầu không khí nặng nề lúc trước, nhưng cũng khiến không khí trở nên loãng hơn đôi chút.
Sự im lặng ấy kéo dài suốt hai cây số, cho đến khi xe dừng trước cổng khu dân cư.
Nghê Hạ uống hết hộp sữa chua, cầm vỏ hộp bước xuống xe.
Lúc xoay người đóng cửa, Du Quyết từ ghế lái nhìn sang cô.
Ánh mắt hai người chỉ khẽ chạm nhau trong thoáng chốc, Nghê Hạ khẽ hé môi nói chúc ngủ ngon.
–
Về đến nhà, Nghê Hạ lập tức chui vào phòng tắm.
Thời tiết đã lạnh hơn, dòng nước nóng xối lên người khiến cô thấy vô cùng dễ chịu. Cô nán lại rất lâu, sấy khô tóc rồi hoàn thành cả quy trình chăm sóc da, lúc bước ra đã hơn mười một giờ đêm.
Nằm lên giường, cô lấy điện thoại ra mới phát hiện nửa tiếng trước Cốc Vũ Thanh có nhắn hỏi cô đã về đến nhà chưa.
Nghê Hạ trả lời rằng mình về từ lâu rồi, Cốc Vũ Thanh không nhắn lại nữa, chắc là đã ngủ.
Trong phòng ngủ chỉ còn chiếc đèn đầu giường tỏa ánh sáng dịu nhẹ, Nghê Hạ nằm trong quầng sáng ấy, mở to mắt nhìn lên trần nhà.
Lúc ăn tối, khi nhận ra Du Quyết có thể đang ghen, cô đã vô cùng phấn khích.
Đến bây giờ, sau khi tắm xong, một mình nằm trên giường, cô mới chợt nhận ra mình đã vui đến mức hơi quá.
Có lẽ vì Du Quyết biết ghen, biết để tâm, biết thích cô, điều đó cũng có nghĩa là anh sẽ kết hôn với cô, phải không?
Nghê Hạ trở mình, lại cảm thấy cả người bứt rứt, không sao yên nổi.
Thực ra, ngay từ đầu mục đích của Nghê Hạ đã là kết hôn với Du Quyết.
Nếu anh muốn tiền, vậy thì quá đơn giản.
Nếu anh muốn một cuộc hôn nhân đúng nghĩa, vậy thì làm vợ chồng thật luôn. Dù sao sớm muộn gì gia đình cô cũng sẽ sắp xếp cho cô kết hôn.
Cho đến lúc này, Nghê Hạ mới nhận ra mình đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản.
Giống như cô chỉ phác thảo sơ sài một dàn ý kịch bản, chỉ xác định rõ cái kết mình mong muốn.
Cô vẫn luôn cho rằng mình đang đi về phía cái kết ấy.
Nhưng cốt truyện cứ tự nhiên phát triển theo mạch của nó, dần dần có da có thịt, khiến Nghê Hạ cảm thấy mục đích vốn đơn thuần của mình bỗng trở nên nặng trĩu, đè lên trái tim cô.
Đêm đó, Nghê Hạ chìm vào giấc ngủ giữa mớ cảm xúc hỗn độn ấy.
Sáng hôm sau, cô vẫn còn ngái ngủ, ăn sáng qua loa rồi bị Lôi Uyển thúc giục bắt tay vào viết kịch bản chi tiết.
Cô phải mở rộng nội dung thành một kịch bản quay chi tiết theo từng phút. Không chỉ phải hoàn thiện phần lời, cô còn phải vẽ storyboard đơn giản, nên thời gian cũng không mấy dư dả.
Chỉ riêng việc chia mã thời gian sơ bộ và xác định điểm xuất hiện của từng tính năng sản phẩm trong mỗi phân đoạn đã mất ba, bốn ngày.
Trời từ sáng chuyển sang tối, Nghê Hạ ôm laptop chuyển từ phòng làm việc ra phòng ăn, cuối cùng cuộn mình trên ghế sofa rồi nhắn cho Lôi Uyển.
[Nghê Hạ]: Chị Lôi, em gửi chị xem trước bản nháp nhé. Nếu không có vấn đề gì thì em sẽ tiếp tục chi tiết hóa theo từng phút.
[Lôi Uyển]: Oa, hiệu suất còn cao hơn chị tưởng nữa!
[Lôi Uyển]: Mai chị đến công ty rồi xem nhé, giờ chị tan làm rồi~
Đến cả Lôi Uyển cũng đã tan làm.
Nghê Hạ liếc nhìn đồng hồ, tám giờ rưỡi.
Kể từ bữa tối hôm qua, cô và Du Quyết vẫn chưa liên lạc với nhau.
Cô biết anh rất bận nhưng nhìn chiếc điện thoại vẫn đầy vạch sóng, trực giác lại mách bảo rằng Du Quyết sẽ nhắn tin cho cô.
Trong năm phút tiếp theo, Nghê Hạ ít nhất cũng quay đầu nhìn điện thoại hai mươi lần.
Đến khoảng lần thứ hai mươi ba, cô mất kiên nhẫn, gập mạnh laptop lại.
Vừa đứng dậy, chuông điện thoại bất ngờ vang lên.
Cả người Nghê Hạ khựng lại, một lúc sau cô mới chậm rãi cúi đầu xuống.
Khoảnh khắc nhìn thấy tên người gọi là Du Quyết, cảm giác nặng nề vô hình ấy lại đè lên lồng ngực cô.
Nó nặng trĩu nhưng cũng khiến từng nhịp tim trở nên rõ ràng hơn.
“A lô? Có chuyện gì vậy?”
Cô định hạ thấp giọng, nhưng dùng lực hơi quá nên nghe lại có vẻ nghiêm túc.
May mà giọng Du Quyết vẫn bình thản, không nghe ra cảm xúc gì.
“Luật sư của Trung Duyệt Hối Đầu đã đưa ra yêu cầu phản đối thẩm quyền xét xử. Tôi gọi để nói với cô tình hình.”
“À, được.”
Lại là chuyện công việc.
Thực ra Nghê Hạ hoàn toàn không hiểu cái gọi là “phản đối thẩm quyền xét xử” là gì. Cô ngồi trở lại ghế sofa: “Anh nói đi.”
Phía Trung Duyệt Hối Đầu cho rằng công ty điện ảnh do Nghê Hạ và Cốc Vũ Thanh đăng ký tuy thành lập ở Giang Thành nhưng địa điểm kinh doanh thực tế không nằm tại đây, mà ở Tuân Dương – nơi đặt trụ sở chính của họ. Vì vậy, họ cho rằng tòa án Giang Thành không có thẩm quyền giải quyết vụ án và yêu cầu chuyển hồ sơ sang tòa án Tuân Dương.
Nghe xong, Nghê Hạ chỉ thấy buồn nôn: “Thế chẳng lẽ chúng ta thật sự phải đến Tuân Dương sao?”
“Không cần, bọn họ chỉ đang cố kéo dài quá trình tố tụng thôi.”
Du Quyết nói: “Các chứng cứ như đăng ký kinh doanh, hồ sơ thanh toán, biên bản họp đều rất đầy đủ.”
Nghê Hạ hiểu được lơ mơ, chỉ biết gật đầu: “Ồ…”
“Đợi thẩm phán bác bỏ yêu cầu phản đối của họ, bước tiếp theo là chờ mở phiên tòa.”
“Phải chờ bao lâu?”
“Khoảng ba tháng.”
Nghe thấy khoảng thời gian ấy, phản ứng đầu tiên của Nghê Hạ là, lâu đến vậy sao?
Thế chẳng phải cô và Du Quyết sẽ không còn lý do gì để liên lạc nữa ư?
“Sao lại phải đợi lâu như vậy? Không thể nhanh hơn được à?”
“Việc đó không phải tôi có thể quyết định.”
Du Quyết khẽ cười một tiếng: “Tòa án có quy trình của tòa án.”
Như thể đã nhìn thấy khoảng trống kéo dài suốt ba tháng sắp tới, đầu óc Nghê Hạ lúc này cũng trở nên trống rỗng.
Cô không nói gì, đến cả sự im lặng cũng mang theo vẻ buồn bã.
Du Quyết cũng không cúp máy, mặc cho sự im lặng ấy lan dần giữa hai người.
Dù những điều anh cần nói đã nói xong.
Cho đến khi điện thoại của mẹ anh, Cố Nhạn Phàm, gọi tới.
“Tôi nghe điện thoại một lát.”
“Ừm, được.”
Cố Nhạn Phàm vốn có thói quen dùng WeChat, nếu không phải chuyện gấp, bà rất ít khi gọi điện.
Vì thế, ngay khi nhìn thấy cuộc gọi đến, Du Quyết đã có một linh cảm chẳng lành.
Anh bấm nghe, hơi thở cũng vô thức căng lên.
“Tiểu Quyết.”
Đầu dây bên kia, giọng nói vốn luôn điềm tĩnh của Cố Nhạn Phàm lúc này lại xen lẫn vài phần hoảng hốt: “Bà nội con bị ngã rồi, con đến bệnh viện ngay đi.”
–
Khi Du Quyết chạy tới khoa cấp cứu, người đứng bên giường bệnh chỉ có Cố Nhạn Phàm và người giúp việc.
Thấy anh đến, hai người lặng lẽ nhường chỗ.
Vừa nhìn thấy Lại Tú Viện vẫn còn tỉnh táo, đang nói chuyện, Du Quyết đứng ở cửa hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại rồi mới bước tới.
“Gọi cả thằng nhóc này đến làm gì, làm rùm beng cả lên.”
Miệng thì tỏ vẻ không hài lòng, nhưng ánh mắt của Lại Tú Viện lại dính chặt lấy đứa cháu trai: “Muộn thế này còn chạy đến đây làm gì? Mau về ngủ đi.”
Du Quyết bước nhanh đến, ngồi xổm bên giường, đưa tay sờ trán bà.
“Bà không sao chứ?”
“Có chuyện gì đâu.”
Lại Tú Viện cười ha ha: “Bà ngồi lâu quá, lúc đứng dậy thì thiếu máu nên choáng một chút, đứng không vững thôi.”
Nói rồi bà còn giơ cánh tay lên.
“Chẳng hề hấn gì cả. Mặc nhiều quần áo thế này, đến da cũng không trầy xước.”
Thấy tinh thần bà vẫn tốt, Du Quyết cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ở lại trò chuyện với bà một lúc, thấy bà đã buồn ngủ, anh mới đứng dậy.
Vừa quay người, anh đã thấy Cố Nhạn Phàm ra hiệu bằng ánh mắt.
Hai mẹ con nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng bệnh.
Trên hành lang yên tĩnh, Du Quyết thấp giọng hỏi: “Rốt cuộc tình huống thế nào?”
Cố Nhạn Phàm quay người nhìn anh, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
“Là cơn thiếu máu não thoáng qua.”
Nghe vậy, sắc mặt Du Quyết cũng tái đi.
Vào khoảng đầu mùa xuân năm nay, Lại Tú Viện từng trải qua một cơn mù thoáng qua.
Một bên mắt của bà đột nhiên không nhìn thấy gì, chỉ kéo dài vài giây rồi lại trở về bình thường.
Bà chỉ nghĩ mình già rồi, mắt kém đi nên cũng không nói với người nhà.
Mãi đến không lâu sau, một bên cánh tay của bà đột nhiên tê bì, phải đến bệnh viện kiểm tra, bà mới kể lại chuyện đó.
Đó rõ ràng là dấu hiệu báo trước của nhồi máu não. Là mẹ của hai bác sĩ, chính Lại Tú Viện cũng hiểu rất rõ.
Đến hôm nay, bà lại xuất hiện cơn thiếu máu não thoáng qua, hay còn gọi là đột quỵ nhẹ, mức cảnh báo cao nhất trước đột quỵ, đồng nghĩa với việc trong thời gian ngắn bà rất có khả năng sẽ bị một cơn đột quỵ nghiêm trọng.
Lồng ngực Du Quyết phập phồng dữ dội. Anh bối rối đưa mắt nhìn quanh vô định một vòng rồi mới quay sang Cố Nhạn Phàm.
“Bố con đâu rồi?”
“Ông ấy đang đi hỗ trợ phẫu thuật ở tỉnh khác.”
Cố Nhạn Phàm cũng đầy vẻ lo lắng: “Sáng mai ông ấy còn có một ca mổ cho bệnh nhân vị thành niên, nên mẹ vẫn chưa báo.”
Vừa dứt lời, ngoài hành lang lại vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Hai mẹ con đồng thời quay đầu lại thì thấy Phương Gia Lâm đang chạy hổn hển về phía họ.
“Du Quyết, dì Cố, bà nội sao rồi?”
Chưa kịp đứng vững, anh ta đã sốt ruột hỏi.
“Không có chuyện gì lớn đâu, chỉ bị ngã một cái thôi.”
Cố Nhạn Phàm khẽ hất cằm về phía phòng bệnh: “Vào thăm bà đi.”
Du Quyết và Phương Gia Lâm cùng bước vào phòng bệnh.
Thấy Phương Gia Lâm đến, Lại Tú Viện lại bắt đầu cằn nhằn.
“Bà nói mấy đứa trẻ các cháu đúng là chuyện bé xé ra to. Bà có va đập gì đâu, làm như bà sắp ch—”
“Bà nói linh tinh gì thế!”
Phương Gia Lâm lập tức cắt ngang: “Bà vẫn khỏe lắm mà, đừng nói mấy lời xui xẻo như vậy.”
Lại Tú Viện bật cười.
“Còn trẻ thế mà mê tín hơn cả bà già này.”
Nói xong, bà phát hiện Du Quyết vẫn im lặng đứng ở đầu giường nhìn mình, ánh mắt bà càng trở nên dịu dàng hơn.
Dịu dàng đến mức không giấu nổi sự lưu luyến và quyến luyến.
“Con người ai rồi cũng phải chết. Bà sống đến từng này cũng coi như không uổng đời rồi. Nếu thật sự phải đi cũng chẳng thiệt thòi gì.” Bà quay sang vỗ nhẹ tay Phương Gia Lâm: “Chỉ là bà vẫn chưa yên lòng về mấy đứa nhỏ các cháu.”
“Bà nội, sao bà cứ nói mấy lời đó mãi thế? Bà vẫn khỏe mà.”
Phương Gia Lâm siết chặt tay bà: “Chẳng phải bà còn bảo sẽ đợi cháu cưới vợ, sau này còn giúp cháu bế con nữa sao?”
Lại Tú Viện lắc đầu, không nói thêm.
Trải qua một phen giày vò như vậy, bà đã chẳng còn bao nhiêu sức lực.
“Với lại…” Phương Gia Lâm cũng mỉm cười: “Du Quyết cũng có người yêu rồi. Bà không muốn gặp cháu dâu tương lai à?”
Du Quyết, người vẫn luôn im lặng, đột nhiên ngẩng phắt đầu lên. Đôi mắt đầy kinh ngạc của anh khi bắt gặp nụ cười trên gương mặt bà nội lại dần trở nên bình tĩnh.
“Thật sao?” Gương mặt Lại Tú Viện lập tức có thêm vài phần sức sống: “Tiểu Quyết có người yêu rồi à?”
Du Quyết không trả lời ngay.
Anh nhìn vào đôi mắt đã đục mờ như phủ một lớp sương của bà nội, rồi chậm rãi, vô cùng nghiêm túc gật đầu.
Lại Tú Viện cười đến mức những nếp nhăn trên gương mặt càng hằn sâu hơn.
“Trước giờ bà chẳng nghe cháu nhắc gì cả. Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?”
Du Quyết lại dừng một chút.
Dường như đây là một câu hỏi cần phải suy nghĩ.
“Quen nhau mười năm rồi.”
Lời vừa dứt, Phương Gia Lâm đang ngồi xổm bên giường bệnh cũng kinh ngạc quay đầu sang nhìn Du Quyết.