Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 29: Đếm ngược 29 – “Nói chuyện xong chưa?”

Nhận được tin nhắn, Nghê Hạ thật sự ngẩng đầu nhìn bàn ăn.

[Nghê Hạ]: Đâu có, bọn tôi ngồi bàn bốn người mà.

Trong lúc cô đang gõ tin nhắn trả lời, Cốc Vũ Thanh kéo ghế ngồi xuống.

“Vừa nãy cậu nói chuyện với ai thế?”

“Cậu thấy à?”

Gửi tin nhắn xong, Nghê Hạ đặt điện thoại xuống: “Một bạn học cấp ba.”

Vì người ngồi đối diện là Cốc Vũ Thanh nên cô nói thêm: “Hồi cấp ba anh ta từng thích mình.”

“Cái gì?”

Cốc Vũ Thanh lập tức hứng thú, quay đầu nhìn ra ngoài nhà hàng.

“Ê đừng có nhìn chằm chằm người ta, lỡ bị phát hiện thì sao!”

Nhưng vừa dứt lời, Cốc Vũ Thanh đã nhìn thấy Phương Gia Lâm đứng bên đường qua ô cửa kính.

Đi ăn với gia đình, lại vừa mới từ Mỹ về, mấy cô chú lớn tuổi lúc nào cũng có vô số chuyện để nói.

Anh ta đứng dưới gốc cây, quay lưng về phía cửa nhà hàng, cúi đầu trò chuyện với một người phụ nữ trung niên. Dáng người cao gầy, quần áo và khí chất đều khá ổn.

“Biết rồi.”

Cốc Vũ Thanh cười, quay đầu lại: “Nhìn cũng được đấy. Anh ta từng theo đuổi cậu à?”

“Nếu thật sự theo đuổi thì còn bình thường. Đằng này còn chưa nói với tớ được mấy câu, vừa mở miệng đã tỏ tình đòi yêu đương, dọa tớ chết khiếp.”

“Ồ? Tình huống gì vậy?”

Cốc Vũ Thanh nhướng mày: “Kể nghe xem nào.”

“Cũng chẳng có gì để kể.”

Bao nhiêu năm trôi qua rồi, nhắc lại chuyện này Nghê Hạ vẫn thấy cạn lời: “Thật ra tớ luôn biết anh ta thích tớ. Rõ ràng lắm.”

Một lớp học chỉ rộng vài chục mét vuông, học sinh ngồi cuối lớp nói lớn một chút thì người ngồi đầu lớp cũng nghe thấy.

Huống hồ họ còn học cùng nhau suốt ba năm, ngày nào cũng chạm mặt vô số lần ở lối đi trong lớp, hành lang hay bất cứ góc nào trong trường.

Ánh mắt của Phương Gia Lâm ngày càng rõ ràng. Ban đầu còn ngượng ngùng né tránh, sau đó dần trở nên nóng bỏng hơn, xen lẫn chút luống cuống. Rất nhiều lần anh ta như muốn lấy hết can đảm để nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại quay đầu bỏ chạy.

Tuy có hơi kỳ lạ, nhưng cũng rất đúng với tính cách hướng nội, nhút nhát của anh ta.

Cho nên Nghê Hạ nằm mơ cũng không ngờ Phương Gia Lâm lại đột nhiên tỏ tình với mình.

Theo kịch bản trong đầu cô, hẳn là Phương Gia Lâm sẽ âm thầm đơn phương đến tận lúc tốt nghiệp. Còn cô sẽ giả vờ như không hề nhận ra, để đoạn rung động tuổi thanh xuân ấy lặng lẽ khép lại.

Hoặc cùng lắm, anh ta sẽ chủ động tiến từng bước nhỏ, tìm cách đến gần cô, tìm hiểu cô rồi bày tỏ tình cảm.

Chẳng phải người bình thường đều như vậy sao? Sao Phương Gia Lâm lại không chịu diễn đúng kịch bản chứ?

Ngày anh ta hẹn cô lên sân thượng thư viện, lòng bàn tay Nghê Hạ đã đổ đầy mồ hôi.

Cô biết Phương Gia Lâm định làm gì, suốt quãng đường đi, cô đều nghĩ xem phải từ chối thế nào cho vừa dứt khoát vừa lịch sự.

Mối liên hệ gần gũi nhất giữa cô và Phương Gia Lâm chỉ là từng được phân vào cùng một tổ dọn phòng thí nghiệm.

Lúc phát “thẻ người tốt”, chẳng lẽ lại bảo “Cậu là một người tốt vì lau cửa sổ rất sạch” sao?

Nghĩ mãi vẫn không ra, cuối cùng Nghê Hạ bỏ cuộc.

Anh ta còn chẳng vòng vo, cô việc gì phải khách sáo!

“Anh chàng này gan thật.” Cốc Vũ Thanh hỏi: “Rồi sau đó thì sao?”

“Sau đó thì hết rồi.”

Nghê Hạ nói: “Vốn dĩ anh ta đã hướng nội, sau chuyện đó thì càng chẳng còn tiếp xúc gì.”

Nghĩ một chút, cô lại nói: “À đúng rồi. Hình như năm nhất đại học anh ta chủ động kết bạn WeChat với tớ. Nhưng từ đầu đến cuối chưa từng nhắn một câu nào.”

Nghe cũng chỉ là một câu chuyện rất bình thường, Cốc Vũ Thanh lập tức mất hứng.

“Tớ còn tưởng có chuyện yêu hận tình thù gì cơ.”

Cô ấy lại liếc ra ngoài cửa sổ, đúng lúc ấy, Phương Gia Lâm mở cửa xe. Trước khi lên xe, anh ta ngoái đầu nhìn vào trong nhà hàng.

Khoảnh khắc hai mắt chạm nhau, ánh mắt ấy chất chứa bao điều chưa trọn vẹn, đều bị Cốc Vũ Thanh nhìn thấy.

“Đâu có.”

Nghê Hạ nói: “Bao nhiêu năm rồi, chắc giờ anh ta còn không nhớ nổi tên tớ ngay ấy chứ.”

Cốc Vũ Thanh thầm nghĩ, chưa chắc đâu.

Đói gần cả ngày, Cốc Vũ Thanh thúc giục: “Chồng cậu rốt cuộc có đến không?”

Lúc này Nghê Hạ mới nhớ Du Quyết vẫn chưa trả lời tin nhắn.

[Nghê Hạ]: Anh có đến không vậy?

Du Quyết vẫn không đáp.

“Thôi mặc kệ anh ấy.”

Nghê Hạ nhíu mày, cất điện thoại: “Chẳng trách ông nội tớ thích anh ấy như vậy. Đúng là cuồng công việc chẳng khác gì ông nội.”

“Vẫn đang tăng ca à?”

Cốc Vũ Thanh cười nói: “Thế thì có khi không phải anh ta không muốn kết hôn với cậu, mà là xin không nổi nghỉ cưới.”

Nghê Hạ cũng bị chọc cười, cô lẩm bẩm: “Đúng thế, người ta kết hôn là ‘định mệnh an bài’, còn anh ấy là ‘chờ sắp xếp lịch’.”

“Hay là mình đổi chú rể đi.”

Cốc Vũ Thanh cười đến mức chớp mắt ra hiệu với cô, chỉ ra ngoài cửa sổ: “Tớ thấy anh chàng ban nãy cũng được đấy.”

“Không được.”

Nghê Hạ lập tức xua tay: “Tớ đâu có thích anh ta.”

Câu nói vừa dứt, cả hai đều im lặng một lúc.

Sắc mặt Cốc Vũ Thanh dần trở nên nghiêm túc.

“Ý cậu là…Cậu thích người hiện tại rồi?”

Lần đầu tiên trong đời, Nghê Hạ cảm nhận rõ ràng thế nào là đầu óc đứng máy.

Ngay cả tầm nhìn cũng như trống rỗng trong chớp mắt.

May mà chỉ một lát sau, suy nghĩ của cô đã hoạt động trở lại.

“Cậu nói linh tinh gì thế, ý tớ là…” 

Cô chậm rãi nói từng chữ, đồng thời tự sắp xếp lại mạch suy nghĩ của mình: “Người ta từng thích tớ hồi cấp ba, tớ đã từ chối rồi. Giờ lại quay sang tìm người ta để kết hôn, còn phải nói rõ rằng tớ không thật lòng muốn cưới, chỉ muốn lấy tiền làm phim. Cậu không thấy như vậy quá tàn nhẫn sao?”

Lập luận của Nghê Hạ khiến Cốc Vũ Thanh hoàn toàn bị thuyết phục. Đặc biệt là khi nhớ lại ánh mắt của Phương Gia Lâm vừa rồi.

“Thôi, tớ chỉ nói đùa thôi mà, cậu nghiêm túc thế.”

Sau đó, Cốc Vũ Thanh đổi sang chủ đề khác, hỏi cô có ý tưởng gì về phương án mà Lôi Uyển vừa đề xuất không.

Nghê Hạ đáp hờ hững, nhưng ánh mắt vẫn liên tục liếc ra ngoài cửa sổ.

Chẳng mấy chốc đã qua hơn nửa tiếng, đến cả nhân viên phục vụ cũng tới hỏi họ khi nào thì có thể lên món.

“Chồng cậu rốt cuộc có đến không?”

“Không biết, tớ với cậu ăn trước đi.”

Nghê Hạ bảo nhân viên lên món luôn, rồi rầu rĩ nói: “Nếu không thì vẫn gọi điện nói với anh ấy vậy.”

Vừa dứt lời, như thể có cảm ứng gì đó, cô ngẩng đầu lên. Đúng lúc cửa nhà hàng được đẩy mở, Du Quyết sải bước đi vào.

Thân hình anh vẫn hướng về phía trước, nhưng ngay khoảnh khắc nghiêng đầu, ánh mắt hai người lập tức chạm nhau.

Nghê Hạ nhìn anh tiến lại gần từng bước, đến khi anh đứng trước bàn, cô lại quay mặt sang chỗ khác.

“Ơ? Luật sư Du, anh đến rồi!”

Cốc Vũ Thanh vui vẻ chào hỏi.

Du Quyết liếc nhìn Nghê Hạ đang cúi đầu không nói gì, rồi kéo chiếc ghế bên cạnh cô ngồi xuống.

“Vừa tan làm, trên đường hơi tắc.”

“Không sao, không sao.”

Cốc Vũ Thanh nói: “Bọn tôi cũng mới đến thôi. Đúng lúc chuẩn bị lên món, anh đến vừa đẹp.”

Du Quyết không nói thêm, chỉ quay sang nhìn Nghê Hạ.

“Sao không nói gì?”

Lúc này Nghê Hạ mới liếc anh một cái, lẩm bẩm: “Tôi cứ tưởng anh không đến, nhắn tin cũng chẳng trả lời.”

Du Quyết chậm rãi quay mặt đi, hơi nâng cằm, vừa lấy khăn ướt trên bàn lau tay vừa hờ hững nói: “Chỉ cần cô chịu khó nhìn điện thoại một cái thôi.”

Hôm nay phản xạ của Nghê Hạ cực kỳ chậm.

Đầu tiên cô thấy giọng điệu của Du Quyết là lạ, một lúc sau mới hiểu anh vừa nói gì.

Cô lập tức mở điện thoại.

Thì ra hai mươi phút trước anh đã trả lời rồi.

[Chồng [trái tim]]: Đang trên đường. Đừng giục.

“À.”

Nghê Hạ cười ngượng: “Mải nói chuyện quá nên quên xem điện thoại.”

Du Quyết đặt khăn ướt xuống, một câu nói rất khẽ lướt qua tai cô.

“Thế còn gọi tôi đến làm gì.”

Nhẹ đến mức Nghê Hạ gần như không nghe rõ.

“Hả? Anh nói gì?”

Du Quyết không trả lời nữa, anh quay sang Cốc Vũ Thanh: “Hôm nay tôi đã xem chứng từ tài chính của các cô. Trên hóa đơn thuê những thiết bị quay chuyên dụng đó, đơn vị cung cấp không phải ‘Hắc Hạp Tử’, mà là một công ty công nghệ tên ‘Thủy Hạ Vi Quang’. Sau này cô đã không chọn Hắc Hạp Tử đúng không?”

“Đúng!”

Cốc Vũ Thanh kích động vỗ bàn: “Thật ra ngay lúc Trang Hoàn giới thiệu, tôi đã âm thầm hỏi hai người trong nghề. Họ bảo trước đây có đoàn phim từng dùng máy quay chống nước của Hắc Hạp Tử, đến ngày quay thứ ba thì khoang máy bị rò nước. Sau đó cãi nhau cả tuần trời để xác định trách nhiệm. Tôi không muốn gặp chuyện như vậy nên không hợp tác với họ.”

“Được. Tôi hiểu rồi.”

Nếu Cốc Vũ Thanh chưa từng ký kết bất kỳ hợp đồng hợp tác nào với công ty Hắc Hạp Tử, thì về mặt pháp lý, việc cho rằng cô ấy và Trang Hoàn nhận tiền hoa hồng từ công ty đó ngay từ đầu đã thiếu căn cứ sự thật cơ bản, hoàn toàn không thể đứng vững.

Trong lúc Du Quyết đang giải thích điều này cho Cốc Vũ Thanh, Nghê Hạ vì không chen được vào cuộc nói chuyện nên cúi xuống xem điện thoại.

Cô nhận được tin nhắn của Phương Gia Lâm.

[Phương Gia Lâm]: Xin lỗi nhé. Lúc nãy tình cờ gặp cậu, thật ra tôi rất bất ngờ, cũng rất vui. Nhưng người lớn trong nhà giục quá nên chưa nói được mấy câu đã phải đi.

[Phương Gia Lâm]: Xin lỗi nha. Lần sau nếu còn gặp nhất định tôi sẽ chào hỏi đàng hoàng.

Nghê Hạ chống ngón tay lên môi, suy nghĩ một lúc rồi mới trả lời.

[Nghê Hạ]: Haha, không sao đâu. Thật ra tôi cũng chưa kịp phản ứng.

[Nghê Hạ]: Lần sau gặp lại thì chúng ta nói chuyện tử tế nhé~

[Phương Gia Lâm]: Được được. Cảm ơn cậu không trách tôi. Nghe cậu nói vậy tôi yên tâm nhiều rồi.

[Phương Gia Lâm]: Lần sau gặp nhất định sẽ nói chuyện đàng hoàng. Coi như lần này tôi nợ cậu một lời chào chính thức nhé.

Bao nhiêu năm trôi qua, Phương Gia Lâm vẫn nhút nhát và cẩn thận như ngày nào.

Nghê Hạ thật sự không hiểu nổi năm đó rốt cuộc vì sao anh ta lại có thể liều lĩnh tỏ tình như vậy.

Hay là chơi trò thật hay thách rồi thua?

Khó hiểu thật.

Cô gửi lại một sticker “Ừm ừm” qua, rồi mới cảm thấy có ánh mắt đang dừng trên người mình.

Vừa ngẩng đầu lên, cô phát hiện Du Quyết đang nhìn mình.

Ánh mắt lành lạnh, lạnh đến mức tim cô khẽ run.

“Nói chuyện xong chưa?”

“Hả?”

Nghê Hạ hoàn hồn, lúc này cô mới nhận ra không chỉ Du Quyết, mà cả Cốc Vũ Thanh và nhân viên phục vụ đều đang nhìn mình.

“Có, có chuyện gì vậy?”

“Món gà Cung Bảo cô gọi hết rồi, họ hỏi cô có muốn đổi món khác không.”

Du Quyết nói.

“À à.”

Nghê Hạ gật đầu: “Đổi đi.”

Du Quyết khẽ hé môi.

Ít ra cũng phải nói đổi sang món gì chứ?

Nhưng thấy Nghê Hạ cứ như người mất hồn, sắc mặt anh trầm xuống, cũng không nói thêm.

Bầu không khí đột nhiên rơi vào im lặng, chỉ còn đại sư Cốc đứng ra cứu nguy.

Cô ấy quay sang nhân viên phục vụ, nói: “Đổi thành sườn xào chua ngọt nhé. Cảm ơn.”

Bữa cơm này khiến Nghê Hạ ăn cực kỳ khó chịu.

Cô không hiểu tối nay Du Quyết bị làm sao, cứ kỳ kỳ lạ lạ.

Bình thường anh vốn đã ít nói nhưng tối nay lại im lặng một cách khác thường.

Sự im lặng ấy khiến Nghê Hạ vô cớ thấy bồn chồn.

Rõ ràng anh vẫn giữ gương mặt lạnh tanh như mọi khi. Thế nhưng ngồi cạnh anh, cô lại có cảm giác như có một luồng hơi nóng âm ỉ bao trùm xung quanh, không ồn ào, nhưng sự hiện diện lại mạnh đến mức không thể xem nhẹ.

Là công việc gặp chuyện không vui sao?

Nếu vậy thì tại sao lại hành hạ một mỹ nữ vô tội như cô chứ!

Cốc Vũ Thanh tiếp xúc với Du Quyết không nhiều nên không nhận ra điều gì bất thường.

Cô ấy chỉ âm thầm cảm thấy, muốn giúp chị em mình kiếm được năm mươi triệu tệ này, e rằng còn khó hơn leo l*n đ*nh Everest rồi livestream bán hàng.

Khó khăn lắm bữa cơm mới gần kết thúc, nhân viên phục vụ bước tới hỏi họ có muốn thử món tráng miệng mới của nhà hàng là kem không.

Nghê Hạ nghẹn cả buổi tối, lập tức gật đầu lia lịa: “Cho tôi một phần.”

Du Quyết, người vẫn luôn trầm mặc suốt bữa ăn, bỗng nhíu mày.

“Không phải cô đang đến kỳ à?”

Cốc Vũ Thanh: ?

Nói mới nhớ—

Từ bao giờ đỉnh Everest lắp thang máy vậy?

“À đúng ha.”

Nghê Hạ cười lắc đầu với nhân viên phục vụ: “Vậy không lấy nữa.”

Thấy lúc đang đau đầu vì công việc mà Du Quyết vẫn nhớ quan tâm mình, tâm trạng Nghê Hạ lập tức khá hơn hẳn.

“Thế hôm nay đến đây thôi nhé?”

“Được.”

Cốc Vũ Thanh đứng dậy trước: “Vậy lát nữa tớ tự bắt taxi về.”

Cô ấy liếc Du Quyết một cái rồi hỏi Nghê Hạ: “Còn cậu?”

Đúng lúc đó điện thoại Nghê Hạ lại có tin nhắn mới, lần này vẫn là Phương Gia Lâm.

Anh ta gửi một tin nhắn thoại.

Nghê Hạ vốn định chuyển sang văn bản, nhưng vì giữ ngón tay trên đoạn ghi âm chưa đủ lâu, vừa buông tay ra thì giọng của Phương Gia Lâm đã phát ra ngoài.

“À đúng rồi, tôi nhớ là cậu thích uống sữa chua…”

Nghê Hạ vội bấm lại lần nữa, giọng nói lập tức tắt, chuyển thành văn bản.

[Phương Gia Lâm]: À đúng rồi, tôi nhớ là cậu thích uống sữa chua. Đối diện nhà hàng đó có một tiệm tráng miệng, sữa chua ở đó khá ngon. Có dịp cậu thử nhé.

Dù trước đây Phương Gia Lâm từng thích cô nhưng thật ra hai người đâu có thân.

Sao anh ta lại biết cả việc cô thích uống sữa chua?

Đầu óc Nghê Hạ đầy dấu hỏi, trong lúc đó, Du Quyết lấy khăn giấy lau tay, hơi nghiêng đầu nhìn cô.

Cô hoàn toàn không cảm nhận được ánh mắt ấy. Cho đến khi Cốc Vũ Thanh hỏi lại lần nữa: “Này, hỏi cậu đấy. Lát nữa cậu về thế nào?”

Nghê Hạ vội trả lời Phương Gia Lâm một câu “Cảm ơn nhé”, rồi thuận miệng đáp: “Tớ đi xe của chồng tớ về.”

Trong lúc Cốc Vũ Thanh còn đang kinh ngạc vì cô gọi hai chữ “chồng tớ” tự nhiên đến thế, thì chính “chồng” Nghê Hạ cũng rất tự nhiên đáp lại.

Chỉ có điều, giọng điệu nghe lạnh đến rợn người.

“Tiện không?”

“Hả?”

Nghê Hạ chậm rãi ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại. Lúc này cô mới phát hiện mình đã hoàn toàn bị ánh mắt lạnh buốt của Du Quyết bao trùm: “Có gì mà không tiện?”

Du Quyết nở một nụ cười ngoài cười nhưng chẳng có chút ý cười nào, liếc Nghê Hạ một cái. Sau đó anh cầm áo khoác đứng dậy, đi thẳng ra ngoài.

Cốc Vũ Thanh đứng ngơ ngác, Nghê Hạ cũng chẳng hiểu chuyện gì.

Anh lại làm sao nữa vậy?

Đúng lúc ấy, một cô gái vội vàng đi lướt qua bên cạnh họ, điện thoại vẫn áp sát tai.

“Anh ấy là đồng nghiệp của tôi mà! Tối qua bọn tôi chỉ bàn công việc thôi! Tôi còn không được nói chuyện công việc với đồng nghiệp nữa à? Anh ghen cái gì chứ?”

Trong đầu Nghê Hạ như có một bóng đèn vụt sáng.

Cô cúi đầu mở điện thoại, nhìn khung chat với Phương Gia Lâm.

Đứng ngẩn người vài giây, rồi đôi mắt cô bỗng sáng bừng, “wow!” một tiếng rồi xách túi, chạy thẳng ra ngoài.

Xe của Du Quyết đỗ ngay bên lề đường, anh đã ngồi vào ghế lái, hạ cửa kính xuống để thông gió.

Nghê Hạ bước nhanh vài bước tới cạnh cửa ghế phụ nhưng không lên xe.

Du Quyết đã cài dây an toàn, đang cúi đầu xem điện thoại, anh biết cô đến rồi nhưng không nhìn cô.

“Lên xe.”

“Không lên.”

Du Quyết nghe vậy thì nhíu mày.

Anh ném điện thoại lên bệ điều khiển trung tâm. Sắc mặt trầm xuống, vừa quay đầu sang lại bắt gặp đôi mắt cong cong đầy ý cười của Nghê Hạ.

“Chồng à, anh ghen rồi phải không?”

Lời tác giả:

Lúc này chỉ cần nói một câu “Xin lỗi” là đủ làm Luật sư Du nổ tung rồi.

Vì giấm thì có đáng bao nhiêu tiền đâu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn