Sau lần tình cờ gặp nhau ở nhà hàng hôm đó, Nghê Hạ còn khách sáo nói rằng lần sau gặp nhất định sẽ ngồi trò chuyện tử tế.
Nhưng rõ ràng lúc này không phải lúc để ôn chuyện.
Cô đang mặc đồ ngủ, còn chưa ăn tối.
Thậm chí đầu óc thì vẫn còn mơ màng.
Nhận túi đồ ăn xong, cô hỏi: “Cậu cũng ở đây sao?”
Phương Gia Lâm gật đầu, giơ ngón trỏ chỉ lên trên.
“Tôi ở tầng tám.”
Nếu chỉ là vô tình gặp nhau ngoài đường, một cuộc chạm mặt ngắn ngủi sẽ không đủ để khơi lại những ân oán năm xưa. Chỉ vài câu chào hỏi xã giao cũng đã đủ gói gọn tất cả.
Nhưng tình huống bây giờ lại trùng hợp đến mức khó tin.
Hàng xóm trên tầng dưới tầng, ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu cũng gặp.
Dù có lẽ người ta từ lâu đã không còn ý gì với cô nữa, nhưng…
Nghê Hạ cúi mắt nhìn túi đồ ăn trong tay.
Lỡ một ngày nào đó Phương Gia Lâm bắt gặp Du Quyết đến tìm cô, e rằng sẽ khó tránh khỏi đôi chút ngượng ngùng.
Dù sao bọn họ cũng từng là bạn cùng lớp.
“Ha ha, đúng là trùng hợp thật.”
Nghê Hạ lúng túng đưa tay sờ mũi, ánh mắt lảng đi.
Phương Gia Lâm cũng đứng cứng đờ tại chỗ, không biết nên nhìn về đâu.
“Vậy, vậy cậu ăn cơm trước đi.” Nhớ tới hộp cơm trong tay cô, anh ta nói: “Khi nào rảnh mình lại nói chuyện.”
“Ừm ừm, được được, cảm ơn cậu nhé.”
“Không có gì.”
Đợi Phương Gia Lâm quay người đi về phía thang máy, Nghê Hạ cũng nhẹ nhàng khép cửa lại.
Túi đồ ăn khá nặng.
Cô chậm rãi mở ra, lấy ra ba món ăn, một hộp cơm trắng và một bát canh.
Đúng lúc đó, Du Quyết nhắn tin cho cô.
[Chồng [trái tim]]: Đồ ăn đến chưa?
[Nghê Hạ]: Đến rồi.
Cô lại gõ tiếp: Phương Gia Lâm mang lên giúp tôi. Không ngờ cậu ta lại ở ngay tầng trên nhà tôi, shipper giao nhầm sang nhà cậu ta.
Nhưng trước khi gửi, Nghê Hạ suy nghĩ một lúc rồi xóa sạch từng chữ.
–
Phương Gia Lâm ngồi một mình bên cửa sổ rất lâu, cho đến khi tia nắng cuối cùng nơi chân trời tắt hẳn, màn đêm hoàn toàn buông xuống.
Vừa nghĩ đến chuyện sau khi về nước lâu như vậy, ngày nào mình cũng sớm tối ở cạnh Nghê Hạ, anh ta lại thấy thật khó tin.
Thảo nào hai lần liên tiếp anh ta đều gặp Nghê Hạ ở nhà hàng gần khu chung cư.
Phương Gia Lâm vốn tưởng rằng giữa mình và Nghê Hạ đã hoàn toàn không còn bất kỳ mối liên hệ nào.
Vậy mà giờ đây, sự vướng víu như rối lượng tử này khiến ý nghĩ cố ép bản thân buông bỏ của anh ta lại lần nữa sống dậy.
Sau khi tốt nghiệp đại học, anh ta sang Mỹ học thạc sĩ, rồi ở lại làm việc thêm hai năm.
Thứ tăng lên không chỉ là tuổi tác và kiến thức, mà còn là sự thấu hiểu về lòng người.
Anh ta từng gặp không ít nam nữ xem tình cảm như một trò chơi, coi việc dụ dỗ người khác yêu mình là một cửa ải cần chinh phục.
Đợi đến khi đối phương vui mừng thổ lộ, họ lại chỉ lạnh nhạt nói một câu “sorry tôi cứ tưởng chúng ta chỉ là bạn.”
Có người xem đó là trò tiêu khiển, có người lại nhìn thấy chính bản thân mình trong đó.
Nhưng Phương Gia Lâm vẫn không chịu tin Nghê Hạ cũng là kiểu người ấy.
Trong khoảng thời gian giống như những người bạn qua thư năm đó, cô sẽ nghiêm túc đọc cuốn tiểu thuyết anh ta vô tình nhắc tới, rồi cùng anh ta cảm thán về tư tưởng lớn lao và những tình tiết cài cắm tinh tế của tác giả. Khi anh ta tự ti vì khả năng giao tiếp tiếng Anh, cô sẽ khen giọng nói của anh ta rất hay. Đến tối hôm anh ta thi toán – môn yếu nhất của anh ta, kết quả không tốt, cô còn nói với anh ta rằng ngay cả cậu bạn cùng bàn học cực giỏi toán của cô cũng than đề lần này quá hóc búa.
Cô thậm chí còn nhận ra anh ta đi đôi giày mới, hay đổi sang chiếc gọng kính mới chẳng khác mấy chiếc cũ.
Ngay cả khi tâm trạng cô sa sút, còn anh ta thì vò đầu bứt tai không biết phải an ủi thế nào, cô cũng sẽ cười nói: Có phải cậu không biết nên nói gì không? Không sao đâu, chỉ cần biết cậu ở đây là được rồi.
Những điều cô làm khiến ngay cả một người chậm chạp như Phương Gia Lâm cũng cảm nhận được sự thiên vị rất rõ ràng.
Dù anh ta hướng nội, vụng về và ngốc nghếch, cô vẫn để ý đến anh ta, vẫn trân trọng anh ta.
Một người như vậy, sao có thể giống như lời Du Quyết nói, chỉ là đang đùa giỡn tình cảm của anh ta chứ?
Bao nhiêu năm trôi qua, anh ta chưa từng gặp thêm một ai hiểu mình đến thế.
Nếu ông trời đã để hai người một lần nữa có giao điểm, thì sự chấp niệm lặng im bấy lâu cùng mong muốn được sẻ chia trong lòng Phương Gia Lâm lại bắt đầu rục rịch.
Có nên tìm cô để hỏi rõ chuyện năm đó không?
Anh ta cũng muốn nói với Du Quyết rằng mình đã vô tình trở thành hàng xóm tầng trên của Nghê Hạ.
Đây là sự trùng hợp mà ngay cả trong mơ anh ta cũng không dám nghĩ tới.
Sau một hồi do dự, Phương Gia Lâm gọi điện cho Du Quyết.
“Có chuyện gì?”
Phương Gia Lâm ấp úng một lúc rồi hỏi: “Giờ cậu đang làm gì vậy?”
“Chuẩn bị cho bà uống thuốc. Sao thế?”
“…”
Thôi vậy, lúc này vẫn đừng làm phiền cậu ấy nữa.
Hơn nữa, Phương Gia Lâm cũng đoán được, dù có nói ra thì câu trả lời của Du Quyết vẫn sẽ giống hệt trước đây—
Hành động chính là đáp án, có gì mà phải hỏi? Cậu càng truy hỏi thì cũng chỉ nhận được lời nói dối. Cô ấy sẽ không bao giờ thừa nhận đâu.
“Không có gì, chỉ hỏi xem bà thế nào rồi.”
“Cũng ổn.”
Du Quyết nói: “Ngày kia là có thể xuất viện rồi.”
“Vậy thì tốt. Sáng mai tôi đến thăm bà nhé.”
“Ừ, cậu đến chơi với bà đi. Vừa hay mai tôi phải về văn phòng luật xử lý chút công việc.”
“Được, vậy tôi cúp máy đây.”
“… Chờ chút.”
“Hử?”
Phương Gia Lâm hỏi: “Sao vậy?”
Du Quyết im lặng hai giây.
Khi cất lời lần nữa, giọng điệu đã hoàn toàn khác lúc nãy.
Trầm thấp, chậm rãi, thậm chí còn có chút khàn khàn.
“Ngày kia cậu có rảnh không? Chúng ta ra ngoài ăn một bữa nhé.”
“Hả? Ngày kia à?”
Phương Gia Lâm nói không được.
Việc kinh doanh chuỗi cung ứng kho lạnh của gia đình anh ta ngày càng phát triển. Đúng lúc thành phố An và Giang Thành hợp tác xây dựng khu công nghiệp nhằm thúc đẩy chuyển dịch sản xuất.
Cha mẹ anh ta muốn nắm lấy cơ hội này, đồng thời cũng hy vọng con trai sớm tiếp quản công việc của gia đình, nên lần này sẽ đưa anh ta đi cùng để rèn luyện.
“Bố tôi bảo tôi đi thành phố An với ông ấy một chuyến. Chắc một thời gian nữa mới về.”
Du Quyết lại im lặng, như đang cân nhắc điều gì đó.
“Được, vậy khi nào cậu về thì báo tôi.”
–
Sáng hôm sau, Phương Gia Lâm thức dậy rồi đi tắm.
Dòng nước nóng xối từ trên xuống, anh ta nhắm mắt, cố gắng để đầu óc trống rỗng, nhưng ngược lại, đủ mọi chuyện lớn nhỏ cứ chạy loạn trong tâm trí.
Anh ta không muốn nghe theo sự sắp đặt của gia đình, lo lắng cho sức khỏe của bà cụ, lại băn khoăn có nên hỏi Nghê Hạ về câu trả lời đã đến muộn suốt bao năm hay không.
Ngoài ra, mãi đến lúc này anh ta mới chợt nhận ra, hình như tối qua Du Quyết có điều gì đó khó nói.
Với tính cách của Du Quyết, nếu có chuyện gì thì chẳng có lý do gì không thể nói ngay trong điện thoại.
Hay là tình hình của bà nội xấu đi rồi?
Nghĩ đến đây, Phương Gia Lâm vội vàng tắm cho xong, thay quần áo rồi chuẩn bị đến bệnh viện.
Ra khỏi cửa, anh ta mới phát hiện xe mình gọi phải hơn mười phút nữa mới tới.
Vừa nghĩ chuyện mua xe cần được đưa vào kế hoạch, anh ta vừa thấp thỏm lo cho bệnh tình của bà cụ.
Đúng lúc ấy, chiếc thang máy vừa mới đi xuống một tầng thì dừng lại.
Dòng suy nghĩ của anh ta bỗng khựng lại, Phương Gia Lâm gần như nín thở nhìn cửa thang máy từ từ mở ra.
Nghê Hạ vừa nghe điện thoại vừa bước vào. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy anh ta, cô cũng ngẩn người.
Nhưng vì vẫn đang nói chuyện với Cốc Vũ Thanh nên cô chỉ mỉm cười với Phương Gia Lâm, rồi xoay người đứng quay lưng về phía anh ta.
“Để tớ qua đón cậu đi, dù sao hôm nay cậu cũng có bận gì đâu.”
Tối qua Nghê Hạ vừa nộp kịch bản, giờ vẫn đang chờ Lôi Uyển duyệt.
Storyboard thì chưa gấp, nên cô định tranh thủ lúc rảnh đi xem vài tòa chung cư, tìm địa điểm phù hợp để quay phim.
Cốc Vũ Thanh: “Tối qua tớ lại thức trắng, lười ra ngoài lắm.”
Nghê Hạ dỗ dành thêm mấy câu nhưng Cốc Vũ Thanh vẫn từ chối.
“Thế gọi chồng cậu đi cùng đi.”
Biết rõ Phương Gia Lâm đứng phía sau không thể nghe thấy đầu dây bên kia nói gì, nhưng gáy Nghê Hạ vẫn cứng lại trong chốc lát.
Một lát sau cô mới hạ giọng đáp: “Bà nội anh ấy bị bệnh, dạo này toàn ở bệnh viện chăm bà, làm gì có thời gian đi với tớ.”
Dứt lời, thang máy cũng dừng ở tầng một.
Phương Gia Lâm nghiêng người bước ra ngoài, lúc đi ngang qua Nghê Hạ, anh ta khẽ gật đầu chào cô.
Sau lưng, cửa thang máy từ từ khép lại.
Bước chân Phương Gia Lâm cũng chậm dần.
Ánh mắt anh ta đờ đẫn, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, rồi lại lắc mạnh đầu, sải bước ra khỏi sảnh.
Đến bệnh viện, hai vợ chồng Cố Nhạn Phàm và Du Văn Lâm đều đang ở trong phòng bệnh trò chuyện với Lại Tú Viện.
Vừa đẩy cửa bước vào, Phương Gia Lâm đã nghe bà nói: “Hôm nào nhớ mời cô Lê đến nhà ăn cơm nhé, bà sẽ đích thân xuống bếp.”
“Được được được.” Cố Nhạn Phàm cười nói: “Mẹ mau khỏe lại đi, rồi trổ tài nấu ăn cho cô Lê thưởng thức.”
“Bà nội, cô Lê là ai vậy?”
Phương Gia Lâm cười hỏi, rồi chào hai người lớn còn lại: “Chào dì Cố, chào chú Du.”
“Gia Lâm đến rồi à?”
Ngày mai là được xuất viện nên tinh thần của Lại Tú Viện đã khá lên trông thấy, bà vẫy tay với anh ta: “Lại đây ngồi.”
Cố Nhạn Phàm đứng dậy nhường chỗ cạnh giường bệnh cho Phương Gia Lâm rồi quay sang rót nước.
“Đang nói bạn gái của Tiểu Quyết đấy. Hôm qua cô bé còn đến thăm bà, làm bà vui lắm.”
Nói xong bà mới thấy có gì đó không đúng. Quay đầu lại, quả nhiên thấy Phương Gia Lâm đang ngơ ngác.
“Hai đứa thân nhau thế mà cháu còn không biết bạn gái nó họ gì à?”
“Đúng vậy.”
Bà Lại Tú Viện cũng tiếp lời: “Chẳng phải các cháu đều là bạn học cấp ba sao?”
Phương Gia Lâm nghĩ nát óc cũng không nhớ trong lớp có cô gái nào họ Lê.
“Họ Lê gì cơ ạ? Lớp cháu đâu có ai họ Lê.”
Tên đầy đủ là gì thì bà Lại Tú Viện thật sự không nhớ nổi.
Bà chỉ vào mặt Phương Gia Lâm rồi quay sang nói với Du Văn Lâm: “Thằng bé này trí nhớ còn kém hơn cả mẹ.”
Phương Gia Lâm lại không thấy vấn đề nằm ở trí nhớ của mình.
Họ Lê vốn hiếm gặp, anh ta không thể nào hoàn toàn không có ấn tượng.
Tai bà nội đã kém từ lâu, hay là bà nghe nhầm, thật ra người ta họ Lý?
Nhưng trong lớp cũng chẳng có cô gái nào họ Lý nổi bật cả.
Người có thể khiến Du Quyết rung động, không thể là một cô gái quá đỗi bình thường.
Dù không xuất sắc đến mức như Nghê Hạ, ít nhất cũng là….
Nghê Hạ.
Nghê.
Đầu óc Phương Gia Lâm bỗng trống rỗng trong thoáng chốc.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, lý trí đã quay trở lại.
Không thể nào, tuyệt đối không thể.
Du Quyết thích ai cũng được, chứ không thể thích Nghê Hạ.
Huống hồ Du Quyết là luật sư, còn cẩn trọng hơn bất kỳ ai.
Cậu ta đã nói là quen nhau mười năm, thì chắc chắn là đúng tròn mười năm, không hơn không kém. Điều đó có nghĩa cô gái ấy là bạn học của Du Quyết trước khi chuyển trường.
Không trò chuyện được bao lâu thì y tá bước vào đo huyết áp cho Lại Tú Viện. Phương Gia Lâm liền đứng sang một bên cạnh cửa.
Sau khi đo xong, anh ta ở lại trò chuyện với bà cụ thêm một lúc nữa. Đợi đến khi bà ngủ say, anh ta mới rời khỏi phòng bệnh.
Có lẽ vì trong phòng quá ngột ngạt nên Phương Gia Lâm luôn thấy khó thở.
Đến khi bước ra khỏi tòa nhà khu điều trị nội trú, cơn gió lạnh tạt thẳng vào mặt, anh ta mới cảm thấy dễ chịu hơn.
Trong lúc chờ xe, bố anh ta nhắn tin nhắc về chuyến bay ngày mai.
Phương Gia Lâm trả lời vài câu rồi thoát khỏi khung chat.
Ánh mắt dừng lại ở ảnh đại diện của Du Quyết, đầu ngón tay anh ta khẽ run lên.
Hỏi Du Quyết bạn gái anh tên gì, vốn chỉ là một câu hỏi rất đơn giản.
Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, Phương Gia Lâm mãi vẫn không thể mở miệng.
–
Trước khi ra ngoài, Nghê Hạ đã tìm trên mạng vài tòa chung cư đáp ứng yêu cầu, ghi lại trong ghi chú để định lần lượt đến xem.
Thế nhưng vừa lên xe, điểm đến đầu tiên đã hiện thông báo bãi đỗ xe đang quá tải.
Vốn dĩ tay lái của cô đã không tốt. Đến nơi mà cứ phải vòng đi vòng lại trong bãi xe tìm chỗ đỗ thì chỉ tổ mất thời gian.
Vì vậy cô lại rời khỏi tầng hầm, đi bộ ra khỏi khu chung cư rồi gọi xe công nghệ.
Đối với cảnh quay one take, yêu cầu về tính liền mạch của toàn bộ bối cảnh, chiều sâu không gian, khả năng điều phối và các tuyến di chuyển theo phương thẳng đứng đều cực kỳ cao.
Chỉ riêng tiêu chí này thôi cũng đã loại bỏ rất nhiều tòa chung cư.
Nghê Hạ chạy khắp nơi gần nửa ngày, tiền xe đã tốn đến mấy trăm tệ mà vẫn chưa tìm được địa điểm phù hợp.
Ngoài những yêu cầu đó, cô còn muốn thu âm trực tiếp tại hiện trường, nên môi trường âm học cũng phải yên tĩnh và có thể kiểm soát được.
Khoảng ba, bốn giờ chiều, sau một ngày chẳng thu được kết quả gì, Nghê Hạ vào một quán cà phê, chống cằm đăng bài lên vòng bạn bè nhờ mọi người giúp đỡ.
Chung cư thì ở đâu cũng có, nhưng yêu cầu của cô quá khắt khe, nên cả bạn bè trong lẫn ngoài ngành nhất thời đều không nghĩ ra nơi nào thích hợp.
Đến khi trời bắt đầu tối, Nghê Hạ bỗng nhận được tin nhắn riêng từ bạn học cấp ba Uông Vận Phỉ.
Suốt ba năm cấp ba, hai người vốn chẳng thân. Mãi đến khi lên đại học, Uông Vận Phỉ bắt đầu tự học vẽ, thường xuyên nhờ Nghê Hạ góp ý, hai người mới dần có qua lại.
Cho đến bây giờ, thỉnh thoảng Uông Vận Phỉ vẫn gửi cho cô những tác phẩm của các họa sĩ giỏi hoặc những màn “tai nạn” hội họa mà cô ấy lướt thấy trên mạng.
Vì thế, Uông Vận Phỉ cũng phần nào hiểu được yêu cầu của Nghê Hạ, và cảm thấy nơi mình đang ở khá phù hợp.
Hai người trò chuyện một lúc, Nghê Hạ lập tức gọi xe đến khu chung cư của Uông Vận Phỉ.
Trên đường đi, Uông Vận Phỉ lại nhắc đến một chuyện khác.
[Uông Vận Phỉ]: À đúng rồi, tháng một năm sau tớ và Biện Hàng tổ chức đám cưới, cậu có đến được không? [Ngại ngùng]
Đầu năm nay Nghê Hạ đã biết hai người đăng ký kết hôn rồi.
Một lớp học mấy chục người, ngày ngày ở bên nhau suốt ba năm, giữa những cô cậu tuổi mới lớn không biết đã nảy sinh bao nhiêu rung động.
Nhưng thật sự có thể đi từ đồng phục đến váy cưới, hình như chỉ có mỗi Uông Vận Phỉ và Biện Hàng.
[Nghê Hạ]: Oa! Chúc mừng chúc mừng!
[Nghê Hạ]: Nhưng bây giờ tớ thật sự không dám chắc lúc đó có đang vào đoàn phim hay không. Nếu rảnh nhất định tớ sẽ đến!
[Uông Vận Phỉ]: Không sao không sao, tớ hiểu mà, ai cũng bận cả.
[Uông Vận Phỉ]: Vậy tớ gửi thiệp điện tử cho cậu trước nhé, sau đó sẽ gửi thiệp giấy sau.
[Nghê Hạ]: Được!
Hôm nay là ngày làm việc nên cả Uông Vận Phỉ lẫn Biện Hàng đều đang đi làm.
Sau khi báo thông tin của Uông Vận Phỉ, Nghê Hạ thuận lợi vào được tòa nhà. Cô vừa đi vừa quan sát hành lang các tầng, đích thân leo thử cầu thang thoát hiểm, rồi lên sân thượng và xuống tầng hầm xem một vòng.
Nhìn chung cô khá hài lòng, đặc biệt là tầng hầm có một hành lang đủ dài, rất thích hợp để tạo bầu không khí ngột ngạt.
Cầm điện thoại trên tay, Nghê Hạ vừa đi vừa quay từ cầu thang thoát hiểm lên các tầng trên, định lát nữa gửi cho Lôi Uyển làm tài liệu tham khảo khi chọn bối cảnh.
Đi ngang qua một căn hộ, cô nhìn thấy trên cửa dán một tấm bảng nhỏ, ghi “Nhà của Tiểu Du.”
Nghê Hạ bật cười, chụp ảnh rồi gửi cho Du Quyết.
[Nghê Hạ]: Gửi mật khẩu cho tôi, tôi vào nghỉ một lát.
[Chồng [trái tim]]: ?
[Chồng [trái tim]]: Cô đang ở đâu?
Nghê Hạ gửi định vị cho anh.
[Nghê Hạ]: Đạo diễn Nghê đang đi khảo sát bối cảnh đây!
[Chồng [trái tim]]: Trời mưa rồi.
Nghê Hạ: “…”
[Nghê Hạ]: Chết rồi!
Cô vội vàng chuyển sang camera, tiếp tục làm việc.
Sau khi cẩn thận quay đủ mọi góc của từng khu vực, Nghê Hạ vội vã rời khỏi tòa chung cư.
Vừa bước ra sảnh tầng một, cô đã thấy bầu trời xám xịt như phủ chì, mặt đường nhựa bị nước mưa thấm ướt cũng chuyển thành màu đen sẫm.
Mưa mùa đông là thứ khiến người ta ngán ngẩm nhất, ẩm ướt, lạnh lẽo. Rõ ràng chưa hề bị mưa tạt vào người, nhưng vẫn có cảm giác nước mưa sẽ len theo cổ áo chảy xuống, khiến người ta chẳng biết trốn vào đâu.
Những shipper mặc áo mưa luồn lách giữa dòng xe đông nghịt. Người đi đường ai cũng cầm ô, bước chân vội vã, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi màn mưa ẩm lạnh.
Nghê Hạ nhìn ứng dụng gọi xe rồi bất lực xếp hàng chờ.
Đúng lúc cao điểm tan làm, từ tòa chung cư kết hợp văn phòng liên tục có người đi ra.
Phần lớn đều không mang ô, Nghê Hạ lùi sang một bên nhường đường, nhìn họ đội mưa băng qua khoảng sân rồi chui vào những chiếc xe công nghệ, trong lòng càng thêm bực bội.
Cô ghét nhất là bị dính mưa.
[Nghê Hạ]: Bạn nhỏ Du à~
[Nghê Hạ]: Chỗ tôi cách văn phòng luật của anh không xa lắm, tiện đường thì qua đón tôi được không?
[Chồng [trái tim]]: Cầu xin tôi đi.
[Nghê Hạ]: ?
[Nghê Hạ]: Không đến thì thôi.
[Chồng [trái tim]]: Đang trên đường rồi.
Haiz.
Lại bày trò nữa, Nghê Hạ hủy chuyến xe đã đặt, cất điện thoại đi, ngẩng cằm, ưỡn ngực, vẻ mặt đắc ý đến mức như thể bốn chữ “hả hê mãn nguyện” đang viết rõ trên mặt.
Chưa đầy mười phút sau, chiếc SUV màu đen dừng lại bên đường.
Thấy Du Quyết cầm ô bước xuống xe, Nghê Hạ lập tức cúi đầu nhìn điện thoại, giả vờ như không hề để ý.
Đợi đến khi anh đi tới trước mặt, cô mới ngẩng đầu, ra vẻ bất ngờ.
“Ơ, nhanh vậy à.”
Những hạt mưa bị gió thổi tạt cả vào dưới mái hiên.
Du Quyết nghiêng chiếc ô về phía cô.
“Đi thôi.”
Khoảng sân phía trước chỉ chừng hơn mười mét, Nghê Hạ có cảm giác chỉ bước hai ba bước là đã đi hết.
Du Quyết cầm ô, đợi cô ngồi vào ghế phụ rồi mới vòng qua đầu xe lên ghế lái.
Cho đến khi chiếc SUV màu đen khuất hẳn, Uông Vận Phỉ và Biện Hàng đang đứng bên đường mới hoàn hồn, ngơ ngác nhìn nhau.
–
Tối hôm đó, Phương Gia Lâm cũng nhận được thiệp cưới điện tử của Biện Hàng.
[Biện Hàng]: Rảnh thì nhớ đến nhé! Từ ngày cậu sang Mỹ du học, tụi mình mấy năm rồi chưa gặp.
[Phương Gia Lâm]: Không thành vấn đề, đến lúc đó nhất định mình sẽ có mặt.
[Biện Hàng]: Dạo này cậu thế nào? Về nước rồi định ở lại Giang Thành làm việc luôn à?
[Phương Gia Lâm]: Vẫn chưa quyết định. Trước mắt tôi muốn dành thời gian ở bên gia đình đã.
[Biện Hàng]: À à… Vậy hôm nào hẹn ăn một bữa nhé.
[Phương Gia Lâm]: Được thôi.
[Phương Gia Lâm]: Chúc mừng thêm lần nữa nhé. Bao nhiêu năm rồi, lớp mình cũng chỉ có hai cậu là có cái kết viên mãn.
Một lúc sau.
[Biện Hàng]: Chưa chắc đâu.
–
Lời tác giả:
Chưa chắc đâu.