Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu
Chương 26: m ngược 26 – Xin hỏi anh là chồng của đạo diễn Nghê Hạ phải không?
Ngay khi nghe Lôi Uyển nhắc đến quay one take dài bốn mươi phút, Cốc Vũ Thanh đã biết tiêu rồi.
Đây đâu phải là không có đạo diễn hay nhiếp ảnh gia chịu nhận, mà là không ai dám nhận.
Những cảnh quay one take khiến người xem phải trầm trồ trong phim ảnh chưa bao giờ chỉ đơn giản là không cắt dựng.
Nó đòi hỏi đạo diễn phải trở thành một tổng chỉ huy toàn năng, điều phối hoàn hảo từng khâu, từng con người, từng thời điểm xuất hiện. Chỉ cần một mắt xích xảy ra sai sót là toàn bộ cảnh quay sẽ phải làm lại từ đầu.
Mặc dù yêu cầu của Lumina chủ yếu là thể hiện khả năng chống rung quang học, lấy nét tự động, thao tác quay chụp và chất lượng hình ảnh đạt chuẩn phim trường của sản phẩm. Nói cách khác, áp lực về mặt nội dung không quá lớn.
Nhưng đó là bốn mươi phút liền!
Phải biết rằng trong phim điện ảnh hay truyền hình, những cảnh quay one take thường chỉ kéo dài vài giây đến vài phút.
Một khi thời lượng vượt quá mười phút hoặc thậm chí hơn nửa tiếng thì chẳng khác nào ngang nhiên tuyên chiến với giới hạn của trình độ sản xuất.
Nghe Nghê Hạ và Lôi Uyển càng nói càng hăng, ý tưởng khớp nhau đến mức như cùng một tần số, ngay cả nhịp ngắt câu cũng như có vần điệu, Cốc Vũ Thanh hoàn toàn chết lặng.
Bất tri bất giác, hai tiếng đồng hồ trôi qua.
Vốn dĩ Lôi Uyển đã gần như quyết định hợp tác với Nghê Hạ từ trước. Lúc này, cô ấy trực tiếp chốt luôn, giao hẳn ý tưởng ấy cho Nghê Hạ, rồi hỏi đến mức báo giá.
Đúng lúc đó Cốc Vũ Thanh với vẻ mặt như mất hết hy vọng sống, bật thẳng người ngồi dậy như lò xo, đồng thời đá thật nhanh vào chân Nghê Hạ.
Lần này, cuối cùng cô ấy cũng nhanh hơn Nghê Hạ một bước. Trước khi Nghê Hạ kịp buột miệng câu: “Giá cả sao cũng được.”
“Haha, chị Lôi, phần thương mại cứ trao đổi với em nhé, em là người đại diện của cô ấy.”
Sắc mặt Nghê Hạ lập tức nghiêm túc lại, ngoan ngoãn ngậm miệng.
Thù lao của những đạo diễn quảng cáo hàng đầu cao hơn rất nhiều so với đạo diễn điện ảnh. Điều này cả Nghê Hạ lẫn Cốc Vũ Thanh đều biết.
Nhưng đó chỉ là số rất ít.
Trong ngành nói chung, một đạo diễn quảng cáo nổi tiếng có mức cát-xê cao nhất cũng chỉ khoảng ba mươi nghìn tệ một ngày. Còn những đạo diễn kỳ cựu bình thường dao động khoảng sáu, bảy nghìn tệ.
Mặc dù Lôi Uyển đánh giá rất cao Nghê Hạ nhưng dù sao cô vẫn chỉ là một đạo diễn mới, lại không xuất thân từ quảng cáo. Vì vậy, phía Lumina chỉ có thể trả theo mặt bằng của đạo diễn quảng cáo thông thường.
Nếu chỉ quay bộ phim quảng bá như kế hoạch ban đầu, Cốc Vũ Thanh cảm thấy mức giá đó đã rất ổn.
Nhưng bây giờ Lôi Uyển muốn quay one take dài bốn mươi phút, khác gì đòi mạng người đâu?
Hơn nữa, Cốc Vũ Thanh cũng nhìn ra, thực ra Lôi Uyển vẫn chưa hoàn toàn tin Nghê Hạ có thể kiểm soát nổi dự án one take bốn mươi phút này. Vì vậy, ở khoản cát-xê, cô ấy kiên quyết không chịu nhượng bộ.
Cốc Vũ Thanh thương lượng hơn một tiếng đồng hồ, nói đến mức khô cả cổ, cuối cùng mới nâng được mức giá từ năm mươi nghìn tệ lên bảy mươi nghìn tệ.
Rời khỏi tòa nhà Lumina, Cốc Vũ Thanh cảm thấy mình như mất nửa cái mạng.
Trong khi đó, tâm trạng Nghê Hạ lại cực kỳ tốt.
“Đại sư Cốc đúng là lợi hại, có thể thương lượng lên tới bảy mươi nghìn luôn. Trước đây tớ quay quảng cáo có mấy nghìn tệ thôi.”
“Có thể à?” Cốc Vũ Thanh cười bất lực: “Bà cô Nghê của tôi ơi, cậu có biết mình vừa nhận cái việc gì không? Thế mà còn thấy bảy mươi nghìn là nhiều?”
An ủi thất bại.
Nghê Hạ cười lấy lòng: “Tớ biết cậu xót tớ, nhưng dù sao cũng đang rảnh. Nếu không kiếm việc làm thì tớ phát điên mất.”
Haizz.
Đương nhiên Cốc Vũ Thanh hiểu. Nếu không, ngay từ đầu cô ấy cũng chẳng ủng hộ Nghê Hạ đến Lumina.
Chỉ là, ban đầu cô ấy chỉ định để Nghê Hạ nhận chút việc giết thời gian. Không ngờ cuối cùng lại thành giết luôn tuổi thọ.
Thôi vậy, thấy Nghê Hạ đang hào hứng như thế, cô ấy cũng không nỡ dội nước lạnh.
Đằng nào trong thời gian ngắn cũng chưa thể bấm máy. Vị luật sư Du kia tạm thời chắc cũng chưa thể khai thông tình cảm. Vậy thì cứ để Nghê Hạ bận rộn một thời gian vậy.
Nghĩ kỹ lại, Cốc Vũ Thanh càng thấy khâm phục.
Bảo sao nhà họ Nghê giàu như vậy, già trẻ lớn bé, không một ai chịu ngồi yên.
“Thôi, đã đến nước này thì đi ăn cơm đi.”
“Đúng thế! Tiền ít thì cũng vẫn là tiền mà.”
Nghê Hạ khoác tay Cốc Vũ Thanh, vừa đi về phía bãi đỗ xe vừa cười: “Cô Cốc cuối cùng cũng bám được một người có chút tiền rồi, hôm nay tớ mời!”
–
Vài ngày sau, Nghê Hạ nhận được quyết định áp dụng biện pháp bảo toàn tài sản của tòa án.
Điều đó đồng nghĩa, việc phong tỏa tài sản của Trung Duyệt Hối Đầu đã chính thức có hiệu lực.
Đúng như lời Du Quyết từng nói, biện pháp bảo toàn tài sản trước khi khởi kiện chính là sự bảo đảm để Nghê Hạ và Cốc Vũ Thanh cuối cùng vẫn có thể thực sự nhận được quyền lợi về tài sản của mình.
Có quyết định này trong tay, Nghê Hạ cảm thấy mình đã đá tung cánh cửa chiến thắng bằng một chân. Giờ chỉ còn chờ mở phiên tòa, đánh cho Trung Duyệt Hối Đầu thua tan tác.
Chỉ tưởng tượng thôi, đã thấy sảng khoái rồi.
Gần như cùng lúc, cô cũng nhận được hợp đồng hợp tác từ Lumina, thế là cô vui vẻ đi tìm Du Quyết.
[Nghê Hạ]: Chồng ơi, em vừa ký một dự án với Lumina. Anh giúp em xem hợp đồng được không?
[Chồng [trái tim]]: Còn gọi linh tinh nữa thì người tiếp theo nhận thư luật sư sẽ là cô.
[Nghê Hạ]: [GIF quay lưng bỏ đi]
[Chồng [trái tim]]: Quay lại.
[Chồng [trái tim]]: Gửi hợp đồng cho tôi.
Lúc nhận được tin nhắn của Nghê Hạ.
Du Quyết đang ăn trà chiều trong phòng pantry.
Hôm nay hiếm khi rảnh rỗi, lại đúng thứ sáu, Từ Thiệu Tâm gọi rất nhiều bánh ngọt và cà phê. Cả nhóm gần như đều tụ tập ở đây vừa ăn vừa tán gẫu, bàn xem tối nay đi đâu chơi, ăn gì.
Đến khi Nghê Hạ gửi hợp đồng sang, Du Quyết lặng lẽ trở về văn phòng.
Bản hợp đồng khá dài, nhưng đọc hết một lượt thì không có vấn đề gì.
Chỉ là khi nhìn đến nội dung công việc cụ thể, Du Quyết hơi ngạc nhiên.
Anh từng xử lý không ít vụ kiện trong ngành điện ảnh, cũng từng nhận nhiều vụ liên quan đến công ty quảng cáo nên ít nhiều hiểu cả hai lĩnh vực.
Bốn mươi phút, one take
Nghĩ thế nào cũng thấy không hợp lý.
[J]: Cô chắc chứ?
[Nghê Hạ]: Hả? Hợp đồng có vấn đề gì à?
[J]: Hợp đồng không có vấn đề. Nhưng cô chắc nội dung công việc này là hợp lý chứ?
[Nghê Hạ]: Chỉ cần đạo diễn Nghê muốn làm được thì nó hợp lý.
[J]: Được. Có thể ký.
Ngay sau đó, Nghê Hạ lại gửi thêm hai tin nhắn vào nhóm chat.
[Nghê Hạ]: Tôi nhận được Quyết định bảo toàn tài sản rồi! Mọi người thời gian qua vất vả quá. Không biết tối nay mọi người có rảnh không? Tôi muốn mời mọi người một bữa cơm.
[Nghê Hạ]: Tôi vừa nhận được một hợp đồng quảng cáo, kiếm được chút tiền nhỏ. [Ngại ngùng]
Quay one take dài bốn mươi phút, bảy mươi nghìn tệ, quả thật là chút tiền nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nữa.
Du Quyết nhìn dòng tin nhắn ấy, khẽ bật cười.
[J]: OK.
[Từ Thiệu Tâm]: Tối nay cháu gái dì vào phòng sinh rồi, dì phải qua xem. Tiểu Hạ, để hôm khác nhé.
[Lại Mẫn]: Hahaha, chúc mừng cô Nghê nha. Nhưng mai chị họ tôi cưới, tối nay tôi phải đi phụ trang trí phòng tân hôn.
[J]: …
–
Buổi đêm bên hồ Đông Hồ, gió lạnh thổi tới từng cơn, mang theo hơi thở của đầu đông cùng cái rét cắt da.
Ban đầu Nghê Hạ định đặt phòng riêng nhưng vì Từ Thiệu Tâm và Lại Mẫn đều không đến được, cô đành đổi sang ngồi ở khu sảnh.
Chỗ ngồi sát cửa kính, lớp kính trong suốt ngăn cản gió lạnh, chỉ phản chiếu những ánh đèn neon lấp lánh ngoài phố, hắt thành từng quầng sáng nhiều màu trên chiếc khăn trải bàn trắng tinh.
Đợi gần mười phút, Nghê Hạ vẫn chưa thấy Du Quyết.
Hẹn bảy giờ, bây giờ đã sáu giờ năm mươi lăm.
Chẳng lẽ anh không đến?
Cô liên tục nhìn ra cửa, mãi đến sáu giờ năm mươi tám, cuối cùng cũng thấy bóng dáng Du Quyết.
Anh vừa từ bãi đỗ xe đi lên, áo khoác vắt trên khuỷu tay, hai cúc trên cùng của áo sơ mi đã mở, vóc người cao ráo cùng bờ vai rộng khiến sự hiện diện của anh không hề bị những bước chân vội vã làm lu mờ.
Tay còn lại cầm điện thoại, anh đang nói chuyện, hơi nhíu mày trông có vẻ hơi bực bội. Đến mức hoàn toàn không để ý ánh mắt của những cô gái đi ngang qua đang dõi theo mình.
Cho đến khi anh nhìn thấy Nghê Hạ đang vẫy tay về phía mình.
Ánh mắt hai người giao nhau trong chốc lát, Du Quyết cụp mắt xuống, nói thêm vài câu rồi cúp máy.
“Anh vừa tan làm à?”
Trong lúc Du Quyết kéo ghế ngồi xuống, Nghê Hạ hỏi.
Du Quyết “Ừm” một tiếng, giơ tay đưa áo khoác cho nhân viên phục vụ.
“Vất vả thật.”
Nghê Hạ chống cằm nhìn anh, đôi mắt đảo một vòng rồi cười nói: “Bây giờ có một cơ hội được nghỉ dài ngày, anh có muốn không? Tôinghe nói Giang Thành vừa có chính sách mới, thời gian nghỉ kết hôn dài lắm đó.”
Nhân viên phục vụ vừa cầm được áo khoác đã bị vị khách giữ lại.
Du Quyết liếc Nghê Hạ: “Cô còn nói nữa thì có tin tôi quay về tăng ca ngay bây giờ không?”
“Đừng mà.”
Nghê Hạ buông tay xuống đặt lên bàn, lẩm bẩm: “Đến rồi thì ăn đã chứ.”
Lúc này Du Quyết mới chịu buông áo.
Nhân viên phục vụ ôm chiếc áo rời đi với vẻ mặt đầy khó hiểu.
Thực ra hôm nay Nghê Hạ mời ăn cơm đúng là để cảm ơn mọi người vì vụ kiện với Trung Duyệt Hối Đầu, ai ngờ Từ Thiệu Tâm và Lại Mẫn đều bận.
Nhưng cũng không sao, dù gì bình thường người trực tiếp phụ trách vẫn là Du Quyết.
“Vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì?” Nghê Hạ nói: “Anh cũng thấy rồi đó, tôi vừa nhận một quảng cáo, gần đây chắc sẽ hơi bận.”
“Vụ án vẫn đang chờ được phân công cho thẩm phán phụ trách.”
Du Quyết vừa xem thực đơn vừa nói: “Mỗi thẩm phán có phong cách xét xử và tốc độ giải quyết khác nhau. Tôi sẽ chuẩn bị phương án trao đổi phù hợp với từng người, việc đó cô không cần lo.”
Nghê Hạ gật đầu.
“Còn gì nữa không?”
“Tiếp theo Trung Duyệt Hối Đầu rất có thể sẽ tìm cô để đàm phán.”
Nghe đến hai chữ “đàm phán”, miệng Nghê Hạ hơi hé ra, không biết nên nói gì.
Điều cô kém nhất chính là đàm phán, nhiều khi còn chưa bước vào cuộc đàm phán bản thân đã rối tung trước rồi.
Nhìn ra vẻ căng thẳng của cô, Du Quyết lại nói: “Đến lúc đó cứ bảo họ tìm tôi.”
Nghê Hạ lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“Được được, vậy thì chắc chắn không có vấn đề gì.”
“Cô cũng đừng lạc quan quá.” Du Quyết nói: “Những cuộc đàm phán kiểu này phần lớn chỉ là thủ tục để kéo dài thời gian, thường sẽ không có kết quả thực chất.”
Nghê Hạ lại nghẹn lời.
Nhìn ánh mắt lúc sáng lúc tối của cô, Du Quyết cúi đầu, che giấu nụ cười nơi khóe miệng.
“Dù đàm phán không thành cũng không ảnh hưởng đến quá trình tố tụng, trước khi tòa tuyên án vẫn còn có thể tiếp tục thương lượng.” Anh nói: “Cô cứ tập trung quay quảng cáo đi. Những chuyện khác, cứ giao cho tôi là được.”
Có câu nói ấy của Du Quyết, cuối cùng Nghê Hạ cũng hoàn toàn yên tâm.
Nhưng cô vẫn tò mò về cái gọi là chiến lược trao đổi với từng thẩm phán mà anh nhắc tới. Hai người nói chuyện thêm một lúc. Rồi đề tài lại chuyển sang cơ duyên hợp tác giữa cô và Lumina.
“Anh biết vì sao họ tìm tôi không?”
Nghê Hạ nói đầy hào hứng, Du Quyết chỉ khẽ đáp “Hửm?”
“Anh biết phim ngắn không?”
Nghe vậy, Du Quyết hơi nhướng mày: “Nội dung nói về gì?”
Đúng là thiếu hiểu biết.
Nghê Hạ lắc đầu.
Rồi bắt đầu kể say sưa, trong lúc cô thao thao bất tuyệt, nhân viên phục vụ lặng lẽ mang từng món ăn lên rồi lại lần lượt dọn đĩa xuống.
Bất tri bất giác, sự náo nhiệt bên hồ dần lắng xuống, khách trong nhà hàng cũng vơi đi quá nửa.
Ngày mai Nghê Hạ còn có việc, quay đầu nhìn ra ngoài mới phát hiện trời đã tối hẳn, cô vội gọi nhân viên đến thanh toán.
Nhưng trước khi rời đi, cô vẫn muốn nói chuyện chính.
Nghĩ hồi lâu xem phải mở lời thế nào, đúng lúc nhân viên mang máy POS và máy quét mã thanh toán đến. Nghê Hạ liếc Du Quyết một cái, vừa lấy điện thoại vừa nói: “Thật ra hôm nay mời anh ăn cơm là tôi vẫn muốn bàn lại với anh.”
Không đợi Du Quyết đổi sắc mặt, cô vội nói tiếp: “Hai hôm nay tôi tính rồi, tiền mặt thì tôi không thể đưa anh nhiều hơn. Anh có cân nhắc nhận bất động sản không?”
Du Quyết: “Không cân nhắc.”
Nghê Hạ: “…Nhưng anh còn chưa nghe tôi nói tôi có những bất động sản nào mà!”
“Không cần.”
Du Quyết đưa tay giữ lấy chiếc điện thoại cô vừa lấy ra, nhẹ nhàng đẩy trở lại trước mặt cô. Sau đó anh rút thẻ ngân hàng của mình đưa cho nhân viên phục vụ: “Tôi sẽ không vì tiền mà kết hôn với cô. Cô đưa bao nhiêu cũng vô ích.”
–
Trên đường về, Nghê Hạ càng nghĩ càng thấy đau đầu.
Ông nội đã giăng cho cô một cái bẫy quá lớn.
Người có thể lọt vào mắt xanh của ông, sao có thể dễ dàng bị tiền bạc lay chuyển?
Chẳng lẽ không thể dùng tiền để thuyết phục, thì chỉ còn cách dùng tình cảm?
Nhưng Du Quyết trông có vẻ là người rất vô tình nha!
Vốn đã phiền lòng.
Sáng hôm sau, trên đường đến trụ sở Lumina, Nghê Hạ còn gặp phải một vụ tai nạn giao thông khiến cả tuyến đường ùn tắc.
Hôm nay tuy là cuối tuần, nhưng Lumina áp dụng chế độ làm việc tuần lớn tuần nhỏ luân phiên, nên Lôi Uyển hẹn cô đến ký hợp đồng chính thức, đồng thời trao đổi chi tiết về yêu cầu và ý tưởng sáng tạo.
May mà Nghê Hạ ra khỏi nhà sớm hơn hai mươi phút nên vẫn kịp bước vào tòa nhà Lumina đúng giờ hẹn.
Vừa ra khỏi thang máy, điện thoại cô đổ chuông, là một số lạ.
“A lô? Ai vậy ạ?”
Nghê Hạ vừa nghe điện thoại vừa đi về phía phòng họp.
“Xin chào, xin hỏi có phải đạo diễn Nghê Hạ không?”
“Đúng vậy, xin hỏi anh là…”
“Tôi là cố vấn pháp lý của Trung Duyệt Hối Đầu.” Đối phương nói: “Tôi muốn trao đổi với cô về dự án .”
Quả nhiên mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của Du Quyết.
Nghê Hạ dừng bước, đang định mở miệng thì nhìn thấy Lôi Uyển đứng phía trước vẫy tay, ra hiệu cô mau vào phòng họp.
Nhớ lại lời Du Quyết từng dặn, cô lập tức nói thẳng: “Tôi không có thời gian, các ông tìm chồng tôi mà nói.”
Nói xong, cô hoàn toàn không nhận ra có gì bất thường mà cúp máy rồi gửi luôn số điện thoại của Du Quyết cho đối phương.
—
Mười phút sau.
Du Quyết vừa ngồi xuống phòng họp thì nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
“Xin chào, ai vậy?”
“Xin chào, tôi là cố vấn pháp lý của Trung Duyệt Hối Đầu.” Giọng một người đàn ông trung niên vang lên: “Xin hỏi, anh có phải là chồng của đạo diễn Nghê Hạ không?”
Du Quyết: “…”
Anh im lặng một lúc rồi mới đáp: “Tôi là luật sư của cô ấy.”
“À…”
Vị luật sư bên kia nghe xong thì ngẩn người: “Nhưng cô Nghê bảo tôi tìm chồng cô ấy để nói chuyện.”
“…”
Du Quyết cạn lời nhìn ra ngoài cửa sổ.
Phải giải thích với một người xa lạ thế nào đây?
Rằng cái người Nghê Hạ gọi là “chồng” chính là anh. Nhưng anh lại không phải chồng cô?
Sau ba giây suy nghĩ, Du Quyết quyết định từ bỏ việc giải thích.
“Đúng là tôi.” Anh thở dài: “Ông cứ nói đi.”