Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 25: Đếm ngược 25 – Luật sư Du, cướp là phạm pháp đấy

Sảnh tiếp nhận hồ sơ của tòa án chưa bao giờ vắng vẻ. Tất cả các quầy đều hoạt động hết công suất. Tiếng người xếp hàng chờ đợi, tiếng tranh luận vì hồ sơ thiếu giấy tờ, nỗi sốt ruột khi đợi kết quả… tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí ồn ào hỗn tạp.

Còn Nghê Hạ thì đã quên béng mất mình định nói gì. Cô chăm chú nhìn Du Quyết không chớp mắt, bên tai chỉ còn vang vọng câu đáp khẽ đến mức suýt không nghe thấy của anh.

Ở nơi trang nghiêm như tòa án, vốn dĩ cô đâu định quấy rầy công việc của Du Quyết.

Chỉ là lỡ miệng gọi quen thôi.

Không ngờ Du Quyết lại đáp một cách tự nhiên như vậy.

Làm cô… bỗng nhiên thấy ngượng chết đi được.

Nghê Hạ lập tức quay mặt sang chỗ khác, ngồi thẳng lưng, hai tay ngoan ngoãn đặt trên đầu gối như một học sinh tiểu học.

Cả người cô bất động, chỉ có trái tim là đập thình thịch, thình thịch, thình thịch loạn xạ.

Một lúc lâu sau, Nghê Hạ mới nhận ra hình như đó là tiếng những đồng tiền vàng đang rơi xuống.

Niềm vui trong lòng ngày càng lớn, từ bốn phương tám hướng ào tới như sóng biển, suýt nữa nhấn chìm cả Nghê Hạ.

Khóe môi cô chậm rãi cong lên, cô hơi nghiêng đầu, len lén dùng khóe mắt nhìn Du Quyết.

Quả nhiên đúng như cô đoán, Du Quyết cụp mắt, ánh nhìn gần như đông cứng, đến cả nhịp thở cũng lười điều chỉnh, chỉ chậm rãi thở ra từng hơi nặng nề.

Sự ồn ào trong đại sảnh như vô tình tránh xa hai người.

Không ai nói với ai câu nào, họ giống như hai người xa lạ ngồi cạnh nhau, thậm chí còn chẳng nhìn nhau.

Nhưng niềm vui trên người Nghê Hạ rõ ràng đến mức không thể che giấu.

Cuối cùng Du Quyết cũng không chịu nổi nữa.

Anh sa sầm mặt quay đầu lại, quả nhiên bắt gặp đôi mắt sáng lấp lánh của cô.

Cứ như sau lưng cô mọc thêm đôi cánh, chỉ cần thêm một giây nữa là sẽ bay lên trời.

Ánh mắt lạnh lùng của Du Quyết lúc này đã chẳng còn tác dụng với cô.

Có cảm giác nếu hai người nhìn nhau thêm một giây thì Nghê Hạ có thể biến sảnh tiếp nhận hồ sơ thành sảnh tiệc cưới ngay tại chỗ.

Nói nhiều vô ích, đúng lúc hệ thống gọi số lạnh lùng vang lên, Du Quyết cầm tập hồ sơ đứng bật dậy, sải bước thật nhanh về phía quầy làm thủ tục.

Một lát sau, tiếng bước chân của Nghê Hạ cũng đuổi theo.

Anh đi quá nhanh, cô theo khá vất vả.

Ngay khoảnh khắc Nghê Hạ sắp bật ra câu “Chồng ơi, đợi em với”, Du Quyết đột ngột quay người lại, đứng cách cô nửa mét, dùng ánh mắt cảnh cáo.

“Đây là tòa án, không phải sân sau nhà cô.”

Nghê Hạ ngoan ngoãn gật đầu.

“Ồ, tôi biết rồi.”

Du Quyết nhìn cô thêm hai giây rồi mới thu ánh mắt lại.

Ngồi xuống trước quầy làm thủ tục, anh cúi đầu thở dài một hơi.

Sai thì sai ở chỗ hôm qua anh đã sửa câu “Cô không cần đến.” thành “Cô có thể đến.”

“Xin chào?”

Nhân viên tiếp nhận hồ sơ nhắc nhở: “Xin chào?”

Du Quyết ngẩng đầu, nhận lấy tờ đơn cần điền.

Du Quyết đã quá quen thuộc với quy trình nộp đơn khởi kiện, anh điền biểu mẫu, nộp hồ sơ vô cùng trôi chảy.

Tòa án nhanh chóng cấp thông báo thụ lý vụ án ngay tại chỗ, Nghê Hạ cầm tờ thông báo ấy, lật qua lật lại xem đến mấy lần.

Trên đường rời khỏi đại sảnh, cô cũng không ngừng đảo mắt nhìn khắp nơi, trông bận rộn vô cùng.

“Vậy là xong rồi à?”

Cô hỏi.

Du Quyết: “Cô có thắc mắc gì về quy trình sao?”

“Không phải, chỉ là tôi thấy mọi thứ diễn ra suôn sẻ quá.”

Nghê Hạ nói: “Nhưng mà sao trong đại sảnh có nhiều luật sư trông mặt ai cũng đầy tâm sự vậy?”

Đây chẳng phải nơi nộp đơn khởi kiện sao?

Quy trình tố tụng mới chỉ bắt đầu, có phải đã thua kiện đâu, sao ai nấy đều ủ rũ thế?

“Không phải lần nào nộp đơn cũng thuận lợi như vậy. Không phải ai cũng…”

Du Quyết nói được một nửa thì dừng lại.

Ban đầu anh định nói không phải ai cũng chuẩn bị hồ sơ chu đáo như vậy. Nhưng lại sợ Nghê Hạ sẽ buột miệng “Chồng tôi giỏi thật.”

“Không phải ai cũng gì?”

Nghê Hạ hỏi: “Anh nói đi chứ?”

Du Quyết đổi cách nói.

“Không phải ai cũng may mắn như cô.”

Ra là vậy.

Nghê Hạ “ừm” một tiếng, gật đầu thật mạnh: “Điều may mắn nhất của tôi là tìm được một luật sư đáng tin như luật sư Du.”

Du Quyết lạnh nhạt nhìn cô một cái.

Mấy lời dỗ dành đàn ông này đúng là cô thuận miệng nói ra được ngay.

Thấy anh không phản ứng, Nghê Hạ bĩu môi.

Chẳng phải chuyên gia tình yêu Cốc từng nói đàn ông thích nhất kiểu này sao?

Xem ra chẳng có tác dụng gì cả.

“Tiếp theo chúng ta làm gì?”

Cô vừa hỏi vừa theo bước Du Quyết đi về bãi đỗ xe.

“Nhớ nộp án phí.”

“Hết bao nhiêu?”

Du Quyết báo một con số ước chừng, nghe xong Nghê Hạ lập tức lùi hẳn một bước.

Nghèo lâu quá rồi, giờ nghe mấy con số kiểu này là tim cô đau.

“Đắt thế cơ à?”

Mấy hôm nay thời tiết rất đẹp, dù nhiệt độ vẫn thấp nhưng ánh mặt trời lại rất trong.

Từ lúc hoàn tất thủ tục khởi kiện đến giờ, Nghê Hạ không còn gọi anh là “chồng” nữa, Du Quyết cũng thả lỏng đôi chút.

“Án phí được tính theo tỷ lệ giá trị tranh chấp.” Anh nói:  “Lúc trước tôi không khuyến khích cô đòi tiền bồi thường vi phạm quá cao cũng vì như vậy sẽ làm tăng chi phí tố tụng.”

“Đắt thật…”

Nghê Hạ lẩm bẩm hai câu rồi bỗng ngẩng đầu nhìn về phía Du Quyết: “Vẫn là Cục Dân chính thiết thực hơn, bây giờ đăng ký kết hôn còn miễn phí nữa.”

Du Quyết: “…”

Sơ suất rồi.

Có khi bây giờ anh nói chuyện di dân lên sao Hỏa với cô thì cô vẫn sẽ hỏi một câu trên sao Hỏa có Cục Dân chính không mất.

Thấy mặt anh lại tối sầm xuống, Nghê Hạ ngược lại càng cười tươi hơn.

Hôm nay đã giành được thắng lợi bước đầu, Nghê Hạ cảm thấy cánh cửa của Cục Dân chính đã rộng mở chờ hai người họ.

“Thế mai anh có rảnh không?” Cô bước nhanh đuổi kịp Du Quyết, nghiêng đầu ghé sát trước mặt anh. “Rốt cuộc bao giờ chúng ta mới đi đăng ký kết hôn?”

“Cô Nghê.” Du Quyết nhấc mắt nhìn cô: “Theo quy định của Bộ luật Dân sự, phần Hôn nhân và Gia đình, việc xác lập quan hệ hôn nhân lấy sự tự nguyện của các bên làm tiền đề cơ bản.”

Toàn thuật ngữ pháp lý.

Nghê Hạ nghe chẳng hiểu gì, cô chắp hai tay sau lưng, bước chân nhẹ tênh, tâm trạng vui vẻ đến mức ai nhìn cũng nhận ra.

“Tôi tự nguyện mà.”

Đến chính Du Quyết cũng không biết mình đang bị cô chọc cho tức đến bật cười hay bị mạch não kỳ lạ của cô chọc cười nữa.

“Cho dù tôi không tự nguyện thì vẫn vậy à?”

“Anh không tự nguyện chỗ nào, ban nãy anh còn đồng ý với tôi rồi mà.”

“Tôi không đồng ý.”

Du Quyết quay mặt sang chỗ khác, Nghê Hạ lập tức vòng từ phía sau sang bên còn lại, ngẩng đầu nhìn anh.

“Tôi gọi chồng, anh đã đáp rồi.”

“Cô nghe nhầm.”

“Hai mươi triệu đấy, anh thật sự không cân nhắc sao? Là hai mươi triệu chứ không phải hai nghìn đâu!”

“Không cân nhắc.”

“Thế bao nhiêu thì anh mới cân nhắc? Anh cứ nói đi, tôi cho phép anh hét giá một chút.”

“Bao nhiêu cũng không.”

“Vậy tôi nhượng bộ thêm nhé, chia ba bảy thì sao?”

“Cô ba, tôi bảy?”

“Luật sư Du, cướp bóc là phạm pháp đấy.”

“Cướp của cô thì không phạm pháp.”

“Anh đúng là tên cuồng pháp luật!”

“…”

Trong bãi đỗ xe ngoài trời rộng rãi, ánh nắng kéo dài hai cái bóng, lúc chồng lên nhau, lúc lại tách ra rồi dần dần khuất xa.

Về đến nhà, Nghê Hạ thay đồ mặc ở nhà rồi mệt mỏi nằm xuống sofa.

Đầu óc trống rỗng, cô luôn có cảm giác thời gian trôi chậm khủng khiếp. Chỉ biết nghĩ xem ngày mai phải tiếp tục thương lượng với Du Quyết thế nào.

Ai ngờ vừa nghĩ đến ngày mai cô đã ngủ thiếp đi.

Đêm qua cô vội đi lái xe về Giang Thành, mãi rạng sáng mới xuống khỏi đường cao tốc, sáng nay lại dậy đúng giờ để đến tòa án, căn bản chưa ngủ đủ.

Giấc ngủ này của Nghê Hạ kéo dài đến tận chiều tối.

Khi mở mắt, ánh hoàng hôn đã bị lớp rèm voan lọc đi gần hết. Phòng khách tối mờ mờ, càng khiến không gian thêm hiu quạnh.

Cô chống người ngồi dậy, lấy điện thoại ra xem mới phát hiện có mấy cuộc gọi nhỡ, đều là của Cốc Vũ Thanh và đàn chị đại học Nhiễm Lộ.

Nghê Hạ suy nghĩ một chút rồi gọi lại cho Cốc Vũ Thanh trước.

“Có chuyện gì thế?”

“Phải là tớ hỏi cậu mới đúng.” Cốc Vũ Thanh hỏi: “Sao không nghe điện thoại?”

“Tớ ngủ quên.”

“Tớ cũng đoán vậy.”

Cốc Vũ Thanh nói: “Là thế này, đàn chị Nhiễm Lộ không liên lạc được với cậu nên gọi sang cho tớ.”

“Tớ thấy rồi, đang định lát nữa gọi lại đây. Có chuyện gì vậy?”

“Đương nhiên là chuyện tốt rồi!” Cốc Vũ Thanh cười hì hì hai tiếng: “Lumina để ý đến cậu rồi! Trùng hợp là đàn chị Nhiễm Lộ có một người bạn làm bên bộ phận hoạch định của Lumina, họ muốn mời cậu quay phim quảng cáo!”

“Lumina!”

Nghê Hạ bật dậy ngồi thẳng, hai mắt sáng rực: “Thật không?”

Là một thương hiệu điện thoại nội địa, những năm gần đây Lumina  nổi lên mạnh mẽ trên thị trường smartphone. Nhờ thiết kế tinh xảo cùng hệ thống camera được xây dựng theo tư duy của máy ảnh chuyên nghiệp, thương hiệu nhanh chóng chiếm lĩnh thị phần. Cộng thêm khả năng sạc nhanh và thời lượng pin hàng đầu, Lumina từ lâu đã chuyển mình từ hình ảnh điện thoại cấu hình cao giá tốt sang phân khúc cao cấp. Đến năm ngoái, ngay cả Phùng Thiên Tuệ cũng mua một chiếc flagship cao cấp của hãng.

“Tất nhiên là thật.”

Nghe thấy giọng điệu đầy phấn khích của Nghê Hạ, Cốc Vũ Thanh lập tức dội gáo nước lạnh: “Nhưng không phải Hero Film đâu nhé. Mình vẫn chưa tới tầm đó đâu, hahaha.”

Hero Film là bộ phim quảng bá chủ lực của một thương hiệu dành cho sản phẩm chiến lược.

Nó gánh vác nhiệm vụ định hình hình ảnh của sản phẩm mới, truyền tải linh hồn thương hiệu và phải tạo được dấu ấn ngay từ lần đầu tiên, khiến người tiêu dùng ghi nhớ cảm xúc và nảy sinh mong muốn sở hữu sản phẩm.

Đó cũng là hạng mục quảng bá có cấp độ cao nhất và ngân sách lớn nhất trong toàn bộ hệ thống truyền thông.

Nếu có thể trở thành đạo diễn của Hero Film cho Lumina, đó sẽ là một thành tích cực kỳ giá trị trong hồ sơ nghề nghiệp.

“Lần này họ đang lên chiến dịch marketing cho mẫu điện thoại flagship mới. Cốt lõi là quảng bá khả năng sáng tạo hình ảnh, hình như họ mời khá nhiều nhiếp ảnh gia và đạo diễn, quay rất nhiều phim ngắn.”

“Lúc cậu ngủ, đàn chị Nhiễm Lộ kể với tớ khá nhiều, tớ thấy cơ hội này cũng ổn.”

“Dù sao thì thời gian này…tụi mình cũng chẳng có việc gì làm.” Cốc Vũ Thanh cười khổ hai tiếng: “Cả dự án trước sau nhiều lắm cũng chỉ mất nửa tháng, hay là thử xem?”

Mấy năm gần đây, tranh thủ thời gian rảnh, Nghê Hạ cũng từng quay không ít phim quảng cáo. Chỉ là chưa từng hợp tác với một thương hiệu tầm cỡ như Lumina.

Lúc nãy vừa ngủ dậy, cô còn tưởng Hero Film tìm đến mình.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu bảo dạo này cô không có việc gì thì cũng chưa chắc.

Nghê Hạ thầm nghĩ, Du Quyết đã đáp lại tiếng “chồng” của cô rồi. Biết đâu chẳng bao lâu nữa cô sẽ phải bắt đầu chuẩn bị đám cưới.

Nhưng đúng như Cốc Vũ Thanh nói, quay một phim quảng cáo cũng không mất nhiều thời gian, lại còn là thương hiệu lớn, thử một lần cũng chẳng có gì xấu.

“Vậy tụi mình thử xem.” Nghê Hạ nói: “Chắc cũng không tốn bao nhiêu thời gian.”

Sau đó cô gọi lại cho Nhiễm Lộ, đàn chị lập tức gửi WeChat của người phụ trách marketing bên Lumina cho cô.

Lúc ấy đã hết giờ làm việc, nên hai bên chỉ trò chuyện ngắn gọn, Nghê Hạ bày tỏ ý định hợp tác.

Trùng hợp là trụ sở chính của Lumina cũng đặt tại Giang Thành, phía bên kia lập tức hẹn Nghê Hạ chiều hôm sau đến công ty để trao đổi chi tiết.

Khu công viên công nghệ cao san sát những tòa nhà văn phòng. Đường nào cũng rộng và thẳng tắp, nhưng hễ trời còn sáng là tắc nghẽn.

Nghê Hạ từng đến đây hai lần nên biết rõ tình hình giao thông, vì vậy cô không lái xe.

Sau gần bốn mươi phút đi xe, cuối cùng Nghê Hạ cũng đến tòa nhà Lumina.

Mặc dù người được Lumina mời là Nghê Hạ, nhưng Cốc Vũ Thanh ôm suy nghĩ đi kiếm thêm một mối quan hệ cũng là điều tốt, nên quyết định đi cùng cô đến trụ sở Lumina.

Hai người hẹn gặp nhau trước cửa  rồi cùng bước vào tòa nhà Lumina.

Người tiếp đón họ là một chuyên viên hoạch định thuộc bộ phận marketing của Lumina. Đó là một cô gái trạc tuổi hai người, tóc ngắn ngang vai, đeo kính gọng đen, mặc áo khoác denim màu sáng, trên cổ tay còn đeo đầy những chuỗi vòng hạt đủ màu sặc sỡ.

Nếu trước ngực không đeo bảng tên nhân viên, trông cô ấy chẳng khác nào một nữ sinh vừa mới vào đại học.

“Đạo diễn Nghê, tôi xem từ năm kia rồi. Đến giờ tôi vẫn còn dùng sticker của bé mèo trong phim đấy.”

“Lần này chị Lôi, trưởng nhóm bọn tôi vô tình xem được phim ngắn đó rồi nói muốn hợp tác với cô. Tôi mừng lắm luôn, hì hì.”

Vừa trò chuyện, mọi người vừa bước vào phòng họp.

Khác với nhiều thương hiệu khác, vài năm gần đây, toàn bộ hoạt động truyền thông của Lumina đều do chính thương hiệu tự quản lý theo quy trình khép kín. Từ chiến lược, ý tưởng sáng tạo cho đến trao đổi với đạo diễn, gần như đều do bộ phận marketing trực tiếp phụ trách.

Trong phòng họp có năm sáu nhân viên marketing, toàn bộ đều là những cô gái trẻ, ngay cả trưởng nhóm Lôi Uyển nhìn cũng chỉ khoảng ngoài ba mươi.

Đúng như cô gái vừa nói, bộ phận marketing của Lumina đã tình cờ xem được trên nền tảng video ngắn, cảm thấy rất phù hợp với tinh thần của chiến dịch lần này nên mới chủ động liên hệ với Nghê Hạ.

Tuy nhiên, dù sao Nghê Hạ cũng không phải đạo diễn chuyên về quảng cáo thương mại. Sau vài câu xã giao, Lôi Uyển bắt đầu giới thiệu rất chi tiết chủ đề và yêu cầu của chiến dịch marketing lần này của Lumina.

Bọn họ đã tập hợp hơn mười nhiếp ảnh gia và đạo diễn đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau, đội ngũ trải rộng khắp thế giới. Mục tiêu là bao quát toàn diện các tình huống quay chụp như chân dung, phong cảnh, macro, bắt chuyển động… để thể hiện đầy đủ sức mạnh hệ thống camera của mẫu flagship mới.

Trước khi đến đây, Nghê Hạ vốn đã có ý định hợp tác, buổi trao đổi với Lôi Uyển cũng diễn ra rất thuận lợi. Câu chuyện nhanh chóng chuyển sang những yêu cầu cụ thể của dự án.

Sau khi bàn xong phần này, về cơ bản, hai bên đã thống nhất ý định hợp tác.

Thế nhưng chỉ có Cốc Vũ Thanh mới nhận ra. Tuy Nghê Hạ vẫn rất nghiêm túc và nhiệt tình trao đổi với Lôi Uyển về từng yêu cầu truyền thông. Nhưng thực ra cô không quá hào hứng.

Dù sao trước đó, toàn bộ tâm sức của cô đều dồn vào một bộ phim khoa học viễn tưởng đầy sức tưởng tượng và thử thách.

Giờ đột nhiên chuyển sang quay quảng cáo thương mại. Từ “nghệ thuật tạo nên những giấc mơ” biến thành “một điệu nhảy trong xiềng xích”, khoảng cách ấy quá lớn đối với Nghê Hạ.

Cho đến khi Lôi Uyển thuận miệng nói trong lúc trò chuyện: “Thực ra chúng tôi còn có một ý tưởng khác. Chúng tôi muốn làm một bộ phim trình diễn dài khoảng bốn mươi phút, quay một cú máy one take, để thể hiện toàn diện sức mạnh của sản phẩm từ phần cứng đến phần mềm.”

Cô ấy vừa cười vừa xoay cây bút bi trong tay: “Tiếc là đến giờ vẫn chưa có nhiếp ảnh gia hay đạo diễn nào chịu nhận.”

Bốn mươi phút, quay one take???

Cốc Vũ Thanh lập tức thầm kêu không ổn, vừa định đưa tay giữ Nghê Hạ lại thì đã nghe Nghê Hạ “ồ” lên một tiếng.

“Ý tưởng này thú vị đấy!”

Cốc Vũ Thanh: “…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn