Tâm trí của Nghê Hạ từ lâu đã chẳng còn đặt vào chuyện dạo phố nữa, Du Quyết nhận ra điều đó.
Có lẽ ngay từ đầu, mục đích cô đến đây cũng đâu phải để đi dạo, anh cũng biết rõ.
Hai người đi trong con ngõ nhỏ vắng vẻ. Thỉnh thoảng, tay áo họ lại vô tình chạm vào nhau. Chất liệu cứng cáp của áo khoác gió cọ vào chiếc áo len cashmere mềm mại, phát ra những tiếng sột soạt khe khẽ.
Ngoài âm thanh ấy ra, điều khiến người ta khó lòng phớt lờ hơn chính là ánh mắt của Nghê Hạ, cô luôn như có như không nhìn về phía Du Quyết.
Nom thì có vẻ lén lút, nhưng thực ra lại trắng trợn táo bạo.
Đã mấy lần Du Quyết chỉ muốn đưa tay che mắt cô lại, không cho cô nhìn nữa.
Nhưng anh lại sợ nếu thật sự làm vậy, về đến nhà cô sẽ bắt đầu lật từ điển để nghĩ tên cho con luôn mất.
Cho đến khi bước vào nhà hàng trong khu thắng cảnh, có lẽ Nghê Hạ thực sự đói bụng nên nghiêm túc xem thực đơn gọi món.
Du Quyết ngồi đối diện cô, tâm trí lại trôi đi rất xa.
Nếu là một tháng trước, có đánh chết anh cũng không ngờ sẽ có ngày mình cùng Nghê Hạ dạo danh lam thắng cảnh, ăn bữa trưa ở một thành phố xa lạ.
Lại còn là trong lúc Phương Gia Lâm hoàn toàn không hay biết.
Đúng lúc ấy—
[Phương Gia Lâm]: Cậu yêu rồi hả???
Du Quyết: “.”
Tin tức lan còn nhanh hơn cả tàu cao tốc Phục Hưng, cái miệng của Trương Nguyên Diệc đúng là hết nói.
[J]: Chưa.
[Phương Gia Lâm]: Hahaha, sao còn ngại thế.
[Phương Gia Lâm]: Trương Nguyên Diệc bảo thấy cậu ôm eo một cô gái đi dạo phố đấy.
Ôm eo cô đi dạo lúc nào chứ?
Du Quyết không trả lời nữa.
Anh ngẩng đầu nhìn người đối diện, Nghê Hạ hớn hở hỏi: “Chồng, anh ăn rau mùi không?”
Du Quyết lạnh nhạt liếc cô một cái.
Nghê Hạ: “…Luật sư Du, anh ăn rau mùi không ạ?”
Du Quyết: “Không ăn.”
“Ồ.”
Cô lẩm bẩm: “Tôi cứ tưởng anh là người có gu lắm chứ.”
Du Quyết: “…”
Không ăn rau mùi thì liên quan gì đến có gu hay không?
Anh quay mặt đi, nặng nề thở dài.
“Mau ăn đi.”
Ăn trưa xong, hai người rời nhà hàng, đi sâu vào khu phố cổ, hướng về ngôi chùa bên trong.
Có lẽ vì nằm trong khu du lịch nên hương khói ở đây đặc biệt nhiều.
Đông nhất là trước tượng Thần Tài, người nối người, chen chúc kín mít.
Vóc dáng nhỏ bé của Nghê Hạ căn bản không chen vào nổi, cô đành ôm bó nhang đứng chờ cuối hàng.
Hơn hai mươi phút trôi qua, nhang trong tay cô đã cháy mất một nửa, vậy mà hàng người chỉ nhích lên được chừng hai ba mét.
Ai quỳ trước tượng Thần Tài cũng như thể đầu gối mọc rễ, mãi chẳng chịu đứng dậy.
Thấy Nghê Hạ liên tục kiễng chân ngóng vào trong, Du Quyết nghĩ, thay vì đến đây cầu Thần Tài, chi bằng về nhà bái ông nội cô còn hiệu nghiệm hơn.
Hoặc là…
Đúng lúc ấy, Nghê Hạ quay đầu lại, nhìn thẳng vào anh.
Ánh mắt cô lướt một vòng trên người anh, mím môi cười đầy ẩn ý rồi liếc sang bên cạnh.
Du Quyết thuận theo ánh mắt cô nhìn qua—
Điện Nguyệt Lão vắng tanh, chẳng có lấy mấy người.
Du Quyết: “…”
Anh khoanh tay trước ngực, hơi nghiêng đầu, mí mắt khép hờ, chậm rãi lắc đầu.
Lạnh lùng quá đi.
Nghê Hạ đành tự mình đi lễ.
Giữa thời đại mà ai cũng chỉ chăm chăm cầu phát tài, chỉ có mình cô lẻ loi quỳ trước tượng Nguyệt Lão.
Hai tay chắp lại, đặt trước trán, cô nhắm mắt, lẩm bẩm khấn nguyện.
Du Quyết đi đến gốc cây cổ thụ trước điện, dựa lưng vào thân cây to lớn rồi nghiêng đầu nhìn bóng lưng thành kính của Nghê Hạ.
Cảm giác ấy thật kỳ lạ.
Anh im lặng đứng đó, cô gái cách anh không xa đang quỳ trên tấm đệm mềm, cầu nguyện một điều ước có liên quan đến anh.
Rõ ràng cả hai đều hiểu trong lòng, vậy mà vẫn phải nhờ cậy đến thần linh.
Không khí bỗng trở nên ngột ngạt.
Những dải băng cầu duyên trên cành cây đung đưa trong gió, trông như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Du Quyết đứng thẳng người, vừa định bước ra thì Nghê Hạ bỗng mở mắt, vô cùng thản nhiên quay đầu hỏi anh:
“Số căn cước công dân của anh là bao nhiêu?”
Bốn mắt chạm nhau, ngay cả cơn gió cũng như ngừng thổi trong khoảnh khắc.
Du Quyết thật sự không hiểu mạch não của Nghê Hạ được cấu tạo kiểu gì. Đúng là nghệ thuật đến mức khó tin.
Trên đời này chắc cũng chỉ có mình cô đi bái Nguyệt Lão mà lại coi như đi bái Thần Tài, còn hỏi cả số căn cước.
Anh quay mặt đi, không muốn bật cười vào đúng lúc này.
“Không biết.” Du Quyết xoay người đi ra ngoài: “Tự nghĩ đi.”
Phố cổ Hồi Long không lớn, đi tới đi lui cũng chỉ có mấy con phố.
Trong lúc ngồi trên ghế dài trước cổng chùa chờ Nghê Hạ, Du Quyết đã gặp lại không ít du khách từng vô tình chạm mặt trên phố.
Tiện tay mở điện thoại ra xem, anh mới phát hiện nửa tiếng trước Phương Gia Lâm còn nhắn thêm mấy tin.
Nụ cười còn sót lại trên mặt Du Quyết lập tức biến mất sạch.
[Phương Gia Lâm]: Sao không trả lời nữa?
[Phương Gia Lâm]: Không phải chứ, yêu thì yêu thôi, có gì mà không dám nói? Hahaha.
[Phương Gia Lâm]: Là đồng nghiệp của cậu à?
Không, là bạn học.
Suýt nữa Du Quyết đã gửi câu ấy đi.
Chỉ cần gửi đi, chắc chắn sẽ tự chuốc thêm phiền phức.
Dù sao anh cũng sẽ không để Nghê Hạ được như ý. Sau khi vụ kiện này kết thúc, giữa anh và cô sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào nữa. Việc gì phải tự đẩy mình vào vòng xoáy giữa cô và Phương Gia Lâm?
Nhưng khoảng thời gian này, rắc rối cứ hết chuyện này đến chuyện khác kéo tới.
Giang Thành rộng như vậy, thế mà Phương Gia Lâm lại chuyển đến sống ngay tầng trên nhà Nghê Hạ.
Ra Bắc Cảng đi công tác, cũng có thể tình cờ gặp lại bạn học cũ.
Sự bực bội như đàn kiến bò khắp người, Du Quyết đứng dậy đi qua đi lại một lúc, vậy mà tâm trạng vẫn chẳng thể bình tĩnh nổi.
Nhìn dòng người qua lại trước mắt, Du Quyết chợt nghĩ, nếu lát nữa anh và Nghê Hạ lại tình cờ chạm mặt Trương Nguyên Diệc, vậy thì anh sẽ nói thật với Phương Gia Lâm.
Thực ra đáng lẽ chuyện này phải nói rõ từ lâu rồi.
Đến nước này, anh còn phải vất vả giải thích với Phương Gia Lâm vì sao mình lại xuất hiện riêng cùng Nghê Hạ ở một khu du lịch mà không phải đang hẹn hò.
Trong khi ban đầu, mối quan hệ giữa họ vốn chỉ là hợp tác được ghi rõ ràng trên giấy trắng mực đen.
–
Thế nhưng, vào đúng lúc này, định luật Murphy lại chẳng biết chạy đi đâu mất.
Rời khỏi chùa, Nghê Hạ lại len lỏi khắp các con phố, mua thêm đủ thứ đồ lưu niệm linh tinh, nhưng Du Quyết vẫn không hề thấy bóng dáng Trương Nguyên Diệc và bạn gái anh ta.
Mãi đến khi hai người đi về phía một tiệm trà sữa, ngay trước lúc bước vào, Du Quyết nghe thấy một giọng nam có phần quen tai.
Anh quay đầu lại, nhưng người đang gọi bạn bè phía sau chỉ là một chàng trai trẻ hoàn toàn xa lạ.
“Sao thế?”
Nghê Hạ hỏi.
“Không có gì, đi thôi.”
Nghê Hạ liếc nhìn anh một cái.
Từ lúc rời khỏi chùa đến giờ, đây đã là lần thứ ba anh thất thần.
Cô nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Hay mình về nhé, tôi hơi mệt rồi.”
Thấy vẻ mặt Nghê Hạ nhàn nhạt, Du Quyết gật đầu.
“Được.”
Nghê Hạ: “…”
Lúc về đến khách sạn còn chưa đến bốn giờ, sớm hơn cô dự tính rất nhiều.
Suốt dọc đường, cô gần như không nói gì, đến khi Du Quyết lái xe dừng trước cửa khu Nam của khách sạn, cô cũng lặng lẽ xuống xe.
“Tôi lên trước đây.”
“Ừ.”
Du Quyết nhanh chóng trả lời một tin nhắn công việc. Đến khi ngẩng đầu lên, anh vẫn thấy Nghê Hạ mang vẻ buồn bã.
Anh hỏi: “Cô sao vậy?”
“Không sao.”
Nghê Hạ cố nặn ra một nụ cười: “Sáng mai anh về Giang Thành rồi, nghỉ ngơi sớm đi.”
Du Quyết nhìn Nghê Hạ thật sâu, cuối cùng vẫn không nói gì.
Nghê Hạ cũng đóng cửa xe, quay người bước vào khách sạn.
Bố mẹ đều đang ở công ty, căn phòng suite rộng thênh thang chỉ còn mình cô.
Cửa kính sát đất được lau sạch bóng, ánh nắng bên ngoài tràn vào, phủ sáng khắp căn phòng.
Nhưng dù nắng có rực rỡ đến đâu, đây vẫn là khách sạn, trần nhà thấp, nên không gian vẫn mang cảm giác hơi ngột ngạt.
Nghê Hạ ngã vật xuống sofa, ôm gối thở dài thườn thượt.
Vốn dĩ hôm nay cô còn định bàn với Du Quyết về chuyện kết hôn.
Ai ngờ từ sau khi rời khỏi chùa, cô cảm nhận rất rõ anh cứ như đang để tâm trí ở đâu đâu. Mấy lần cô nói chuyện mà anh còn chẳng nghe thấy, không biết đang nghĩ gì.
Có lẽ anh mệt rồi, cũng có thể đơn giản là hết kiên nhẫn.
Nhưng dù là lý do nào, Nghê Hạ cũng thấy rất hụt hẫng.
Chỉ đi dạo phố với cô thôi, cũng khó khăn đến vậy sao?
Rõ ràng trước bữa trưa anh còn chủ động khoác vai cô mà.
Lúc đó Nghê Hạ còn tưởng hai người chỉ cần chuẩn bị một chút là có thể đi thẳng đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn rồi.
Haiz.
Phiền chết mất!
Sáng hôm sau, vừa mở mắt, Nghê Hạ đã nhận được tin nhắn của Từ Thiệu Tâm.
[Từ Thiệu Tâm]: Tiểu Hạ, dì và Du Quyết về Giang Thành trước nhé. Có vấn đề gì thì chúng ta cứ liên lạc bất cứ lúc nào.
Nói thì nói vậy, nhưng mấy ngày sau đó, Du Quyết cũng chẳng hề liên lạc với cô.
Từ khi họ rời đi, việc Nghê Hạ làm mỗi ngày chỉ là ngồi ngẩn người trong khách sạn, rồi đợi đến chiều tối khi Nghê Phong tan làm để cả nhà cùng ăn cơm.
Trước đây thỉnh thoảng còn có người phụ trách và đội ngũ mỹ thuật của công ty hiệu ứng kỹ xảo đến hỏi han tình hình của cô, giờ thì cũng chẳng còn ai tìm nữa.
Trong WeChat, ngoài những cuộc trò chuyện với người thân và bạn bè, chỉ còn Cốc Vũ Thanh là ngày nào cũng nhắn tin cho cô.
Bất tri bất giác, khung chat của Du Quyết đã bị đẩy xuống rất sâu.
Đôi lúc Nghê Hạ kéo cuộc trò chuyện với anh lên, định nhắn gì đó. Nhưng vừa nhớ đến dáng vẻ lơ đãng của anh hôm ấy, cô lại chẳng còn hứng.
Rõ ràng tiền mới là động lực lớn nhất cơ mà.
Chính Nghê Hạ cũng không hiểu nổi, dường như lá chắn mang tên tiền của cô đã yếu đi.
Cô lại bắt đầu trở nên yếu lòng.
–
Một tuần sau khi trở về Giang Thành, Du Quyết quả thực bận đến tối tăm mặt mũi.
Mấy vụ án cùng lúc được triển khai, xen giữa còn phải tham gia một phiên tòa.
Đến chủ nhật mới hiếm hoi có chút thời gian rảnh, nhưng anh còn dậy sớm hơn cả ngày đi làm, chuyên tâm đưa bà nội là bà Lại Tú Viện đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe.
Là thân nhân trực hệ của nhân viên bệnh viện, Lại Tú Viện được hưởng dịch vụ hướng dẫn riêng và ưu tiên gọi số khám. Dù vậy, Du Quyết vẫn theo bà suốt cả quá trình.
“Cuối tuần thì cứ nghỉ ngơi đi, không cần đến với bà đâu. Trong bệnh viện có người hỗ trợ rồi.”
Trong lúc chờ chụp CT, Lại Tú Viện lên tiếng.
Từ đầu xuân năm nay, sức khỏe bà ngày một sa sút.
Là người trong nhà,đương nhiên Du Quyết nhận ra điều đó. Vì thế, dạo gần đây anh đến nhà bà ngày càng nhiều, gần như cứ có thời gian rảnh là chạy qua.
Cứ như sợ một ngày nào đó, bà sẽ đột ngột rời xa anh.
“Cụ bà khó chiều thật đấy.”
Du Quyết chống tay lên lưng ghế, nghiêng đầu nhìn bà, tiện tay phủi sợi bông dính trên mái tóc bạc của bà: “Hôm nay có trai đẹp hộ tống mà bà còn không vui.”
Hôm nay là cuối tuần, Du Quyết mặc chiếc hoodie màu xám đậm, tóc vẫn còn hơi rối vì mới ngủ dậy.
Anh ngồi thoải mái trên ghế chờ, hai chân dài bắt chéo nhau, trông chẳng khác gì một nam sinh đại học còn chưa tốt nghiệp.
Một cô trung niên đi ngang qua, nghe thấy câu nói ấy của Du Quyết cũng không nhịn được bật cười.
“Toàn nói linh tinh.”
Lại Tú Viện định giơ tay vỗ anh một cái, nhưng cánh tay vừa nhấc lên đã run rẩy, đành bỏ cuộc: “Có thời gian lượn lờ trước mặt bà, thì chẳng bằng đi kiếm bạn gái đi. Suốt ngày chỉ biết làm việc, kiếm nhiều tiền thế thì tiêu với ai?”
Thấy Du Quyết không đáp, bà lại nói: “Cháu không còn nhỏ nữa đâu. Đến lúc yêu đương rồi, đừng lúc nào cũng lủi thủi một mình.”
Nếu là hai năm trước, mỗi lần nghe những lời này, Du Quyết đều coi như gió thoảng bên tai, lúc nào cũng lấy lý do công việc bận để đối phó.
Nhưng lúc này, ngồi trong bệnh viện nồng mùi thuốc sát trùng, đối diện người bà đã già yếu, ánh mắt Du Quyết lại trở nên mơ hồ.
“Cháu biết rồi.”
Vừa dứt lời, Lại Tú Viện đã được y tá đẩy vào phòng chụp CT.
Cánh cửa chì chống bức xạ nặng nề khép lại, Du Quyết cúi đầu, lấy điện thoại ra.
Anh lướt qua vài tin nhắn chẳng có gì quan trọng, rồi tiếp tục kéo xuống.
Kéo mãi, cho đến khi dừng lại ở ảnh đại diện của Nghê Hạ.
–
Tối nay, Nghê Phong và Phùng Thiên Tuệ có một buổi tiệc xã giao nên Nghê Hạ không đi cùng.
Cô ăn tối một mình trong khách sạn, thỉnh thoảng lại liếc nhìn điện thoại.
Mỗi lần có thông báo mới, cô đều lập tức mở màn hình.
Nhìn hai giây rồi lại đặt xuống.
Cho đến khi bữa tối gần kết thúc, bộ phim trên TV cũng chiếu đến đoạn cao trào.
Điện thoại đột nhiên vang lên hai tiếng “ting ting”, mắt Nghê Hạ vẫn dán vào màn hình TV, tay cầm điện thoại lên, thuận mắt liếc qua.
Rồi ánh mắt khựng lại.
Trong lồng ngực vang lên những tiếng thình thịch, giống như âm thanh của từng đồng tiền vàng đang va vào nhau.
[Chồng 💔]: Sáng mai chúng ta sẽ chính thức nộp đơn khởi kiện lên tòa án.
[Nghê Hạ]: Chúng ta? Tôi cũng phải đi à?
Một lát sau.
[Chồng 💔]: Cô có thể đi.
[Nghê Hạ]: Vậy hôm nay tôi sẽ về Giang Thành luôn!
[Chồng 💔]: Cô vẫn còn ở Bắc Cảng à?
[Nghê Hạ]: Sắp không còn ở đó nữa rồi!
–
Nhà họ Nghê chẳng thiếu thứ gì, đặc biệt là xe.
Nghê Hạ lập tức gọi cho Phùng Thiên Tuệ, nhờ sắp xếp một chiếc xe đưa cô về Giang Thành ngay trong đêm.
Sáng hôm sau, vừa đến cổng tòa án, từ đằng xa Nghê Hạ đã nhìn thấy Du Quyết đang đứng trên bậc thềm.
Sáng thứ hai, tòa án người đến người đi tấp nập, ai nấy đều vội vã.
Du Quyết mặc bộ vest được cắt may chỉn chu, vai áo thẳng tắp, eo ôm gọn, dáng người cao ráo đứng trên bậc thềm, vừa điềm tĩnh vừa ung dung.
Chính vẻ bình thản ấy của anh lại khiến Nghê Hạ vô thức chậm bước.
Rõ ràng cô đã thức trắng đêm để về từ Bắc Cảng, thế mà vừa nhìn thấy anh, cô lại bỗng thấy hơi ngại.
Có lẽ vì một tuần không gặp nên bỗng dưng thấy có chút xa lạ.
Từng bước đi lên bậc thềm, Nghê Hạ cũng không nhìn thẳng vào anh ngay.
Cô đảo mắt nhìn quanh vài cái rồi mới cất lời: “Anh đợi lâu chưa?”
“Vừa tới.”
Ánh mắt Du Quyết thậm chí còn chẳng dừng trên người cô thêm một giây nào, anh xoay người đi thẳng vào sảnh tiếp nhận hồ sơ: “Đi thôi.”
Nghê Hạ nhìn theo bóng lưng anh, rồi mới chạy chậm theo.
Qua cửa kiểm tra an ninh, Du Quyết lấy số thứ tự, rồi dẫn Nghê Hạ ngồi xuống hàng ghế công cộng chờ gọi.
Một hai phút đầu sau khi ngồi xuống, cả hai đều không nói gì.
Hồ sơ cần nộp để khởi kiện rất nhiều, Du Quyết đã chuẩn bị từ trước.
Thấy Nghê Hạ ngồi bên cạnh không có động tĩnh gì, anh cũng chẳng buồn xem điện thoại, chỉ lấy toàn bộ tài liệu ra kiểm tra lại một lượt.
Còn Nghê Hạ thì lặng lẽ quan sát xung quanh, không quấy rầy anh.
Thực ra, ngay lúc gửi tin nhắn hôm qua, Du Quyết đã hơi hối hận vì gọi cô đến.
Tòa án là nơi người qua kẻ lại tấp nập, không chỉ có rất nhiều đồng nghiệp trong ngành, mà còn đầy rẫy cựu sinh viên của Đại học Chính pháp, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp người quen.
Cô gọi anh một tiếng “chồng”, tiếng sau còn thuận miệng hơn tiếng trước, biết đâu còn chưa hết hôm nay, cả giới đều sẽ biết Du Quyết đến tòa còn dắt theo “vợ”.
Đến lúc đó thì đúng là có miệng cũng không nói rõ được.
Thế nhưng không ngờ, hôm nay cô lại ngoan đến lạ.
Không những không mở miệng là gọi “chồng”, mà còn hầu như chẳng nói gì.
Vừa mới nghĩ đến đó.
Người bên cạnh bỗng khẽ kéo tay áo anh.
“Ông xã.”
“Hả?”
Du Quyết quay đầu.
Nghê Hạ vừa định nói gì đó, nhưng ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt Du Quyết, cô bỗng cứng họng.
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều im lặng.
Du Quyết: “…”
Mẹ nó!
–
Lời tác giả:
Hạ Hạ: Oh yeah!
Luật sư Du: Oh sht!