Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu
Chương 23: Đếm ngược 23 – “Giống hệt cô nhân tình mờ ám của cậu vậy.”
Đêm đó, Nghê Hạ nằm mơ một giấc mơ vô cùng kỳ lạ.
Khách sạn tổ chức hôn lễ chật kín khách mời, chuyên gia trang điểm, stylist và nhiếp ảnh gia vây quanh cô thành mấy vòng. Người thì tìm khăn voan, người thì tìm khuyên tai.
Bạn bè người thân chen kín căn phòng, ai cũng tranh nhau chụp ảnh với cô dâu.
Lễ cưới sắp bắt đầu, trong lúc rối như tơ vò, Cốc Vũ Thanh gọi điện giục cô: “Sắp bấm máy rồi! Mọi người đến đủ cả rồi! Sao cậu còn chưa tới?”
Sao lễ cưới với lễ khai máy lại tổ chức đúng cùng một ngày thế?!
Tiếng nhạc hôn lễ từ lễ đường cách đó không xa vang lên. Nghê Hạ xách váy cưới nặng trĩu, cuống cuồng xoay vòng vòng, hoàn toàn không biết phải làm sao.
Chính cảm giác lo lắng ấy khiến cô giật mình mở mắt. Nhìn căn phòng khách sạn tối om, rất lâu sau cô mới bình tĩnh lại.
May mà chỉ là mơ.
Nhưng giấc mơ vốn là cách bộ não xử lý áp lực trong lúc ngủ. Chỉ cần bộ phim còn chưa chính thức khai máy, cô sẽ không thể thật sự thả lỏng.
Nghê Hạ thở dài, xuống giường kéo tấm rèm cản sáng của khách sạn, bên ngoài trời đã sáng hẳn.
Bình thường Nghê Phong không ăn sáng ở khách sạn nên cũng không thuê người nấu ăn.
Phùng Thiên Tuệ lại rất ít khi vào bếp, chỉ biết làm những món đơn giản nhất.
Khi Nghê Hạ sửa soạn xong rồi bước ra khỏi phòng, trên bàn đã có hai cốc sữa, máy nướng bánh đang nướng vài lát bánh mì. Phùng Thiên Tuệ đứng trước bếp từ âm, cẩn thận rán trứng.
“Dậy rồi à?”
Bà chỉ về phía bàn ăn: “Uống chút sữa trước đi.”
Ban đầu Nghê Hạ định xuống nhà hàng khách sạn ăn qua loa. Nhưng thấy mẹ đã chuẩn bị xong, cô bưng cốc sữa lên hỏi: “Bố đâu rồi ạ?”
“Đi từ sớm rồi.”
Phùng Thiên Tuệ nói: “Ăn xong thì hai mẹ con mình qua công ty xem thử. Bố con bảo hôm nay mời chuyên gia tới hướng dẫn nhóm nghiên cứu.”
Nghê Hạ: “Con không đi đâu.”
Phùng Thiên Tuệ ngước mắt nhìn cô.
“Lát nữa con đi dạo với luật sư Du….”
Im lặng vài giây, Phùng Thiên Tuệ gật đầu: “Được.”
Bà tắt bếp, gắp quả trứng đặt lên đĩa trước mặt Nghê Hạ rồi quay sang lấy bánh mì nướng.
“Mẹ nghe nói bố cậu ta là giáo sư hướng dẫn nghiên cứu sinh của Khoa Y Đại học Giang, chắc quen không ít chuyên gia về hệ thống điện tử của Đại học Giang nhỉ?”
Vừa quay lại, bà đã thấy con gái nhìn mình đầy kinh ngạc.
“Bố anh ấy là bác sĩ ạ?”
Phùng Thiên Tuệ: “….Mẹ cậu ta cũng là bác sĩ.”
Nghê Hạ càng sửng sốt hơn: “Cả bố lẫn mẹ đều là bác sĩ? Thế chẳng phải từ lúc mới sinh anh ấy đã phải tự học pha sữa bột rồi sao?”
“Không phải hai đứa học cùng cấp ba à?”
Phùng Thiên Tuệ nhìn con gái đầy khó hiểu: “Rốt cuộc mọi ngày hai đứa nói những chuyện gì vậy?”
Giá mà ngày nào cũng có chuyện để nói thì tốt.
Nghê Hạ chột dạ cúi đầu, đúng lúc ấy, Du Quyết gửi tin nhắn tới.
[Chồng [trái tim]]: Xuống dưới đi.
“Mẹ, con đi trước nhé.”
–
Lần này đến Bắc Cảng, Du Quyết và Từ Thiệu Tâm không đi xe công của văn phòng luật, hai người tự lái xe đến.
Vì vậy, vừa xuống sảnh, Nghê Hạ đã nhìn thấy ngay chiếc SUV màu đen quen thuộc.
Cô hí hửng bước nhanh tới, vừa mở cửa xe, định cất tiếng chào hỏi thì Du Quyết đang nghe điện thoại quay đầu nhìn sang. Một ánh mắt cảnh cáo vô hình lập tức đè xuống, Nghê Hạ đành nuốt ngược tiếng “ông xã” đang chuẩn bị thốt ra.
Được rồi, lại bị anh đoán trước nữa.
Nghê Hạ ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn, Du Quyết cũng kết thúc cuộc gọi.
Trong xe lập tức rơi vào yên tĩnh.
Du Quyết liếc nhìn Nghê Hạ một cái, thấy cô cúi đầu im lặng, nói: “Là điện thoại của bố tôi.”
Vừa dứt lời, anh lại thấy mình giải thích như vậy thật thừa thãi.
Có gì đâu mà phải giải thích.
Nghê Hạ “Ồ” một tiếng. Nhớ tới câu chuyện vừa nãy với Phùng Thiên Tuệ, cô lại tò mò.
“Ơ, chú làm bác sĩ khoa nào vậy?”
Du Quyết: “Tim mạch.”
Nghê Hạ: “Còn dì?”
Du Quyết: “Gây mê.”
Nghê Hạ: “Thế ông bà nội anh cũng là bác sĩ à?”
Du Quyết: “Không.”
Nghê Hạ: “Họ làm nghề gì?”
Du Quyết: “Công nhân viên chức bình thường.”
Nghê Hạ: “Thế ông bà ngoại thì sao?”
Cuộc hỏi đáp dừng lại đúng lúc xe nhập vào đường lớn.
Du Quyết nói: “Hay tôi đưa luôn sổ hộ khẩu cho cô nhé?”
Nghê Hạ: “…”
Cô chỉ hỏi chơi thôi mà, mất hứng thật.
Thu lại vẻ tò mò, cô nghiêm túc nói: “Không cần đâu. Bây giờ kết hôn chỉ cần căn cước công dân thôi.”
“…”
Đúng như dự đoán, lại chẳng còn gì để nói.
Nghê Hạ lén nhìn Du Quyết mấy lần. Anh hoàn toàn không có ý định tiếp tục câu chuyện.
Cô cảm thấy từ bữa tối hôm qua, Du Quyết như khoác thêm một lớp áo giáp, ngay cả lúc bàn công việc anh cũng chẳng nói nhiều.
Khó khăn lắm mới đồng ý đi dạo cùng cô, thế mà bây giờ lại bày ra dáng vẻ của một tài xế chuyên nghiệp, tiếc từng chữ.
Đúng là chẳng hiểu nổi người đàn ông này đang nghĩ gì.
Rõ ràng cô đã nhượng bộ hết lần này đến lần khác.
Nghê Hạ buồn bực nhìn con đường phía trước, mở miệng nói: “Anh tài xế, chán quá, mở ít nhạc đi.”
Du Quyết đáp ngắn gọn: “Tự kết nối Bluetooth.”
Hai phút sau.
Một bài hát có tiết tấu mạnh vang lên.
Mới đến câu hát thứ hai—
“Hey baby, I think I wanna marry you.”
Du Quyết không chút cảm xúc, lập tức chuyển bài.
Âm nhạc bỗng trở nên dịu dàng, giọng hát trầm ấm đầy chất riêng của Mạc Văn Úy cất lên.
“Chiếc nhẫn đồng tâm của tình yêu, xin hãy đeo vào đầu ngón tay em.”
“I do, từ nay dù giàu hay nghèo.”
“I do, nắm tay nhau đi hết cuộc đời.”
“Tình yêu là—”
Nghê Hạ mới vừa ngân nga được vài câu thì bài hát lại bị chuyển.
Nhưng bài tiếp theo còn nổi tiếng hơn.
Đến mức vừa mới vang lên đoạn dạo đầu, Du Quyết đã muốn bấm chuyển bài ngay.
“Đừng vùng vẫy nữa.”
Nghê Hạ nhìn thẳng qua kính chắn gió, nói: “Playlist này là tôi cố tình lưu riêng đấy.”
Du Quyết không nói gì nữa.
Trong khoang xe yên tĩnh, giọng nam nữ song ca ngọt ngào lại càng khiến bầu không khí trở nên kỳ quái.
Đặc biệt là khi Nghê Hạ bắt đầu hát theo.
“Nghe em này, nắm tay nhau, cùng em bước đi…”
“Xây nên một cuộc sống hạnh phúc…”
Vừa hát, cô vừa liếc trộm Du Quyết.
Quả nhiên, mặt anh đen sì.
Nhưng vừa nghĩ tới lời hứa “khủng” của Phùng Thiên Tuệ tối qua, Nghê Hạ càng hát càng hăng. Ánh mắt cũng ngày càng trắng trợn, gần như ngang nhiên nhìn chằm chằm Du Quyết.
“Hôm qua đã quá muộn ~ Ngày mai sẽ thành tiếc nuối ~ “
“Hôm nay lấy em nhé ~ “
Du Quyết cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.
Hát theo thì thôi, đằng này bài đơn giản thế mà chẳng có câu nào đúng nhịp.
“Im miệng.”
“…Ầu.”
Nghê Hạ lập tức ngậm miệng, đồng thời quay đầu nhìn ra phía trước.
Vì thế cô không hề thấy tuy gương mặt Du Quyết vẫn lạnh tanh. Nhưng khóe môi anh lại như bị một sợi dây vô hình kéo lên, từng chút, từng chút một.
Sau nhiều ngày mưa dầm, Bắc Cảng cuối cùng cũng có nắng. Mây trắng trên đường chân trời trong trẻo và rõ nét.
Giữa bầu không khí ấy, Du Quyết lái xe đến đích trong tiếng nhạc cưới vang vọng suốt dọc đường.
Bắc Cảng tuy là một thành phố công nghiệp nhưng phố cổ Hồi Long lại vô cùng nổi tiếng.
Bên cạnh còn có một ngôi chùa hơn trăm năm tuổi.
Không biết hôm nay có phải gặp đoàn khách du lịch hay không, khách tham quan đông hơn hẳn ngày thường.
Sau khi đỗ xe, Du Quyết và Nghê Hạ đi tới cổng vào phố cổ, bên trong đã đông nghịt người, kẻ đến người đi tấp nập.
Đường đá xanh cố tình làm cũ, cửa gỗ, khung cửa gỗ mang phong cách hoài cổ. Những món ăn đặc sản giới hạn na ná nhau. Đồ lưu niệm đặc trưng thì chẳng khác gì được sao chép hàng loạt.
Nghê Hạ chỉ liếc qua một vòng, hứng thú đã mất quá nửa.
Sao lại thế này chứ.
Cô vốn đến đây vì nghe danh kiến trúc kiểu Huy Châu. Còn định nhân cơ hội khoe với Du Quyết kỹ năng chụp ảnh siêu đỉnh và gu thẩm mỹ của mình.
Nhưng thôi, không sao.
Cô quay đầu liếc Du Quyết một cái.
Nhờ cả quãng đường bị “tắm” trong bầu không khí lãng mạn của playlist nhạc cưới, rõ ràng Du Quyết đã không còn nặng nề như lúc mới xuất phát.
Dù sao cũng là đi chơi, tạm rời khỏi công việc. Tuy anh vẫn chẳng nói mấy câu, nhưng khí chất quanh người đã thả lỏng hơn trước rất nhiều.
Khóe môi Nghê Hạ cong lên.
Chiến thuật của cô đúng rồi, lát nữa nhân lúc đông người cọ cọ vai, nắm nắm tay. Con đê ngàn dặm của Du Quyết sớm muộn cũng sẽ bị tổ kiến bé tí của cô khoét thủng.
“Tôi đi vệ sinh một lát.”
Thấy khu vực gần cổng vào vẫn chưa quá đông, Nghê Hạ chuẩn bị cho chặng đường dài phía trước, cô hỏi: “Anh có muốn đi không?”
“Tôi đợi cô ở ngoài.”
“Được.”
Bóng dáng Nghê Hạ nhanh chóng biến mất trong nhà vệ sinh công cộng.
Du Quyết đứng cạnh dải cây xanh, xung quanh toàn là người xa lạ. Ai nấy đều mang vẻ háo hức của những người đi du lịch.
Điện thoại không ngừng rung lên, tin nhắn công việc liên tục đổ tới, anh cũng chẳng buồn xem.
Chỉ là, đi vệ sinh thôi mà sao Nghê Hạ đi lâu thế.
Đã mấy phút rồi vẫn chưa ra.
Giống Du Quyết, bên ngoài còn rất nhiều người đàn ông đang chờ. Có người xách túi giúp vợ, có người cầm đồ cho con.
Bên cạnh chỗ dập tàn thuốc còn có mấy người đàn ông đang hút thuốc. Một người bỗng nhìn sang đây, ngạc nhiên gọi: “Du Quyết?”
Giữa đám đông ồn ào, Du Quyết ngẩng đầu, đập vào mắt anh là một gương mặt quen thuộc.
Trương Nguyên Diệc bước tới, kinh ngạc hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”
Vừa hỏi xong, anh ta lại thấy câu này hơi thừa, đến đây thì ngoài đi chơi còn làm gì nữa.
Dường như Du Quyết cũng bị câu hỏi ấy làm khựng lại, ánh mắt thoáng dao động rồi mới đáp: “Đến công tác, tiện thể đi dạo.”
Là bạn học cấp ba lâu ngày không gặp, Du Quyết thật sự không ngờ lại gặp Trương Nguyên Diệc ở đây.
Sau khi tốt nghiệp, ai cũng ngày càng bận, ít liên lạc, cơ hội gặp mặt lại càng hiếm.
Nhưng hồi học cấp ba, quan hệ giữa họ rất tốt.
Chính xác hơn, mấy cậu con trai ngồi dãy cuối đều rất thân.
Trương Nguyên Diệc lại là lớp trưởng thể dục, thường xuyên rủ cả lớp đi đánh bóng rổ.
Khoảng thời gian Phương Gia Lâm có tâm sự giấu trong lòng, cũng chính Trương Nguyên Diệc không biết mệt, ngày nào cũng kéo anh ta ra sân vận động chơi thể thao.
“Đúng là trùng hợp thật, tôi cũng đi công tác, cậu ở Bắc Cảng mấy ngày?”
“Mai về luôn.”
“Tôi thì ngày kia. Thế về Giang Thành rồi hẹn nhau nhé.”
Trương Nguyên Diệc phấn khởi vỗ vai Du Quyết, đang định đi thì chợt nhớ ra điều gì, nói: “À đúng rồi, Phương Gia Lâm về nước rồi đúng không? Lúc đó gọi cậu ấy luôn nhé.”
Du Quyết không nói gì, chỉ gật đầu, trên gương mặt cũng chẳng thấy bao nhiêu vui mừng vì gặp lại bạn cũ.
Trương Nguyên Diệc thấy anh có gì đó lạ lạ nhưng lại không nói rõ được.
“Được rồi…Thế tôi đi trước nhé, bạn gái tôi đang đợi phía trước.”
Trương Nguyên Diệc vừa đi được vài bước thì Nghê Hạ cũng nghênh ngang bước ra khỏi nhà vệ sinh.
“Ông xã!”
Du Quyết: “…”
Nguy hiểm thật.
–
Con đường chính của phố cổ rõ ràng là con đường thẳng ngay trước cổng. Thế nhưng Du Quyết chẳng hề ngoái đầu, anh dẫn Nghê Hạ rẽ thẳng vào con hẻm nhỏ bên phải.
Đã đi thì cũng đi rồi, nhưng Du Quyết chẳng buồn ngó ngàng những cửa hàng hai bên đường, cũng không tò mò trước tiếng rao bán hàng.
Trông anh cứ như chỉ đến đây để hoàn thành chỉ tiêu số bước chân trong ngày.
Thậm chí, lúc Nghê Hạ dừng lại xem đồ trong tủ kính, vừa quay đầu đã thấy Du Quyết đi trước cả chục mét.
Đúng là đại sư tình yêu Cốc nói không sai. Đi dạo phố với đàn ông đúng là chuyện chán nhất trên đời.
Nghê Hạ cũng chẳng buồn đuổi theo nữa, cô khoanh tay đứng nguyên tại chỗ, nhìn chằm chằm bóng lưng Du Quyết, xem bao giờ anh mới phát hiện cô không đi theo.
Chẳng bao lâu sau, Du Quyết dừng bước, anh quay đầu lại.
Đối diện ánh mắt đầy bất mãn của Nghê Hạ, anh sải bước quay về, lặng lẽ đứng cạnh Nghê Hạ mà không nói một lời.
“Anh biết bây giờ tôi thấy mình giống cái gì không?”
Nghê Hạ nhìn anh đầy ai oán.
“Giống gì?”
“Giống cô nhân tình bí mật của anh.”
“…”
Du Quyết cau mày: “Cô nói linh tinh cái gì vậy?”
“Thế thì…”
Nghê Hạ đưa tay về phía anh, liên tục nhướng mày ra hiệu, ý tứ đã quá rõ.
Du Quyết liếc bàn tay đang chìa trước mặt mình, rồi nhìn sang gương mặt cô.
“Đừng có bày trò.”
“…Ồ.”
Chứ có phải chưa từng nắm tay đâu.
Đúng là mất hứng.
Nghê Hạ chậm rãi bước tiếp.
Cô rõ ràng cảm thấy Du Quyết đã mềm lòng hơn trước. Nếu không thì sao hết lần này đến lần khác lại chạy đến dưới nhà cô. Hôm nay còn đặc biệt dành thời gian đưa cô đi chơi.
Thế mà, đến một chút đụng chạm cũng không chịu.
Chẳng lẽ anh ngại à?
Cô chủ động đến mức ấy rồi, một người đàn ông to xác như anh thì còn ngại cái gì?
Đúng lúc Nghê Hạ còn đang nghĩ ngợi lung tung, phía sau bỗng có người gọi tên Du Quyết.
Cô nghiêng đầu.
Thấy Du Quyết chẳng hề có phản ứng.
“Hình như có người gọi anh.”
“Không có.”
“Nhưng mà…”
Nghê Hạ vừa định quay đầu xem là ai thì Du Quyết đột nhiên giơ tay. Bàn tay anh nhẹ nhàng giữ lấy phía sau đầu cô, xoay mặt cô về phía trước. Ngay sau đó, cánh tay thuận thế vòng qua vai cô, anh ôm vai cô, dẫn cô rẽ vào con hẻm bên trái.
Vốn dĩ hai người đã đi trên một nhánh đường nhỏ.
Rẽ thêm một góc nữa, họ bước vào một con đường cũ bị bỏ hoang trong khu phố cổ.
Nơi này gần như chẳng có khách du lịch, các cửa hàng đều đóng cửa. Ven đường chỉ còn vài chiếc xe bán hàng lưu động cũ kỹ bị bỏ lại.
Xung quanh vắng tanh, Du Quyết lặng lẽ rút tay về.
Nhưng cảm giác được anh ôm lấy vẫn như còn vương trên bờ vai Nghê Hạ.
Bước chân cô bỗng cứng đờ, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, hai má đỏ bừng lên thấy rõ, không biết đang nghĩ gì.
Con đường nhỏ hoang vắng im lìm, không ai nói một lời.
Nhìn phản ứng của cô, Du Quyết bỗng thấy buồn cười.
Có đến mức thế không?
Chỉ mới chạm nhẹ vào vai một cái mà đã ngoan ngay rồi.
Hóa ra muốn chặn cái miệng của cô lại dễ thế.
Du Quyết vừa nghĩ như vậy đã nghe người bên cạnh phát ra tiếng lẩm bẩm khe khẽ.
Quay đầu nhìn sang, thấy Nghê Hạ nắm bàn tay phải thành nắm đấm, đặt trước ngực, khẽ đưa lên hạ xuống như đang tự cổ vũ bản thân, miệng thì không ngừng lẩm bẩm:
“Kết hôn.”
“Kết hôn.”
“Kết hôn.”
“Kết hôn.”
—
Lời tác giả:
Bông hồng e thẹn, nở rộ rực rỡ luôn rồi.