Thời gian gấp rút, khối lượng công việc lại nhiều nên buổi họp lên kế hoạch kéo dài từ sáng đến tận chiều. Trưa hôm đó, Nghê Hạ cũng ăn luôn ở căng tin của Lumina.
Chương trình họp vẫn chưa đi vào nội dung cụ thể, cả ngày cô chỉ ngồi nghe về mục tiêu quảng cáo, nhóm khách hàng mục tiêu, kênh triển khai, ngân sách và đủ thứ khác.
Lôi Uyển nói thao thao bất tuyệt, còn Nghê Hạ nghe đến mức đầu óc quay cuồng.
Tan họp, Lôi Uyển và mọi người dẫn Nghê Hạ đi ăn tối ở khu thương mại gần công ty, rồi còn rủ nhau đến livehouse xem biểu diễn.
Nghê Hạ thật sự không còn chút sức nào, chỉ xua tay từ chối rồi tách khỏi mọi người.
Khoảng tám, chín giờ tối là lúc đường phố đông nghịt. Cô không vội về nhà mà đi bộ ra khỏi khu thương mại, rẽ vào công viên thành phố bên cạnh.
Cô thong thả đi quanh hồ nhân tạo giữa công viên để tiêu cơm. Đi được nửa vòng, cô mới chợt nhớ ra một chuyện.
Tựa người vào lan can ven hồ, cô gọi điện cho Du Quyết.
Điện thoại vừa được kết nối, Nghê Hạ đã lười biếng cất giọng: “Ông xã, hôm nay bên Trung Duyệt nói gì thế?”
Đầu dây bên kia Du Quyết im lặng rất lâu.
Dù anh không lên tiếng, Nghê Hạ vẫn cảm nhận được anh còn mệt mỏi hơn cả mình.
“Có chuyện gì vậy? Đàm phán không thành sao?”
“Không có gì.”
Từ bỏ một chuyện, có lần đầu rồi sẽ có lần thứ hai.
Du Quyết nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề: “Không có chuyện thành hay bại. Ngay từ đầu họ đã không thật lòng muốn đàm phán. Tiếp theo chắc chắn họ sẽ nghĩ cách khác để kéo dài vụ kiện.”
Nghê Hạ nặng nề thở dài.
“Được rồi…”
Về thái độ và những điều kiện mà luật sư của Trung Duyệt Hối Đầu đưa ra, những chuyện khiến người ta buồn nôn như nuốt phải ruồi này, Du Quyết không kể với cô.
“Mấy chuyện này cô không cần bận tâm, cứ để tôi xử lý.”
Có lẽ là vì câu nói ấy của Du Quyết, cũng có lẽ đúng lúc một cơn gió thổi qua.
Nghê Hạ cảm thấy mọi nặng nề trong lòng đều bị gió cuốn đi, giọng điệu cũng nhẹ nhõm hơn.
“Vậy tôi chờ tin tốt của anh.”
Đến đây thì cuộc gọi đáng lẽ nên kết thúc.
Trong lúc Du Quyết im lặng, anh nghe thấy ống nghe bên kia truyền đến tiếng gió rít cùng tiếng người nói chuyện ồn ào.
“Cô không ở nhà à?”
“Đúng vậy, tôi đang ở công viên Tinh Xu.”
Đúng lúc ấy, một ca sĩ đường phố xách giá micro đến khoảng đất trống bên hồ, giơ tay gảy thử cây guitar. Một đoạn giai điệu bất ngờ vang lên, khiến mặt hồ gợn sóng.
Nghê Hạ khựng lại trong chốc lát, rồi giữa tiếng nhạc, cô khẽ hỏi: “Anh có muốn đến không?”
–
Hồ nhân tạo nằm ở quảng trường trũng, trên những bậc thềm xếp tầng, lác đác vài người ngồi nghỉ chân, vô tình trở thành khán giả.
Ca sĩ hát những ca khúc ca quen thuộc, dù chiếc micro rè rè, liên tục bị mất tiếng, vẫn có không ít người khe khẽ hát theo.
Nghê Hạ ngồi giữa đám đông, chống cằm bằng hai tay, nhưng chẳng nghe lọt nổi một câu hát.
Rốt cuộc cô gọi Du Quyết đến để làm gì?
Sau một ngày làm việc, cả thể lực lẫn tinh thần của cô đều đã cạn sạch, căn bản không định tiếp tục chuyện giục hôn.
Thế mà lời mời đã buột miệng nói ra.
Điều kỳ lạ là Du Quyết cũng chẳng hỏi cô có chuyện gì.
Mặt hồ trước mắt như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu những tòa nhà cao tầng, ánh đèn neon và cây cầu vượt phía xa.
Mỗi khi gió nổi lên, tất cả những công trình kiên cố ấy cũng chao đảo theo từng gợn nước.
Có lẽ ngay cả bản thân Nghê Hạ cũng không hề chuẩn bị tâm lý cho cuộc gặp này. Thời gian trôi từng phút từng giây, cô càng lúc càng thấp thỏm.
Gió lạnh thổi mãi, thậm chí cô còn muốn nhắn cho Du Quyết rằng anh không cần đến nữa, cô chuẩn bị về nhà rồi.
Nhưng khi cầm điện thoại lên, cô lại không thể gửi nổi dòng tin nhắn ấy.
Dù sao… Cũng không thể để anh nghĩ cô là người thất thường, lúc thế này lúc thế khác được.
Nghê Hạ cất điện thoại đi, đồng thời nhét hai bàn tay lạnh buốt vào túi áo khoác.
Đúng lúc ấy, một cái bóng phủ xuống trước mặt.
Nghê Hạ ngẩng đầu, rồi chậm rãi quay sang.
Không biết Du Quyết đã đứng cạnh cô từ lúc nào, đang cúi đầu nhìn cô.
Tiếng “ông xã” vốn đã gọi quen miệng bỗng mắc nghẹn nơi cổ họng.
Cô sững sờ vài giây rồi mới lên tiếng: “Sao anh đến nhanh vậy?”
Du Quyết hất cằm về phía tòa nhà đối diện.
“Tôi có việc ở bên đó.”
Nói xong, anh ngồi xuống chỗ trống cạnh Nghê Hạ.
Bậc thềm không hề chia chỗ ngồi rõ ràng, nhưng sau khi Du Quyết ngồi xuống, cảm giác hiện diện của anh lại càng rõ hơn.
Ống tay áo hai người thỉnh thoảng khẽ chạm vào nhau, Nghê Hạ thậm chí còn ngửi thấy mùi hương hoa phong lữ nhàn nhạt trên người anh.
“Nói đi, gọi tôi đến có chuyện gì?”
Giọng Du Quyết vang lên ngay bên cạnh.
Nghê Hạ vốn đã bối rối vì chẳng có lý do gì để gọi anh tới.
Giờ lại bị anh hỏi thẳng như vậy, tim cô bỗng hẫng một nhịp, cô chẳng kịp nghĩ ra lời nói dối, buột miệng: “Không có chuyện thì không được gọi anh à?”
Nhưng dường như Du Quyết đã đoán trước cô sẽ trả lời như thế, ánh mắt anh dừng trên gương mặt cô một lát rồi chuyển sang người ca sĩ đang biểu diễn phía trước.
Anh không đáp, cũng không đứng dậy bỏ đi.
Thấy vẻ bất đắc dĩ ấy của anh, Nghê Hạ lại thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Cô dùng vai khẽ huých cánh tay Du Quyết.
“Thế anh làm gì ở bên đó? Đừng nói lại là công việc nhé?”
Du Quyết chống hai tay lên đầu gối, nghiêng đầu nhìn cô.
“Cô thấy tôi ăn mặc thế này giống đi làm lắm sao?”
Nhân cơ hội đó, Nghê Hạ ngang nhiên ngắm anh từ trên xuống dưới.
Áo hoodie đen, áo khoác tối màu, quả thật chẳng giống người đi làm chút nào.
“Đi chơi à?”
Du Quyết thu hồi ánh mắt, nhìn về phía mặt hồ.
Anh nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
“Nhưng vừa nhận được điện thoại của cô, tôi còn tưởng lại phải tăng ca.”
“Trong đầu anh ngoài công việc ra chẳng còn gì khác à?”
Nghê Hạ khẽ hừ một tiếng.
Du Quyết đã đến rồi, hai người cũng nói với nhau được vài câu.
Nhìn dòng người qua lại xung quanh, Nghê Hạ bỗng chẳng hiểu lúc nãy mình căng thẳng vô cớ vì điều gì.
Con người vốn là sinh vật sống theo bầy đàn. Hơn nữa cô và Du Quyết từng là bạn học cấp ba, giờ còn là đương sự và luật sư đại diện.
Gọi anh ra gặp một chút thì có gì sai chứ?
Tự nghĩ thông suốt, Nghê Hạ lại thấy can đảm hơn.
Cô lần nữa dùng vai khẽ huých cánh tay Du Quyết.
Lần này anh thậm chí còn chẳng buồn nhìn cô, chỉ hạ thấp giọng, cố tình kéo dài âm cuối.
“Nói.”
“Anh còn trẻ thế này, chắc mỗi năm cũng chẳng có bao nhiêu ngày nghỉ. Thật sự không định nhân cơ hội này nghỉ tuần trăng mật à?”
Thấy Du Quyết chậm rãi quay đầu sang, Nghê Hạ còn nhướng mày với anh: “Tôi nghe nói nghỉ kết hôn bây giờ được hơn chục ngày lận.”
Du Quyết không lập tức từ chối, cũng không lên tiếng ngay.
Đối diện ánh mắt vừa mong chờ vừa đầy vẻ trêu chọc của cô, anh cụp mắt rồi lại ngước lên rất nhanh, lướt qua gương mặt cô, cuối cùng nhìn thẳng vào mắt cô.
Rõ ràng anh chẳng nói gì nhưng chỉ một ánh mắt ấy thôi cũng đủ khiến đầu óc Nghê Hạ rối bời. Hai chữ “nghỉ kết hôn” trong miệng cô bỗng tự động bị não bộ diễn giải theo một hướng hoàn toàn khác với ý định ban đầu.
Một khi trí tưởng tượng đã mở ra, nhìn gương mặt Du Quyết, từng hình ảnh, từng chi tiết cứ lần lượt ùa vào đầu cô.
Cô vội vàng quay mặt đi, nhìn chằm chằm ca sĩ đang biểu diễn phía trước, hàng mi run lên.
Người đàn ông bên cạnh cười khe khẽ rồi thu lại ánh mắt.
Một lúc lâu sau, Nghê Hạ mới lén nghiêng đầu, dùng khóe mắt nhìn gương mặt nghiêng của anh.
Cô vẫn đang nghĩ, ánh mắt ban nãy của anh, rốt cuộc là có ý gì?
–
Chiều thứ hai, Nghê Hạ lại đến trụ sở Lumina.
Lần trước Lôi Uyển đã trình bày mục tiêu quảng cáo cũng như những tính năng quay chụp của sản phẩm cần được thể hiện. Vì vậy cuộc họp hôm nay chủ yếu là brainstorming, chắt lọc điểm nổi bật của quảng cáo, xây dựng mạch kể chuyện và phong cách hình ảnh.
Đến phần này, cuối cùng Nghê Hạ cũng hứng thú hẳn lên.
Tối qua lúc đi ngủ cô đã nảy ra hai ý tưởng. Vừa ngồi xuống phòng họp, cô lập tức bắt đầu trình bày phương án mình thích nhất.
“Tên phim là . Nhân vật chính là một anh shipper, phải chạy ngược chiều trên một cây cầu vòng không thể quay đầu để kịp giao một máy tạo nhịp tim cho bệnh nhân đang chờ ghép ở đầu bên kia.”
“Dòng xe vẫn chạy theo chiều bình thường, anh shipper cũng di chuyển cùng hướng với xe, nhưng thực ra anh ấy sẽ chạy lùi. Chỉ cần đánh tay và hướng đầu sao cho trông giống đang chạy về phía trước.”
“Tôi sẽ dùng chế độ quay chậm của điện thoại để quay toàn bộ cảnh quay, nhưng khi dựng sẽ phát ngược toàn bộ clip ở tốc độ bình thường. Như vậy người xem sẽ thấy anh shipper chạy ngược xuyên suốt cây cầu, còn xe cộ thì lùi về phía sau. Ngay cả lá rụng cũng bay từ mặt đất trở lại cành cây, thậm chí mỗi lần anh ấy nhấc chân lên, nước b*n r* lại chảy ngược xuống mặt đường…”
Nghê Hạ say sưa miêu tả cảnh tượng kỳ diệu về mặt vật lý mà ý tưởng này sẽ tạo nên, cũng như cách nó thể hiện hoàn hảo các tính năng quay chụp của điện thoại, đến cả câu slogan cô cũng nghĩ xong rồi.
Thời gian không thể quay ngược, nhưng hình ảnh thì có thể.
Nghe xong, Lôi Uyển chỉ nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Xem ra tối nay tôi khỏi cần về phòng trọ nữa, bay thẳng sang Hollywood luôn.”
Nghê Hạ: “…”
Được thôi, cô vẫn còn phương án thứ hai.
Nhân vật chính vẫn là một anh shipper, lần này anh phải giao một chiếc cặp da màu đen bình thường đến tay một “khán giả bí ẩn” trong một rạp chiếu phim bỏ hoang.
Lần này không còn kỹ thuật quay đảo ngược nữa. Thay vào đó, bộ phim sẽ phô diễn các tính năng quay chụp của điện thoại thông qua chuỗi cảnh giao hàng liên tục.
Đến cuối phim, anh shipper cuối cùng cũng gặp được vị khán giả bí ẩn.
Đó là ông lão từng là giám đốc cũ của rạp chiếu phim.
Chiếc cặp được mở ra, bên trong là một máy chiếu phim cuộn cổ.
Ông lão nói ông muốn xem bộ phim cuối cùng tại chính rạp chiếu này.
Anh shipper lấy điện thoại ra, chiếu toàn bộ bốn mươi phút hình ảnh vừa ghi lại lên màn bạc.
Nghe xong, Lôi Uyển vỗ tay liên tục rồi cười nói: “Ý của đạo diễn Nghê là chúng tôi phải thuê nguyên hơn chục cây số đường, rồi tập dượt suốt cả năm đúng không?”
Được rồi.
Nghê Hạ nói đến khô cả họng, dựa lưng vào ghế, không nói thêm gì nữa.
Thật ra cô cũng biết hai phương án này hoàn toàn không thể thực hiện với ngân sách ít ỏi của một TVC quảng cáo. Chỉ là tối qua cô nghĩ quá hăng, đầu óc quá phấn khích nên vô thức xây dựng thành hai câu chuyện hoàn chỉnh.
Thậm chí cô còn hình dung rõ từng bối cảnh quay trong đầu. Nếu không nói ra, cô sẽ thấy bứt rứt mãi.
Giờ thì hay rồi.
Bị loại luôn, cũng coi như dứt hẳn hy vọng.
“Thật ra bọn tôi rất thích màu sắc của bộ phim .”
Sau hơn nửa tiếng ngồi nghe, Lôi Uyển lịch sự từ chối rồi mới đưa ra yêu cầu của mình: “Vì vậy chúng tôi vẫn hy vọng đạo diễn Nghê sẽ lấy mèo làm chủ đề cho TVC lần này.”
“Lại là mèo sao?”
Nghê Hạ khó xử nói: “Hiện tại tôi chưa có ý tưởng gì cả.”
“Không sao, brainstorming mà, mọi người cùng nghĩ.”
Lôi Uyển nói: “Thời gian và ngân sách đều có hạn, nên bối cảnh quay càng đơn giản càng tốt.”
Cô ấy không yêu cầu nội dung phải xuất sắc đến mức nào.
Chỉ cần thể hiện đầy đủ ưu điểm về khả năng quay chụp của sản phẩm là hoàn thành nhiệm vụ.
Cuộc họp vốn bắt đầu khá muộn, đến khi kết thúc thì trời cũng gần tối.
Phòng Marketing của Lumina đã thảo luận được vài phương án. Tuy vẫn chưa chốt hoàn toàn, nhưng Lôi Uyển đã có hướng lựa chọn tương đối rõ ràng.
Nghê Hạ luôn cảm thấy vẫn còn thiếu thiếu điều gì đó nhưng bên thuê vẫn là bên thuê. Dù có nhiều ý tưởng đến đâu, cô cũng phải tôn trọng quyết định của Lôi Uyển.
Trên đường về nhà, gió lạnh vừa thổi qua, Nghê Hạ càng thấy mình giống một văn nhân thất chí thời xưa. Nhìn lá vàng rơi cũng chỉ muốn ngâm vài câu thơ than thân trách phận.
Tiếc là cô chẳng có tài làm thơ, chỉ có cái thân thể yếu ớt của mấy văn nhân. Mới đứng ngoài gió một lúc mà đầu đã đau âm ỉ, bụng cũng bắt đầu nhói lên.
Nghê Hạ bực bội kéo cửa kính xe lên.
Gần đến nhà thì trời lại đổ mưa.
Hôm nay cô vẫn không lái xe, cũng chẳng mang theo ô, đành đội mưa chạy một mạch vào khu chung cư.
Cửa sảnh tòa nhà cô ở bình thường chẳng bao giờ đóng, cũng không biết là hàng xóm nào lười đến thế.
Vậy mà đúng hôm nay, không biết ai đột nhiên nổi hứng có ý thức, lại đóng cửa cẩn thận. Nghê Hạ vốn đã đau đầu, lại còn chưa ăn tối. Đến mức chỉ kéo cánh cửa nặng nề ấy ra thôi cũng khiến cô cảm thấy như đã dùng hết sức lực toàn thân.
Về đến nhà, Nghê Hạ vốn định nghỉ một lát rồi đi tắm, nào ngờ vừa ngả người xuống sofa, cô đã ngủ thiếp đi.
Đến khi mở mắt lần nữa, trời đã tối hẳn, cả căn hộ chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn chiếc đèn cây trong phòng khách hắt ra thứ ánh sáng vàng nhạt.
Một cảm giác cô đơn chẳng hiểu từ đâu ập đến, Nghê Hạ bỗng thấy như cả thế giới đều bỏ rơi mình, cô ngồi trên sofa rất lâu mà vẫn không thể hoàn hồn.
Đến khi cuối cùng cũng quyết định đi tắm, vừa đứng dậy, cô đã cảm thấy một dòng nước ấm tràn xuống bụng dưới.
Nghê Hạ: “…”
Bảo sao hôm nay tâm trạng lên xuống thất thường như vậy hóa ra là đến kỳ rồi.
Tắm xong bước ra, cô chẳng buồn ngủ mà cũng chẳng có chút tinh thần nào, đành nhắn tin cho Cốc Vũ Thanh hỏi cô ấy đang làm gì.
Nhưng mãi vẫn không thấy hồi âm.
Nghê Hạ ngồi một mình trong phòng khách, yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng ù rất khẽ trong tai cũng như bị phóng đại lên vô số lần.
Bất giác, cô nhớ đến tối hôm kia, quảng trường náo nhiệt, mặt hồ lấp lánh ánh nước và cả Du Quyết ngồi bên cạnh cô.
Sau đó, hai người không nhắc lại chủ đề lúc trước nữa, cũng chẳng nói chuyện công việc. Chỉ đơn giản ngồi cạnh nhau trên những bậc thềm, nghe người ca sĩ đường phố hát hết bài này đến bài khác.
Cảm giác ấy thật khó diễn tả.
Trời rất lạnh, ca sĩ hát cũng chỉ ở mức bình thường, thỉnh thoảng còn lệch tông.
Nhưng dường như mục đích của hai người không phải để nghe nhạc, cũng chẳng phải để trò chuyện mà chỉ là lặng lẽ ngồi cạnh nhau.
Không một lời trao đổi, thế nhưng cô lại cảm nhận rõ ràng từng nhịp hít thở của chính mình.
Rất nhàm chán, nhưng cũng thật kỳ lạ.
Kỳ lạ đến mức Nghê Hạ bắt đầu nhớ lại đêm hôm ấy. Tưởng tượng lúc này Du Quyết vẫn đang ngồi bên cạnh, khiến không khí xung quanh như cũng trở nên chật hẹp hơn.
Đúng lúc đó, điện thoại bỗng reo lên.
Cô chậm mất nửa nhịp mới cầm điện thoại. Đến khi nhìn thấy tên người gọi, tim cô bất giác đập nhanh hơn.
Muộn thế này rồi sao anh lại gọi?
Chẳng lẽ vẫn là chuyện công việc?
Chuông reo rất lâu, Nghê Hạ mới nhấc máy.
“A lô… Có chuyện gì vậy?”
“Tôi vừa nhận được bản tự bào chữa và các tài liệu chứng cứ mà Trung Duyệt Hối Đàu nộp lên.”
Giọng Du Quyết vẫn bình tĩnh như thường.
Nghê Hạ: “…”
“Ồ.”
Trái tim vừa thấp thỏm của cô lập tức rơi xuống tận đáy, còn nặng nề hơn trước: “Có vấn đề gì sao?”
“Bên họ cho rằng trong quá trình chuẩn bị dự án, phía cô không tận dụng diễn viên để tạo hiệu ứng truyền thông theo thông lệ của ngành, nên không thể đạt doanh thu phòng vé như kỳ vọng. Đồng thời họ còn nói việc lựa chọn diễn viên của các cô có dấu hiệu ‘xào lại chuyện cũ’.”
Du Quyết nói tiếp: “Mấy điểm này thì không đáng ngại. Trong toàn bộ thư từ trao đổi không có bằng chứng nào cho thấy Trung Duyệt từng đưa ra yêu cầu cụ thể về diễn viên hay phản ứng của thị trường. Họ chỉ đặt ra mục tiêu doanh thu theo kiểu đánh cược vào kết quả.”
Nghê Hạ lại ỉu xìu đáp”ừm” một tiếng.
“Tôi biết rồi.”
Vừa nói, cô vừa lười biếng đứng dậy, đi về phía tủ đồ ăn để lấy thuốc.
“Còn một chuyện nữa…”
Hiếm khi Du Quyết ngập ngừng hai giây: “Phía đối phương có một chứng cứ cho rằng Cốc Vũ Thanh đã cấu kết với Trang Hoàn, một lãnh đạo của Trung Duyệt Hối Đầu để rút tiền hoa hồng từ khoản đầu tư. Họ định lấy chuyện này làm căn cứ, cho rằng ngay từ khi ký hợp đồng hợp tác, phía các cô đã vi phạm nghiêm trọng.”
“Cốc Vũ Thanh á? Không thể nào.”
Nghê Hạ bật cười: “Cô ấy có ra gầm cầu xin ăn cũng không đời nào đi nhận tiền hoa hồng. Chắc chắn là vu khống.”
“Được. Vậy tôi sẽ tìm thời gian nói chuyện với cô ấy…”
“Bốp!”. Một tiếng va chạm vang lên, cắt ngang lời Du Quyết.
Anh hỏi: “Cô sao thế?”
Nghê Hạ ngồi xổm dưới đất, nghiến răng chịu qua cơn đau buốt ở ngón chân rồi mới mở miệng nói: “Không sao, đá trúng chân bàn thôi.”
Du Quyết: “…”
Anh không cúp máy, cũng không nói gì.
Nỗi tủi thân đến thật vô cớ, Nghê Hạ bỗng cảm thấy mình xui đến mức có mua vé số cũng chỉ cào ra giấy nợ.
“Đầu đau, bụng đau, chân cũng đau. Chỗ nào trên người cũng đau hết!”
“Khó chịu thì đến bệnh viện khám đi.”
“Không muốn.”
Lời vừa dứt, đầu dây bên kia lại chìm vào im lặng. Lúc này Nghê Hạ mới nhận ra mình vừa vô cớ nổi nổi cáu với anh.
Nhưng bầu không khí đã cứng ngắc như thế, Nghê Hạ vẫn ngồi xổm dưới đất, không nhúc nhích.
Lặng lẽ đếm đến ba, Du Quyết vẫn chưa cúp máy. Lồng ngực cô bỗng căng lên, đột nhiên hỏi: “Anh đang ở đâu vậy?”
“Ở văn phòng luật.”
Cuộc gọi lại rơi vào im lặng.
Cuối cùng Nghê Hạ chỉ khẽ đáp: “Ồ, tôi biết rồi.” Sau đó cô cúp máy.
Vốn dĩ tâm trạng đã rất tệ, sau cuộc gọi này lại càng thêm bực bội, đến chính cô cũng chẳng biết vì sao.
Hormone đúng là đáng sợ.
Chỉ cần một chút thay đổi thôi cũng đủ khiến lòng người rối bời vô cớ.
Cô ngồi rất lâu trong phòng khách, Cốc Vũ Thanh vẫn chưa trả lời tin nhắn, điện thoại cũng không có thêm bất kỳ thông báo nào.
Cuối cùng Nghê Hạ đứng dậy, đi về phía phòng ngủ. Cô quyết định kết thúc một đêm dài vừa mệt mỏi vừa khó chịu này.
Đúng lúc đẩy cửa phòng ngủ ra, chiếc điện thoại im lặng nãy giờ bỗng rung lên.
Theo phản xạ, cô ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường.
Đã nửa tiếng trôi qua kể từ cuộc gọi với Du Quyết.
Khoảng thời gian vừa khéo ấy khiến trong lòng cô dâng lên một cảm giác mong đợi khó tả.
Cô cúi đầu mở màn hình điện thoại.
[Chồng [trái tim]]: Mở cửa đi.
Cảm giác bức bối nghẹn trong lòng bỗng chốc tan biến, tựa như một con suối nhỏ vừa được khơi thông, trong tim cô dường như vang lên tiếng nước chảy róc rách.
Nghê Hạ lập tức xoay người, rồi lại cố tình bước thật chậm về phía cửa chính.
Nhưng khi liếc nhìn màn hình chuông cửa có camera, trên đó chẳng có ai cả.
Tim Nghê Hạ chợt thắt lại.
Không phải anh chỉ đặt đồ ăn giao đến đấy chứ?
Nghê Hạ chậm rãi mở cửa, tầm nhìn dần mở rộng.
Sảnh trước cửa trống không, đến một bóng người cũng chẳng có.
Cô còn vòng ra sau cánh cửa kiểm tra một lượt.
Rồi nhìn về phía thang máy vẫn đứng yên ở tầng mười, không hề có dấu hiệu di chuyển.
Mặt Nghê Hạ lập tức sa sầm, cô tức tối đóng sầm cửa lại.
[Nghê Hạ]: Anh có thấy mình trẻ con quá không hả? Tôi đã bảo tôi đang ốm rồi mà còn trêu tôi! Chọc người khác vui lắm à?
[Nghê Hạ]: Đồ khốn!
Một lát sau.
[Chồng [trái tim]]: Đồ khốn bảo cô mở cửa tầng trệt của tòa nhà.