Minh Tú và Nam chạy theo hướng mà Hồng đã biến mất, lòng đầy lo lắng. Cái tên “Ngọn Lửa Đen” như một cái bóng đen chực chờ nuốt chửng mọi thứ xung quanh họ. Ánh đèn đường le lói trong đêm tối, tạo nên những vệt sáng chập chờn, làm tăng thêm cảm giác bức bối trong lòng cô.
“Chúng ta phải nhanh lên,” Minh Tú hổn hển, hơi thở dồn dập. “Cô ấy có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.”
Nam gật đầu, ánh mắt anh quét qua những con phố vắng vẻ. “Tôi có cảm giác Hồng đang chạy trốn khỏi điều gì đó nghiêm trọng hơn cả việc chỉ đơn giản là gặp gỡ chúng ta.”
“Cô ấy không thể biết được rằng chúng ta đang theo dõi,” Minh Tú nói, cảm giác hồi hộp dâng cao. “Nếu bị phát hiện, mọi chuyện sẽ rất tồi tệ.”
Họ tiếp tục chạy, lòng dồn dập như nhịp tim. Đột nhiên, Minh Tú dừng lại, chỉ về phía một ngõ hẹp. “Có vẻ như cô ấy đã rẽ vào đó.”
Nam gật đầu, cả hai lặng lẽ tiến về phía ngõ hẹp. Âm thanh từ những bước chân họ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Minh Tú cảm nhận được một cái gì đó nặng nề, như thể có ai đó đang dõi theo họ từ trong bóng tối.
Khi đến cuối ngõ, họ thấy Hồng đang đứng bên ngoài một quán cà phê nhỏ, nói chuyện với một người đàn ông có vẻ nghiêm nghị. Minh Tú không thể nghe rõ nội dung cuộc trò chuyện, nhưng cô cảm nhận được sự căng thẳng từ dáng vẻ của Hồng.
“Chúng ta phải lại gần hơn,” Nam thì thầm.
Họ ẩn mình sau một chiếc xe hơi đỗ gần đó, cố gắng lắng nghe. Minh Tú cảm thấy nhịp tim mình tăng nhanh khi nghe thấy cái tên “Ngọn Lửa Đen” được nhắc đến trong cuộc trò chuyện.
“Cô không thể tiếp tục điều tra nữa. Họ đang để mắt tới cô,” người đàn ông nói, giọng trầm và nghiêm túc.
“Tôi không thể bỏ cuộc. Tôi cần phải biết sự thật,” Hồng đáp, giọng kiên quyết nhưng có phần run rẩy.
“Cô không hiểu nguy hiểm mà mình đang đối mặt. Họ sẽ không ngần ngại để lại những kẻ cản đường,” người đàn ông cảnh báo.
Minh Tú cảm thấy như mọi thứ xung quanh đang chao đảo. “Hồng đang bị đe dọa,” cô thì thầm với Nam. “Chúng ta phải làm gì đó.”
“Đợi đã. Chúng ta cần phải có bằng chứng trước khi hành động,” Nam nói, mắt vẫn dán vào cuộc trò chuyện. “Có thể chúng ta sẽ tìm ra điều gì đó hữu ích.”
Hồng và người đàn ông tiếp tục trao đổi, nhưng Minh Tú không thể tập trung vào nội dung. Trong đầu cô, những hình ảnh về cha mình hiện lên, về sự hy sinh và nỗ lực của ông trong việc tìm kiếm sự thật. Cô không thể để Hồng cũng phải chịu đựng số phận giống như cha.
Đột nhiên, người đàn ông quay đi, để lại Hồng đứng một mình. Minh Tú không chần chừ, cô vội vàng tiến lên, gọi to: “Hồng!”
Hồng giật mình, quay lại nhìn thấy Minh Tú và Nam. “Các cậu làm gì ở đây?” Bà hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trong mắt.
“Chúng tôi lo lắng cho cô. Cô không thể gặp người này một mình,” Minh Tú nói, cố gắng kiềm chế sự căng thẳng trong giọng nói.“Cô ấy không hiểu nguy hiểm mà mình đang đối mặt,” Nam thêm vào.
Hồng lắc đầu, vẻ bối rối. “Tôi chỉ đang cố gắng bảo vệ bản thân. Các cậu không biết họ nguy hiểm như thế nào đâu.”
“Chúng tôi biết. Nhưng Hồng, nếu cô tiếp tục dấn thân vào cuộc điều tra này, cô có thể sẽ rơi vào tầm ngắm của họ,” Minh Tú thẳng thắn. “Chúng ta cần phải làm việc cùng nhau.”
Hồng nhìn họ một lúc, cuối cùng thở dài. “Được rồi. Nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Họ sẽ không chờ đợi mãi.”
Cả ba nhanh chóng tìm chỗ an toàn, một quán cà phê gần đó. Trong lúc chờ đợi, Minh Tú không ngừng suy nghĩ về những thông tin mà Hồng có thể cung cấp. Liệu bà có biết thêm gì về “Ngọn Lửa Đen” không? Có thể những mối quan hệ của Hồng với tổ chức tội phạm này sẽ giúp họ giải mã những bí ẩn về cái chết của cha cô.
Hồng, trong khi đợi đồ uống, bỗng trở nên nghiêm trọng. “Tôi có một số thông tin, nhưng rất nguy hiểm nếu chúng ta bị phát hiện.”
“Cô không cần phải sợ,” Nam trấn an. “Chúng tôi sẽ bảo vệ cô.”
“Ngọn Lửa Đen không chỉ là một tổ chức tội phạm thông thường. Họ có thể thao túng cả những người có quyền lực,” Hồng nói, ánh mắt nhìn xa xăm. “Họ đã có mặt ở đây từ lâu, và nhiều người đã không quay trở lại sau khi đối đầu với họ.”
Minh Tú cảm thấy một nỗi sợ hãi bao trùm. Những gì Hồng nói giống như những lời cảnh báo từ quá khứ, nhưng cô biết rằng họ không thể lùi bước. “Chúng ta sẽ tìm ra cách đối phó với họ,” cô quả quyết.
“Chúng ta cần lập kế hoạch thật kỹ lưỡng. Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn,” Hồng khẳng định.
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về những hoạt động của họ. Có thể có những kẻ phản bội trong nội bộ mà chúng ta chưa biết,” Nam đề xuất.
“Đúng vậy. Chúng ta cần một chiến lược để thâm nhập vào tổ chức của họ,” Minh Tú nói. “Tôi không thể để họ tiếp tục làm hại người vô tội.”
Khi đồ uống được phục vụ, không khí trong quán trở nên nặng nề. Hồng nhìn quanh, như thể kiểm tra xem có ai đang chú ý đến họ không. Minh Tú cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. Họ đang ở giữa một cuộc chơi nguy hiểm, và bất kỳ sai lầm nào cũng có thể dẫn đến những hậu quả không thể lường trước.
“Hãy nhớ, nếu có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy họ đang theo dõi, chúng ta phải rời đi ngay lập tức,” Hồng nhắc nhở.
“Chúng tôi sẽ không để cô một mình,” Nam đảm bảo.
Minh Tú nhìn vào mắt Hồng, nhận ra sự quyết tâm trong ánh mắt bà. “Chúng ta sẽ làm rõ mọi bí mật này. Không chỉ để bảo vệ bản thân mà còn để trả thù cho những người đã mất.”
Khi cuộc trò chuyện tiếp diễn, Minh Tú cảm thấy như thời gian ngừng trôi. Họ đang bước vào một cuộc chiến không chỉ chống lại tội phạm mà còn chống lại những bóng ma của quá khứ. Những bí mật đang dần hé lộ, và từng bước đi của họ sẽ quyết định số phận của nhiều người.
Cảm giác hồi hộp vẫn bao trùm, như một ngọn lửa âm ỉ đang chực chờ bùng phát. Minh Tú biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những thử thách phía trước sẽ không dễ dàng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng đầy quyết tâm. Hỏa Vân không thể tiếp tục sống trong sợ hãi.