Dấu Vết Lửa

Chương 6: Manh mối từ quá khứ

Minh Tú ngồi trước màn hình máy tính, những tài liệu cũ về cha mình nằm rải rác trên bàn. Mỗi trang giấy đều in đậm những kỷ niệm, nhưng giờ đây, nó trở thành những mảnh ghép quan trọng cho cuộc điều tra. Cô lướt qua từng dòng chữ, cố gắng tìm ra bất kỳ manh mối nào có thể dẫn dắt cô đến sự thật.

“Có gì mới không?” Nam hỏi, bước vào phòng với một cốc cà phê trên tay.

“Chưa. Nhưng tôi thấy có một cái tên lặp đi lặp lại trong những vụ án trước đây. Lê Minh Khải,” cô trả lời, ánh mắt vẫn chăm chú vào màn hình.

Nam nhíu mày. “Khải? Cậu ta có liên quan đến những vụ cháy không?”

“Có thể. Cậu ta từng là tay sai của Tín và đã có mặt ở nhiều hiện trường,” Minh Tú nói. “Có thể cha tôi đã gặp cậu ta trong quá trình điều tra.”

“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về cậu ta. Có thể cậu ta biết điều gì đó,” Nam gợi ý.

Minh Tú gật đầu, nhưng trong lòng cô lại trĩu nặng. Ký ức về cha cô như một ngọn lửa âm ỉ, khiến cô không thể quên. Cô muốn tìm ra sự thật, nhưng liệu nó có phải là những gì cô mong đợi?

“Có lẽ chúng ta nên gặp Đức và Thế Anh. Họ có thể giúp chúng ta lần ra dấu vết,” Nam nói, đánh tan những suy nghĩ hỗn độn trong đầu cô.

“Đúng vậy. Hãy gọi họ đến đây,” Minh Tú quyết định.

Trong khi Nam nhắn tin cho Thế Anh, Minh Tú lại mở một tài liệu khác, tập trung vào các vụ cháy gần đây. Bỗng, một cái tên khác thu hút sự chú ý của cô: Nguyễn Thị Hồng, một đồng nghiệp cũ của cha cô. Cô đã nghe nói về bà, nhưng chưa bao giờ có dịp gặp mặt.

“Cô ấy có thể biết điều gì đó,” Minh Tú thì thầm.

Nam quay lại, nghe thấy cô nói. “Ai vậy?”

“Nguyễn Thị Hồng. Cô ấy có thể có thông tin về những gì cha tôi đã điều tra,” Minh Tú đáp.

“Vậy thì, chúng ta nên tìm gặp cô ấy ngay,” Nam khẳng định.

“Đúng. Tôi sẽ liên hệ với cô ấy,” Minh Tú nói, cảm thấy một chút hy vọng trong lòng.

Chẳng bao lâu sau, Đức và Thế Anh đến. Cả nhóm cùng ngồi xuống, chia sẻ những thông tin đã thu thập được. Minh Tú kể cho họ về Lê Minh Khải và Nguyễn Thị Hồng. Đức, với kinh nghiệm của mình, nhanh chóng nhận ra tầm quan trọng của những cái tên này.

“Khải có thể là một mắt xích quan trọng. Nếu cậu ta biết điều gì đó về cha cô, chúng ta cần tìm ra,” Đức nói.

“Còn Hồng thì sao?” Thế Anh hỏi. “Cô ấy có thể giúp chúng ta điều gì?”

“Cô ấy có thể có thông tin về những gì cha tôi đã điều tra. Nhưng tôi lo lắng rằng cô ấy có thể không muốn nói ra,” Minh Tú thừa nhận.

“Đừng lo. Chúng ta sẽ thuyết phục cô ấy,” Nam nói, giọng chắc chắn.

“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Nếu Mỹ Linh hay Tín biết chúng ta đang điều tra, mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm,” Minh Tú nhấn mạnh.

Cả nhóm đồng ý, và nhanh chóng lên kế hoạch để gặp Nguyễn Thị Hồng. Minh Tú cảm thấy hồi hộp, như thể sắp sửa mở ra một cánh cửa mới. Họ rời khỏi văn phòng, lòng đầy quyết tâm.Trên đường đến chỗ Hồng, Minh Tú không ngừng suy nghĩ về những điều cô sắp hỏi. Liệu Hồng có biết về những bí mật mà cha cô đã mang theo bên mình? Liệu cô có sẵn lòng chia sẻ?

Khi đến nơi, Minh Tú gõ cửa. Hồng mở ra, ánh mắt ngạc nhiên khi thấy họ. “Minh Tú? Cậu đến đây làm gì?”

“Chúng tôi cần nói chuyện với cô về cha tôi,” Minh Tú nói thẳng.

Hồng có vẻ bối rối, nhưng nhanh chóng mời họ vào. Căn phòng nhỏ, đơn giản nhưng ấm cúng, khiến Minh Tú cảm thấy một chút an tâm.

“Cô có biết điều gì về những vụ cháy mà cha tôi đã điều tra không?” Minh Tú hỏi ngay khi ngồi xuống.

Hồng hesitated, nhìn quanh như thể kiểm tra xem có ai khác không. “Tôi… tôi chỉ biết một chút,” bà nói, giọng run rẩy. “Nhưng tôi không chắc mình có thể nói ra.”

“Cô hãy nói cho chúng tôi biết. Đây không chỉ là vì tôi mà còn vì những người khác có thể bị ảnh hưởng,” Minh Tú khẩn cầu.

Hồng thở dài, cuối cùng quyết định chia sẻ. “Cha cậu đã điều tra một tổ chức liên quan đến những vụ cháy. Họ có một cách làm việc rất bí mật và tàn nhẫn.”

“Cô có biết tên tổ chức không?” Nam hỏi.

“Có. Họ gọi là ‘Ngọn Lửa Đen’,” Hồng đáp, ánh mắt lo âu. “Họ đứng sau nhiều vụ cháy lớn, và có thể liên quan đến cái chết của cha cậu.”

Minh Tú cảm thấy như trái tim mình ngừng đập. “Ngọn Lửa Đen? Tại sao không ai báo cáo về họ?”

“Bởi vì họ có sức mạnh và ảnh hưởng lớn trong xã hội. Nhiều người đã cố gắng điều tra, nhưng không ai trở về,” Hồng nói.

“Chúng ta phải tìm ra cách để đối phó với họ,” Minh Tú quyết tâm.

Nhưng ngay lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Hồng vang lên. Bà nhìn vào màn hình, sắc mặt tái đi. “Tôi phải đi ngay. Xin lỗi, nhưng tôi không thể ở lại đây lâu.”

“Cô không thể rời đi,” Minh Tú nói, giọng căng thẳng. “Chúng tôi cần cô giúp đỡ.”

“Cô ấy đúng, Hồng. Nếu cô đi, mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm hơn,” Nam thêm vào.

Hồng lắc đầu, hoảng loạn. “Tôi không thể! Tôi có việc gấp.”

Cô ấy vội vã ra ngoài, để lại Minh Tú và Nam đứng ngơ ngác. “Chúng ta không thể để cô ấy đi một mình,” Minh Tú nói.

“Chúng ta phải theo dõi cô ấy,” Nam đáp.

Họ nhanh chóng rời khỏi nhà Hồng, chạy theo hướng mà bà đã đi. Trong lòng Minh Tú dâng lên nỗi lo lắng. Hồng có thể là chìa khóa để mở ra bí mật về cái chết của cha cô, nhưng liệu họ có kịp thời ngăn cản Hồng rơi vào tay Ngọn Lửa Đen?

Khi Minh Tú và Nam chạy qua những con phố tối tăm, cảm giác hồi hộp chợt trào dâng. Họ không chỉ đang đuổi theo một người, mà còn là những bí mật đang dần hé lộ từ quá khứ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn