Minh Tú và Nam ngồi đối diện nhau trong một quán cà phê vắng vẻ. Không khí căng thẳng khiến cả hai đều cảm nhận được sự nghiêm trọng của nhiệm vụ sắp tới. Minh Tú mở laptop, màn hình sáng lên, chiếu ánh sáng lên khuôn mặt cô.
“Chúng ta cần phải có một kế hoạch rõ ràng,” cô nói, đôi mắt sáng rực đầy quyết tâm. “Càng chi tiết càng tốt.”
Nam gật đầu, tay anh lướt qua mặt bàn. “Đầu tiên, hãy xác định các nhiệm vụ cụ thể cho từng người trong nhóm. Thế Anh có thể hỗ trợ chúng ta về mặt công nghệ.”
“Đúng rồi,” Minh Tú tiếp lời. “Cậu ta có thể truy cập vào nhiều dữ liệu mà chúng ta không thể. Đặc biệt là thông tin về Mỹ Linh và những giao dịch bất hợp pháp mà Hồng đã đề cập.”
Nam nhíu mày, nhìn vào màn hình. “Chúng ta cũng cần phải điều tra sâu hơn về những vụ cháy. Có thể có mối liên hệ giữa chúng và tổ chức của Mỹ Linh.”
“Đúng vậy,” Minh Tú đồng ý. “Cần phải thu thập chứng cứ, liên hệ với những nhân chứng có thể biết điều gì đó. Đức có thể giúp chúng ta phân tích hiện trường. Anh ấy có kinh nghiệm.”
“Vậy, chúng ta sẽ chia nhóm như thế nào?” Nam hỏi.
“Minh Tú và tôi sẽ phụ trách việc gặp gỡ các nhân chứng, trong khi Thế Anh sẽ tìm kiếm thông tin từ mạng. Đức sẽ hỗ trợ chúng ta trong việc phân tích dữ liệu và các hiện trường vụ án. Hồng sẽ là cầu nối giữa chúng ta và những người trong công ty của Mỹ Linh,” Minh Tú phân tích.
Nam gật đầu, tay anh đã bắt đầu ghi chép lại. “Nghe có vẻ hợp lý. Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Mỹ Linh không phải là người dễ chơi.”
“Đúng vậy,” Minh Tú đáp, giọng cô nghiêm túc. “Cô ta sẽ không ngần ngại để bảo vệ lợi ích của mình. Cần phải có kế hoạch dự phòng.”
Nam cười nhẹ. “Cô luôn có những kế hoạch dự phòng, phải không?”
Cô mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. “Đúng vậy. Nhưng lần này, mọi thứ có thể sẽ phức tạp hơn. Tất cả chúng ta đều có thể gặp nguy hiểm.”
“Vậy thì, làm thế nào để bảo vệ Hồng?” Nam hỏi. “Cô ấy đã biết quá nhiều thông tin rồi.”
“Chúng ta phải đảm bảo rằng cô ấy an toàn. Nếu có ai phát hiện ra cô ấy nói chuyện với chúng ta, nguy hiểm sẽ đến ngay lập tức,” Minh Tú đáp.
Nam gật đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Chúng ta cũng cần phải theo dõi bước đi của Mỹ Linh. Có thể cô ta sẽ hành động trước khi chúng ta kịp chuẩn bị.”
“Đúng. Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Minh Tú nói. “Hãy liên lạc với Thế Anh ngay. Tôi sẽ gọi cho Đức.”
Nam rút điện thoại, nhanh chóng nhắn tin cho Thế Anh. “Mọi thứ đang diễn ra nhanh chóng. Chúng ta cần cậu vào cuộc ngay.”
Minh Tú đứng dậy, đi lại gần cửa sổ, nhìn ra ngoài. Cô cảm thấy áp lực đè nặng lên vai, nhưng quyết tâm không bao giờ lùi bước. Bất chợt, cô nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Là Đức.“Minh Tú, có chuyện gì vậy?” giọng anh trầm và có phần lo lắng.
“Chúng ta cần gặp nhau để bàn về kế hoạch điều tra,” cô trả lời. “Có thể có nhiều rủi ro, và anh sẽ là người phân tích hiện trường.”
“Được. Tôi sẽ đến ngay.”
Cúp máy, Minh Tú quay lại chỗ Nam. “Đức sẽ đến. Chúng ta sẽ có thêm người hỗ trợ.”
Một lúc sau, Thế Anh xuất hiện, gương mặt đầy tự tin. “Nghe nói có việc gì nóng hổi cần tôi giúp?”
“Chúng ta cần cậu phân tích một số thông tin liên quan đến Mỹ Linh và tổ chức của cô ta,” Minh Tú nói.
“Chắc chắn rồi. Tôi đã sẵn sàng,” Thế Anh đáp, ánh mắt sáng ngời. “Tôi có thể truy cập vào nhiều dữ liệu mà người khác không thể.”
“Càng nhanh càng tốt,” Minh Tú thúc giục. “Chúng ta không có thời gian.”
Nam đứng dậy, vỗ vai Thế Anh. “Để tôi giúp cậu. Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau.”
Cả nhóm nhanh chóng bắt tay vào công việc, mỗi người một nhiệm vụ. Minh Tú cảm nhận được sức mạnh của sự hợp tác. Họ không chỉ đơn thuần là một nhóm điều tra; họ là những người bạn, cùng chung một mục tiêu.
Khi mọi người đã bắt đầu, Minh Tú quay lại với laptop. Cô mở một tài liệu cũ về vụ cháy năm ngoái, những thông tin mà cô đã thu thập từ trước. Bỗng dưng, một cái tên khiến cô chú ý: Lê Minh Khải. Một tay sai của Tín, người đã từng có mặt trong nhiều vụ án.
“Cái tên này có vẻ đáng ngờ,” Minh Tú thì thầm với bản thân.
Khi nghĩ về điều đó, cô cảm thấy một sự hiện diện lạ lùng xung quanh. Cô ngẩng lên, nhìn ra cửa sổ. Một người đàn ông lặng lẽ đứng bên đường, quan sát họ. Minh Tú cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô quay lại chỗ Nam và Thế Anh.
“Có ai đó đang theo dõi chúng ta,” cô nói, giọng căng thẳng.
Nam và Thế Anh cùng nhìn ra ngoài. Người đàn ông vẫn đứng đó, ánh mắt thăm dò.
“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Nam nói. “Không thể để lộ thông tin cho bất kỳ ai.”
“Đúng vậy. Hãy chuẩn bị cho mọi tình huống xấu nhất,” Minh Tú nhấn mạnh.
Cả ba người cùng trở lại công việc, nhưng tâm trí họ không thể thoát khỏi cảm giác bị theo dõi. Cuộc chiến đang bắt đầu, và mọi thứ chỉ mới bắt đầu.