Minh Tú và Nam rời khỏi ngôi nhà hoang, lòng đầy hồi hộp. Quang dẫn đường, nhưng ánh mắt ông vẫn không ngừng quét xung quanh, như thể đang tìm kiếm một bóng ma nào đó. Họ bước vào một con hẻm nhỏ, tường bao quanh cao vút, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn đường thưa thớt.
“Tôi không thể tin được rằng mình lại phải quay lại nơi này,” Quang lẩm bẩm, giọng ông thấp xuống như thể sợ ai đó nghe thấy. “Hồng từng làm việc ở đây, cô ấy có thể biết nhiều hơn về những gì đang diễn ra.”
“Nguyễn Thị Hồng?” Minh Tú hỏi, lòng tràn đầy nghi ngờ. “Tôi đã nghe về cô ấy. Ông nghĩ cô ấy sẽ giúp chúng ta?”
“Cô ấy có thông tin quý giá, nhưng…,” Quang ngập ngừng, “cô ấy rất lo lắng về sự an toàn của mình. Tôi không biết liệu cô ấy có dám nói hay không.”
“Chúng ta cần phải thử,” Nam quyết đoán. “Nếu Hồng có thông tin, chúng ta sẽ cần nó để đối phó với Mỹ Linh.”
Họ nhanh chóng đến một quán cà phê nhỏ, nơi Quang đã hẹn gặp Hồng. Không khí bên trong quán yên ắng, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ. Minh Tú nhìn quanh, trong lòng cảm thấy bồn chồn. Cô biết rằng mọi thứ đang diễn ra ngoài tầm kiểm soát.
“Hồng sẽ đến,” Quang trấn an, nhưng vẻ mặt ông vẫn không thoải mái.
Chờ đợi không lâu, một người phụ nữ trung niên bước vào. Tóc cô ngắn và có phần xuề xòa, mặc một bộ đồ công sở giản dị. Hồng nhìn quanh, đôi mắt cô đầy lo lắng, như thể đang tìm kiếm ai đó.
“Hồng!” Quang gọi, giọng ông đầy mừng rỡ nhưng lại có chút e ngại.
Hồng dừng lại, ánh mắt dừng lại ở Quang rồi chuyển sang Minh Tú và Nam. “Tại sao lại là các bạn?” cô hỏi, giọng lo lắng. “Tôi không muốn rắc rối.”
“Chúng tôi cần nói chuyện,” Minh Tú nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Có nhiều thứ đang xảy ra, và chúng tôi cần sự giúp đỡ của cô.”
“Không thể ở đây,” Hồng đáp, giọng hơi run. “Tôi không thể gặp rắc rối. Nếu họ biết tôi đã nói chuyện với các bạn…”
“Chúng tôi sẽ không để điều đó xảy ra,” Nam khẳng định. “Cô biết nhiều hơn những gì chúng tôi đang tìm kiếm. Chúng tôi cần biết những gì cô biết về tổ chức của Mỹ Linh.”
Hồng lưỡng lự, cuối cùng gật đầu. “Được rồi, nhưng không ở đây. Chúng ta phải đến một nơi an toàn hơn.”
Họ rời quán cà phê, bước vào một con hẻm khác, nơi không có ánh đèn sáng. Hồng dẫn họ đến một căn hộ cũ, nơi cô sống một mình. Không khí trong căn phòng nhỏ bé ẩm ướt, nhưng Hồng vẫn cố gắng giữ cho nơi đây gọn gàng.
“Ngồi đi,” cô nói, chỉ tay vào chiếc ghế sofa cũ. “Tôi không biết bắt đầu từ đâu.”
“Cô hãy nói về Mỹ Linh,” Minh Tú khuyến khích. “Cô ta là ai?”
Hồng hít một hơi thật sâu. “Cô ta là một doanh nhân thành đạt, nhưng cũng là kẻ đứng sau nhiều vụ án nghiêm trọng. Tôi đã nghe được nhiều điều từ những cuộc trò chuyện trong công ty. Cô ta có thể thao túng mọi thứ, từ chính trị đến kinh doanh.”“Tại sao cô lại lo lắng?” Nam hỏi. “Cô có thông tin gì quan trọng không?”
Hồng nhìn xung quanh, như thể sợ có ai đó đang theo dõi. “Gần đây, tôi phát hiện ra một số tài liệu liên quan đến những giao dịch bất hợp pháp. Nhưng tôi không dám công bố, vì sợ mình sẽ bị liên lụy.”
“Cô có thể cung cấp cho chúng tôi những tài liệu đó không?” Minh Tú hỏi.
“Tôi…,” Hồng ngập ngừng, “tôi cần phải suy nghĩ. Nếu họ biết tôi đã nói chuyện với các bạn, tôi sẽ không an toàn.”
“Chúng tôi sẽ bảo vệ cô,” Minh Tú thuyết phục. “Cô có thể giúp chúng tôi đưa sự thật ra ánh sáng. Điều đó có thể bảo vệ cả cô và những người khác.”
Hồng cúi đầu, ánh mắt tràn đầy lo lắng. “Tôi không biết mình có dũng cảm làm điều đó hay không.”
“Đừng để sợ hãi làm cô im lặng,” Nam nói, giọng ấm áp. “Cô không đơn độc trong cuộc chiến này.”
Hồng ngẩng lên, ánh mắt cô bỗng sáng hơn. “Tôi sẽ làm. Nhưng tôi cần thời gian để thu thập thông tin.”
“Chúng ta sẽ đợi,” Minh Tú đáp. “Nhưng hãy nhanh lên. Thời gian không đứng yên.”
Hồng gật đầu, rồi đưa mắt ra ngoài cửa sổ. Cô cảm thấy như có ai đó đang theo dõi, lo lắng tràn ngập trong lòng. “Tôi sẽ liên lạc với các bạn khi có tin tức.”
Khi họ ra về, Minh Tú cảm thấy một áp lực mới đè nặng lên vai. Hồng có thể là đồng minh quan trọng trong cuộc chiến chống lại Mỹ Linh, nhưng sự lo lắng của cô lại khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn.
“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất,” Nam nói khi họ rời khỏi căn hộ. “Mọi thứ có thể sẽ không diễn ra như chúng ta hy vọng.”
Minh Tú gật đầu, trong lòng đầy băn khoăn. Họ đã có thêm thông tin, nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Những mối đe dọa từ bóng tối vẫn đang rình rập, và cô cảm thấy như đang đứng trên bờ vực của một bí mật lớn hơn mà chưa ai biết.
Khi họ quay lại con hẻm tối, Minh Tú nghe thấy âm thanh lạ từ phía sau. Cô dừng lại, cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ. “Chờ đã,” cô thì thầm, lòng tràn đầy lo lắng.
Nam quay lại, ánh mắt sắc bén. “Có gì không ổn?”
“Có ai đó,” Minh Tú đáp, nhìn quanh. “Chúng ta không nên ở đây lâu.”
Cả hai nhanh chóng rời khỏi hẻm, nhưng Minh Tú không thể ngăn cảm giác rằng họ đang bị theo dõi. Cuộc chiến chưa kết thúc, và mọi thứ chỉ mới bắt đầu.