Minh Tú và Nam lao ra khỏi ngôi nhà cũ, tim đập thình thịch. Bóng tối bên ngoài như dày đặc hơn, những âm thanh hỗn độn của đêm khuya khiến họ cảm thấy hồi hộp. Phú dẫn đường, ánh mắt căng thẳng, như thể anh ta đang tìm kiếm điều gì đó trong màn đêm.
“Chúng ta phải tìm một nơi ẩn náu,” Phú nói, giọng khẩn trương. “Họ có thể đang theo dõi.”
“Có thể họ đã biết chúng ta gặp nhau,” Minh Tú nói, cảm giác lo lắng dâng cao. “Chúng ta không thể để họ phát hiện ra những gì chúng ta đang điều tra.”
Nam gật đầu, “Chúng ta cần phải tìm Quang. Ông ấy biết nhiều về tổ chức này.”
“Quang?” Phú ngừng lại, nhìn họ với vẻ nghi ngờ. “Ông ấy có thể giúp, nhưng cũng có thể là một nguy hiểm.”
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Minh Tú khẳng định. “Ông ấy là nhân chứng quan trọng.”
Phú thở dài, rồi gật đầu. “Được rồi, nhưng phải thật cẩn thận. Tôi sẽ dẫn đường.”
Họ nhanh chóng di chuyển qua những con hẻm tối tăm, từng bước chân đều như bám chặt vào đất, không dám phát ra tiếng động. Minh Tú cảm nhận được sự căng thẳng giữa họ, nhưng cũng không thể ngăn nổi sự quyết tâm trong lòng.
“Quang sống ở đâu?” Nam hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Gần khu phố cũ, nơi ông ấy thường làm việc,” Phú đáp. “Nhưng nơi đó cũng không an toàn.”
Khi họ đến gần khu phố cũ, cảm giác hồi hộp lại dâng lên. Những ngôi nhà bỏ hoang, những ánh đèn vàng lờ mờ, tất cả tạo nên một bầu không khí u ám. Minh Tú cảm thấy như có hàng trăm đôi mắt đang dõi theo họ.
“Đến đây,” Phú chỉ vào một căn nhà nhỏ, cánh cửa gỗ cũ kỹ. “Quang thường ở trong đó.”
Minh Tú gật đầu, lòng đầy mong đợi. Cô gõ nhẹ lên cửa. Một lúc sau, tiếng chân bước ra từ bên trong. Cánh cửa hé mở, và một người đàn ông tóc bạc phơ xuất hiện.
“Minh Tú? Trần Hoàng Nam?” Quang nhìn họ với vẻ hoài nghi. “Có chuyện gì vậy?”
“Chúng tôi cần nói chuyện với ông,” Minh Tú đáp, giọng nghiêm túc. “Về vụ cháy và tổ chức mà ông đã thấy.”
Quang liếc nhìn xung quanh, rồi kéo họ vào bên trong. Căn nhà tối tăm và lạnh lẽo, chỉ có ánh sáng từ một chiếc đèn bàn nhỏ. “Tôi không chắc mình có thể giúp,” ông nói, giọng đầy lo lắng. “Tôi không muốn gặp rắc rối.”
“Ông có thể gặp rắc rối nếu không nói ra sự thật,” Nam lên tiếng, ánh mắt kiên định. “Chúng tôi đang điều tra về một tổ chức tội phạm, và ông là người duy nhất có thông tin quan trọng.”
Quang chần chừ, rồi nhìn Minh Tú. “Tôi biết những gì tôi đã thấy, nhưng… tôi không thể chắc chắn về điều đó. Họ rất nguy hiểm.”
“Ông có thể tin chúng tôi,” Minh Tú khẩn khoản. “Chúng tôi sẽ bảo vệ ông.”
Quang thở dài, cuối cùng gật đầu. “Được rồi. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe.”
Ông ngồi xuống, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ. “Tôi đã thấy họ… những người đứng sau vụ cháy. Họ không chỉ đốt nhà mà còn có những hoạt động tội phạm khác.”
“Ông có biết ai là người đứng đầu không?” Nam hỏi, giọng đầy quyết tâm.
“Có,” Quang đáp, “nhưng tôi không thể nói tên họ. Họ có thể nghe thấy.”
“Tại sao ông lại sợ hãi như vậy?” Minh Tú khéo léo dẫn dắt. “Họ đã làm gì với ông?”
“Chúng đã đe dọa tôi,” Quang nói, giọng run rẩy. “Chúng muốn tôi giữ im lặng. Nhưng tôi không thể… tôi không thể sống trong sợ hãi mãi được.”
Minh Tú tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt ông. “Ông không cô đơn. Chúng tôi sẽ giúp ông. Hãy cho chúng tôi biết tất cả những gì ông biết.”Quang ngập ngừng, nhưng cuối cùng cũng bắt đầu kể lại. Ông nói về những cuộc gặp gỡ bí mật, những vụ giao dịch bất hợp pháp, và những cái tên mà ông nghe được. Minh Tú cảm thấy như từng mảnh ghép của vụ án đang dần được lắp lại.
“Có một người đứng đầu tổ chức,” Quang nói, giọng thấp hơn. “Họ gọi cô ta là Mỹ Linh.”
Minh Tú thắt chặt tay. “Mỹ Linh? Tôi đã nghe cái tên đó. Cô ta là ai?”
“Cô ta là một doanh nhân, nhưng cũng là kẻ đứng sau những vụ tội ác. Cô ta có thể thao túng mọi thứ,” Quang giải thích.
Nam nhíu mày. “Chúng ta cần phải có bằng chứng. Nếu không, tất cả sẽ chỉ là lời nói.”
“Nhưng làm sao chúng ta có thể lấy được?” Minh Tú hỏi, suy nghĩ nhanh.
“Tôi có một số tài liệu,” Quang nói, ánh mắt trở nên sáng lên. “Nhưng chúng nằm ở chỗ khác. Tôi có thể dẫn các bạn đến đó.”
“Chúng ta cần phải đi ngay,” Nam nói, không thể chờ đợi thêm.
Khi họ chuẩn bị rời khỏi nhà, Quang chợt khựng lại. “Chờ đã… nếu họ biết tôi đã nói gì, tôi sẽ không an toàn.”
“Chúng tôi sẽ bảo vệ ông,” Minh Tú khẳng định.
“Nhưng không chỉ có tôi,” Quang nói, giọng run rẩy. “Họ sẽ không dừng lại.”
“Chúng ta phải hành động nhanh chóng,” Nam nói, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta có thể tìm ra sự thật trước khi họ kịp phản ứng.”
Quang gật đầu, lòng vẫn nặng trĩu lo âu. “Tôi sẽ dẫn các bạn đến nơi tôi giấu tài liệu.”
Ra khỏi nhà, cả ba người nhanh chóng băng qua con phố tối tăm. Minh Tú không thể ngăn nổi cảm giác hồi hộp trong lòng. Mọi thứ đang dần trở nên rõ ràng hơn, nhưng cũng nguy hiểm hơn bao giờ hết.
“Chúng ta phải đi nhanh,” Quang nói, liếc nhìn xung quanh. “Tôi cảm thấy có ai đó đang theo dõi.”
Cảm giác nặng nề trong không khí khiến mọi giác quan của Minh Tú trở nên nhạy cảm hơn. Họ đi nhanh qua những con hẻm, lòng đầy lo lắng. Không khí căng thẳng như một sợi dây kéo căng, bất cứ lúc nào cũng có thể đứt.
Khi họ đến gần một ngôi nhà hoang, Quang dừng lại. “Chúng ta phải vào trong đây,” ông nói, chỉ tay về phía cánh cửa cũ kỹ.
“Ông có chắc đây là nơi giấu tài liệu không?” Minh Tú hỏi, lòng vẫn đầy nghi ngờ.
“Đúng. Tôi đã giấu chúng ở đây,” Quang khẳng định.
Họ đẩy cửa bước vào, không khí bên trong lạnh lẽo và ẩm ướt. Minh Tú cảm nhận được những mảnh ghép của vụ án đang dần lộ diện, nhưng cũng biết rằng nguy hiểm đang cận kề.
“Chúng ta không có nhiều thời gian,” Quang nói, ánh mắt hoang mang. “Họ sẽ tìm ra chúng ta.”
“Chúng ta phải tìm nhanh,” Nam thúc giục, lòng không yên.
Khi họ bắt đầu tìm kiếm, một âm thanh lạ vang lên ngoài cửa. Minh Tú chợt dừng lại, cảm giác như có điều gì đó không ổn. “Có ai đó ở ngoài,” cô thì thầm.
“Chúng ta phải ẩn nấp,” Quang nói, giọng run rẩy.
Mọi người lùi lại, trốn sau một chiếc bàn gỗ cũ. Minh Tú cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh. Họ chỉ còn một chút thời gian trước khi sự thật bị che giấu một lần nữa.