Minh Tú và Nam ngồi đối diện nhau trong quán cà phê, không khí căng thẳng tràn ngập. Hồng đã rời đi sau khi hứa sẽ cung cấp thêm thông tin. Họ cần phải chuẩn bị cho cuộc đối đầu với Trần Thị Mỹ Linh, người mà họ nghe đồn có mối liên hệ chặt chẽ với tổ chức tội phạm mà họ đang điều tra.
“Cô ấy không phải là người dễ dàng bị đánh bại,” Nam nói, ánh mắt dán chặt vào ly cà phê của mình. “Tôi đã nghe nhiều về Linh. Cô ta không chỉ xinh đẹp mà còn rất thông minh và thủ đoạn.”
Minh Tú gật đầu, cảm giác như có một áp lực vô hình đè nặng lên vai. “Cô ấy có thể có thông tin quan trọng về những vụ cháy, nhưng chúng ta không thể để cảm xúc chi phối.”
“Cảm xúc? Cô nghĩ tôi đang lo lắng về điều đó?” Nam nhếch mép, cố làm không khí bớt căng thẳng. “Chúng ta chỉ cần có kế hoạch.”
“Đúng vậy.” Minh Tú nghiêm túc. “Chúng ta phải tìm cách tiếp cận cô ấy mà không làm lộ diện ý đồ. Nếu để cô ta nghi ngờ, mọi thứ sẽ đổ bể.”
Nam cắn môi, suy nghĩ. “Có lẽ chúng ta cần một mối liên hệ nào đó. Ai đó có thể giúp chúng ta tiếp cận Linh mà không bị phát hiện.”
“Có thể là Đức. Ông ấy có kinh nghiệm, và đã từng làm việc với tổ chức này,” Minh Tú đề xuất. “Nhưng tôi không chắc ông ấy có sẵn lòng giúp đỡ.”
Nam nhún vai. “Chúng ta sẽ phải thuyết phục ông ấy. Đừng quên, việc này không chỉ là điều tra nữa, mà là bảo vệ cả những người xung quanh.”
Khi rời quán, Minh Tú cảm thấy một sự lo lắng dâng lên. Cô không thể quên hình ảnh cha mình - một điều tra viên vĩ đại nhưng đã mất đi vì những bí mật đen tối. Cô không muốn lặp lại sai lầm của ông.
“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống,” Nam nói khi họ bước ra ngoài. “Có thể Linh sẽ không đơn giản như chúng ta nghĩ.”
Trên đường đến văn phòng của Đức, Minh Tú cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Họ đi qua những con phố đông đúc của Hỏa Vân, nơi mà những vụ cháy đã để lại dấu ấn không thể xóa nhòa trong tâm trí người dân. Cô không thể không nghĩ đến những nạn nhân, những người đã mất mạng một cách vô nghĩa.
“Minh Tú,” Nam gọi, kéo cô khỏi dòng suy nghĩ. “Cô đang nghĩ gì vậy?”
“Chỉ là… tôi không thể ngừng nghĩ về những gì đã xảy ra,” cô thở dài. “Nếu chúng ta không tìm ra sự thật, sẽ còn nhiều người phải chịu đựng.”
Nam gật đầu, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Hãy tập trung vào việc tìm hiểu Linh. Cô ta có thể là chìa khóa.”Văn phòng của Đức nằm trong một tòa nhà cũ kỹ, với ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn trần. Khi họ bước vào, Đức đang ngồi trước màn hình máy tính, khuôn mặt nghiêm nghị.
“Minh Tú, Nam,” ông lên tiếng mà không nhìn lên. “Có chuyện gì gấp sao?”
“Chúng tôi cần nói chuyện với ông về Trần Thị Mỹ Linh,” Minh Tú nói, giọng điềm tĩnh.
Đức ngẩng đầu, ánh mắt ông sắc lạnh. “Tôi không khuyên các cậu nên dính vào chuyện của cô ta. Cô ấy rất nguy hiểm.”
“Chúng tôi biết,” Nam chen vào. “Nhưng chúng tôi cần thông tin để điều tra. Có thể cô ấy biết nhiều về những vụ cháy mà chúng tôi đang tìm hiểu.”
Đức im lặng một lúc, như đang cân nhắc. “Cô ấy có khả năng thao túng những người xung quanh, và đã có nhiều người mất tích khi đối đầu với cô ta.”
“Chúng tôi không sợ,” Minh Tú khẳng định. “Chúng tôi cần biết cách tiếp cận cô ấy.”
Cuối cùng, Đức thở dài. “Được rồi. Tôi sẽ giúp các cậu. Nhưng hãy nhớ, nếu có gì không ổn, hãy rút lui ngay lập tức.”
“Chúng tôi sẽ cẩn thận,” Minh Tú hứa.
Họ lên kế hoạch cho cuộc gặp với Linh, và Minh Tú cảm thấy hồi hộp. Cô biết rằng đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ đơn thuần, mà là một cuộc chiến tâm lý. Cô phải giữ vững tinh thần, không để Linh dễ dàng thao túng.
Khi họ ra khỏi văn phòng, Nam quay sang nhìn Minh Tú. “Cô có nghĩ chúng ta sẽ thành công không?”
“Chúng ta phải thành công,” cô đáp, lòng đầy quyết tâm. “Không chỉ cho chúng ta, mà cho tất cả những người đã mất.”
Cuộc đối đầu với Linh đã cận kề. Minh Tú cảm thấy như thời gian đang đếm ngược, và cô biết rằng mình phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất. Hỏa Vân không thể tiếp tục sống trong bóng tối. Cô sẽ tìm ra sự thật, dù bất cứ giá nào.