Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 15

Vào một đêm oi bức giữa mùa hè năm Bùi Quan Ngọc mười bốn tuổi, không khí ngột ngạt báo hiệu một cơn mưa sắp ập tới.

Cơ thể nhễ nhại mồ hôi, anh mở bừng mắt, đầu ngón tay chạm phải thứ chất lỏng dính dớp vẫn chưa kịp nguội lạnh trên ga giường. Vài giây sau, dạ dày anh co thắt dữ dội, anh loạng choạng ngã xuống cạnh giường, sắc mặt trắng bệch, ôm lấy thùng rác nôn khan.

Trong góc tối, chiếc camera giám sát khẽ xoay, ánh đèn đỏ nhấp nháy liên hồi. Anh chỉ biết gồng mình, cố gắng kìm nén âm thanh nôn mửa.

Nhắm mắt lại, những hình ảnh trong giấc mộng xuân lại mồn một hiện về. Thiếu nữ nằm vắt ngang trên chiếc bàn gỗ sồi, những ngón chân trắng nõn tựa ngọc trai cuộn tròn lại, vạt váy màu cam bung nở rực rỡ như đóa hoa.

Cô cắn chặt môi dưới, vừa r*n r* vừa khóc nức nở. Bàn tay mềm mại luồn vào mái tóc anh, không biết là muốn đẩy ra hay muốn kéo lại gần.

Chỉ biết rằng anh đã hóa thành con quỷ đói, điên cuồng cắn nuốt, khát khao chiếm đoạt. Nhưng rồi, khung cảnh bất chợt xoay chuyển. Một cảnh tượng d*m đ*ng, đồi bại khác lại đập vào mắt anh.

Hôm nay Bùi Quan Ngọc cuối cùng cũng tìm ra lỗ hổng để xâm nhập vào hệ thống camera giám sát. Anh đang thử nghiệm trên máy tính của mình. Trên màn hình từ phòng làm việc của ông nội truyền về. Bàn tay đeo nhẫn cưới của Bách Linh luồn vào mái tóc điểm bạc của người đàn ông. Bà ta nằm ườn trên bàn, hai chân dang rộng, không ngừng gọi người đàn ông đang đè lên mình là "Ba."

Lão ta vừa vỗ bôm bốp vào má con dâu, vừa cười cợt nhả: "Con gọi ba là ba, thế thằng cháu Quan Ngọc của ba phải gọi ba là gì đây?"

[Em thấy bọn họ cứ như lũ không có não, chỉ biết ph*t t*nh như mấy con chó vậy]

Hề Hề nói chẳng sai chút nào. Anh cũng dơ bẩn và bỉ ổi như thế. Nếu không thì cớ sao anh lại vừa rình mò mẹ mình và "ông nội" ân ái, lại vừa tưởng tượng ra cảnh làm chuyện đồi bại đó với cô?

"Bùi Bùi?"

Bùi Quan Ngọc im lặng quá lâu khiến Du Hề phải gọi thêm tiếng nữa. Sâu trong đáy mắt chàng thiếu niên ánh lên tia đỏ sẫm, anh cứ chằm chằm nhìn cô không chớp mắt, hệt như một con dã thú đang rình rập chờ đợi thời cơ vồ lấy con mồi. Du Hề đột nhiên thấy chột dạ.

Mạnh miệng nói muốn mây mưa là một chuyện, nhưng đến khi vào việc thật, tim cô lại đập loạn nhịp, co thắt từng hồi. Cái cảm giác cơ thể bị một thứ gì đó xâm nhập, bị một sức mạnh áp đảo hoàn toàn kiểm soát, không thể phản kháng, thực sự khiến cô vô cùng khiếp sợ.

Nhưng cung đã giương thì không thể không bắn. Nếu đau quá thì cùng lắm chỉ làm một lần này thôi.

Du Hề cắn răng, đang tính xem có nên chủ động c** q**n áo anh ra không thì Bùi Quan Ngọc chợt quay đầu.

Anh đang gối đầu lên đùi cô, cái nghiêng mặt này khiến hơi thở ấm nóng của anh phả thẳng vào mép đùi non của cô. Bùi Quan Ngọc vô cùng nghiêm túc đề nghị: "Hề Hề, em có muốn anh dùng miệng không."

Một lời đề nghị thẳng thừng và đường đột. Mặt Du Hề đỏ bừng bừng: "Anh... em... sao phải dùng... miệng??"

Những chuyện phòng the tế nhị này, cô chỉ mới bàn luận qua với mỗi Trần Tá Y. Cô nàng đó không chỉ lý thuyết đầy mình mà còn từng thực hành với không ít anh chàng đẹp trai, "hàng họ" ngon nghẻ.

Trần Tá Y còn viết hẳn báo cáo phân tích chi tiết gửi cho cô. Kết luận cuối cùng là: Các tư thế truyền thống đều không thể nào sướng bằng cưỡi ngựa xem hoa.

Nghe xong, Du Hề thấy tam quan sụp đổ. Trời ạ, cái miệng là để ăn cơm mà, sao có thể dùng để làm mấy cái trò dơ dáy đấy cơ chứ.

Đúng là đàn ông cũng giống hệt mấy con chó, cái gì cũng nuốt cho trôi được. Ấy thế mà, những lời thô thiển nhường ấy lại thốt ra từ chính miệng Bùi Quan Ngọc. Đã vậy anh còn trưng ra cái bộ mặt đẹp trai ngời ngời, thanh tú đoan chính, trong veo như tuyết sương trên đỉnh núi nữa chứ.

Du Hề ấp úng mãi chẳng nên lời, Bùi Quan Ngọc đã chậm rãi đứng dậy, nửa quỳ trên mặt đất, dùng ánh mắt ra hiệu: "Hề Hề, em ngồi lùi vào trong sô pha đi, rồi dang chân ra."

"Có thể giẫm lên vai anh."

Du Hề ngượng đến mức không biết giấu mặt đi đâu. Chỗ nào cũng không ổn, vì cô chẳng dám nhìn thẳng vào mặt anh, mà lỡ cúi xuống thì lại đập ngay vào mắt cái chỗ đang gồ lên quá khổ kia. Mặt cô đỏ lựng như quả cà chua chín: "Không, em không bảo anh... ý em hỏi là anh có muốn làm... chuyện đó với em không..."

Bùi Quan Ngọc rướn người hôn cô, thì thầm: "Hề Hề, đừng chiều hư anh. Anh sẽ làm em dơ mất."

Du Hề lại hiểu lầm ý anh, cằn nhằn: "Thế thì anh chú ý một chút là được, đừng để ra người em..."

Bùi Quan Ngọc lại lặp lại: "Anh dơ bẩn lắm, Hề Hề."

Du Hề: "Thì anh đi tắm đi, tắm xong tụi mình vào phòng."

Hai bàn tay Bùi Quan Ngọc chống hai bên mép sô pha siết chặt, nổi rõ những đường gân xanh kéo dài đến tận cẳng tay. Vết thương trên tay bị rách ra, máu rỉ đỏ cả lớp băng gạc. Anh nhắm mắt: "Thế em đã chuẩn bị bao chưa."

Du Hề ngẩn người. Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, làm sao cô kịp chuẩn bị cái đó cơ chứ.

Thấy biểu cảm ngớ người của cô, Bùi Quan Ngọc khẽ cười khẩy, giọng vẫn đều đều: "Vậy lát nữa anh bắn ở đâu? Lên người Hề Hề nhé."

Đã bảo đàn ông là một lũ chó đực ph*t t*nh cơ mà. Chó đực sao có thể không bắn lên người em được chứ.

"..."

Chỉ mới tưởng tượng ra cảnh tượng đó thôi, Du Hề đã thấy rùng mình ớn lạnh. Cô cảm thấy Bùi Quan Ngọc đang cố tình nói mấy lời khó nghe đó, nhưng bộ dạng của anh lại cực kỳ nghiêm túc, như thể đang thực sự bàn bạc tìm cách giải quyết với cô vậy.

Bí bách quá không biết nên nói gì tiếp, mà chuyện này thì kiểu gì cũng phải làm, Du Hề lúng búng: "Cùng lắm thì bây giờ đặt hỏa tốc trên mạng..."

Nhưng nửa câu sau đã bị nuốt ngược trở lại vào bụng. Bởi vì Bùi Quan Ngọc đã bất ngờ nhấc bổng cô đặt lên sô pha.

Cô chỉ mặc mỗi chiếc áo thun form rộng, khi bị nhấc lên, vạt áo tốc ngược, phơi bày trọn vẹn cặp đùi trắng nõn nà. Bùi Quan Ngọc bắt đầu rải những nụ hôn từ bắp chân cô đi lên. Cảm giác như có luồng điện chạy dọc cơ thể, Du Hề không nhịn được rụt chân lại định né tránh.

"Hề Hề, thả lỏng ra. Đặt chân lên vai anh này."

Bùi Quan Ngọc từ dưới ngước mắt lên nhìn cô, sự trân trọng và say đắm trong ánh mắt anh khiến Du Hề thoáng thẫn thờ.

Những phản xạ phòng vệ sinh lý cũng dần dần biến mất.

"Nếu em không thấy kinh tởm," Bùi Quan Ngọc cọ nhẹ má vào mặt trong đùi cô, khẽ nói, "Vậy chúng ta tiếp tục nhé."

Du Hề thường xuyên mơ thấy một cơn ác mộng giống hệt nhau. Trong giấc mơ, cô chạy trối chết trên một hành lang tối tăm không có điểm dừng.

Phía sau lưng dường như có một gã đàn ông cao lớn đang vừa đuổi theo vừa cười cợt, như thể đang chơi trò mèo vờn chuột với cô. Luật chơi là, nếu bị tóm, cô sẽ bị hắn nhai xương nuốt máu. Những giấc mơ ấy khiến Du Hề nhiều đêm giật mình tỉnh giấc trong sợ hãi tột độ. Nó lặp đi lặp lại nhiều lần, dần dà hình thành trong cô sự ác cảm và ghê tởm đối với đàn ông.

Có một lần, cô lại bị đánh thức bởi cơn ác mộng. Vừa hay lúc đó Bùi Quan Ngọc bước vào, anh giơ tay định chạm vào má cô để an ủi. Nhưng Du Hề vừa mới tỉnh dậy, còn đang trong trạng thái mơ màng. Bóng đen của anh phóng đại trên tường khiến cô hoảng loạn tột độ, ôm chặt lấy đầu, gào thét bảo anh cút đi.

Bùi Quan Ngọc sững người tại chỗ, giọng điệu dịu dàng nói câu xin lỗi. Khi đã bình tĩnh lại, Du Hề mới giải thích rằng mình vừa gặp ác mộng, vì quá sợ hãi nên mới mất kiểm soát, chứ không phải do anh làm gì sai.

Lúc đó, chẳng ai biết Bùi Quan Ngọc đang nghĩ gì. Anh lùi lại giữ một khoảng cách an toàn, và suốt mấy ngày liền không chạm vào cô nữa.

Bùi Quan Ngọc thực sự là người đàn ông trân trọng và nâng niu cô nhất mà Du Hề từng gặp, có lẽ cả đời này cô cũng sẽ chẳng tìm được người thứ hai như thế.

Đến nụ hôn anh cũng không dám tiến vào quá sâu, đầu lưỡi chỉ như chiếc cọ lông vũ lướt nhẹ trên mặt giấy Tuyên Thành, m*n tr*n, khắc họa.

Thi thoảng không kiềm chế nổi, anh mới rụt rè lách sâu thêm chút nữa, rồi lại dùng răng cắn khẽ một cái như trêu đùa. Chỉ khi cô khóc nức nở, tay níu chặt lấy mái tóc anh, Bùi Quan Ngọc mới chớp lấy thời cơ, dốc toàn lực m*t mát, tham lam chiếm đoạt. Không hề có cảm giác kinh tởm, rợn người như cô từng nghĩ. Du Hề thấy mình như đang chìm đắm trong dòng nước ấm áp, dễ chịu. Dần dần, từ sâu thẳm cơ thể, một cảm giác tê dại, rạo rực bắt đầu trỗi dậy. Cả người cô nhũn ra như kẹo bông, cô nũng nịu không nói nên lời, chỉ biết ôm ghì lấy Bùi Quan Ngọc, rúc đầu vào hõm cổ anh. Những ngón tay của Bùi Quan Ngọc vẫn đang m*n tr*n khuôn mặt cô. Đầu ngón tay anh nóng hầm hập, ẩm ướt mồ hôi và hơi nhăn nheo lại. Môi anh đỏ au, trên sống mũi còn in hằn một vết xước đỏ, đó là dấu vết do cô không kìm nén được mà cà mạnh vào lúc ngồi phía trên anh.

Giọng anh mỏng manh tựa sương khói: "Hề Hề, em có thấy ghê tởm không?"

Du Hề nâng khuôn mặt anh lên, thủ thỉ: "Cơ thể em chưa cho anh câu trả lời sao?"

Đôi mắt thiếu nữ lúc này hệt như mỹ nhân ngư ngoài đại dương sâu thẳm, mê hoặc lòng người, khiến Bùi Quan Ngọc hoàn toàn chìm đắm. Ban nãy anh rõ ràng đã nuốt không biết bao nhiêu là "nước", thế mà giờ đây cổ họng vẫn khô khốc.

Du Hề áp sát mặt vào anh, giọng êm ái: "Bùi Bùi, trên đời này chẳng ai tốt bằng anh cả. Anh không hề dơ bẩn chút nào, cơ thể em rất thích anh. Và trái tim em cũng thích anh."

Những lúc con người ta bày tỏ tình cảm chân thành nhất, lại chẳng thể nghĩ ra những lời có cánh hoa mỹ, sáo rỗng. Du Hề chậm rãi nhả từng chữ, vô cùng rõ ràng và kiên định. Nếu không có Bùi Quan Ngọc, có lẽ cả đời này cô sẽ chẳng bao giờ gặp được người đàn ông nào khiến cô sẵn lòng trao thân gửi phận. Chính vì tin tưởng anh, cô mới có thể vượt qua rào cản tâm lý, đánh bại nỗi sợ hãi để hoàn toàn phó thác bản thân cho anh.

Bùi Quan Ngọc im lặng, không nói lời nào. Nhưng trước ánh mắt ngỡ ngàng của Du Hề, khóe mắt anh bỗng đỏ hoe. Trong đôi ngươi màu hổ phách dần phủ một lớp sương mờ, rồi tụ lại thành những giọt nước mắt trong vắt, lặng lẽ lăn dài trên má.

Du Hề không chịu nổi cảnh anh khóc, vội vàng áp tay lên gò má anh, lo lắng hỏi: "Anh sao thế?"

Giọng Bùi Quan Ngọc trầm ấm cất lên: "Hề Hề, hình như anh cảm nhận được một chút rồi."

"Cảm nhận được cái gì cơ..."

"Tình yêu." Bùi Quan Ngọc nhìn sâu vào mắt cô, nghiêm túc khẳng định: "Tình yêu của Hề Hề."

Chạm phải ánh mắt chân thành ấy, trái tim Du Hề như bị ai đó gõ nhẹ một cái, nghẹn ngào chẳng nói nên lời. Cô dứt khoát kiễng chân lên, rướn người hôn lên yết hầu anh, đồng thời đưa tay tháo từng chiếc cúc áo sơ mi. Bàn tay còn lại khựng lại vài giây, rồi khẽ chạm vào điểm nhạy cảm ấy, v**t v* một cách vụng về, giọng cô vang lên lí nhí: "... Anh mau đặt hàng trên app đi."

Bùi Quan Ngọc khẽ hừ một tiếng, ngửa cổ lên đầy khó nhọc. Rồi anh rướn người với tay về phía ngăn kéo thấp nhất của chiếc bàn trà, lôi ra mấy hộp ném phịch xuống thảm.

Du Hề liếc nhìn. Trời ạ, ngoài áo mưa ra, còn có cả gel bôi trơn, thậm chí cả thuốc mỡ trị thương.

Du Hề cạn lời: "... Anh chuẩn bị từ lúc nào thế..."

Bùi Quan Ngọc đã bóp cằm cô, ép cô phải đón nhận nụ hôn cuồng nhiệt. Nụ hôn mang theo vị mặn chát của nước mắt. Du Hề nhăn mặt, định đẩy anh ra nhưng sức lực của cô nào đọ lại anh.

Những cảm xúc mãnh liệt chất chứa bấy lâu nay bùng nổ theo giọt nước mắt ấy.

"Hề Hề..."

"Hề Hề..."

Bùi Quan Ngọc thì thầm gọi tên cô, "Anh thích em."

Du Hề bị ép vào tường phòng tắm. Căn hộ cô thuê vốn đã nhỏ, chỉ có một phòng ngủ một phòng khách, phòng tắm lại càng chật hẹp, loanh quanh có vài mét vuông. Hai người nhét chung trong buồng tắm đứng lại càng thêm chật chội ngột ngạt. Chân cô gác lên vai Bùi Quan Ngọc, anh hơi khuỵu gối, dòng nước từ vòi sen trút xuống xối xả, hòa cùng những giọt nước mắt và mồ hôi của cả hai.

Trở lại giường ngủ. Nhìn Bùi Quan Ngọc tiện tay cầm con dao gọt hoa quả từ phòng khách vào đặt cạnh đầu giường, Du Hề giật thót tim, đôi mắt đang lờ đờ vì cơn mê tình cũng tỉnh táo hẳn: "Anh mang cái đó vào làm gì..."

Bùi Quan Ngọc m*n tr*n gò má cô, thì thầm: "Hề Hề, em quyến rũ quá. Anh sợ mình sẽ mất kiểm soát."

Cơ thể của Hề Hề tuyệt mỹ hơn cả những gì anh từng tưởng tượng. Mật ngọt của cô cũng quyến rũ, say đắm hơn gấp vạn lần. Anh đã khám phá mọi ngóc ngách, thưởng thức trọn vẹn hương vị của cô. Chỉ có mình anh mà thôi. Và anh vẫn đang được Hề Hề yêu thương thật lòng.

Nhận thức được hiện thực ngọt ngào ấy, từng tế bào trong cơ thể Bùi Quan Ngọc như bừng tỉnh, reo vui dưới ánh mặt trời rực rỡ. Những h*m m**n đen tối, b*nh h**n ăn sâu vào tủy sống dường như cũng bị thiêu rụi, tan biến không còn dấu vết.

Bùi Quan Ngọc đặt lên môi Du Hề một nụ hôn dịu dàng. Anh cẩn thận xé vỏ bao, vẫn không quên ân cần hỏi han cảm nhận của cô. Mọi chuyện diễn ra thật nhẹ nhàng, chẳng hề có sự thô bạo, đáng sợ như cô từng e sợ.

Những ám ảnh, ác cảm của Du Hề đối với chuyện chăn gối dường như cũng theo đó mà tan biến. Bùi Quan Ngọc kiềm chế đến mức các múi cơ run lên bần bật, nhưng động tác vẫn vô cùng cẩn trọng, trán chạm trán với cô. Anh nghẹn ngào hứa hẹn: "Hề Hề, anh nhất định sẽ cưới em. Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau."

Tim Du Hề đập rộn lên trong lồng ngực. Cô chẳng muốn lừa dối anh thêm nữa, nhưng lý trí mách bảo đây chính là thời điểm Bùi Quan Ngọc dễ xiêu lòng nhất. Cô vẫn còn giữ lại một phần tỉnh táo, không quên mục tiêu cuối cùng của mình.

Cô vòng tay ôm lấy anh, buông ra lời nói dối ngọt ngào: "Vâng."

Nghe được câu trả lời ấy, cả người Bùi Quan Ngọc run lên bần bật. Đôi mắt anh dại đi, cơ thể bỗng chốc cứng đờ.

Du Hề cảm nhận được điều gì đó khác thường, cũng tròn mắt ngỡ ngàng nhìn lên trần nhà.

"..."

Xem ra trước đây cô đã quan trọng hóa vấn đề quá rồi. Cái chuyện "yêu đương" này cũng chỉ đến thế mà thôi, tính ra chưa đầy mười phút đã xong xuôi. Làm gì có chuyện khủng khiếp, mất kiểm soát như trong mấy bộ phim nghệ thuật hay tiểu thuyết ngôn tình mô tả.

Hai người rơi vào bầu không khí im lặng ái ngại. Bùi Quan Ngọc ngồi dậy, điềm nhiên thắt nút chiếc áo mưa rồi ném vào sọt rác. Du Hề khẽ hắng giọng, cố tình nói lảng sang chuyện khác: "Ôi mệt quá đi mất, đau lưng mỏi eo quá, em đi ngủ đây." Cô vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh: "Anh có ngủ cùng không?"

Trong đầu Du Hề đã bắt đầu lên kịch bản làm sao để mở lời xin Bùi Quan Ngọc cho về Los Angeles. Bùi Quan Ngọc rũ rèm mi, lạnh lùng đáp: "Anh không buồn ngủ."

"..."

Thái độ này là sao đây? Lại dỗi à? Mặc dù rất muốn nhân cơ hội này đề cập chuyện về nước, nhưng xem chừng bầu không khí hiện tại không thích hợp chút nào. Thôi thì cứ để anh bình tĩnh lại đã. Du Hề ngáp dài một cái, uể oải nằm xuống giường.

Cả ngày hôm nay cô đã phải sống trong nơm nớp lo sợ, lúc nãy lại l*n đ*nh quá nhiều lần, sức lực đã cạn kiệt. Chẳng mất nhiều thời gian, cô chìm vào giấc ngủ say chưa đầy vài phút.

Mãi cho đến khi cô bị đánh thức bởi những nụ hôn mạnh bạo dồn dập. Phía chân trời đã ửng hồng ánh bình minh, trời sắp sáng đến nơi rồi.

Du Hề bật khóc nức nở. Vốn tiếng Trung có hạn, cô chẳng biết dùng từ ngữ nào để diễn tả cái cảm giác sung sướng nhưng đầy tra tấn, kéo dài dai dẳng này, đành dùng vốn từ nghèo nàn của mình để cầu xin: "Bùi Bùi, em hết chịu nổi rồi, em sắp hỏng mất thôi."

Bùi Quan Ngọc đáp lại cụt lủn: "Chưa hỏng."

"Em sắp hỏng thật rồi mà..."

"Vậy thì hỏng luôn đi."

Và thế là cuộc mây mưa kéo dài đến tận hừng sáng.

Kẻ thực sự đau lưng mỏi gối lúc này làm gì còn sức mà oán thán. Du Hề đã ngủ ngất đi vì kiệt sức.

Bùi Quan Ngọc ôm cô vào lòng, hai cơ thể dán chặt vào nhau không một kẽ hở. Anh đăm đắm ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ của cô, thỉnh thoảng lại cúi xuống đặt một nụ hôn trân trọng.

Anh không cần dùng đến thuốc. Cũng chẳng cần phải dùng dao rạch tay để giữ tỉnh táo. Căn bệnh quái ác, dơ bẩn đã hành hạ anh suốt bao nhiêu năm tháng qua dường như đã bốc hơi hoàn toàn.

Anh từng bị ám ảnh bởi những ảo tưởng t*nh d*c bạo lực, cuồng loạn về Du Hề, khiến anh sợ hãi không dám chạm vào cô. Nhưng hóa ra, sự đụng chạm thể xác không nhất thiết phải đi kèm với h*m m**n hủy diệt bẩn thỉu và tàn bạo đó.

Cô khóc trông thật đáng yêu. Lúc dỗi hờn cũng đáng yêu không kém. Tiếng cô gọi tên anh trong từng nhịp thở gấp gáp là âm thanh êm tai nhất thế gian này. Anh không bị cô ghét bỏ. Và anh cũng có thể kiềm chế được bản năng như một người bình thường. Anh sẽ không làm cô bị thương.

Bùi Quan Ngọc vùi mặt vào hõm cổ thiếu nữ, hít hà mùi hương trên cơ thể cô, hương thơm của cô giờ đây đã hòa quyện với mùi hương của chính anh. Trong suốt mười tám năm cuộc đời, đây có lẽ là lần đầu tiên anh cảm nhận được thứ gọi là hạnh phúc viên mãn mà sách vở vẫn thường hay miêu tả.

Khi Du Hề mở mắt ra, trời đã sáng bảnh.

Nhưng mùa hè mặt trời mọc sớm, cô liếc nhìn đồng hồ, mới chỉ hơn tám giờ.

Cơ thể cô và ga giường đều đã được dọn dẹp sạch sẽ thơm tho, chắc hẳn Bùi Quan Ngọc còn cẩn thận xoa bóp eo cho cô nữa, nên cô chẳng thấy nhức mỏi chút nào.

Thậm chí Du Hề còn nảy ra ý nghĩ táo bạo, nếu có cơ hội, cô rất sẵn lòng vận động với anh thêm nhiều hiệp nữa.

Hóa ra, ở hiệp sau, cô đã không "bị hỏng" như mình tưởng.

Lúc ấy Bùi Quan Ngọc đã thì thầm giải thích bên tai cô: "Hề Hề, chỗ anh vừa chạm vào là điểm nhạy cảm của em đấy."

"Nó hơi nông, giống như cổ họng của em vậy."

Mặt Du Hề lại đỏ ửng như quả gấc chín.

Hình như... cũng khá là sướng, khiến cô càng thêm lưu luyến.

Nhưng trên đầu chữ "sắc" có một con dao, đam mê d*c v*ng thì dễ rước họa vào thân.

Việc cấp bách nhất bây giờ là phải thuyết phục anh cho về Los Angeles. Đợi đến khi về bên đó, đảm bảo an toàn cho bản thân rồi, cô mới có thể tính toán kỹ lưỡng về tương lai của mối quan hệ này.

Nếu không nhất thiết phải chia tay, cô vẫn muốn tiếp tục với anh...

Cùng lắm thì yêu xa vậy.

Nhưng vì phải đóng phim, cô sẽ tạm bảo lưu việc học, không thể ở lại Đại lục được nữa. Nếu anh muốn, có thể sang Mỹ thăm cô.

Càng nghĩ, Du Hề càng thấy kế hoạch này quá đỗi hoàn hảo.

Đang mải mê vẽ ra viễn cảnh màu hồng, cánh cửa phòng ngủ bỗng mở ra.

Bùi Quan Ngọc xách túi bữa sáng bước vào, là đồ ăn khách sạn giao tận nơi.

Anh mở nắp hộp, bên trong lại là khay điểm tâm chín ngăn tinh xảo quen thuộc.

Du Hề đu bám lên người anh như con gấu Koala, nũng nịu đòi anh bế vào phòng tắm đánh răng.

Chắc là anh cũng đã nhờ người mang quần áo mới đến.

Cổ áo có phần cao hơn bình thường, đủ để che đi những vết hickey chi chít dưới yết hầu anh.

Du Hề thầm nghĩ anh đúng là đồ giả tạo.

Cả cái mặt còn bị cô ngồi lên cơ mà, giờ lại bày đặt mặc áo kín cổng cao tường để che dấu vết.

Cô tinh nghịch đưa tay kéo trễ cổ áo anh xuống.

Bùi Quan Ngọc mặc kệ cho cô làm càn, anh dịu dàng nhét bàn chải đã nặn sẵn kem vào miệng cô, vừa giúp cô đánh răng vừa liên tục hôn chụt lên má cô.

Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, Du Hề ngồi vào bàn, ngắm nghía khay điểm tâm rồi gắp chiếc bánh hình thỏ con ở ngay chính giữa, cắn mất cái đầu.

Bùi Quan Ngọc ngồi đối diện, vừa bật nguồn chiếc điện thoại của mình lên.

Động tác nhai của Du Hề khựng lại, chợt nhớ đến bức email của Bùi Thiệu Chiêm. Nỗi lo lắng lại ùa về, cô buông đũa xuống.

Bùi Quan Ngọc hỏi: "Đồ ăn không hợp khẩu vị sao?"

"Không phải," Du Hề lắc đầu, vươn tay nắm lấy tay anh, "Bùi Bùi, nửa tháng qua em buồn lắm, chẳng gặp được anh, cũng chẳng tìm được anh, ở nhà chán muốn chết luôn."

Bùi Quan Ngọc đan những ngón tay mình vào tay cô, im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Anh xin lỗi, sau này sẽ không thế nữa."

Đã mất công dọn đường kỹ lưỡng, Du Hề cố nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu, trưng ra vẻ đáng thương nhất: "Em sợ lắm, em muốn về Los Angeles một chuyến, nhưng vệ sĩ của anh..."

Đúng lúc này, chuông điện thoại của Bùi Quan Ngọc reo vang, cắt ngang lời cô.

Anh liếc nhìn màn hình, lạnh lùng bấm nút từ chối: "Hề Hề, em nói tiếp đi."

Bị ngắt quãng đột ngột, cảm xúc của Du Hề cũng tuột dốc không phanh.

Cô ngập ngừng: "Em muốn về Los Angeles một chuyến, ở nhà chán quá, chẳng có ai chơi cùng cả..."

"Lần này em thề sẽ không bao giờ bơ anh nữa, người ta là của anh rồi, sao có thể không về cơ chứ..."

Bùi Quan Ngọc không trả lời ngay.

Điện thoại lại tiếp tục réo vang.

Thấy người gọi kiên trì đến thế, Du Hề bực dọc thở dài, xua tay bảo: "Anh nghe điện thoại đi, lát nữa mình nói chuyện tiếp."

Bùi Quan Ngọc gật đầu, cầm điện thoại ra đứng cạnh cửa sổ phòng khách nghe máy.

Ở đầu dây bên kia, Thẩm Tích Nguyệt đã thức trắng cả đêm vì lo lắng.

Cuộc gọi của Du Hề đột ngột bị cắt đứt, sau đó thì tò te tí gọi không được nữa. Không biết địa chỉ, cũng chẳng liên lạc được, Thẩm Tích Nguyệt cứ nơm nớp lo sợ cô bị gã bạn trai b**n th** giam lỏng.

Sáng sớm nay mới dò la được tin Bùi Quan Ngọc đã được thả, từ lúc mở mắt cô nàng đã gọi điện liên tục cho anh.

Nhưng cái thằng chết tiệt này, điện thoại cũng tò te tí, tắt máy suốt.

Thẩm Tích Nguyệt sốt ruột như ngồi trên đống lửa.

"Cuối cùng em cũng chịu bắt máy rồi!" Thẩm Tích Nguyệt hét toáng lên, "Chị báo cho em một tin vui, chị mới làm quen với Celia, nữ thần của em đấy, chị xin được một đống chữ ký cho em rồi! Sướng chưa? Bất ngờ chưa?"

Cô nàng thao thao bất tuyệt một tràng dài, nhưng phản ứng của Bùi Quan Ngọc lại vô cùng nhạt nhẽo.

"Ồ."

Thẩm Tích Nguyệt cáu tiết: "Thái độ của em là sao hả? Rốt cuộc có lấy chữ ký nữa không?"

"Hôm nào mang qua đây."

Thẩm Tích Nguyệt ra điều kiện: "Thế thì em phải giúp chị vài việc nữa."

"Không."

"..."

Thẩm Tích Nguyệt điên tiết: "Em không thèm hỏi xem chị nhờ việc gì à? Việc liên quan đến nữ thần Du Hề của em mà em cũng không giúp sao?"

Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi đột ngột chuyển chủ đề: "Chị có nói cho cô ấy biết em là ai không?"

Thẩm Tích Nguyệt: "Cái đó thì không."

"Đừng nói cho cô ấy biết."

Thẩm Tích Nguyệt: "Chị biết rồi."

Thân phận của Bùi Quan Ngọc thuộc hàng tuyệt mật, cô nàng đâu dám đi rêu rao khắp nơi.

"Cô ấy có chuyện gì cần em giúp."

Thẩm Tích Nguyệt cười hắc hắc: "Nể tình em là em trai chị, chị sẽ tạo cơ hội cho em ghi điểm trước."

"Chị nói cho em biết ~ Số em hưởng sướng rồi."

"Tuy Hề Hề hiện tại đang có bạn trai, nhưng đó là do cá cược mới tán tỉnh thôi, tên đó lại còn là một gã cuồng kiểm soát b**n th** nữa chứ."

"Cá cược?"

Thẩm Tích Nguyệt xác nhận: "Đúng thế, cá cược cho vui ấy mà."

"Nghe nói hai người đang giận dỗi nhau, chắc sắp chia tay rồi. Hôm qua Hề Hề còn gọi điện cho chị, nhờ chị giúp cậu ấy về Los Angeles nữa cơ ~"

"Em trai à, cơ hội nghìn năm có một đây rồi. Lúc này mà em xuất hiện như một vị anh hùng cứu mỹ nhân, thể hiện bản lĩnh nam nhi, còn sợ không chiếm được trái tim nữ thần sao..."

"Tút tút tút."

Cuộc gọi bị ngắt cái rụp không thương tiếc.

Thẩm Tích Nguyệt nhíu mày nhìn điện thoại, chửi thề một tiếng rồi bấm gọi lại.

Nhưng tổng đài báo máy bận, sau đó thì tò te tí tắt máy luôn.

Chết tiệt.

Đáng đời anh cả đời không gặp được nữ thần!

Thẩm Tích Nguyệt bực tức ném điện thoại xuống sô pha, rồi lại tiếp tục sốt sắng nhắn tin cho Du Hề.

Du Hề nhấm nháp thêm vài miếng bánh, bấy giờ mới mở điện thoại lên.

Nhìn thấy một loạt cuộc gọi nhỡ của Thẩm Tích Nguyệt, cô thấy vô cùng áy náy. Vừa mở WeChat lên, chuẩn bị gõ tin nhắn trả lời.

Ngẩng đầu lên, Du Hề thót tim.

Chẳng biết Bùi Quan Ngọc đã quay lại đứng ở cửa từ bao giờ, lẳng lặng chằm chằm nhìn cô.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn