Bùi Quan Ngọc nhìn cô đăm đắm hồi lâu.
Vốn là người ít biểu cảm, cảm xúc cũng hờ hững, cái nhìn chằm chằm không chớp mắt ấy của anh mang lại một cảm giác rợn người, chẳng giống con người chút nào.
Dù đã quen với việc bị anh nhìn chằm chằm, nhưng lúc này Du Hề vẫn thấy gai ốc nổi rần rần, miếng bánh đang nhai trong miệng cũng bỗng chốc đắng nghét.
"Anh... nghe điện thoại xong rồi à." Du Hề cầm cốc nước lên tu một ngụm để trấn tĩnh.
Bùi Quan Ngọc chậm rãi "ừm" một tiếng.
Du Hề dò xét nét mặt anh: "Có chuyện gì không vui sao? Trông anh có vẻ không được vui cho lắm..."
Bùi Quan Ngọc ngồi xuống đối diện cô: "Không có gì."
Thấy anh vẫn bình thản như không, Du Hề cố gắng phớt lờ chút bất an trong lòng, tự nhủ chắc là do mình đang hồi hộp chuyện xin về Los Angeles nên mới thần hồn nát thần tính.
Cô cúi đầu, tiếp tục vắt óc suy nghĩ cách mở lời xin về nhà.
Đột nhiên, giọng nói nhạt nhẽo của Bùi Quan Ngọc vang lên trên đỉnh đầu: "Hề Hề, lần đầu tiên em gặp anh là ở đâu."
Cô sững người, ngước mắt lên, Bùi Quan Ngọc đang lẳng lặng nhìn cô.
Chẳng hiểu sao anh lại tự dưng hỏi chuyện này, Du Hề thoáng chốc hoảng hốt.
Khổ nỗi cô đã dệt mộng quá nhiều, giờ chính cô cũng chẳng nhớ nổi câu nào là thật câu nào là giả nữa.
Cũng may Bùi Quan Ngọc luôn là người dễ bị dắt mũi.
Cô nói gì anh cũng tin, cô không muốn kể thì anh cũng chẳng gặng hỏi.
Du Hề l**m môi: "Sao tự dưng lại hỏi chuyện này? Chẳng phải trước đây em đã nói với anh rồi sao?"
"Em kể lại lần nữa đi, anh muốn nghe."
May mà cô vẫn còn ấn tượng chút ít về câu trả lời trước đó, cắn môi ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: "Thì là em trúng tiếng sét ái tình với anh ở hội trường lớn đó."
Cô nắm lấy tay anh, giọng điệu dạt dào cảm xúc: "Lúc đó em đang đợi đàn chị Giang Lê ở hội trường, vô tình thấy anh đứng trên bục nhận thưởng, vừa nhìn thấy anh là em đã đem lòng yêu rồi."
Chuyện này Du Hề không hề bịa đặt hoàn toàn, Bùi Quan Ngọc nhận học bổng xuất sắc là sự thật, nhưng việc cô nhìn thấy anh ở hội trường thì hoàn toàn là chém gió.
Sau khi vc gửi cho cô thông tin về Bùi Quan Ngọc, biết được anh cũng học cùng trường với mình, Du Hề mừng rỡ như bắt được vàng, thầm cảm tạ trời phật đã tác thành.
Cô lập tức đi dò la tin tức, người đầu tiên cô tìm đến chính là Giang Lê - người đã hướng dẫn cô lúc mới nhập học.
Giang Lê hoạt động trong ban truyền thông của hội sinh viên, quen biết rộng rãi. Du Hề muốn thử vận may, biết đâu lại xin được số WeChat của Bùi Quan Ngọc từ chị ấy thì sao?
Hôm đó Giang Lê đang bận rộn với các hoạt động của trường.
Lúc Du Hề tìm đến thì sự kiện đã kết thúc, Giang Lê đang ngồi gõ bài truyền thông trong văn phòng.
Nghe cô nhắc đến Bùi Quan Ngọc, Giang Lê tỏ ra vô cùng kinh ngạc: "Hề Hề, người em nói là cậu ấy à?"
Giang Lê xoay màn hình máy tính lại, bức ảnh người đứng trên bục nhận thưởng rõ ràng chính là Bùi Quan Ngọc.
Dù bức ảnh chỉ chụp được một góc nghiêng nhỏ xíu, nhưng Du Hề vẫn nhận ra anh ngay lập tức.
Giang Lê úp mở giải thích rằng các thầy cô đã dặn dò không được chụp rõ mặt cậu ấy.
Du Hề gật gù ra chiều đã hiểu, rồi hỏi xin Giang Lê thông tin liên lạc của anh.
Giang Lê ngơ ngác lắc đầu: "Cái này thì... chị chịu chết."
Thế là Du Hề đành phải tự thân vận động đi săn người.
Cũng nhờ có sự việc này mà khi Bùi Quan Ngọc hỏi cô lần đầu gặp nhau ở đâu, Du Hề mới có thể đối đáp trơn tru, tất nhiên cô không thể nào nói toẹt ra sự thật là cô đã tia trúng anh trên xe của Bùi Thiệu Chiêm được.
"Là ở lễ đường lớn, em trúng tiếng sét ái tình ngay lập tức đó. Bùi Bùi, anh thật sự siêu thông minh, siêu lợi hại, cứ như đang tỏa sáng lấp lánh vậy á ~"
Khi đó Bùi Quan Ngọc chẳng hề nghi ngờ nửa lời, bị những lời đường mật của cô làm cho đầu óc mụ mị, anh áp má vào tay cô, làn da nóng hầm hập.
Trong lúc Du Hề đang thả hồn theo dòng hồi ức, giọng nói đều đều của Bùi Quan Ngọc lại vang lên: "Lễ đường Hoằng Lễ cũng chẳng rộng lắm, sao hôm đó anh lại không nhìn thấy em nhỉ."
Du Hề buột miệng đáp: "Đông người thế làm sao anh chú ý hết được."
Bùi Quan Ngọc im lặng một lúc rồi cất tiếng: "Anh nhớ nhầm rồi, không phải ở hội trường Minh Đức sao?"
Du Hề vội vàng hùa theo: "A, em cũng không để ý kỹ lúc nãy anh nói gì, đúng rồi, là ở hội trường Minh Đức."
Lời vừa dứt, Du Hề nhận ra những ngón tay Bùi Quan Ngọc đang siết chặt lại, những đường gân xanh nổi hằn trên mu bàn tay.
Anh điềm tĩnh nhìn cô, rồi từ từ nhoẻn miệng cười.
Một câu nói thốt ra từ miệng anh khiến Du Hề sởn tóc gáy: "Hề Hề, học bổng xuất sắc của Đại học A từ trước đến nay đều được trao ở lễ đường Hoằng Lễ."
"Em quên rồi sao?"
Da đầu Du Hề tê rần như muốn nổ tung, cô cố đè nén sự hoảng loạn dâng trào trong chớp mắt.
Cô chẳng hiểu nổi sao Bùi Quan Ngọc lại giở chứng như vậy.
Đàn ông đều tính khí thất thường, sáng nắng chiều mưa thế này sao?
"Anh đừng có lôi cái lễ đường này hội trường kia ra nói với em nữa," Du Hề cáu kỉnh vứt đôi đũa xuống bàn, "Chữ Hán em còn chưa đọc thạo, làm sao em nhớ được tên mấy cái hội trường đó?"
Thấy cô nổi cáu, Bùi Quan Ngọc nhìn cô chằm chằm một lúc.
Rồi anh vươn tay m*n tr*n gò má cô, thì thầm: "Hề Hề, hãy nói lại câu em thích anh đi, giống như tối qua ấy."
Những ngón tay lạnh buốt của anh lướt trên da thịt cô, hệt như một loài bò sát máu lạnh đang bò trườn.
Cơ mặt Du Hề cứng đờ, cô gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Em thích anh, đặc biệt thích, thích nhất trên đời."
"Anh còn muốn nghe gì nữa?"
Thế nhưng Bùi Quan Ngọc lại chìm vào im lặng.
Hành động kỳ quặc của anh khiến tim Du Hề treo lơ lửng, mí mắt cũng giật liên hồi không yên.
Cô rướn người nắm lấy tay anh: "Bùi Bùi, anh bị làm sao vậy? Lúc nãy ai gọi điện thoại cho anh thế? Có chuyện gì làm anh buồn à?"
Bùi Quan Ngọc có vẻ đuối sức, anh chống một tay xuống bàn, khẽ liếc nhìn cô.
Đột ngột lên tiếng: "Hề Hề, em muốn ngày nào về Los Angeles."
Du Hề lập tức bị thu hút, đôi mắt mở to đầy bất ngờ: "Thật sao? Em được về rồi à?"
Bùi Quan Ngọc nhìn cô đăm đắm: "Em chọn một ngày đi."
Du Hề nhanh nhảu vớ lấy điện thoại, mở app kiểm tra vé máy bay, ngón tay lướt thoăn thoắt: "Vậy ba ngày nữa nhé? Em sẽ ở lại chơi với anh thêm vài ngày rồi mới đi, anh yên tâm đi Bùi Bùi, em chắc chắn sẽ... "
Đôi mắt Bùi Quan Ngọc đột nhiên đỏ vằn lên.
Bất thình lình, anh bóp cổ cô, cắn mạnh lên môi cô.
Lồng ngực Bùi Quan Ngọc phập phồng kịch liệt, hơi thở đứt quãng nghẹn ngào, trông anh như đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng đến mức không thở nổi.
Những khớp ngón tay anh siết chặt rồi lại buông lỏng, phát ra những tiếng kêu rắc rắc rợn người.
Chiếc cổ mảnh khảnh của cô bị bóp chặt, chỉ cần anh siết mạnh thêm chút nữa là cô sẽ tắt thở ngay lập tức.
Đôi môi Du Hề bị cắn đến ứa máu, đau đớn tột cùng, ngay cả trong đêm cuồng nhiệt hôm qua, cô cũng chưa từng bị đối xử thô bạo thế này.
Bóng ma tâm lý trong cô trỗi dậy mãnh liệt.
Sự hoảng loạn và sợ hãi theo bản năng trào dâng, Du Hề dùng hết sức bình sinh đạp mạnh một cú, khiến chiếc bàn trà nhỏ trước giường lật nhào.
"Bùi Quan Ngọc, anh làm cái quái gì vậy! Đau quá!" Du Hề hét lên kinh hãi.
Tiếng động lớn dường như đã kéo Bùi Quan Ngọc về thực tại.
Bắt gặp ánh mắt hoảng loạn, khiếp sợ của cô, đồng tử anh co rụt lại. Anh vội vã rụt tay về định bỏ đi, nhưng đôi chân dường như không còn chút sức lực, mới lùi được hai bước đã ngã khuỵu xuống sàn.
Bùi Quan Ngọc chống tay xuống đất, gục đầu vào cánh tay, bả vai run lên bần bật.
Sắc mặt Du Hề trắng bệch, cô vội lao tới đỡ anh: "Anh làm sao vậy? Thấy khó chịu ở đâu? Có phải em đá đau anh rồi không?"
Cô cuống quýt giải thích: "Em không cố ý đâu, tại anh hôn mạnh quá làm em đau, em hơi sợ..."
Bùi Quan Ngọc cuộn tròn người lại, cố kìm nén cơn hoảng loạn và nỗi đau đớn âm ỉ đang lan tỏa từ trái tim đến từng tế bào trong cơ thể.
Mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ cơ mà.
Anh không thể chỉ dựa vào vài câu nói để vội vàng kết luận được.
Hề Hề thích anh mà.
Rõ ràng ngày hôm qua anh đã cảm nhận được điều đó.
Nhưng tại sao hôm nay cảm giác ấy lại biến mất không tăm tích.
Anh không hiểu nổi.
Trái tim anh cũng đau thắt lại.
Du Hề lo lắng ngồi xổm bên cạnh, đưa tay sờ
trán anh, rồi lại nắn nắn khắp người.
Cô sợ mình đã lỡ chân đá trúng "chỗ hiểm" khiến anh đau đớn nhường ấy. Khi bàn tay cô định mò mẫm xuống dưới, Bùi Quan Ngọc đã kịp thời nắm chặt lại.
Bùi Quan Ngọc từ từ mở mắt, thần sắc đã khôi phục lại vẻ điềm tĩnh như mọi khi.
Anh gượng dậy, giọng nói đều đều không chút cảm xúc: "Anh không sao."
"Xin lỗi, nghe em nói muốn về nhà, anh hơi kích động."
"Bùi Bùi," Du Hề ngập ngừng dò hỏi, "Có phải anh không muốn, định nuốt lời rồi không."
Bùi Quan Ngọc phớt lờ câu hỏi ấy.
Ngón tay cái anh m*n tr*n vết răng in hằn trên môi cô: "Quyết định là ba ngày nữa đúng không."
Mắt Du Hề sáng rực lên: "Đúng thế!"
Những ngón tay Bùi Quan Ngọc luồn vào mái tóc cô, giọng nói nhẹ như gió thoảng: "Anh sẽ ra sân bay tiễn em, Hề Hề."
"Tuyệt quá!" Du Hề gật đầu lia lịa, ôm chầm lấy cổ anh nũng nịu: "Bùi Bùi, em yêu anh nhất! Lần này về nhà em hứa ngày nào cũng gọi video cho anh ~"
Bùi Quan Ngọc nhìn cô, nở một nụ cười hiền hậu.
"Được."
Du Hề hớn hở đặt vé máy bay, còn nhắn tin thông báo cho hội bạn bè chí cốt biết cô sắp hồi cung, dặn mọi người lên lịch đi quẩy trước đi là vừa.
Trần Tá Y châm chọc: "Mới về chưa đầy hai tháng mà? Sao lại chạy như chạy giặc thế."
Động tác thu dọn hành lý của Du Hề khựng lại: "Đợi tao về rồi kể cho nghe."
Trần Tá Y đang ngó nghiêng màn hình video call bỗng chép miệng một cái "chậc".
Du Hề ngơ ngác: "Mày nhìn gì đấy?"
"Mày ăn nằm với thằng điên đó thật rồi à?"
Mặt Du Hề đỏ bừng: "Sao mày biết?"
Trần Tá Y lườm nguýt, chỉ vào cổ áo hơi trễ xuống của Du Hề: "Dấu hôn đầy cổ kìa má, tính để Daddy mày thấy rồi ổng đánh gãy giò cho hả?"
Du Hề vội vàng cúi xuống, kéo kín cổ áo lại, lườm bạn: "Mày đúng là đồ lưu manh."
"Tao lưu manh?" Trần Tá Y tức quá hóa cười, "Thằng điên đó gặm mày nát bét thế kia sao mày không chửi nó lưu manh?"
Du Hề cầm điện thoại lên: "Tao không thèm nói chuyện với mày nữa."
"Đừng cúp vội." Sắc mặt Trần Tá Y trở nên nghiêm túc, "Rốt cuộc mày định bao giờ thì chia tay?"
Du Hề nhướng mày: "Chắc tao không chia tay nữa đâu."
"......?" Mí mắt Trần Tá Y giật giật, "Ý mày là sao."
"Tình cảm của tao với anh ấy đang rất tốt, chẳng có lý do gì để chia tay cả."
Du Hề nói tiếp: "Tao về Los Angeles chứ có
phải lên mặt trăng đâu, tao vẫn có thể tiếp tục yêu đương với anh ấy mà. Lúc nào rảnh thì gặp nhau, anh ấy sang tìm tao, hoặc tao bay sang tìm anh ấy cũng được."
Trần Tá Y há hốc mồm, nghĩ nát óc cũng chỉ tìm được một lý do duy nhất: "Chắc hàng nó khủng lắm hả? Làm mày sướng đến mờ mắt rồi chứ gì?"
Du Hề đỏ mặt tía tai: "Tao cúp đây!"
Trần Tá Y lại gửi thêm một cái meme thằng hề.
Một ngày trước khi khởi hành, Du Hề hẹn gặp Thẩm Tích Nguyệt một lát.
"Hôm nọ làm cậu lo lắng rồi," Du Hề chân thành nói, "Là do tớ tự suy diễn lung tung thôi, chứ thực ra chẳng có chuyện gì cả, ngày mai tớ đã có thể bay về Los Angeles rồi."
Thẩm Tích Nguyệt "A" lên một tiếng: "Vậy là cậu không chia tay nữa à?"
Du Hề gật đầu cái rụp: "Ừm, hôm đó tớ hiểu lầm, bạn trai tớ vẫn chưa biết chuyện vụ cá cược đâu."
Thẩm Tích Nguyệt bĩu môi, vẻ mặt không rõ là vui mừng hay tiếc nuối: "Ra là thế, vậy thì tiếc thật... à không, vậy thì tốt quá rồi."
"Thế rốt cuộc cái vụ cá cược kia... là sao vậy?"
Du Hề nói lảng đi: "Không có gì đâu, chỉ là bốc đồng nhất thời thôi."
"À đúng rồi Nguyệt Nguyệt, chuyện này khá nhạy cảm, cậu đừng kể với ai nhé," Cô hạ giọng, "Tình cảm của tớ với bạn trai đang rất tốt, tớ không muốn anh ấy biết chuyện này đâu."
Thẩm Tích Nguyệt vội vàng đưa tay làm động tác kéo khóa miệng: "Hề Hề, cậu cứ yên tâm! Tớ sống để bụnh chết mang theo."
"Chỉ là hôm đó tớ lo cho cậu quá, nên mới gọi điện nhờ thằng em họ tớ..."
Du Hề giật mình: "Em họ cậu cũng biết rồi sao?"
"Cậu cứ yên tâm!" Thẩm Tích Nguyệt giơ bốn ngón tay lên thề thốt, "Miệng nó kín như bưng, lại chẳng có bạn bè gì mấy, tuyệt đối tuyệt đối sẽ không để lộ ra ngoài đâu."
Du Hề thở phào: "Không sao, hy vọng cậu ấy vẫn giữ ấn tượng tốt về tớ."
Dù sao thì đó cũng là một trong số ít fan ruột trung thành của cô mà.
"Thế thì chúc cậu và bạn trai hạnh phúc nhé," Thẩm Tích Nguyệt thở dài, "Tiếc là em họ tớ hết cửa rồi."
Du Hề bật cười: "Tụi tớ sẽ hạnh phúc mà."
Thời tiết Bắc Kinh mấy ngày nay oi bức đến nghẹt thở.
Chỉ đi bộ một quãng ngắn từ quán cà phê ra bãi đỗ xe thôi mà Du Hề đã túa mồ hôi hột.
Chui vào xe, bật điều hòa mát lạnh, Du Hề mới thấy dễ chịu hơn.
Nghĩ đến việc ngày mai là được vi vu về nước, tâm trạng cô vui sướng lâng lâng, vừa lái xe vừa bật nhạc quẩy tưng bừng.
Cho đến khi nhận được cuộc gọi từ Bùi Thiệu Chiêm.
Nụ cười trên môi Du Hề tắt lịm, nhịp tim bỗng chốc trở nên bất thường, ngón tay bực dọc gõ gõ lên màn hình.
Cuối cùng cô vẫn bấm nghe.
"Chuyện gì?"
Đầu dây bên kia im ắng lạ thường.
Giọng Bùi Thiệu Chiêm căng thẳng như dây đàn: "Bên cô dạo này sao rồi?"
Nghe anh ta mở miệng là Du Hề đã thấy sôi máu: "Anh còn dám hỏi! Tất cả là tại cái sự ngu ngốc của anh hôm nọ, làm tôi sợ chết khiếp, suýt chút nữa thì lộ tẩy trước mặt anh ấy."
Giọng nói ngọt ngào của thiếu nữ vang lên rõ mồn một qua loa ngoài.
Bùi Thiệu Chiêm khúm núm khom lưng, lấm lét nhìn người đang ngồi chễm chệ trên sô pha, mồ hôi tuôn rơi như tắm.
Khuôn mặt Bùi Quan Ngọc lạnh tanh, hất cằm ra hiệu cho anh ta nói tiếp.
Bùi Thiệu Chiêm đành phải tiếp tục đọc theo kịch bản đã được dàn xếp sẵn: "Tôi bảo chúng ta đã thanh lý hợp đồng trong êm đẹp rồi, cậu ta cũng không truy hỏi thêm gì nữa."
Du Hề thở phào nhẹ nhõm: "Thế là tốt nhất."
"Cô đã thanh lý hợp đồng rồi, vậy dự định sắp tới là gì? Về Mỹ sao?"
Du Hề: "Chứ còn sao nữa."
"Thế còn... Bùi Quan Ngọc thì sao."
Du Hề lười đôi co nhiều lời với Bùi Thiệu Chiêm: "Thì chia tay chứ sao."
Bùi Thiệu Chiêm lén lút liếc lên trên, cảm thấy không khí xung quanh như bị rút cạn.
"Cô đùa giỡn cậu ta như vậy, không sợ mang họa vào thân sao?"
Tưởng Bùi Thiệu Chiêm lại định dở trò đe dọa, Du Hề lạnh lùng đáp trả: "Sợ gì chứ, đằng nào tôi cũng cao chạy xa bay rồi."
"Nơi này chẳng còn giá trị lợi dụng gì với tôi nữa."
Cô cố ý mỉa mai: "Còn anh thì cứ xác định là chôn chân ở trong nước cả đời đi."
Bùi Thiệu Chiêm vã mồ hôi lạnh: "Nói vậy là cô yêu đương với cậu ta lâu như thế, từ đầu đến cuối chỉ là một vở kịch lừa đảo?"
Du Hề bắt đầu thấy chướng tai gai mắt: "Sao hôm nay anh nói nhiều lời thừa thãi thế."
Bùi Thiệu Chiêm lại len lén liếc Bùi Quan Ngọc một cái.
Sắc mặt anh vẫn bình thản, chẳng biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt.
Nhưng Bùi Thiệu Chiêm đang ở chung một không gian với anh lại cảm thấy ngạt thở đến mức sắp chết ngất.
Trong tay Bùi Quan Ngọc đang cầm một khẩu súng, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào anh ta.
Hôm nay Bùi Quan Ngọc đột ngột xông vào, dí súng vào người bắt anh ta phải nhất nhất làm theo mọi chỉ thị.
Bùi Quan Ngọc không ra lệnh gì thêm, anh ta đành phải gồng mình tiếp tục moi tin: "Rốt cuộc cô có thật lòng thích cậu ta không?"
Du Hề thấy Bùi Thiệu Chiêm hôm nay cứ quái gở thế nào, bực dọc gắt lên: "Mắc mớ gì đến anh."
"Tôi cúp máy đây."
Câu trả lời như vậy cũng coi như là quá rõ ràng rồi nhỉ?
Bùi Thiệu Chiêm ái ngại đưa mắt nhìn Bùi Quan Ngọc.
Đầu dây bên kia Du Hề cũng đã cạn kiệt kiên nhẫn, "tút tút" hai tiếng rồi cúp rụp.
Căn phòng làm việc chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ.
Bùi Quan Ngọc nhắm nghiền mắt lại.
Trông anh như đang phải chịu đựng một nỗi
thống khổ tột cùng, đôi lông mày nhíu chặt, chiếc cổ gập xuống, cả người trượt từ sô pha xuống sàn nhà.
Đôi môi anh trắng bệch, toàn thân túa ra những giọt mồ hôi lạnh toát, hai tay ôm lấy dạ dày, cố nén những âm thanh nôn ọe.
Bùi Thiệu Chiêm sợ mất mật, cuống cuồng bò tới tìm thùng rác và khăn giấy, rồi luống cuống bấm điện thoại gọi cấp cứu.
Lỡ như Bùi Quan Ngọc có mệnh hệ gì ở đây, anh ta có mọc thêm mười cái miệng cũng không thanh minh nổi.
Lúc đó thì đúng là chết không có chỗ chôn.
Nhưng vệ sĩ của Bùi Quan Ngọc hành động còn nhanh hơn anh ta.
Chuông báo động vừa reo lên, Bùi Thiệu Chiêm đã bị đám vệ sĩ đạp văng cửa xông vào đá cho một cú lăn lóc ngã ngửa, lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn.
Bùi Thiệu Chiêm chỉ muốn gào thét kêu oan.
Nếu cho thời gian quay lại, anh ta thề sẽ không bao giờ dây dưa với Du Hề!
Anh ta không muốn chết chùm với cô đâu!
Cúp điện thoại của cái gã Bùi Thiệu Chiêm phiền phức, tâm trạng Du Hề lại càng thêm phơi phới.
Bùi Quan Ngọc không hề điều tra thêm, chuyện này sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong bí mật.
Cô không chỉ được về nhà, mà còn có thể tiếp tục tận hưởng tình yêu màu hồng với Bùi Quan Ngọc.
Tương lai của hai người chắc chắn sẽ rất êm đềm và hạnh phúc.
Du Hề vừa ngâm nga giai điệu yêu thích vừa lái xe về căn hộ.
Chuyến bay của cô khởi hành vào sáng sớm hôm sau, nên rạng sáng đêm nay đã phải ra sân bay rồi.
Lần này về nước cô sẽ làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập, dự tính phải đóng xong phim mới quay lại, nên hành lý cũng lỉnh kỉnh hơn bình thường rất nhiều.
Du Hề không ngờ lúc về đến căn hộ thì Bùi Quan Ngọc đã có mặt ở đó.
Sáng hôm đó lúc rời đi, anh bảo còn chút việc phải xử lý nốt, giải quyết xong sẽ đến đưa cô ra sân bay.
Trong nhà không bật đèn, ráng chiều chạng vạng hắt vào từ cửa sổ khiến không gian càng thêm u tối.
Bùi Quan Ngọc đang ngồi trên sô pha, cặm cụi sắp xếp hành lý cho cô.
Ba chiếc vali hành lý to tướng cô chuẩn bị sẵn đã nằm la liệt dưới đất.
Du Hề "tạch" một tiếng bật điện lên: "Sao anh không bật đèn? Tối thế này nhìn thấy gì không?"
Bùi Quan Ngọc đang ngồi ở giữa đống đồ đạc.
Chẳng hiểu sao, Du Hề cảm giác anh lại gầy đi một chút, khuôn mặt nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt.
Cô bước lại gần, đau lòng ngồi xổm xuống hôn chụt lên môi anh: "Bùi Bùi, dạo này anh làm việc vất vả quá phải không?"
Bùi Quan Ngọc đáp: "Cũng bình thường."
"Đi có nửa tháng mà mang theo nhiều đồ thế này sao?" Anh hỏi với giọng điệu đều đều.
Du Hề ậm ừ qua loa: "Căn hộ nhỏ quá, đồ đạc chất đống lộn xộn, em gom bớt mấy thứ không cần thiết mang về cất cho gọn."
Bùi Quan Ngọc đưa tay v**t v* má cô: "Ừm."
"Mang thêm một chút nữa đi, cho tiện dùng."
Du Hề vươn vai thư giãn: "Dạ vâng, nhưng mấy nay dọn dẹp mệt quá rồi, phần còn lại giao cho anh đấy."
Bùi Quan Ngọc "ừ" một tiếng.
Sau đó, cô trố mắt nhìn anh thản nhiên vứt hàng tá hộp bao cao su đang nằm dưới gầm bàn trà vào vali.
Mí mắt Du Hề giật giật, vội vàng cản lại: "Em về một mình, dùng với ai được chứ?"
Bùi Quan Ngọc liếc nhìn cô: "Rồi sẽ có lúc cần đến thôi."
"Cũng đúng." Du Hề gật gù đồng tình.
Cô đinh ninh rằng anh đang tính toán cho những lần sang Mỹ thăm cô sau này. Cô nào có hay biết, sau hai tiếng "cũng đúng" ấy, Bùi Quan Ngọc đã rũ rèm mi che giấu ánh mắt lạnh lẽo u ám đến đáng sợ.
Có Bùi Quan Ngọc lo liệu hành lý, Du Hề cũng
lười nhúng tay vào.
Cô uể oải nằm ườn sang một bên, thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Mãi cho đến khi bị đánh thức.
Bên ngoài cửa sổ một màu đen kịt, chắc hẳn đã là nửa đêm về sáng.
Trước mặt là ba chiếc vali đã được đóng gói cẩn thận, căn hộ của cô bỗng chốc trở nên gọn gàng đến trống trải.
Bùi Quan Ngọc ngồi ngay trước mặt, lẳng lặng ngắm nhìn cô.
Khuôn mặt anh khuất lấp trong bóng tối, mờ ảo không rõ nét.
Du Hề vươn vai ngáp dài: "Mấy giờ rồi anh? Đã phải đi chưa?"
Bùi Quan Ngọc đáp: "Ba giờ."
"Thế là đến giờ rồi, cảm ơn Bùi Bùi đã vất vả xếp hành lý cho em nhé," Du Hề nhoài người hôn chụt lên má anh một cái, "Để em đi rửa mặt rồi mình đi luôn."
Lúc họ rời khỏi căn hộ, đồng hồ đã điểm ba rưỡi.
Khoảnh khắc trước lúc bình minh là lúc bầu trời tăm tối nhất.
Điểm xuyết trên bầu trời là vài vì sao lờ mờ. Du Hề nheo mắt nhìn một hồi, đôi mắt bỗng sáng rực lên: "Bùi Bùi, kia có phải là ngôi sao anh nói lần trước không?"
Bùi Quan Ngọc ngước mắt nhìn lên bầu trời.
Rồi lại nhìn sâu vào đôi mắt cô.
Cuối cùng cúi đầu: "Ừm."
Du Hề khoác tay anh: "Đẹp quá đi."
Bùi Quan Ngọc: "Ừm."
"Sau khi em về, anh phải nhớ em nhiều vào đấy nhé."
Ngồi ở băng ghế sau, Du Hề lại buồn ngủ díp mắt, miệng lầm bầm vài câu rồi ngả đầu vào vai Bùi Quan Ngọc đánh một giấc.
"Đi thôi." Bùi Quan Ngọc ra lệnh cho tài xế.
Khi Du Hề mở mắt ra, đằng đông đã hửng sáng. Cô phát hiện mình vẫn đang ngồi ở băng ghế sau, nhưng xe đã dừng bánh từ lúc nào, cũng chẳng biết đây là nơi nào.
Cô dụi mắt ngồi thẳng dậy, quay sang hỏi Bùi Quan Ngọc: "Mấy giờ rồi anh? Sao không gọi em dậy? Trễ chuyến bay rồi phải không?"
Bùi Quan Ngọc chống cằm, khuôn mặt nửa sáng nửa tối.
"Vẫn còn kịp."
Du Hề còn chưa kịp thở phào, anh đã quay ngoắt mặt sang: "Hề Hề, em có thích anh không."
"Thích chứ." Câu trả lời "thích" dường như đã trở thành phản xạ có điều kiện của cô.
"Hề Hề, em đã lên giường với anh rồi." Bùi Quan Ngọc nhìn thẳng vào mắt cô, "Em phải ở bên anh mãi mãi đấy."
Du Hề đan hai tay vào nhau, bối rối cúi đầu: "Em biết rồi mà."
"Lần này em sẽ về đúng hẹn chứ?"
Giọng Du Hề lí nhí đi hẳn: "Nếu không có
chuyện gì đột xuất thì chắc chắn em sẽ về..."
Bùi Quan Ngọc bỗng bật cười một tiếng.
"Đến nơi rồi, Hề Hề, xuống xe đi."
Du Hề như được đại xá, vội vàng với tay mở cửa: "Vâng."
Cô nhanh nhẹn bước xuống xe, đứng khựng lại trước một tòa nhà xa lạ.
Đây là một căn biệt thự biệt lập, Du Hề chưa từng đặt chân đến đây bao giờ.
Sắc mặt cô biến đổi: "Đây là đâu?"
Bùi Quan Ngọc đứng ngay phía sau cô, giọng nói đều đều lạnh lẽo: "Lần này lỗi của Hề Hề không thể tha thứ được."
"Đây là hình phạt."
Tim Du Hề đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực, cô tức giận quát: "Hình phạt gì cơ, Bùi Quan Ngọc anh lại lên cơn điên gì nữa..."
"Chúng ta cũng đánh cược một ván nhé, Hề Hề."
Bàn tay lạnh buốt của Bùi Quan Ngọc áp lên gò má cô, khẽ v**t v*.
Làn gió ban mai thổi thốc vào lồng ngực, trái tim Du Hề như ngừng đập, giọng nói của Bùi Quan Ngọc thì thầm sát bên tai cô.
"Cược xem bao lâu nữa em mới thoát khỏi nơi này."