Đắm Chìm - Hòe Cố

Chương 14

Những lời của Trần Tá Y khiến Du Hề bứt rứt không yên cả ngày trời. Phần lương tâm ít ỏi còn sót lại mách bảo cô không thể làm như vậy được.

Bùi Quan Ngọc vốn tính tình nghiêm túc lại vô cùng bảo thủ, nếu cô lừa gạt cả tình lẫn thân của anh, ăn sạch sành sanh rồi vỗ mông bỏ đi, e là ông trời cũng không dung tha cho cái tội lỗi tày đình này mất.

Nhưng Trần Tá Y lại tỏ vẻ khinh khỉnh trước sự đắn đo của cô: "Làm ơn soi gương lại mình đi má, cái tên điên đó được mày để mắt tới, ban cho một đêm ân ái đã là phúc tu mười đời nhà nó rồi, được chưa?"

Bấy giờ Du Hề mới thấu hiểu tại sao mấy ông vua thời xưa lại hay sủng ái gian thần đến thế. Nhưng liệu "thích", có thực sự cảm nhận được thông qua quan hệ x*c th*t không? Ít nhất đối với Du Hề thì câu trả lời là không thể.

Trước khi gặp Bùi Quan Ngọc, cô chán ghét tất thảy những kẻ khác giới, chứ đừng nói đến chuyện phát sinh quan hệ. Anh đã là người con trai duy nhất mà cô không hề bài xích, thậm chí còn tình nguyện tiếp nhận. Nhưng dẫu vậy, những lúc bị anh ôm hôn, cảm giác sợ hãi khi cơ thể bị thao túng, bị nuốt chửng vẫn lấn át cả sự rung động khi da thịt kề sát, môi lưỡi giao hòa.

Sự yêu thích mãnh liệt mà Du Hề cảm nhận được từ Bùi Quan Ngọc không bắt nguồn từ những nụ hôn nhớp nháp hay phản ứng sinh lý kìm nén của anh. Mà là... Ánh mắt cô dừng lại trên màn hình điện thoại. Bùi Quan Ngọc đã gửi đến một tin nhắn lúc hơn ba giờ sáng, đó là một bức ảnh bầu trời đầy sao. Lúc ấy bình minh sắp ló rạng, những vì sao mờ nhạt dần bị ánh sáng ban mai xua tan, duy chỉ có một ngôi sao lấp lánh ánh xanh ở chính giữa vẫn tỏa sáng rực rỡ.

[Hề Hề, ngôi sao này giống hệt đôi mắt em.]

Vài phút sau, anh lại nhắn: [Nó khiến anh muốn gặp em.]

Thế là năm giờ sáng, Bùi Quan Ngọc đã xuất hiện bên cạnh cô. Tiếc thay, sau ngày hôm đó, Bùi Quan Ngọc lại bận tối mắt tối mũi không thấy bóng dáng đâu, Du Hề có lòng cũng chẳng có cơ hội.

Cái nắng mùa hè ở Bắc Kinh còn kinh khủng hơn cả Los Angeles, phơi mình dưới nắng một lúc, Du Hề có cảm tưởng như mình là miếng thịt đang xèo xèo trên vỉ nướng. Cô đã chạy đôn chạy đáo thử vai cho mấy đoàn phim, nhưng tất cả đều bặt vô âm tín. Cái viễn cảnh được hàng tá đạo diễn tranh giành săn đón như cô tưởng tượng hoàn toàn vỡ mộng, hiện tại phũ phàng đã tát cho cô một cú đau điếng.

Tiêu chuẩn của Du Hề đã hạ thấp đến mức chỉ cần nhận vai nữ phụ thứ n, miễn là có cơ hội cọ xát và xuất hiện trên màn ảnh là được. Thế nhưng ngay cả với những vai diễn cỏn con ấy, hàng dài người vẫn xếp hàng chờ thử vai, trong đó không thiếu những diễn viên nữ hạng hai, hạng ba từng có thời hoàng kim.

Hóa ra tình cảnh ế ẩm của thị trường việc làm cũng đã lan sang cả giới showbiz. Du Hề chợt nhớ tới những lời Bùi Thiệu Chiêm từng nói.

Đại ý là hào quang năm xưa của cô đã vụt tắt từ lâu, chính sách hiện tại lại càng khắt khe với nghệ sĩ ngoại quốc, cô vừa không có bệ phóng vững chắc lại chẳng có công ty quản lý chống lưng, chặng đường phía trước sẽ vô cùng gian nan. Rốt cuộc, chẳng có lời mời nào được gửi tới, bù lại, tin nhắn quấy rối từ bọn phó đạo diễn, nhà sản xuất thì lại nhan nhản.

Cô tức tối report và block sạch bọn chúng. Bị đả kích nặng nề, Du Hề ủ rũ nằm ườn trên sô pha, lướt điện thoại trong vô định, mấy ngày liền chẳng buồn bước chân ra khỏi nhà. Cô thấy có chút cô đơn. Từ trước đến nay, con đường đời của Du Hề luôn được trải sẵn hoa hồng, có người đẩy bước tiến lên.

Từ nhỏ cô đã chẳng cần phải chọn lựa, cũng chẳng ai có quyền phán xét cô. Nhan sắc trời phú chính là thứ vũ khí tối thượng mà ông trời ưu ái ban tặng.

Thế nhưng giờ đây, những người bạn đồng trang lứa đang tỏa sáng rực rỡ trên đỉnh cao sự nghiệp, còn cô thì lại bị mắc kẹt trong vầng hào quang quá khứ. Đến khi tỉnh mộng, mới ngỡ ngàng nhận ra vạn vật đã đổi thay, và sự chênh lệch giờ đây lại lớn đến nhường nào.

Ủ ê héo hon suốt một buổi chiều, Du Hề chán nản mở Instagram, đăng một chiếc meme thở dài thườn thượt.

Một lúc sau, điện thoại rung lên.

Là tin nhắn từ vc: [Có chuyện gì vậy?] Kèm theo đó là một icon xoa đầu bé xíu.

Du Hề là chúa sĩ diện. Cô làm sao có thể muối mặt kể lể với fan rằng chẳng có ma nào thèm mời mình đóng phim cơ chứ. Ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình, cuối cùng cô gửi đi: [Nghỉ hè rảnh rỗi quá, đang phân vân không biết nên nhận kịch bản nào đây]

vc: [Nhận kịch bản?]

Du Hề đáp: [Đúng rồi, em sắp quay lại đóng phim rồi đó, anh có thấy vui không?]

Lần này vc phản hồi chậm hơn hẳn, lúc nhận được tin nhắn, Du Hề cảm nhận rõ sự lạnh nhạt toát ra từ từng con chữ.

[Em chưa bao giờ nói với anh chuyện này.]

Du Hề gõ lại: [Thì bây giờ anh biết rồi đó]

vc: [Ai xúi giục em quay lại diễn xuất.]

Du Hề cau mày, có chút bất mãn: [Ai có quyền quyết định thay em chứ? Chuyện của em em tự lo]

Cô bấm chữ tanh tách: [Hơn nữa, là fan hâm mộ, lẽ ra anh phải thấy vui vì em sắp trở lại màn ảnh chứ]

vc: [Em không hợp để quay lại cái chốn nhơ nhớp ấy đâu.]

Bình thường bị Bùi Quan Ngọc quản thúc đã đành, nay lên mạng còn bị fan "dạy đời", cộng thêm nỗi bực dọc vì liên tục bị từ chối mấy ngày nay, ngọn lửa giận trong lòng Du Hề bùng lên dữ dội: [Em chính thức tuyên bố, anh bị khai trừ khỏi hội fan rồi đấy]

[Sau này em có nổi đình nổi đám cũng chẳng liên quan gì đến anh!]

vc: [Anh nhớ hợp đồng của em với Hoa Duyệt vẫn còn thời hạn mà.]

Du Hề cười khẩy hai tiếng. Không ngờ tới chứ gì, hủy hợp đồng từ tám đời rồi. Cô nhắn lại: [Mặc xác anh ~ Em tự có cách] Gửi xong, chẳng thèm đợi bên kia phản hồi, Du Hề hậm hực văng app luôn. Vừa ném điện thoại xuống chưa được bao lâu, bên ngoài vang lên ba tiếng gõ cửa không nặng không nhẹ.

Kiểu gõ cửa của Bùi Quan Ngọc mang nét đặc trưng riêng biệt, từng nhịp từng nhịp, khoảng cách đều tăm tắp.

Du Hề xốc lại biểu cảm, lên tiếng gọi anh vào. Dạo này Bùi Quan Ngọc bận đến mức bóng dáng cũng chẳng thấy đâu. Lần cuối hai người gặp nhau là vào rạng sáng hôm nọ, chớp nhoáng đến mức chẳng đọng lại gì.

Chẳng hiểu sao, ánh mắt Bùi Quan Ngọc nhìn cô lúc này lại khiến cô thấy ớn lạnh sống lưng. Du Hề lảng tránh ánh mắt anh, vắt óc suy nghĩ, mấy ngày nay cô đâu có làm gì sai trái đâu nhỉ.

Tiếng bước chân tiến lại gần. Bùi Quan Ngọc ngồi xổm xuống trước mặt cô, ngón tay khẽ chạm vào má cô.

"Hề Hề, anh nhớ em lắm."

Du Hề đã quá quen với cái điệu bộ bám dính lấy người của anh, ậm ừ một tiếng cho qua chuyện.

Bùi Quan Ngọc ôm gọn cô vào lòng. Bất thình lình, anh cất giọng: "Kẻ nào dám chọc giận em."

Cô biểu hiện rõ ràng đến thế sao? Du Hề giật mình, buột miệng đáp bừa: "Có gì đâu... chỉ là lúc nãy lên mạng cãi nhau dăm ba câu thôi."

Bùi Quan Ngọc cúi đầu hôn nhẹ lên má cô: "Cãi nhau với ai?"

"Hả?"

Bùi Quan Ngọc nói: "Anh giúp em hack bay màu tài khoản của nó."

Du Hề toát mồ hôi hột: "Không, không cần đâu, xích mích nhỏ thôi mà."

Cô nào dám ho he là đang cãi nhau với vc, nhỡ đâu anh lại ghen tuông bù lu bù loa lên thì phiền phức to.

"Xích mích nhỏ là chuyện gì."

Cái dáng vẻ nhất quyết phải hỏi cho ra nhẽ của anh khiến Du Hề nín bặt một hồi. Nghĩ bụng dù sao cũng cần xả bớt cục tức trong lòng, cô thêm thắt một chút rồi kể lể: "Là em muốn đóng phim lại, nhưng có người trên mạng bảo em không hợp, em tức quá nên cãi nhau với người ta."

"Người ta lấy tư cách gì mà bảo em không hợp? Chỉ là cư dân mạng thôi mà, dựa vào đâu mà dám lên giọng với em chứ..."

Nói ra được, Du Hề thấy nhẹ nhõm hẳn, bởi cô biết Bùi Quan Ngọc sẽ luôn đứng về phía mình, bao dung mọi cảm xúc của mình.

Thế nhưng, đợi mãi mà chẳng thấy Bùi Quan Ngọc hùa theo như mọi khi. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp khuôn mặt dửng dưng của anh. Bùi Quan Ngọc khẽ v**t v* gò má cô: "Hề Hề, chuyện em muốn đóng phim, chưa bao giờ em kể với anh."

Cuộc đối thoại quen thuộc này khiến tim Du Hề giật thót.

"Cái gì?"

Bùi Quan Ngọc nhẹ nhàng hỏi cô, "Em có ý định đó từ bao giờ?"

Du Hề ấp úng: "Thì, dạo gần đây thôi, ở nhà chán quá mà."

Bùi Quan Ngọc nhạt nhẽo buông một câu: "Anh biết rồi."

Anh bế cô lên, đột nhiên nói lời xin lỗi.

"Hả?"

Bùi Quan Ngọc: "Dạo này anh không có thời gian ở bên em, đợi bận xong đợt này, anh sẽ đưa em đi chơi."

Cuộc nói chuyện kết thúc một cách chóng vánh và khó hiểu. Du Hề nhíu mày, cảm giác có gì đó không ổn len lỏi trong lòng, nhưng lại chẳng thể diễn tả rõ ràng.

Bùi Quan Ngọc tạt qua một lúc rồi lại rời đi ngay. Chỉ còn lại mình Du Hề nằm ườn ở nhà như một con cá muối, cho đến khi nhận được lời mời đi uống trà chiều từ Thẩm Tích Nguyệt.

Cũng may là có người chơi cùng, Du Hề vui vẻ sửa soạn đồ đạc ra ngoài. Lần này Thẩm Tích Nguyệt xách theo một chiếc túi to bự chảng chứa đầy đồ lưu niệm, hai tay cung kính dâng bút lên xin chữ ký. Miệng còn lẩm nhẩm: "Đây không chỉ là chữ ký bình thường, đây là tấm ngân phiếu vô giá mang theo tâm nguyện của tín nữ đó nha."

Du Hề bật cười. Trải qua sự lạnh nhạt của thói đời những ngày qua, cô càng thấm thía thân phận hết thời của mình. Gặp lại một fan hâm mộ thành tâm như cậu em họ của Thẩm Tích Nguyệt, cô không khỏi xúc động, ký tặng nhiệt tình hơn hẳn.

Điện thoại để trên bàn rung lên bần bật. Liếc mắt nhìn, là Bùi Quan Ngọc vừa đi làm thí nghiệm về, đang rep lại từng tin nhắn cô để lại mấy hôm nay.

Thông báo nhảy liên tục, Du Hề dứt khoát tắt màn hình. Thẩm Tích Nguyệt tò mò nhìn sang, khẩu hình miệng: "Bạn trai à?"

Du Hề gật đầu.

Thẩm Tích Nguyệt tặc lưỡi hai tiếng: "Bám người gớm nhỉ."

"Nhưng mà nói thật, ai làm bạn trai của cậu thì cũng thiếu cảm giác an toàn cả thôi..." Lời còn chưa dứt, điện thoại của Thẩm Tích Nguyệt đổ chuông. Cô nàng ra hiệu xin phép, rồi đứng dậy ra góc nghe máy.

Lúc này Du Hề mới mở tin nhắn của Bùi Quan Ngọc ra xem. Anh nhắn là có việc phải về nhà một chuyến, lát nữa sẽ qua gặp cô.

Du Hề gửi lại một chiếc meme mèo con bắn tim để biểu thị đã nhận được thông báo.

Bùi Quan Ngọc: [Nâng niu/nâng niu]

Nhìn hai cái icon lòng bàn tay, Du Hề lại bất giác mỉm cười. Vừa ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Tích Nguyệt đang cầm điện thoại bước lại, vẻ mặt hơi ái ngại, nói rằng ở nhà có tiệc nên phải về trước.

May là cũng vừa ký xong đồ lưu niệm, Du Hề vui vẻ chào tạm biệt. Thẩm Tích Nguyệt rối rít cảm ơn, còn hứa lần sau có cơ hội sẽ đưa cậu em họ đến gặp gỡ thần tượng bằng xương bằng thịt.

Du Hề cười tít mắt gật đầu đồng ý, nhìn theo bóng lưng cô nàng rời đi.

Đường phố tắc nghẽn, lúc Thẩm Tích Nguyệt tới Minh Hợp Lục Trang thì trời đã lên đèn, dinh thự kiểu Trung Hoa đồ sộ này càng toát lên vẻ xa hoa lộng lẫy dưới ánh đèn đêm.

Minh Hợp Lục Trang bao gồm sáu tòa nhà, được sắp xếp theo hình lục giác, tạo nên một thế phong thủy đắc địa ôm núi vòng quanh sông.

Gia tộc họ Bùi phất lên từ vùng Giang Nam vào thời Dân Quốc, nhanh chóng phát triển thành tập đoàn tài phiệt số một, là những công thần khai quốc. Trải qua bao thế hệ, gốc rễ đã bám sâu, con cháu trong tộc rải rác khắp các giới chính trị, kinh doanh, luật pháp.

Đó mới chỉ là bề nổi, còn những ngành công nghiệp trụ cột bí mật ẩn giấu trong bóng tối thì chẳng ai có thể mường tượng hết được. Hôm nay dù chỉ là một bữa tiệc gia đình nhỏ tổ chức gấp gáp, nhưng chiếc bàn tròn khổng lồ vẫn chật kín người.

Thẩm Tích Nguyệt liếc sơ qua, toàn là những bậc trưởng bối có tiếng tăm lẫy lừng bên ngoài.

Cuộc trò chuyện trên bàn tiệc cô nàng nghe lọt lỗ tai này qua lỗ tai kia, đại khái là dự án của Bùi Quan Ngọc đã thành công vang dội, cấp trên vô cùng hài lòng, khen ngợi tương lai anh rộng mở rực rỡ.

Hóa ra đây là tiệc mừng công cho Bùi Quan Ngọc. Nhưng Thẩm Tích Nguyệt lại ăn chẳng ngon miệng chút nào, nhất là khi thấy mợ và ông ngoại xuất hiện cùng một chỗ. Cô nàng cúi gằm mặt, lén liếc nhìn Bùi Quan Ngọc ở phía đối diện.

Bùi lão gia cố tình xếp anh ngồi ngay sát cạnh mình, bên kia là mợ Bách Linh đang mỉm cười nhã nhặn. Ba người ngồi thành một cụm. Trong khi đó, Bùi Kế - cha của Bùi Quan Ngọc, cũng là cậu của Thẩm Tích Nguyệt - những năm nay bị phái đi làm việc ở nước ngoài nên vắng mặt trong bữa tiệc.

Những chi tiết nhỏ nhoi trước đây chưa từng để ý, giờ bỗng chốc trở nên rõ mồn một. Mí mắt Thẩm Tích Nguyệt giật liên hồi. Bách Linh cũng xuất thân danh gia vọng tộc, là ái nữ của một ông trùm ngành sản xuất ở Ninh Thành, gia sản kếch xù.

Ấn tượng của Thẩm Tích Nguyệt về người mợ này luôn là một vẻ đẹp hoàn hảo không tì vết, sự dịu dàng như mặt hồ êm ả. Đôi mắt Bùi Quan Ngọc thừa hưởng nét đẹp ấy từ bà, cũng thanh tao trong trẻo như bức tranh thủy mặc Giang Nam.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, đánh chết Thẩm Tích Nguyệt cũng không dám tin, mợ lại cùng ông ngoại...

Bữa cơm nuốt không trôi với Thẩm Tích Nguyệt. Cô nàng vắt óc tìm cơ hội nói chuyện riêng với Bùi Quan Ngọc, dùng đồ lưu niệm để trao đổi, nhưng mãi chẳng tìm được lúc nào thích hợp.

Bởi vì Bùi Quan Ngọc đã biến mất tăm cùng ông ngoại ngay sau đó. Đến tận lúc tiệc tàn, Thẩm Tích Nguyệt đi ra vẫn không thấy bóng dáng anh đâu. Tin nhắn gửi đi cũng chẳng thấy hồi âm.

Đợi Thẩm Tích Nguyệt theo mẹ là bà Bùi Nghiên về đến nhà, buổi tối lúc xuống lầu thì tình cờ nghe thấy mẹ đang thì thầm điện thoại.

Nghe cách xưng hô, cô nàng lờ mờ đoán được đầu dây bên kia là Bách Linh.

"Lại bị nhốt rồi à? Đến chị cũng không khuyên can được sao?"

"Chẳng phải trước đây đã từng ép rồi sao, đứa nhỏ không chịu thì cũng đành chịu thôi."

Thẩm Tích Nguyệt đang buồn ngủ díp mắt, nghe chữ được chữ mất. Sao Bùi Quan Ngọc lại bị nhốt vào phòng kín nữa rồi? Anh bị ép chuyện gì cơ? Thẩm Tích Nguyệt dỏng tai nghe tiếp.

"Tiểu Ngọc mới thành niên được bao lâu đâu, sao phải vội vàng ép nó sinh con nối dõi thế? Bố em hồ đồ quá rồi, sao chị cũng hùa theo được?"

Sinh... sinh con nối dõi?! Thẩm Tích Nguyệt kinh hãi bịt chặt miệng. Cô nàng biết ông ngoại rất coi trọng việc nối dõi tông đường, ông cụ luôn cho rằng những cá thể xuất chúng mới là nền tảng vững chắc để gia tộc thịnh vượng. Ông ngoại có đến tám chín người con, cháu chắt tính cả chục, nhưng lại chỉ lòi ra đúng một thiên tài như Bùi Quan Ngọc.

Vậy nên Bùi Quan Ngọc mới 18 tuổi đã bị ép phải sản xuất ra thêm nhiều thiên tài nữa sao?

Thẩm Tích Nguyệt chết đứng tại chỗ. Dù người làm ra chuyện tày trời này là ông ngoại cô nàng đi chăng nữa, cô nàng vẫn không khỏi rùng mình ớn lạnh.

Du Hề ngoan ngoãn ở nhà chờ đợi mấy ngày liền mà chẳng thấy tăm hơi Bùi Quan Ngọc đâu.

Anh cứ như bốc hơi khỏi thế giới vậy.

Ban đầu Du Hề chỉ thấy hơi khó chịu một chút.

Bình thường Bùi Quan Ngọc đi làm thí nghiệm ít nhiều cũng báo trước một tiếng, giờ giở chứng gì đây?

Du Hề bực bội trong lòng, cứ ru rú ở nhà thêm mấy ngày, rảnh rỗi sinh nông nổi, thử vai thì rớt lên rớt xuống, khiến cô bắt đầu cảm thấy cáu bẳn.

Lúc video call với Trần Tá Y, bên kia đang cười nói rôm rả.

Cô nàng đang ở quán bar, livestream cho Du Hề

xem buổi biểu diễn của ban nhạc, đám bạn cũ xúm xít quanh màn hình í ới hỏi thăm sao mãi cô chưa chịu về.

Bên Du Hề thì chỉ có khung cảnh hoàng hôn lạnh lẽo.

Nhìn bộ dạng của cô, đám bạn đùa bảo cô trông cứ như phù thủy đang chế tình dược trong túp lều rách nát vậy.

Du Hề lấy tay che mặt.

Một lúc sau, cô nghẹn ngào, giọng mũi đặc sệt: "Tao... sẽ về."

Nhưng rốt cuộc bao giờ mới về, bản thân Du Hề cũng chẳng rõ.

Thậm chí còn chẳng thể chia sẻ nguyên nhân không thể về với bất kỳ ai.

Du Hề vốn là người ưa náo nhiệt, nơi nào cô xuất hiện nơi đó ồn ào náo nhiệt.

Thế mà giờ đây cô lại bị giam lỏng trong bốn bức tường chật hẹp này.

Ở Đại lục, cô trắng tay, chẳng sự nghiệp, chẳng bạn bè, và nguyên nhân sâu xa của mọi chuyện, gã bạn trai khốn khiếp kia cũng lặn mất tăm.

Ru rú ở nhà tròn một tuần, Du Hề cảm giác mình sắp phát điên đến nơi rồi.

Khi cô chịu hết nổi định ra ngoài hít thở chút không khí, vừa bước đến cửa thang máy thì phát hiện hai gã vệ sĩ kia vẫn lẽo đẽo theo sau một đoạn, ánh mắt nhìn cô chằm chặp như canh giữ tội phạm.

Ngọn lửa giận kìm nén bấy lâu trong lòng Du Hề bùng nổ, cô quay ngoắt lại chất vấn họ rốt cuộc có ý gì: "Bây giờ tôi đi lại bình thường các anh cũng phải bám theo sao?"

Câu trả lời nhận lại vẫn là cái giọng điệu y như người máy: "Xin lỗi cô."

Họ giải thích rằng dạo này tình hình hơi nhạy cảm, không phải theo dõi cô mà là Tiểu Bùi thiếu gia đặc biệt căn dặn phải bảo vệ cô sát sao, nhưng Du Hề làm gì còn kiên nhẫn để nghe cho thủng.

Cô như hóa điên, gào thét mất kiểm soát: "Bảo Bùi Quan Ngọc vác mặt ra đây cho tôi! Nói với anh ta là tôi muốn về nhà! Tôi muốn chia..."

Vào khoảnh khắc quyết định, điện thoại của Du Hề reo vang, cô nhận được một cuộc gọi ngoài sức tưởng tượng.

Người gọi đến lại là Bùi Thiệu Chiêm.

Sắc mặt Du Hề hơi biến đổi, cô lập tức quay gót "rầm" một tiếng, đóng sầm cửa căn hộ lại.

Du Hề siết chặt điện thoại trong tay, nhíu mày nhìn chằm chằm màn hình, cố xua đi những linh cảm chẳng lành đang nhảy nhót trong đầu. Hít sâu vài hơi, cô mới ấn nút nghe.

"... Có chuyện gì vậy?"

Giọng Bùi Thiệu Chiêm ở đầu dây bên kia vang lên the thé, câu đầu tiên đã là: "Cô nói gì với Bùi Quan Ngọc vậy? Cậu ta tra đến tận cửa rồi kìa!"

Chân Du Hề mềm nhũn, nhưng giọng nói vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: "Tôi điên rồi sao? Tôi nói với anh ấy cái gì được chứ."

"Cô không nói thì sao tự nhiên cậu ta lại tìm tôi?"

Mấy hôm trước Bùi Thiệu Chiêm rủ rê lũ bạn xấu bao trọn một chiếc du thuyền ra khơi câu cá giải sầu, ngoài khơi tín hiệu kém nên lúc về mới đọc được email.

Email của Bùi Quan Ngọc ngắn gọn xúc tích đến mức hống hách, mở đầu đã xưng danh: [Tôi là Bùi Quan Ngọc.]

[Tôi cần tìm hiểu về hợp đồng giữa bạn gái tôi, Du Hề và quý công ty, mong anh sớm gửi cho tôi, cảm ơn.]

Bức thư cộc lốc này khiến Bùi Thiệu Chiêm sợ

chết khiếp, trong đầu vẽ ra đủ loại kịch bản tồi tệ.

Dạo gần đây nghe phong thanh ghế của bố Bùi Quan Ngọc sắp được cất nhắc, dự án tuyệt mật của anh cũng vừa đạt được thành tựu đáng gờm, được cấp trên hết sức coi trọng.

Bùi lão gia cưng chiều anh như báu vật, muốn nghiền nát một con kiến nhỏ bé như Bùi Thiệu Chiêm thì dễ như trở bàn tay.

Thế là sau khi nhận được email, Bùi Thiệu Chiêm chẳng màng sĩ diện, lập tức quỳ gối xin lỗi ngay và luôn.

[Cậu Bùi, tôi thật sự không biết cô Du là bạn gái ngài. Nếu có gì mạo phạm, hoàn toàn là hiểu lầm vô ý. Tôi sẵn sàng đích thân đến xin lỗi cậu và cô Du một cách chân thành nhất.]

Email này gửi đi như đá chìm đáy biển, Bùi Thiệu Chiêm nơm nớp lo sợ suốt mấy ngày, luôn có cảm giác đại nạn sắp giáng xuống đầu. Cố nén đến tận bây giờ không chịu nổi nữa mới gọi điện cho Du Hề.

"Anh ấy đang điều tra cái gì?"

Giọng Bùi Thiệu Chiêm căng thẳng: "Điều tra hợp đồng của cô và công ty."

Du Hề thở phào nhẹ nhõm, bực dọc nói: "Làm gì mà cuống quýt lên thế? Anh cứ bảo chúng ta đã chấm dứt hợp đồng trong êm đẹp là được rồi."

Đầu dây bên kia đột nhiên im bặt.

Du Hề nhận ra có gì đó không ổn: "Hay là anh đã lỡ lời nói gì rồi?"

Bùi Thiệu Chiêm ấp úng: "Tôi tưởng cô thấy cậu ta dạo này phất lên nên bán đứng tôi, thế nên tôi..."

Du Hề nghiến răng ken két: "Thế nên anh làm sao?"

"Tôi đã gửi email xin lỗi cậu ta rồi!"

Game over.

"..." Đôi mắt Du Hề đờ đẫn nhìn lên trần nhà, sắc mặt xám ngoét như tro tàn.

Hóa ra việc Bùi Quan Ngọc lẩn tránh suốt mấy ngày qua là vì đã biết chuyện cá cược? Cử người giám sát cô 24/24... là để trừng phạt cô sao?

Đầu dây bên kia, Bùi Thiệu Chiêm vẫn tiếp tục tru tréo chất vấn cô có phải đã bán đứng anh ta không. Đúng là ngu như lợn.

Du Hề hết sức chịu đựng, cúp rụp điện thoại: "Sao anh không ngu chết đi cho rảnh nợ! Cút đi!"

Cô cố gắng giữ bình tĩnh, đi đi lại lại trong phòng như một con ruồi mất đầu, trong lòng tràn ngập sự bất an.

Đến giờ cô vẫn không hiểu nổi mình đã sai ở đâu, tại sao Bùi Quan Ngọc lại đột nhiên đào bới chuyện hợp đồng.

Nghĩ nát óc cũng chỉ có một khả năng là hôm đó cô buột miệng thổ lộ muốn quay lại diễn xuất.

Nên anh mới đi tra sao?

Nhưng Du Hề đã lục lọi lại toàn bộ ký ức, khẳng định chắc nịch là mình không hề hé nửa lời về vụ hợp đồng kia.

Cô cắn chặt môi, tuyệt vọng lướt danh bạ điện thoại.

Khi ngón tay dừng lại ở tên Thẩm Tích Nguyệt, mắt cô bỗng sáng lên như tìm thấy chiếc phao cứu sinh, vội vàng bấm nút gọi.

Chuông reo vài tiếng, có người bắt máy.

Thẩm Tích Nguyệt hồ hởi hỏi: "Hề Hề, có chuyện gì thế?"

"Chuyện là tớ có chút việc muốn nhờ cậu." Du Hề cố gắng tìm lại giọng nói của chính mình, "Được không?"

"Tất nhiên là được rồi."

"Tớ đang gặp chút rắc rối. Tớ muốn về Los Angeles, nhưng không thể."

Thẩm Tích Nguyệt ậm ừ: "Do visa à? Hay là vì lý do nào khác?"

"Là thế này."

Du Hề bắn liên thanh kể lại ngọn nguồn câu chuyện, "Tớ theo đuổi bạn trai là do cá cược với người khác, bây giờ bạn trai tớ biết chuyện rồi, anh ấy đang rất giận. Tớ không liên lạc được với anh ấy, lại còn bị vệ sĩ của anh ấy bám theo, họ không cho tớ về nước. Nguyệt Nguyệt, tớ đang sợ lắm..."

Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây, rồi đột nhiên hét toáng lên tức giận: "Thật là quá đáng!!!"

"Kẻ nào dám coi thường pháp luật như thế, tớ gọi cảnh sát cho cậu ngay bây giờ!"

Du Hề khó khăn nói: "Gia đình anh ấy có chút thế lực..."

Thẩm Tích Nguyệt cười khẩy: "Thế thì hắn ta chọc nhầm người rồi."

"Cậu đợi đấy, tớ gọi điện thoại ngay đây, xem em họ tớ xử lý hắn ra sao..."

Đột nhiên, Thẩm Tích Nguyệt sực nhớ ra điều gì đó, giọng nói đột ngột nghẹn lại, "Thôi xong."

Tim Du Hề thót lên: "Sao thế?"

Thẩm Tích Nguyệt lẩm bẩm "thôi xong" liên tục: "Ờ... tớ quên mất, em họ tớ dạo này không tiện lắm."

Trái tim Du Hề lại từ từ chìm xuống đáy vực.

Cô nghĩ mình đã bị dọa cho mụ mị đầu óc rồi, sao lại có thể cuống cuồng mà khai tuột cả chuyện cá cược ra cơ chứ.

"Thế để tớ tự nghĩ cách khác vậy, thực ra thì hiện tại cũng chưa có chuyện gì xảy ra, chắc do tớ lo xa quá..."

"Hề Hề tớ không phải từ chối cậu đâu, ôi chao là em họ tớ dạo này thật sự, nó bị nhốt..m"

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên ba tiếng "cốc cốc cốc".

Du Hề lập tức cúp điện thoại, tim đập thình thịch nhìn chằm chằm ra cửa.

Tiếng gõ cửa không nặng không nhẹ, đều đều nhịp nhàng, đúng là phong cách quen thuộc của Bùi Quan Ngọc.

Hơi thở Du Hề như đông cứng lại, nhịp tim đập loạn nhịp theo từng tiếng gõ cửa.

Cô không lên tiếng, bên ngoài lại tiếp tục vang lên ba tiếng gõ, lần này có vẻ dồn dập hơn trước.

Sau ba tiếng gõ này, dường như sự kiên nhẫn của Bùi Quan Ngọc đã cạn kiệt.

Căn hộ có cài đặt vân tay của anh, "cạch" một tiếng, khóa cửa được mở.

Cánh cửa mở ra, khuôn mặt thiếu niên hiện diện.

Nửa tháng không gặp, Bùi Quan Ngọc gầy gò đi trông thấy, sắc mặt cũng nhợt nhạt hơn trước, toát lên vẻ mỏng manh tựa như sương khói không vương chút bụi trần.

Anh lẳng lặng nhìn cô, Du Hề theo phản xạ định cất tiếng hỏi anh có chuyện gì, sao lại ra nông nỗi này.

Nhưng ký ức về vụ cá cược ngay lập tức dội về.

Trái tim cô run rẩy bất an, tựa như có một đoàn tàu hỏa ầm ầm lao qua, nín thở chờ đợi phán quyết cuối cùng.

Trong lúc Du Hề còn đang sững sờ, Bùi Quan Ngọc đã bước tới hai bước, vòng tay ôm siết lấy cô vào lòng, hệt như người sắp chết đuối vớ được cọc.

Giọng nói khàn đục như bị đè nén, chất chứa nỗi nhớ nhung da diết khôn nguôi.

"Hề Hề, anh nhớ em lắm."

Bão táp mưa sa mà cô tưởng tượng đều chẳng thấy đâu, chỉ có những giọt mưa phùn lất phất dịu dàng rớt xuống cõi lòng.

Bùi Quan Ngọc cọ cọ gò má vào cô đầy quyến luyến: "Hề Hề, anh đã công khai chuyện của chúng ta với họ rồi. Anh chỉ thuộc về mình em thôi."

Công khai? Chuyện của bọn họ ư?

Du Hề ngẩn người, đầu óc quay cuồng xử lý thông tin.

Vậy là... anh chưa biết chuyện cá cược sao? Tất cả chỉ là do cô tự hù dọa bản thân?

Cái tên khốn kiếp! Tất cả là tại Bùi Thiệu Chiêm ngu ngốc!!!

Báo hại cô lo sốt vó, lại còn rước thêm một người nữa biết chuyện!

Trái tim Du Hề đập nhịp nhàng trở lại, máu nóng lại tuôn chảy khắp các huyết quản, cô như được hồi sinh: "Vậy mấy ngày nay anh đi đâu, ưm..."

Những lời định nói bị nuốt chửng nơi cuống họng, bởi Bùi Quan Ngọc đã phủ lấy môi cô bằng một nụ hôn nồng nhiệt.

Một nụ hôn mang đầy tính bạo lực.

Du Hề bị ép lùi lại mấy bước, ngã ngửa xuống sô pha.

Lưỡi Bùi Quan Ngọc càn quét trong khoang

miệng cô, ép ra những tiếng r*n r* yếu ớt, toàn thân anh run rẩy vì kích động tột độ, khóe mắt đỏ hoe, tương phản với khuôn mặt trắng bệch trông cứ như một con quỷ hút máu.

Anh cắn nhẹ lên gò má cô, đầu lưỡi l**m láp từ má lên mắt rồi xuống khóe môi.

Những tiếng nỉ non trầm đục thoát ra từ cổ họng: "Hề Hề... Hề Hề..."

"Anh muốn nuốt chửng em."

Cảm giác ớn lạnh sống lưng đã lâu không gặp lại trỗi dậy, Du Hề run rẩy, hét lên kinh hãi.

Con ngươi Bùi Quan Ngọc lóe lên tia tỉnh táo, anh sững lại, định lật người rời đi nhưng lại luống cuống ngã nhào xuống đất.

"Xin lỗi, anh quên uống thuốc rồi."

Du Hề vội vã nhoài người tới: "Quên uống thuốc gì cơ?"

Bùi Quan Ngọc không dừng lại, lết đến cạnh bàn trà, vô cảm cầm con dao gọt hoa quả tự cứa vào tay, máu tươi rỏ xuống thảm.

Du Hề hoảng hốt tột độ: "Anh điên rồi à!"

Chà xát mạnh vào vết thương, nhìn những giọt máu rơi xuống, cơn đau cuối cùng cũng gọi lý trí quay về, đến lúc này Bùi Quan Ngọc mới hoàn toàn bình tĩnh lại.

Như đã vắt kiệt sức lực, anh gục đầu xuống sô pha, hàng mi khép hờ, rồi đột ngột lịm đi.

Du Hề thót tim hồi lâu mới lấy lại bình tĩnh, lặng lẽ lấy hộp y tế băng bó vết thương cho anh.

Thấy anh nằm sai tư thế, cô nhẹ nhàng nâng đầu

anh đặt lên đùi mình.

Dường như giấc ngủ không được yên bình, đôi lông mày của Bùi Quan Ngọc vẫn nhíu chặt.

Du Hề ngắm nhìn, bất giác đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn ấy.

Những cảm xúc hỗn độn trào dâng, cuối cùng đọng lại thành một nỗi xót xa vô hạn.

Rốt cuộc là vì lẽ gì mà một thiếu niên còn nhỏ tuổi như anh lại phải sống trong sự kìm nén đau khổ đến nhường này?

Nhưng dường như... đó không phải là chuyện cô nên bận tâm, Du Hề rũ mắt, cố trấn tĩnh lại.

Bùi Quan Ngọc chìm vào giấc mộng, thấy mình bị giam trong một chiếc lồng kính trong suốt.

Những con mắt.

Bốn bề đều là những con mắt khổng lồ, đỏ ngầu, chớp nháy liên hồi.

Chúng chằm chằm nhìn anh đầy dò xét, phóng to trước mặt anh, phát ra những âm thanh the thé nhức óc.

"Sai rồi."

"Lại sai rồi."

"Đây là hình phạt."

Anh bị bóng đen của những con mắt khổng lồ nuốt chửng, bịt kín miệng mũi, ném xuống vực sâu không đáy.

"Tớ là Cici."

Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ vang lên từ trên cao, một tiếng búng tay giòn giã, vạt váy màu vàng nhạt bung nở, dịu dàng đỡ lấy anh.

"Tớ biết dùng phép thuật."

"Để tớ tìm sách phép thuật xem sao."

"Tớ sẽ bảo vệ cậu."

Khi Bùi Quan Ngọc mở mắt ra.

Trước mắt là một màu đen đặc quánh.

Phòng giam 24/24 giờ luôn chìm trong bóng tối, khi con người ở trong môi trường hoàn toàn tăm tối, mất đi khái niệm không gian và thời gian, ý thức sẽ trở nên hỗn loạn, tinh thần sẽ suy sụp.

Chắc là anh điên thật rồi.

Nếu không sao lại nhìn thấy Cici, lại còn được gối đầu lên đùi cô ấy.

Được cô ấy v**t v* khuôn mặt, trao nụ hôn dịu dàng đến thế.

Du Hề đã hạ quyết tâm.

Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, cái tên ngốc Bùi Thiệu Chiêm kia kiểu gì cũng có ngày để lộ sơ hở.

Trạng thái tinh thần hiện tại của Du Hề không cho phép cô chần chừ thêm nữa, cô phải lập tức dỗ dành Bùi Quan Ngọc, để anh đồng ý cho cô trở lại Los Angeles.

"Bùi Bùi." Cô đặt nụ hôn lên đôi mắt anh, "l*m t*nh với em nhé?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn