Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 67

 

Lý Khê đem bản thảo giấy của Xuân Vũ Phi Phi lên tận tay chủ biên.

Chủ biên có chút ngạc nhiên, buột miệng hỏi: "Cậu từ trước tới nay toàn gửi email cho tôi, sao hôm nay lại đưa bản cứng thế này?"

Lý Khê đương nhiên không thể nói mình không có file điện tử của Xuân Vũ Phi Phi, đành ậm ừ cho qua: "Máy tính em nhiều file lộn xộn quá, nhất thời không tìm thấy bản điện tử, tình cờ trên bàn có bản in nên em mang lên luôn."

Chủ biên không nghi ngờ gì, xua tay ra hiệu, mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính: "Được rồi, cậu ra ngoài đi."

Lý Khê gật đầu, anh ta vốn không đặt quá nhiều kỳ vọng vào Xuân Vũ Phi Phi, chỉ là thấy nó bị loại ngay vòng sơ tuyển thì phí hoài quá nên mới ra tay giúp một chút.

Thế nhưng, Lý Khê không ngờ rằng chưa đầy hai tiếng sau, chủ biên đã gọi anh ta vào văn phòng.

Nhìn gương mặt vốn nghiêm nghị thường ngày nay thoáng nét ôn hòa, Lý Khê thấy lòng mình ngơ ngác, gần đây anh ta có làm việc gì đáng khen đâu nhỉ?

Đang lúc anh ta còn thấp thỏm, chủ biên đã lên tiếng: "Tôi cứ thắc mắc tại sao cậu lại phải đích thân mang Xuân Vũ Phi Phi đến tận tay tôi, giờ thì tôi hiểu rồi."

Lý Khê: "..." Chủ biên, rốt cuộc là ngài hiểu cái gì rồi?

"Cách chọn đề tài của cuốn Xuân Vũ Phi Phi này cực kỳ xuất sắc, tuy tôi mới chỉ đọc mấy chương đầu, nhưng cũng đại khái nắm bắt được cốt truyện. Phần đầu tập trung ca ngợi sự giải phóng của nhân tính và sự sống, phần sau lại đề cao tinh thần dân tộc, thật sự rất đáng quý. Cậu cũng biết những chuyện xảy ra gần đây đấy, những đề tài như thế này từng một thời bị cấm, nay Xuân Vũ Phi Phi xuất hiện đúng lúc, phải nói đây chính là cơ hội lớn của tác giả."

Lý Khê nghe chủ biên phân tích, từ đầu đến cuối không dám hé răng, chỉ biết há hốc mồm ngạc nhiên nhìn cấp trên. Có vẻ như muốn ngồi được vào vị trí chủ biên cũng cần phải có một trí tưởng tượng phong phú mới được, vừa nãy anh ta chỉ đơn thuần thấy tiếc và không có file điện tử nên mới đưa bản giấy, ai ngờ đâu lại vô tình giúp Cố Miểu gặp vận may lớn đến thế.

"Thưa chủ biên, em... em hơi chưa hiểu ý ngài lắm."

Chủ biên sắc mặt càng thêm dịu dàng: "Cậu đề cử lần này rất tốt, bản thảo này không cần qua vòng ba nữa, có thể trực tiếp xuất bản."

Lý Khê một lần nữa ngây người, trời đất chứng giám, anh ta thật sự không có ý đó mà! Quá sốc trước tốc độ nhanh như gió này, anh ta ấp úng: "Chủ biên, ngài... ngài làm thế này có phải nhanh quá không?"

Chủ biên cười lớn: "Chẳng hề nhanh chút nào, cậu đi liên lạc với tác giả đi, yêu cầu họ nộp bản thảo hoàn chỉnh đã biên tập kỹ, còn về tiền bản quyền và số lượng in ấn lần đầu thì cứ theo quy trình bình thường mà làm."

Lý Khê không theo kịp nhịp độ của đối phương, chỉ biết liên tục gật đầu tỏ ý đã hiểu.

"Nghe tên Cố Miểu này hẳn là một nữ giới. Đến lúc đó cậu liên lạc với cô ấy, hỏi xem cô ấy có nguyện vọng viết một bài tự thuật để đặt ở trang đầu của ấn phẩm xuất bản không. Đúng rồi, cậu có biết cô ấy năm nay bao nhiêu tuổi không? Trước đây đã từng đăng bài nào khác chưa?"

Lý Khê vô thức sờ mũi, anh ta vạn lần không ngờ được, một bản thảo được cứu vớt từ máy hủy giấy lại có vận may lớn đến thế, tuy nhiên vấn đề nan giải hiện giờ là anh ta hoàn toàn không có phương thức liên lạc của Cố Miểu, nếu trực tiếp hỏi Mao Ngôn thì với tính cách của cậu ta, chắc chắn sẽ không đời nào chịu nói cho anh ta biết.

Chủ biên nhìn thái độ ngơ ngác của cấp dưới, cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó không ổn. Vẻ ôn hòa lúc nãy vơi đi ít nhiều, ông nhíu mày hỏi: "Ngày thường tôi nói một câu cậu đáp mười câu, sao hôm nay lại lạ lùng thế? Liên lạc của Cố Miểu cậu không có à?"

Lý Khê do dự trong lòng, anh ta chưa tìm được cách trả lời nào ổn thỏa hơn, nhưng thấy chủ biên đang đợi câu trả lời, anh ta đành cắn răng nói: "Thưa chủ biên, em thực sự không có cách liên lạc của tác giả."

Ngay sau đó, Lý Khê kể lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra: "Chuyện là thế đó ạ, có lẽ Mao Ngôn thấy bài viết này không phù hợp, em chỉ là thấy tiếc nên mới giữ lại."

Ánh mắt chủ biên chợt lóe lên vẻ suy tư: "Được rồi, việc này cậu đừng bận tâm nữa, đợi lát nữa tôi xử lý xong xuôi mọi chuyện rồi cậu hãy liên lạc với Cố Miểu."

Lý Khê tự nhủ: Xử lý? Xử lý thế nào cơ?

Sau khi Lý Khê rời khỏi phòng, sắc mặt chủ biên lập tức trầm xuống, dù thế nào đi nữa bài viết này cũng không thể bị loại ngay từ vòng sơ tuyển, chỉ cần nhìn thái độ của Lý Khê là đủ hiểu, Mao Ngôn này căn bản là không hề chuyên tâm làm việc.

Chủ biên ngồi lặng trong văn phòng một lát, sau đó gọi một cuộc điện thoại nội bộ, nói chuyện hồi lâu rồi lập tức rời đi tới phòng giám sát. Mỗi văn phòng trong nhà xuất bản đều lắp bốn camera, ngày thường mấy cái camera này chỉ để trưng cho đẹp, trừ khi xảy ra chuyện lớn mới cần xem lại, bây giờ chủ biên muốn tận mắt xem đám nhân viên dưới trướng mình rốt cuộc làm việc kiểu gì.

Phòng giám sát nhanh chóng trích xuất đoạn ghi hình, chủ biên ngồi trước màn hình máy tính, bắt đầu xem thật nghiêm túc, không xem thì thôi xem xong mới giật mình, thái độ làm việc của Mao Ngôn quả thực khiến người ta nổi giận.

Bài viết in ra mười phút trước, ước chừng dày tám chín bản, mười phút sau đã mang hết đi hủy. Mười phút có thể làm được gì? E là đọc một bài còn chưa xong, chứ đừng nói là suy ngẫm kỹ càng, hơn nữa điều này không chỉ xảy ra một hai lần. Sắc mặt chủ biên đen như than, làm hỏng tâm huyết của tác giả đây chẳng khác nào trò đùa, nếu trong nhà xuất bản ai cũng như cậu ta, thì sớm muộn gì nơi này cũng đóng cửa.

Càng xem càng tức, chủ biên vung tay áo rời khỏi phòng giám sát, không nói hai lời đi thẳng tới chỗ trưởng phòng nhân sự. Sa thải Mao Ngôn, nhất định phải sa thải. Vấn đề của Mao Ngôn không phải trường hợp cá biệt, nhưng tình trạng của cậu ta là nghiêm trọng nhất, dù không thể sa thải hết tất cả biên tập viên, nhưng việc giết gà dọa khỉ bằng cách đuổi việc Mao Ngôn là phương pháp hữu hiệu nhất.

Khi Mao Ngôn trong văn phòng nhận được tin mình bị sa thải, cậu ta cảm thấy như sét đánh ngang tai, chuyện ở nhà đã khiến cậu ta phiền lòng không dứt, nay đến cả công việc cũng mất luôn. Ngồi ngẩn ngơ tại chỗ một lúc, Mao Ngôn cảm thấy không cam tâm, cậu ta lao thẳng tới văn phòng chủ biên, muốn chất vấn xem thái độ làm việc của mình không đúng ở đâu.

Nhưng chủ biên lấy đâu ra thời gian và sức lực để đôi co với cậu ta, ông lạnh lùng đáp: "Nếu không phục quyết định của công ty, thì tự mình đi xem camera ghi hình đi. Người khác làm việc thế nào, cậu làm việc thế nào? Thứ cậu làm lỡ dở không chỉ có sự nghiệp của riêng cậu đâu."

Ý tứ trong lời chủ biên đã quá rõ ràng, Mao Ngôn lúc này mới cứng họng, bản thân cậu ta thừa hiểu mình đã làm việc thế nào trong suốt thời gian qua. Không còn cách nào khác, cậu ta lủi thủi rời khỏi nhà xuất bản Liễu Thành với sự không cam tâm tột độ.

Chủ biên giao toàn bộ công việc cũ của Mao Ngôn cho Lý Khê, bao gồm cả thông tin liên lạc của Cố Miểu. Khi hay tin Mao Ngôn bị đuổi việc, lòng Lý Khê cũng thấp thỏm không yên vì dù sao chuyện này cũng bắt nguồn từ anh ta. Tuy nhiên, việc chủ biên không đổ thêm dầu vào lửa khiến anh ta cũng an tâm phần nào, Lý Khê càng làm việc chỉn chu hơn trước, sợ rằng mình sẽ là Mao Ngôn tiếp theo.

Sau khi có được số liên lạc của Cố Miểu, anh ta lập tức gọi cho cô, giọng điệu ôn hòa chưa từng thấy. Lý do không chỉ vì những rắc rối xoay quanh cuốn Xuân Vũ Phi Phi, mà còn vì những lời chủ biên dặn dò anh ta lúc trước: "Năm nay đang là năm tuyển chọn Giải thưởng Văn học Lỗ Tấn. Cậu cũng biết đấy, chỉ những tác phẩm được công khai xuất bản trên báo chí, ấn phẩm, nhà xuất bản chính quy của quốc gia trong năm tuyển chọn mới đủ điều kiện dự thi. Xuân Vũ Phi Phi tuy hành văn chưa tới độ chín muồi, đôi chỗ còn hơi gượng ép, nhưng đề tài hiện tại rất tốt, càng đọc càng cuốn, tội gì không cho một cơ hội."

Dù các nhà xuất bản có thể gửi vô số tác phẩm đi dự thi nhưng hầu như chẳng ai làm thế, bởi nếu tỷ lệ bị loại ở vòng sơ khảo quá cao thì nhà xuất bản đó mất mặt vô cùng. Lý Khê nhìn cuốn Xuân Vũ Phi Phi trước mặt, không ngờ nó lại có cơ hội may mắn đến thế. Thật khó tin.

Khi Lý Khê gọi đến, Cố Miểu đang trong giờ giải lao giữa buổi huấn luyện quân sự. Sinh viên đại học nào cũng phải tham gia quân sự do trường sắp xếp, Bắc Đại cũng không ngoại lệ, trường mời các sĩ quan quân đội về rèn luyện cho đám lính mới và địa điểm tập luyện chính là sân vận động phía Nam và phía Bắc của trường.

Nhan Từ là bạn cùng phòng của Cố Miểu, đồng thời cũng là một fan cứng của Miểu Miểu. Từ ngày nhập học, cô nàng đã luôn bám lấy Cố Miểu như hình với bóng, ngay cả khi tập quân sự cũng không rời nửa bước. Nhìn làn da trắng đến phát sáng của Cố Miểu sau mấy ngày phơi nắng dưới trời gay gắt, Nhan Từ hối hận không thôi: "Miểu Miểu, biết thế này mình không lười biếng, cứ bôi kem chống nắng đầy đủ thì tốt rồi, giờ mình đen như cục than thế này đây này."

Cố Miểu bật cười, cô không phải vì làm đẹp mà bôi kem mà là vì phải giữ gìn hình ảnh để chụp ảnh đăng lên mạng. Những bức ảnh chụp trong chuyến du lịch chỉ đủ dùng cho một tháng, sau đợt quân sự này, cô lại phải bắt đầu guồng quay bận rộn, nếu lúc đó mà da dẻ đen nhẻm thì sẽ ảnh hưởng đến độ thẩm mỹ của ảnh.

"Còn một tuần nữa mới kết thúc quân sự, giờ bôi vẫn còn kịp mà." Vừa nói, Cố Miểu vừa vén những sợi tóc con ra sau tai, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ, ngay lập tức thu hút không ít ánh nhìn xung quanh.

Lượng follow trên Weibo của Miểu Miểu tăng không ngừng, nên độ nhận diện của cô trong trường cũng cực cao, bình thường đi trên đường cũng có người xin chụp ảnh, Cố Miểu đã sớm quen với phong cách sống như vậy.

Nhan Từ lại cảm thán mỹ nữ làm gì cũng là mỹ nữ, cho dù mọi người đều mặc bộ quân phục rộng thùng thình giống nhau, nhưng Cố Miểu mặc lên vẫn cứ là đẹp.

Thời đại này, mặt đẹp thì mặc gì cũng cân được tất, không chỉ vậy vừa nhập học Cố Miểu đã được không ít người theo đuổi, Bắc Đại là nơi tụ họp của giới quyền quý, đa số đều là đại gia, cách theo đuổi cũng vô cùng bài bản. Nhan Từ thầm nghĩ thêm một hai anh học trưởng theo đuổi nhiệt tình nữa là đủ bộ "bảy người triệu hồi thần long" rồi. Thế nhưng Cố Miểu luôn tỏ ra chẳng mấy hứng thú, khiến Nhan Từ chẳng thể hiểu nổi suy nghĩ của cô.

Nhan Từ gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu, đáp lại: "Được thôi, lát nữa trưa về ký túc xá nghỉ ngơi mình cũng phải bôi tí kem chống nắng mới được."

Cố Miểu đang lướt Weibo, cô cười lắc đầu. Đúng lúc đó chuông điện thoại reo lên, thấy không phải Minh Trạch, cô thở phào nhẹ nhõm rồi vội vàng bắt máy.

Mấy ngày nay, Cố Miểu đã lén tìm kiếm thông tin về Minh Trạch trên Baidu, biết được không ít tin tức và lời giới thiệu về anh. Nhưng về tính cách, tất cả đều mô tả anh là người nghiêm túc. So sánh với con người thật, Cố Miểu chỉ thấy hoang đường, hoàn toàn là nói xạo có được không?

Là một kẻ ba ngày hai bữa lại gửi mấy cái tin nhắn như: "Hôm nay có thể lật thẻ bài của anh không?", "Đợi được nàng ngó ngàng tới mà hoa sắp héo úa hết rồi", "Anh mua điện thoại chuyên chụp ảnh rồi, nụ cười cũng luyện chuẩn rồi"... mà đòi gọi là nghiêm túc á? Cố Miểu chỉ thấy buồn cười.

Minh Trạch hai ngày nay ngoài việc gửi tin nhắn WeChat, còn gọi điện hỏi thăm, khiến Cố Miểu cứ thấy sợ sợ mỗi khi điện thoại rung. Tuy nhiên nếu nói Minh Trạch phiền phức thì cũng không đúng, bởi anh biết tiết chế vô cùng, luôn giữ ở mức ranh giới khiến Cố Miểu chẳng biết làm thế nào cho phải.

Cố Miểu lại lắc đầu, cố rũ bỏ hình ảnh Minh Trạch ra khỏi tâm trí rồi mới nghe điện thoại.