Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 68

"Alo, xin chào, tôi là Cố Miểu đây ạ."

Người gọi cho Cố Miểu chính là Lý Khê, vừa nghe thấy giọng nói còn rất trẻ trung của cô, những điều định nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng anh ta. Điều này hoàn toàn không khoa học chút nào, người viết ra được cuốn Xuân Vũ Phi Phi sao có thể trẻ đến thế được?

Phải mất một lúc lâu anh ta mới hoàn hồn lại: "Chào cô, tôi là Lý Khê, biên tập viên của nhà xuất bản Liễu Thành, cuốn Xuân Vũ Phi Phi cô gửi cho nhà xuất bản ít ngày trước đã thông qua vòng ba rồi."

Cố Miểu có chút ngơ ngác, theo cô biết quy trình sơ duyệt, tái duyệt và duyệt lần cuối của các nhà xuất bản thường kéo dài rất lâu, nên sau khi gửi bản thảo đi cô cũng chẳng buồn để tâm nữa. Không ngờ cuốn sách này lại có thể được xuất bản nhanh đến vậy! Ngay cả một người điềm tĩnh như Cố Miểu cũng bị niềm vui bất ngờ này làm cho choáng váng: "Những điều anh nói là thật sao?"

Xuân Vũ Phi Phi là tác phẩm cô dồn nhiều tâm huyết nhất, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị từ chối rồi. Thấy đối phương im lặng, cô vội vàng hỏi lại: "Biên tập viên, anh còn đó không ạ?"

Lý Khê đang mải đoán tuổi của Cố Miểu, tự hỏi liệu cô là 25 hay 28 tuổi, nghe thấy tiếng hỏi anh ta mới sực tỉnh: "Đúng vậy, việc xuất bản là do đích thân chủ biên quyết định. Tôi gọi điện cho cô là để bàn về tiền bản quyền và số lượng in ấn lần đầu, tạm định là 5 nghìn cuốn với mức 4%. Nếu cô không có ý kiến gì, tôi sẽ gửi hợp đồng cho cô sớm nhất có thể."

Nếu Lý Khê biết Cố Miểu chính là Tam Thủy, tác giả của cuốn Cho Dù Là Thời Gian Cũng Không Thể Làm Anh Quên Em, e rằng anh ta đã không đối xử với cô như thế này. Xuân Vũ Phi Phi và Cho Dù Là Thời Gian có ý nghĩa khác nhau, nên Cố Miểu chẳng hề có yêu cầu khắt khe nào về tiền bản quyền, đối phương nói sao cô nghe vậy, cô đáp ngay: "Không vấn đề gì ạ."

Thấy đối phương thẳng thắn như vậy, lòng Lý Khê cũng nhẹ nhõm hơn, nhà xuất bản Liễu Thành vốn luôn đưa ra mức giá công đạo, nên anh ta ghét nhất là phải đôi co với tác giả về mấy khoản này. Tâm trạng tốt lên, giọng điệu của anh ta càng thêm hòa nhã: "Tôi sẽ để lại phương thức liên lạc, lát nữa cô thêm tài khoản QQ của tôi, rồi gửi nốt bản thảo đã biên tập kỹ cho tôi nhé. À còn nữa, nhà xuất bản quyết định sẽ thêm một bài tự thuật của tác giả vào sách, cô xem khi nào thì tiện?"

Cố Miểu liên tục gật đầu, nhưng nghe đến câu cuối cùng, cô áy náy nói: "Xin lỗi biên tập viên, vì một số lý do cá nhân nên em không tiện lộ mặt, phần tự thuật này chắc là không được rồi ạ."

Việc gửi bản thảo bằng tên thật cũng không sao, vì người trùng tên trùng họ trên đời này quá nhiều. Tên của Cố Miểu cũng rất phổ thông, ngay cả khi cô có nổi tiếng trong giới văn học đi chăng nữa, người khác cũng khó mà liên tưởng cô với một hot girl mạng Miểu Miểu, dù sao thì hai lĩnh vực này cũng cách biệt quá xa, nhưng nếu đã lộ mặt thì lại là chuyện khác.

Lý Khê ban đầu có chút ngạc nhiên, thầm nghĩ có lẽ mặt cô bị thương hay có vấn đề gì đó nên không tiện xuất hiện trên bìa sách, anh ta tự nhủ lát nữa sẽ giải thích với chủ biên sau, dù sao đó cũng không phải là vấn đề quá lớn. Suy nghĩ một chút, anh ta liền quyết định: "Được, lát nữa tôi sẽ gửi thông tin liên lạc cho cô."

Lý Khê còn chưa nói hết câu đã nghe tiếng còi thổi ở đầu dây bên kia, Cố Miểu vội vàng nói câu cuối: "Xin lỗi anh, em đang ở trường tham gia quân sự, giờ phải tập hợp rồi ạ. Để tối rảnh em sẽ liên lạc với anh sau nhé."

Nói xong câu đó, Cố Miểu lập tức tắt máy. Lý Khê nghe tiếng tút tút kéo dài, nhưng vẫn còn ngây người giữ nguyên tư thế áp điện thoại vào tai.

Anh ta vừa nghe thấy cái gì vậy?! Đối phương thế mà vẫn còn là sinh viên đang tham gia quân sự?!

Kết hợp với giọng nói trẻ đến mức quá đáng của cô gái ấy, trong lòng Lý Khê trào dâng một nghi vấn: Chẳng lẽ cô gái này thực sự chỉ là một tân sinh viên mới vào đại học? Trời đất ơi, sao chuyện đó có thể xảy ra được?

Thế nhưng, nghi vấn tưởng chừng như không tưởng đó lại được xác nhận vào buổi tối hôm ấy. Cố - tân sinh viên năm nhất Bắc Đại - Miểu.

Nhìn địa chỉ Cố Miểu gửi tới để chuyển phát hợp đồng, Lý Khê mất một hồi lâu mới hoàn hồn, chỉ thấy khó tin đến tận cùng. Thời đại này mà một cô nhóc vừa chân ướt chân ráo vào đại học đã viết được những áng văn như Xuân Vũ Phi Phi, đúng là chuyện lạ đời nhất mà anh ta từng biết.

Chưa kịp để anh ta bình tâm, Lý Khê lại nhận được tin nhắn qua QQ từ Cố Miểu.

[Miểu Miểu: Biên tập ơi, em có một lời thỉnh cầu nho nhỏ, mong nhà xuất bản có thể giúp em giữ kín thông tin em là sinh viên Bắc Đại ạ.]

Lý Khê hoàn toàn không hiểu ý cô, dù sao tuổi trẻ lại là sinh viên Bắc Đại cũng là một tấm biển vàng xịn xò, sao lại không dùng cơ chứ? Thế nhưng, quy tắc của nhà xuất bản trước khi ra sách là phải thảo luận với tác giả, chứ không tự ý tiết lộ thông tin cá nhân. Dù khó hiểu Lý Khê vẫn giữ sự tôn trọng, không chút do dự đồng ý ngay.

Cuối cùng, Lý Khê do dự một chút rồi quyết định chưa nói với cô chuyện Xuân Vũ Phi Phi có khả năng được đề cử giải thưởng văn học Lỗ Tấn. Dù sao đó cũng chỉ là lời nói bâng quơ của chủ biên, truyền đạt lại nhỡ đâu khiến người ta mừng hụt thì không hay.

Nhìn câu trả lời khẳng định của đối phương, Cố Miểu trút được gánh nặng trong lòng, cô tắt màn hình trò chuyện, cảm giác mong chờ dành cho Xuân Vũ Phi Phi trong lòng cô bỗng nhiên cao hơn hẳn.

Cô nén lại niềm vui, mở giao diện quản trị của trang Lục Giang lên.

Cho Dù Là Thời Gian vẫn còn ba chương cuối trong bản dự thảo, đồng nghĩa với việc bộ tiểu thuyết này sắp sửa đón chờ đại kết cục, Cố Miểu suy nghĩ một chút rồi bắt đầu biên tập chương cuối cùng.

[Lời tác giả: Khi viết những dòng này, mình thấy vô cùng luyến tiếc, vì nó đồng nghĩa với việc cuốn sách đã hoàn toàn khép lại. Tình yêu của Ngải Thanh và Chu Hằng cũng đã có một dấu chấm tròn đầy.

Cảm ơn cả nhà đã đồng hành cùng mình suốt quãng đường qua, cùng mình trải qua không ít sóng gió. Sự bảo vệ và ủng hộ của các bạn, mình vẫn luôn khắc ghi trong lòng, giờ nghĩ lại vẫn tràn đầy cảm động.

Mình rất may mắn khi gặp được nhóm thiên thần thiện lương là các bạn. Lời hay ý đẹp cũng không nói nhiều nữa, Lục Giang vừa ra tính năng phát lì xì mới, cả nhà hãy để lại lời nhắn để mình lì xì cho nhé.]

Viết xong, Cố Miểu chỉnh lại thời gian đăng bài trong kho dự thảo, ba chương cuối được gửi đi nhanh chóng. Cố Miểu lặng người một lát, cô đổi trạng thái sang "Đã hoàn thành". Nhìn biểu tượng "Đã hoàn thành" đỏ chót, lòng cô nhẹ nhõm lạ thường.

Cô đã cho Cho Dù Là Thời Gian của kiếp trước một kết cục viên mãn.

Không lâu sau khi chương kết được đăng tải, khu vực bình luận lập tức sôi sục, rõ ràng không phải chỉ mình Cố Miểu là người luyến tiếc.

[Đang tưởng hôm nay hết chương rồi, ai dè vừa load lại thấy thêm 3 chương mới, vui quá là vui. Nhưng đọc xong thì hụt hẫng vô cùng. Mình là một trong những độc giả đầu tiên, theo từ chương một tới giờ, tuy cốt truyện trọn vẹn, cái kết viên mãn nhưng vẫn không nỡ nói lời chia tay. Mong Tam Thủy đại đại viết thêm vài chương ngoại truyện ạ.]

[Newbie mới lọt hố, đêm qua thức trắng cày tới chương mới nhất, nay thấy đại kết cục luôn rồi. Kết thúc rất viên mãn, hạnh phúc muốn xỉu luôn! Tác giả vất vả rồi, tặng một quả tên lửa đẩy mood cho tác giả nè!]

[Đọc đại kết cục mà ngọt muốn sâu răng luôn, lúc công tử Chu nhận ra tâm ý của mình, những thay đổi của anh ấy làm mình bất ngờ quá, không hề bị rập khuôn chút nào. Chúc mừng hoàn thành tác phẩm, tung hoa chúc mừng!!]

[Tam Thủy bao giờ khai bút sách mới thế ạ? Em đợi không nổi nữa rồi, lần này sẽ viết thể loại nào, bật mí chút xíu được không đại đại?]

[Đọc lời tác giả mà em không nhịn nổi nước mắt, khóc luôn nè. Không biết có ai thấy em làm màu không, nhưng em thấy Tam Thủy đại đại thực sự siêu ấm áp. Hồi trước lúc em bị người ta tấn công trên mạng, chính đại đại là người đích thân ra mặt đòi lại công bằng cho em, dù mọi người thấy việc đó chẳng có gì to tát, nhưng khoảnh khắc đó em sẽ không bao giờ quên.]

[Chỉ một câu thôi: Cầu sách mới, chắc chắn em sẽ theo đuổi tới cùng!!]

...

Cố Miểu trong phút chốc bị hàng loạt bình luận của độc giả nhấn chìm. Hầu như chẳng có ai vào đây vì mấy cái bao lì xì cả, thay vào đó, họ viết những đoạn bình luận dài dằng dặc, người thì bàn tán về tình tiết truyện, người thì hỏi về sách mới, đủ mọi chủ đề.

Nhìn những dòng bình luận ấy, lòng Cố Miểu thấy ấm áp lạ thường. Cô lập tức mở giao diện quản trị, chuyển một khoản tiền lớn vào tài khoản rồi bắt đầu phát lì xì, mặc cho số lượng bình luận cứ tăng vùn vụt, Cố Miểu cũng chẳng bận tâm. Cứ phát một phong bao là cô lại trả lời một bình luận, cứ lặp đi lặp lại một hành động, tuy hơi mỏi tay nhưng Cố Miểu lại cảm thấy vô cùng thích thú.

Chẳng mấy chốc ký túc xá đã đến giờ tắt đèn. Thấy Cố Miểu cứ giữ mãi một tư thế, trong khi bình thường giờ này cô đã vệ sinh cá nhân xong xuôi và nằm trên giường rồi, Nhan Từ không khỏi tò mò, lén lút tiến lại gần.

Nhan Từ cũng là độc giả của Lục Giang nên rất quen thuộc với giao diện này. Thấy nữ thần của mình đang trả lời bình luận của độc giả, cô nàng không khỏi há hốc mồm: "Vãi thật, Miểu Miểu, cậu vẫn còn đang viết lách à?"

Trong thời gian huấn luyện quân sự, nhà trường yêu cầu sinh viên phải ở ký túc xá, vì thế việc Cố Miểu viết lách chắc chắn sẽ bị bạn cùng phòng phát hiện. Cô gập máy tính lại, cười tủm tỉm đáp: "Chỉ là sở thích cá nhân thôi mà. Suỵt, nhớ giữ bí mật giúp mình nhé."

Nghe câu này, Nhan Từ biết ngay đối phương không muốn cho mình biết bút danh. Biết thế này cô ấy đã nhìn kỹ cái ID ở góc trái phía trên rồi. Còn bảo là "chỉ là sở thích cá nhân" á? Nhan Từ mới không tin! Cô ấy vừa mới thấy trang bình luận có tận hơn một trăm trang, rõ ràng thành tích của Cố Miểu cực kỳ khủng, Nhan Từ vừa sốt ruột muốn biết Cố Miểu viết cái gì, vừa chẳng làm gì được cô.

Sau một hồi định thần lại, Nhan Từ chợt nhận ra Cố Miểu dành hết tâm sức cho thế giới mạng, thế mà không biết cô lấy đâu ra thời gian và tinh lực để viết lách, hơn nữa thành tích lại khủng đến mức không thể nào là chuyện ngày một ngày hai mà có được.

Vãi chưởng, chấn động thật sự!

Nhan Từ âm thầm hạ quyết tâm, kiểu gì cũng phải bóc trần bản danh tính thật của Cố Miểu cho bằng được.