Đại Thần Giới Văn Học Là Blogger Nổi Tiếng

Chương 66

[Anh Thần ơi! Đợi anh đăng một cái Weibo mà muốn rụng rời cả tay chân! @Sin, cực kỳ đề nghị người quản lý hãy chia sẻ nhiều hoạt động của anh Thần hơn đi, xem như phúc lợi cho fan tụi em vậy.]

[Hahaha, tui đã có thể tưởng tượng ra bộ mặt đầy vẻ chán đời của Trọng Thần rồi, nội tâm của anh ấy chắc chắn là: Hừ, ai bảo hồi đó quản lý chém gió, cứ tưởng có tiểu sư muội, hóa ra toàn là lừa đảo, em bé có chút hờn dỗi rồi đó nha.]

[Vừa ghé qua hóng biến ở chủ đề #Miểu Miểu Fashion Big Shot#, tìm được Weibo của cô nàng rồi. Chỉ biết thốt lên là: em gái này thực sự quá đẹp, nếu mà debut thì đúng chuẩn nhan sắc đỉnh cao, chỉ cần dựa vào mặt thôi là sống khỏe rồi.]

[Mấy người lầu trên không thấy Weibo của Sin đăng à? Miểu Miểu căn bản không hề muốn gia nhập giới giải trí. Ngay cả cái chương trình Fashion Big Shot của đài Dứa kia, cô ấy cũng từ chối thẳng thừng không chút do dự. Ôi trời ơi, đột nhiên muốn biết phải là kiểu nhân vật cỡ nào mới mời được cô ấy đây, quá là cuốn!]

[Anh Thần ơi, đăng vài tấm ảnh đời thường đi anh? Đợi khổ sở lâu như vậy, không muốn chỉ xem mấy dòng chữ khô khốc đâu.]

Độ nổi tiếng của Trọng Thần cực kỳ cao, ngay cả chuyện uống một ngụm nước cũng đủ để lên hot search, huống chi lần này lại công khai đùa giỡn trên Weibo. Người chú ý đến sự việc không chỉ có người hâm mộ, mà còn có cả bạn bè và đối tác của Trọng Thần.

Tần Tư chính là một trong số đó.

Tần Tư là tổng biên tập của tạp chí thời trang Mộng Sa, sau khi thấy bài đăng của Trọng Thần, trong lòng Tần Tư lập tức nảy ra ý định muốn mời Cố Miểu làm gương mặt trang bìa cho tạp chí của mình.

Mộng Sa là tạp chí hạng hai trong nước, doanh số bán ra ổn định, tuy không đến mức hot rần rần nhưng cũng không phải loại tạp chí tầm thường. Mỗi kỳ tạp chí đều sẽ chọn một ngôi sao làm trang bìa, nhưng ngay cả những ngôi sao hạng trung cũng chưa chắc có cơ hội này. Đối với chủ đề kỳ tới, Tần Tư vẫn chưa tìm được ứng cử viên ưng ý, còn những ngôi sao hạng A thì cô ấy lại không dễ dàng mời được. Sự xuất hiện của Cố Miểu khiến cô ấy cảm thấy vô cùng sáng mắt, nghĩ đến tuổi tác và cả những hành động của Cố Miểu, cái cân trong lòng Tần Tư nhanh chóng nghiêng về một phía.

Còn ở phía bên kia, số lượng người theo dõi trên Weibo của Cố Miểu đã tăng hơn 300k trong vòng vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ. Tốc độ tăng trưởng như tên lửa này khiến Cố Miểu sững sờ, số lượng bình luận cũng phá vỡ mức cao nhất từ trước đến nay, cô đã chính thức được tận mắt chứng kiến "Hiệu ứng Trọng Thần".

[Không ngờ cậu lại là một Miểu Miểu như thế này, một lời không hợp là từ chối cả đống người. Rõ ràng có thể dựa vào nhan sắc mà sống, nhưng lại cứ muốn dựa vào tài năng, đừng có ngần ngại mà hãy tiếp tục chia sẻ mấy outfit cực chất đi nhé.]

[Đã dành hơn một tiếng đồng hồ để cày hết Weibo của Miểu Miểu, chỉ có thể nói là quá hợp gu mình rồi. Là một người mắc chứng khó lựa chọn, khoản phối đồ đúng là tử huyệt, nay cuối cùng cũng tìm được cứu tinh.]

[Miểu Miểu đừng bao giờ vào giới giải trí nhé, đó là một cái hũ nhuộm lớn, có thể nhuộm trắng thành đen đấy. Chỉ muốn nhìn thấy bộ dạng đơn giản, chân thực như hiện tại của bạn thôi, mình sẽ luôn ủng hộ bạn.]

[Dù sao thì mình vẫn thấy tiếc, tại sao không làm MC cho Fashion Big Shot chứ? Thời trang đều là một nhà, vạn biến không rời gốc, chỉ là thêm một con đường để phát triển thôi, sao lại không được chứ?]

Cố Miểu tùy ý lướt qua vài bình luận, nhìn lại ngày tháng, nhân lúc độ nóng vẫn còn cao, cô quyết định tung luôn bài chia sẻ phối đồ Taobao đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Dù việc chia sẻ outfit du lịch hằng ngày giúp cô tăng lượng follow đáng kể, nhưng cũng không thể phủ nhận thực tế là nó đã làm loãng đi lưu lượng truy cập dành cho quảng cáo. Trước đây Cố Miểu từng định tốn công chăm chút cho phần quảng cáo này, nhưng giờ xem ra hoàn toàn không cần thiết.

Chẳng có gì tốt hơn việc mượn gió bẻ măng để bay cao bay xa cả.

Ngô Thần vốn dĩ vẫn luôn thấp thỏm chờ đợi thứ sáu, vì lo lắng nên mới bất an. Dù sao thì Miểu Miểu mỗi tuần lại chia sẻ đến tám bộ đồ chứ không phải một, lưu lượng bị phân tán quá nhiều khiến anh ta chẳng hề có chút tự tin nào về doanh số. Anh ta đang ngồi nhà lướt web, canh chừng cửa hàng Taobao, thế mà vừa mới đi pha cốc cà phê quay lại, bên chăm sóc khách hàng đã bắt đầu nhảy thông báo liên hồi.

Ngô Thần lập tức vứt luôn cốc cà phê sang một bên, vội vàng bấm vào xem.

Đập vào mắt toàn là những câu hỏi về size số, khu vực miễn phí vận chuyển, ưu đãi giảm giá, v.v. Ngô Thần cảm thấy có gì đó không đúng, phản ứng đầu tiên của anh ta là cầm điện thoại vào Weibo của Miểu Miểu, quả nhiên thấy cô đã đăng bài gợi ý trang phục nhà anh ta.

Sau khi giải tỏa được nghi hoặc, Ngô Thần vội vã bắt tay vào trả lời tin nhắn khách hàng. Bất kể doanh số cuối cùng ra sao, giờ bán được bộ nào hay bộ nấy. Lúc này, anh ta lại cảm thấy hơi may mắn vì khi đó đã không từ chối đề nghị của Cố Miểu. Bởi anh ta cảm nhận được ngay cả khi anh ta nói không, Miểu Miểu cũng sẽ chẳng buồn giải thích nửa lời, và có lẽ từ nay về sau cả hai cũng chẳng còn cơ hội hợp tác nữa, những suy nghĩ này chỉ lướt qua trong đầu trong tích tắc, Ngô Thần nhanh chóng gạt bỏ để tập trung hồi đáp khách hàng.

Tiêu Khả tuy đã chia tay không mấy vui vẻ với Cố Miểu, nhưng cô ta vẫn luôn âm thầm theo dõi đối phương. Thấy Miểu Miểu đăng bài phối đồ Taobao sớm hơn dự kiến, phản ứng đầu tiên của Tiêu Khả là nhấn vào link để theo dõi doanh số của cửa hàng được gợi ý. Cứ năm phút một lần, Tiêu Khả lại bấm làm mới trang, nhưng mỗi lần làm mới lại khiến lòng cô thêm nặng trĩu, bởi số lượng giao dịch vẫn đang tăng lên theo thời gian thực, tốc độ tăng trưởng còn chóng mặt hơn những gì cô ta tưởng tượng.

Đúng lúc này, trong đầu cô ta hiện lên rõ mồn một những lời Cố Miểu từng nói với mình: "Hiện tại hình thức chia sẻ phối đồ quá đơn điệu, trong một tháng tới rất có thể sẽ thay đổi mô hình, nhưng cụ thể thay đổi thế nào thì không tiện nói với chị, nếu chị thấy không ổn có thể đặt câu hỏi chất vấn hoặc cũng có thể hủy hợp tác."

Tiêu Khả thở dài một hơi, lúc đó cô ta đã nói gì? Cô ta nói không sao cả, mọi thứ cứ thuận theo sắp xếp của Cố Miểu là được.

Đúng là quá bốc đồng rồi!

Nhớ lại lần cuối liên lạc, Cố Miểu từng nói cả hai sẽ không còn cơ hội hợp tác, Tiêu Khả cảm thấy một ngọn lửa đang thiêu đốt trong lồng ngực, hối hận muốn đứt cả ruột gan, cô ta lại làm mới trang Taobao của đối phương một lần nữa, nhìn con số mới nhảy lên, Tiêu Khả vừa bực vừa tức, trực tiếp tắt luôn trang web cho rảnh mắt.

Tiêu Khả nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc lâu, cuối cùng quyết định gọi điện cho Cố Miểu, cô ta muốn tìm kiếm một cơ hội hợp tác lại từ đầu, dù sao thì tồn kho trong tay quá nhiều, nếu thực sự không bán được thì cô ta coi như lỗ nặng, chuyện lần trước là lỗi của cô ta, cô ta xin lỗi chẳng phải là xong sao?

Nhưng sau khi gọi hai cuộc, Tiêu Khả hoảng hồn nhận ra đối phương không hề nghe máy, dường như đã chặn số điện thoại của cô ta rồi. Nghĩ đến kết quả này Tiêu Khả trở nên nóng nảy, nhưng lại chẳng còn cách nào khác để liên lạc với đối phương.

Đành chịu thôi.

Cố Miểu quả thực đã đưa Tiêu Khả vào danh sách đen, nếu cô biết được suy nghĩ của Tiêu Khả, chắc chắn cô sẽ không bao giờ hợp tác với người này nữa. Ngay câu đầu tiên khi Tiêu Khả đề nghị hủy bỏ hợp tác, Cố Miểu đã không nghe ra lấy nửa phần là đùa giỡn, nên đến cả lời giải thích cô cũng thấy không cần thiết.

Lúc này cô đang đau đầu không biết phải trả lời tin nhắn WeChat của Minh Trạch thế nào.

Ba ngày đã trôi qua kể từ buổi lễ khai giảng, chẳng biết Minh Trạch đào đâu ra WeChat của cô rồi kết bạn. Mỗi ngày, anh đều đặn gửi một tấm ảnh selfie đang mỉm cười, hành động này trong mắt Cố Miểu lại có vài phần đáng yêu, khiến cô nhất thời không biết nên đáp lại ra sao.

Chẳng bao lâu sau, Minh Trạch lại gửi thêm một tin nhắn: [Hôm nay cười đạt tiêu chuẩn chưa?]

Cố Miểu bật cười, sau đó nghiêm túc trả lời một tin: [Có tiến bộ, nhưng vẫn cần cố gắng thêm.]

Minh Trạch lúc này đang ở phòng khách, không gian chỉ được thắp sáng bởi một chiếc đèn sàn, anh tựa người vào sofa, tay cầm cốc thủy tinh chứa đầy nước đá, nhấp một ngụm cho vơi bớt cái nóng oi bức, gương mặt nghiêng với đường nét góc cạnh trở nên dịu dàng hơn dưới ánh đèn màu cam mờ ảo, sau khi nhận được tin nhắn của Cố Miểu, khóe môi Minh Trạch khẽ cong lên: [Có phần thưởng khuyến khích không?]

Tin nhắn gửi đi đã lâu mà không nhận được hồi âm, Minh Trạch nhìn lại lịch sử trò chuyện của cả hai, bất giác khẽ cười.

___Đây là đường phân cách Nại Nại ___

Tại nhà xuất bản Liễu Thành.

Các biên tập viên đang tiến hành thẩm định tiểu thuyết gửi về, những bản thảo này thường bao gồm ba vạn chữ chính văn, tóm tắt nội dung và thiết lập nhân vật. Một số biên tập viên sẽ in chúng ra, đọc thật kỹ rồi chọn những tác phẩm tốt đưa lên cho chủ biên xét duyệt, đây chính là vòng sơ tuyển.

Mao Ngôn là một trong những biên tập viên đó, nhưng tâm trạng cậu ta hiện tại chẳng hề tốt chút nào, người nhà ở quê bị xuất huyết não, vẫn đang nằm viện điều trị, lòng cậu ta lo lắng không yên nên chẳng còn tâm trí đâu mà đọc tiểu thuyết, chỉ giả vờ ngồi đợi đến giờ tan làm, tám tệp bản thảo in sẵn trên tay đều bị cậu ta gạt phăng đi mà không thèm liếc mắt.

Mao Ngôn thầm thở dài, sau đó cầm tám tệp tài liệu này đi tới máy hủy giấy. Đúng lúc trước máy hủy giấy có người, Mao Ngôn nhìn qua: "Lý Khê, tôi có chút việc, cậu tiện tay hủy giúp tôi mấy tệp này nhé."

Lý Khê biết tình hình gần đây của Mao Ngôn, thấy dáng vẻ phờ phạc của cậu ta liền nhận lời ngay: "Được, tôi biết rồi, cậu đi làm việc đi."

Vừa nói, Lý Khê vừa nhận lấy đống tài liệu từ tay đối phương.

Tệp đầu tiên là Xuân Vũ Phi Phi, thấy ý tứ tiêu đề khá hay mà máy hủy giấy vẫn đang chạy, Lý Khê bèn giở chương đầu tiên ra đọc.

Cho đến khi tất cả các tài liệu khác đã bị hủy sạch, Lý Khê vẫn đang chìm đắm trong Xuân Vũ Phi Phi. Tác giả rõ ràng là lần đầu viết tiểu thuyết loại hình này, một vài chỗ xử lý chưa tới, nhưng càng về sau càng trôi chảy, có thể thấy đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết. Hơn nữa, ý tưởng mở đầu rất hay, tình tiết phát triển cũng cực kỳ cuốn hút.

Hoàn toàn đủ điều kiện vào vòng hai, nếu thế bị loại đi thì thật đáng tiếc.

Lý Khê mím môi, trong đầu diễn ra cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội. Ánh mắt anh ta dừng lại trên bản thảo Xuân Vũ Phi Phi, tâm trí tràn ngập những câu chuyện và tình tiết của nhân vật, đến cuối cùng Lý Khê vẫn quyết định giữ lại tệp tài liệu này để đợi đến lúc nộp cho chủ biên.

Chỉ cần không để Mao Ngôn phát hiện ra là được.